HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in

[Fic buồn] Love and Tears 5 5 2
|

[Fic buồn] Love and Tears

View previous topic View next topic Go down
15/12/2010, 9:56 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: [Fic buồn] Love and Tears


Author: |kelbelos|& Wings89

Warning: Fic buồn. Yêu cầu chuẩn bị khăn giấy. Vì Shiho-san sẽ chết trong fic này.

***


Chap 1:


**Flashback**


Hôm đó đã là ngày thứ ba Haibara có biểu hiện rất lạ, và Conan cảm thấy thế. Những lần ngủ gục trong lớp, lúc tỉnh dậy thì vầng trán Haibara chảy mồ hôi đầm đìa, bỏ dỡ bữa ăn và chẳng thèm ngó ngàng tới mấy cuốn tạp chí thời trang của cô. Tiến sĩ Agasa gần đây cũng cảnh báo với Conan về Haibara, liên tục chạy bộ dưới trời đang đổ tuyết và ngồi ở ngoài công viên cho tới tận tối rồi mới trở về. Và hôm nay cũng không ngoại lệ, Conan đang trên đường tới nhà tiến sĩ thì bắt gặp mái tóc nâu đỏ quen thuộc đang chạy dưới làn tuyết trắng

_ Haibara, Haiba… - Cậu dừng lại ngay khi thấy ánh mắt cô nhìn mình một cách khó chịu

_ Gì?

_ Cậu đang làm cái quái gì ở đây thế? Trở về mau – Conan nắm tay cô và bắt đầu kéo nhưng Haibara chỉ giật mạnh ra và ngồi bệt xuống băng ghế đá

_ Haibara, chuyện gì đang xảy ra với cậu vậy? Những lúc cậu trở nên thế này, thì chỉ có…

_ Những cơn ác mộng…

_ Về bọn áo đen ư?

_ Đúng một nữa thôi, còn một nữa kia thì không liên quan nhiều đến bọn chúng

_ Nữa kia là gì? Cha mẹ cậu, Akemi – oneechan

_ Là cậu – Haibara trở lại ngắn gọn và bắt gặp ánh mắt vô cùng ngạc nhiên lẫn đần độn của người ngồi kế mình – Chỉ đùa thôi

_ Baka ne! – Conan hét lên

_ Kudo này, nếu một ngày tớ không xuất hiện trên thế gian nữa thì sao nhỉ? – Haibara ngước mặt lên nhìn những ngôi sao và đưa tay lên như thể cô sẽ chạm được tới chúng – Tớ có thể giống như neechan, biến thành những ngôi sao sáng như thế?

_ Cậu lại suy nghĩ vớ vẩn. Nếu không xuất hiện nữa thì lấy đâu ra người chế thuốc giải … - Conan nói tới đó thì im bặt, cậu lỡ lời rồi

_ Xét cho cùng thì tớ vẫn là công cụ chế thuốc giải cho cậu phải không? – Haibara nói mà chẳng buồn liếc nhìn chàng thám tử lấy một lần

_ Ý tớ không phải thế. Chỉ là…

_ Kudo, tớ biết cậu rất muốn trở về là Kudo Shinichi, về bên Ran, có lại tất cả những gì mình đã từng sỡ hữu trước đây. Vì thế, tớ sẽ cố gắng, sớm muộn gì mọi chuyện cũng sẽ quay trở về quĩ đạo của nó mà thôi – Haibara đưa tay ra và đón lấy những hạt tuyết rơi xuống bàn tay mình, với nhiệt độ của cô hiện giờ, dễ dàng khiến chúng tan thành những giọt nước nhỏ

_ Làm tuyết thích thật đấy nhỉ, chúng chỉ là những thứ rơi từ trên không trung và dễ dàng tan thành nước bởi một thứ nào đó. Kudo, tớ cũng có thể giống chúng nếu như chạm vào cậu không?

_ Chẳng phải cậu đã chạm vào tớ hàng trăm lần rồi sao? – Conan trả lời một cách trớt quớt, nhưng thật ra có lẽ cậu đang né tránh câu hỏi của Haibara

‘ Cậu ấy hỏi vậy là có ý gì?’

_ Ừh, phải. Thật lòng đi Kudo, cậu đã bao giờ thật tâm tha thứ cho những gì tớ đã gây ra chưa?

Ánh mắt hai người chạm nhau, trong khoảnh khắc ấy, Conan nhìn thấy trong đôi mắt màu lục ấy gợn lên những điều lo lắng, băn khoăn và cả sự đau buồn. Tại sao trước đây cậu chưa bao giờ thấy chúng, có phải cậu đã quá vô tâm rồi hay không? Vô tâm đến nỗi không nhìn thấy được những gì đang diễn ra trong tâm trí Haibara, hay chỉ trả lời một cách hờ hững khi nghe Tiến sĩ nói về những đêm cô gặp ác mộng. Conan cho rằng nó chỉ là những điều bình thường. Thật lòng cậu luôn muốn cô chế thuốc giải thật nhanh, nhưng ngoài miệng thì lại nói điều hoàn toàn trái ngược. Cậu đã từng gọi cô là kẻ giết người, nhưng lại chẳng hề để tâm đến Haibara cảm thấy ra sao. Đau đớn, tức giận hay là một thứ cảm giác tội lỗi?

Vậy thế nên, Edogawa Conan đã từng bao giờ tha thứ cho Ai Haibara?

Cũng như , Kudo Shinichi đã có lúc nào thật tâm tha thứ cho Shiho Miyano?

Chưa bao giờ….

Bởi vì…

_ Tớ chưa bao giờ tha thứ cho cậu

Conan ngừng một chút khi nhìn thấy Haibara đang nắm chặt bàn tay của cậu, mắt nhắm lại, như thể đang chờ một phán quyết rất quan trọng. Cậu nhẹ nhàng lấy bàn tay của mình ra khỏi tay cô, nhưng sau đó lại dùng chính hai bàn tay ấm áp của mình áp nhẹ lên má Haibara, khiến cho nó từ một màu trắng nhợt nhạt đã từ từ chuyển sang màu hồng

_ Vì, không có ai trên thế giới này có quyền tha thứ cho cậu. Shiho Miyano không có lỗi, và Ai Haibara lại càng không có. Hiểu chứ? - và đáp lại lời nói của cậu chỉ là nụ cười nhẹ thoáng xuất hiện trên gương mặt của Haibara

_ Hãy hứa với tớ một điều, nếu sau này, chúng ta có bị truy bắt bởi bọn Áo đen, thì hãy bỏ tớ lại một mình. Vì tớ là một kẻ phản bội, và vì đó là điều cậu nên làm

_ Đừng ngốc, cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa. Edogawa Conan sẽ không bao giờ để Ai Haibara lại một mình. Tớ không cho phép bản thân mình làm điều đó. Tớ đã hứa với cậu là sẽ bảo vệ cậu dù cho có phải trả giá đắt thế nào, nhớ không?

_ Kể cả hy sinh Ran Mouri? – Tiếng nói Haibara ngưng đọng giữa không trung, nhẹ nhàng nhưng cũng đủ khiến cho Conan sững người

Phải rồi, cậu chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Cho dù cái giá phải trả có đắt thế nào ư? Cậu không thể hy sinh Ran vì Haibara, cậu cũng chẳng thể hy sinh bọn nhóc lớp 1B chỉ để cứu một mình Haibara, cậu không thể hy sinh bất cứ ai hay bất cứ thứ gì mà lại mạnh miệng nói ra câu nói đó. Conan chưa bao giờ nghĩ cô bé ngồi cạnh mình sẽ hỏi như thế. Thứ duy nhất cậu có thể đánh đổi để bảo vệ cho cô chỉ có thể là…

_ Tớ không thể, tớ không thể hy sinh Ran vì cậu, không thể hy sinh một ai chỉ để cứu mình cậu. Cái tớ có thể làm là lấy chính mình ra để bảo vệ cậu… Chỉ có một thứ đó thôi – Giọng Conan nhỏ dần về phía cuối, giống như sợ mình nói sai điều gì

_ Vậy sao? Arigatou Kudo – kun. Nhưng tớ sẽ không để cậu dễ dàng đánh đổi tính mạng vì tớ đâu. Cậu vẫn là “ con chuột” để tớ thí nghiệm thuốc giải mà

_ Cậu thật là… Tối rồi, về thôi. Bác Agasa còn đang chờ cậu đấy

_ Khoan, Kudo. Hôm nay tớ muốn ăn bánh kem và cậu… có thể mua cho tớ một cành hoa hồng không?

_ Eh? – Quai hàm của Conan dường như muốn rớt xuống đất vì quá shock bởi lời nói của Haibara

Bánh kem? Hoa hồng?

Đây có thật là Sherry – Shiho Miyano – Ai Haibara mà cậu đã từng biết không đây?

_ Sao nào, không muốn à? – Haibara quắc mắt nhìn cậu

_ Không, không. Cậu muốn thứ gì cũng được mà

Và sau đó, Conan nắm lấy tay cô bé tóc đỏ và chạy ra khỏi công viên. Nụ cười rạng rỡ hiện lên mặt hai người.

Nhưng lại không hề để ý có một ánh mắt đang nhìn cả hai cùng với nụ cười khẽ. Kẻ đang ngồi trên chiếc Porsche 356A, cùng với điếu thuốc trong miệng nghi ngút khói

Đó là cành hoa hồng đầu tiên và cũng là cuối cùng Haibara nhận được từ tay Conan

***End flashback**


Chữ kí của wings89

15/12/2010, 9:57 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Fic buồn] Love and Tears


Chap 2:

Shinichi run run đẩy cánh cửa màu xám nặng nề. Cậu có linh cảm rất xấu, cực kỳ xấu- nếu không muốn nói là vô cùng tồi tệ. Chàng thám tử nhắm mắt lại, lầm bầm cầu nguyện trong vô thức khi tiếng ken két từ từ vang lên trong căn nhà kho hoang vu đổ nát.

Trong ánh tà dương buồn rũ rượi, mái tóc màu nâu đỏ như sáng bừng giữa gian phòng.

Shinichi khuỵ xuống, đỡ thân người bằng hai đầu gối. Đôi mắt nâu trợn trừng dính chặt vào cơ thể cô gái đang nằm trên sàn bê tông lạnh lẽo.

Trên một vũng máu, vẫn còn tươi.

Giọng nói của Shiho ngày nào vọng lại bên tai, buồn bã và tuyệt vọng.

“Vì Thiên Đường đã sớm bốc cháy, các Thiên sứ còn đang bận dập lửa…nên họ không rảnh để lo chuyện nhân gian.”

Lúc đó, Shinichi đã gõ nhẹ vào trán Shiho, nhướng mày lắc đầu.

“Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta, trừ khi chúng ta tự bỏ rơi bản thân mình. Đừng suốt ngày ôm lấy những ý nghĩ bi quan như thế nữa”

Nhưng…vào lúc này, mọi thứ đều đúng!

Thiên Đường đã bốc cháy, và dưới chân Shinichi- Trần gian đang sụp đổ.

Shinichi siết chặt bàn tay, cố chống người dậy, loạng choạng bước về phía thân thể đẫm máu giữa phòng.

-Shiho?

Cậu quỳ xuống, nâng đầu cô gái dậy, cẩn trọng và nhẹ nhàng như thể rằng cô ấy sẽ vỡ tan nếu có một chấn động nhẹ. Cổ họng đắng nghét, mi mắt cay xè, và lồng ngực nhức nhối như muốn rách toạc ra.

-Shiho? Tôi đã đến rồi…đã đến rồi đây…

Ngón tay Shinichi run rẩy bám vào gò má trắng nhợt, lành lạnh của cô. Cậu ngồi xuống, nhích từng chút một để cơ thể cô gái áp sát vào người mình, và đầu cô dựa vào ngực cậu.
Cằm Shinichi tựa lên mái tóc màu nâu đỏ bết máu, một nụ cười nở trên gương mặt đẫm mồ hôi và máu của cậu.

-Shiho…Sao lại để tóc rối hết cả. Thật không giống…không giống em chút nào…

Vừa nói, Shinichi vừa luồn những ngón tay qua mái tóc, chải nhẹ xuống. Từng sợi, từng sợi tóc màu nâu đỏ mềm mại trượt qua kẽ tay.

-Shiho…Shiho…đừng ngủ nữa…Tôi đã tới rồi mà..Tôi đến đón em về nhà đây…

Bất chợt, một rung động khe khẽ ở mi mắt truyền đến, khiến Shinichi như bừng tỉnh.

-Shiho…Shiho…

Bàn tay cậu nắm lấy tay cô, đôi mắt tăm tối tuyệt vọng đang dần le lói những mầm sáng của hi vọng.

-Shiho, là Shinichi đây. Em nghe giọng tôi chứ? Tôi đã đến rồi, nên xin em..mở mắt ra đi.

Bờ mi cong khẽ động đậy lần nữa.

Từ một nơi xa xôi nào đó, giọng nói tha thiết của Shinichi đã vực dậy chút sinh khí mỏng manh còn lại của Shiho. Mi mắt nặng trĩu, bóng tối nhập nhoè che lấp vạn vật…dường như cô đang trôi đến một nơi rất xa, rất xa…nhưng tiếng gọi đau đớn của Shinichi đã níu bước chân vô định của cô lại.

Mở mắt đi, Shiho Miyano!

Dù có chết, cũng phải nhìn mặt anh ấy lần cuối rồi hãy chết chứ!

Shiho Miyano, cố lên, mở mắt ra đi!!!


Tiếng gào thét vang vọng trong đầu, thúc giục vội vã. Shiho cảm thấy bóng tối đang mờ dần…mờ dần…và rồi, vài tia sáng từ từ hiện ra, trước khi Shiho nhận thức được đằng sau đó là gương mặt mà cô ngỡ cả đời này sẽ ko còn cơ hội nhìn thấy lần nữa.

-Shiho??_ Giọng nói như reo của Shinichi kéo cô về thực tại_ Shiho???

-Cuối cùng…anh cũng đã đến_ Bờ môi nhợt nhạt cong nhẹ trên gương mặt không còn sức sống.

-Tôi đã hứa mà…Tôi đã hứa sẽ bảo vệ em, bằng chính bản thân tôi, nhớ ko?? Nên tất nhiên tôi sẽ đến!_ Shinichi nói mà ko ngừng lại để thở. Anh sợ rằng nếu anh ngừng lại, cô sẽ ko kịp nắm bắt lấy lời nói của mình, và cô sẽ rời khỏi anh.

-Tôi biết…_Giọng nói yếu ớt đến mức gần như hoà lẫn vào không khí_ Vì thế…tôi đã..luôn chờ đợi…đợi anh đến…

-Phải, và tôi đến rồi. Nên em ko được bỏ đi nữa, biết ko?

Shinichi thầm thì, ghì chặt bờ vai cô vào lòng mình.

-Tôi đã đến…nên xin em đừng bỏ đi…đừng rời xa tôi…đừng bỏ tôi lại một mình…đừng biến tôi trở thành một kẻ thất hứa tồi tệ nhất thế giới này…

-Lời hứa đó…anh đã làm rất..tốt..rất tốt_ Giọng cô nhỏ dần, nhỏ dần, đến mức Shinichi gần như ko thể phân biệt được đó là lời nói hay chỉ là những làn hơi thì thào_ Đã quá đủ, cho một kẻ tội lỗi như tôi..

-Em đang nói vớ vẩn gì nữa vậy?_ Shinichi nhận ra vị mằn mặn đọng trên môi mình, và những tiếng nấc đang chẹn ngang cổ họng_ Tôi nói bao nhiêu lần chứ? Hàng trăm lần..em ko có lỗi..ko một chút nào hết!

Shiho đã đi tới giới hạn của sinh mệnh. Cô trông thấy onee-chan đang mỉm cười dịu dàng với mình. Đằng sau onee-chan, có cả otousan, okaasan…

“Em rất kiên cường, Shiho-chan”, giọng onee-chan ấm áp bên tai

“Shiho-chan, con giỏi lắm”, okaasan giơ tay ra, trìu mến nhìn cô,” Bố mẹ rất tự hào về con”

Shiho nhìn thấy gương mặt Shinichi chập chờn qua những chùm sáng đủ màu, bất giác một nụ cười thanh khiết nở rộng trên môi. Cô không biết anh có nhìn thấy không, hay có cảm nhận được không, hoặc tất cả chỉ là ảo giác…nhưng Shiho vẫn cố với tay qua chùm sáng đó, chạm vào gò má của anh. Làn da cô lập tức nhận ra cảm giác ẩm ướt, nong nóng.

-…Cảm ơn về tất cả...

Bàn tay mềm mại của onee-chan đặt lên vai cô. Shiho biết rằng đến lúc phải đi. Cô ngoảnh lại lần cuối, nhìn những chùm sáng mang hình bóng người đàn ông yêu thương nhất cuộc đời mình hút xa dần vào khoảng không vô tận. Một giọt nước mắt lặng lẽ chảy dài.

-Aishiteru, Shinichi!

***

Chữ kí của wings89

15/12/2010, 9:57 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Fic buồn] Love and Tears


Chap 3:

Shinichi ghì chặt thi thể Shiho vào lòng, lần đầu cảm nhận rõ sự bất lực của bản thân. Tại sao cậu có thể cứu được Ran khi cô ấy bị bắt cóc, cứu được lũ trẻ lớp 1b khi chúng gặp nguy hiểm, cứu hàng trăm người khác trong tình trạng bị đe doạ tính mạng bằng bomb hẹn giờ…nhưng cậu lại ko thể cứu được người mình yêu nhất?

“Tớ không thể hy sinh một ai chỉ để cứu mình cậu. Cái tớ có thể làm là lấy chính mình ra để bảo vệ cậu… Chỉ có một thứ đó thôi”

Vậy thì tại sao…tại sao cô ấy lại chết, còn Shinichi Kudou vẫn ở đây??

Màu đen dần dần bao phủ căn phòng, cũng như thế giới của Shinichi đã mãi mãi mất đi ánh sáng. Thậm chí, cậu cũng ko hề nhận ra Ran đã quỳ bên cạnh mình từ lúc nào.

-Shinichi?_ Ran đặt tay lên vai cậu, gọi khẽ.

Nhưng Shinichi không hề nghe thấy, hoặc cố tình phớt lờ nó đi. Cậu chậm chạp đứng dậy, bế Shiho trên tay, cẩn thận giữ đầu cô ngả trên ngực mình. Shinichi khom xuống, thầm thì bên tai cô gái như thể cô vẫn còn sống.

-Shiho…chúng ta về nhé.

Hoảng sợ tột độ trước biểu hiện bất thường của cậu, Ran nhào tới níu tay Shinichi, giật mạnh.

-Shinichi! Shinichi!!!!

Vẫn không có chút phản ứng, gương mặt Shinichi như đóng băng mọi cảm xúc, ánh mắt vô hồn, và bước chân cứ tiến mãi một đường thẳng. Ran đã ngờ rằng cậu ấy thậm chí sẽ tông vào cửa nếu như nó ko được mở sẵn. Cô gắng sức giật cậu lại và hét lên.

-Shinichi! Cô ấy đã chết rồi! Cô ấy đã chết rồi!!!

-TRÁNH RA!_ Bằng một động tác thô bạo đến tàn nhẫn, Shinichi hất tay người bạn gái thanh mai trúc mã, khiến cô chới với suýt ngã.

Ran sững sờ nhìn Shinichi. Cô ko thể tin nổi việc đang xảy ra. Cậu ấy đẩy cô, và hét bảo cô tránh ra? Ran biết Shinichi đang rất đau lòng. Từ khi cô ấy mất tích, cậu gần như xới tung cả Tokyo để tìm cô ấy, điên cuồng phóng xe bất kể giờ giấc chỉ để nghe ngóng một chút manh mối về cô ấy. Nhìn thái độ đó, Ran thực sự ko nghĩ rằng giữa hai người chỉ tồn tại một thứ tình cảm đơn thuần gọi là “Tình bạn”. Nhưng cô vẫn tự lừa dối mình, cố thuyết phục mình rằng Shinichi đối với ai cũng thế.

Cho đến bây giờ, cô mới dám khẳng định mình ko nhầm. Shinichi mà cô biết chưa từng quỵ ngã trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù khó khăn đến mấy. Shinichi mà cô biết cũng chưa hề rơi giọt nước mắt nào cho bất cứ ai- dù trong tình trạng đau buồn đến đâu. Và Shinichi mà cô biết không bao giờ nhìn cô bằng đôi mắt đó, cũng ko bao giờ nói với cô bằng chất giọng đó.

Cậu ấy…ko phải là Shinichi của cô nữa. Hay chí ít, cũng ko còn là Shinichi mà cô biết nữa.

Ran nhìn theo chiếc bóng cao cao của chàng thám tử, cho đến khi nó biến mất sau những bậc thang. Nước mắt chảy dài, không cách nào ngừng lại.


Chữ kí của wings89

15/12/2010, 9:58 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Fic buồn] Love and Tears


Chap 4:

Từng hàng xe hơi đậu thành dãy dài trước cổng nhà thờ. Những gương mặt quen thuộc của sở cảnh sát: thanh tra Megure, thiếu uý Sato, trung sỹ Takagi, cả thanh tra Shiratori và cô giáo Koshiyaba…tất cả đều có mặt đông đủ. Những người bạn thân của đôi vợ chồng trẻ là đến sớm nhất, đang vây quanh chú rể để “tâm sự” câu chuyện của những người đàn ông. Shinichi diện bộ vest trắng, cài một đoá hồng trên ngực, mỉm cười đáp lại những lời chúc mừng của mọi người. Bên cạnh anh, Sonoko đang giúp Ran chỉnh trang lại chiếc váy dài màu hồng nhạt. Bố mẹ Shinichi ngồi cạnh bố mẹ Ran bên dưới hàng ghế, lặng lẽ trao nhau những ánh nhìn đau đáu yêu thương.

-Shinichi, chúc mừng hôn lễ của cháu.

Tiến sỹ Agasa bước đến, ôm chàng thanh niên vào lòng.

-Ai-kun hẳn là rất vui.

-Vâng, chắc chắn là thế._ Shinichi chớp mắt đáp lại.

Những hàng ghế đã chật kín người- những người đã và đang chứng giám cho mối tình mãnh liệt nhất thế gian. Họ ngồi đó, yên lặng chờ đợi Chúa ban phúc lành để kết hợp hai linh hồn thành một.

Shinichi nhìn đồng hồ, sau đó quay sang Ran.

-Đến giờ rồi em.

Cô gái mỉm cười, gật đầu. Cô cùng Sonoko lui vào căn phòng nhỏ bên cạnh, chuẩn bị cho nghi lễ tuyên thệ trước Thánh Đường.

Đức Cha bước lên bục, mọi người đồng loạt đứng dậy, một phút cúi đầu cầu nguyện trước Chúa. Dàn đồng ca nổi lên những giai điệu hạnh phúc chúc mừng hôn lễ. Từ trong căn phòng, Ran và Sonoko bước ra, đẩy theo một cỗ quan tài bằng pha lê trong suốt. Bên trong, Shiho đang nằm đó.

Gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng, đôi mắt khép lại yên bình, trông cô như nàng công chúa ngủ trong rừng, đang đợi chờ nụ hôn hoàng tử đánh thức. Bộ váy cưới trắng tinh cùng bó hoa hồng đỏ thắm đặt trên ngực, càng khiến người khác cảm thấy xót xa.

Hôm nay chính là hôn lễ của cô và chàng trai cô yêu thương bằng cả cuộc đời. Hôn lễ mà Shiho chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tham dự trong vị trí của nhân vật chính….để rồi đến khi giấc mơ thành sự thật, cô chỉ im lặng nằm đó...thanh thản và yên bình…gieo trên môi những vị khách mời một nụ cười tê tái bóp nghẹn con tim.

Giây phút cỗ quan tài bằng pha lê xuất hiện, Thánh Đường chìm sâu vào giai điệu bài hát “Already dead”.

“Time wears away
All the pleasures of the day
All the treasures you could hold
Days turn to sand
Losing strength in every hand
They can’t hold you anymore”


Vốn dĩ hôn lễ luôn phải tràn ngập nụ cười, nhưng sao bên dưới những dãy ghế đã vang lên tiếng thút thít. Không khó để nhận ra đâu đó vang lên giọng trẻ thơ tức tưởi.

“Ai-chan”, Ayumi nắm chặt chiếc váy xanh nhạt, gục đầu vào vai Mitsuhiko, cố kiềm tiếng khóc. Hai cậu bé cũng trông không khá hơn với đôi mắt đỏ hoe.

Phớt lờ những biểu hiện của các vị khách mời, Shinichi mỉm cười hạnh phúc khi cỗ quan tài được đẩy đến bên cạnh anh, còn Ran và Sonoko lùi về dãy ghế đầu tiên, ngồi xuống với những tiếng thở dài lặng lẽ.

Nắp quan tài nhè nhẹ được mở ra.

Đức Cha mặc bộ áo dài trắng muốt, ngón tay chậm rãi giở từng trang kinh kệ. Đôi mắt hiền từ hướng về đôi trai gái bên dưới, Ngài nở một nụ cười ấm áp.

“ Shinichi Kudou, con có đồng ý lấy cô Shiho Miyano làm vợ, dù giàu sang hay nghèo khổ, dù khoẻ mạnh hay bệnh tật, con cũng sẽ luôn ở bên cạnh cô ấy, chăm sóc cô ấy, yêu thương cô ấy?”

“Con đồng ý, thưa Cha”

“Shiho Miyano, con có đồng ý lấy anh Shinichi Kudou làm chồng, dù giàu sang hay nghèo khổ, dù khoẻ mạnh hay bệnh tật, con cũng sẽ luôn ở bên cạnh anh ta, chăm sóc anh ta, yêu thương anh ta?”

Thánh Đường lặng ngắt như tờ. Không gian như co hẳn lại, những tiếng nghẹn ngào cố không bật ra khỏi môi...Qúa nhiều cảm xúc lúc này để có thể diễn đạt bằng lời…và chỉ có thể gói gọn nó trong một chữ…

…Đau…



Ran đứng dậy, bước đến bên Shiho, nhẹ nhàng nâng cánh tay cô lên, dịu dàng đáp lại.

“Con đồng ý, thưa Cha”


Đức Cha hướng đôi mắt trìu mến về người con gái tóc đen, gật đầu như một lời cảm ơn, sau đó quay sang nhìn chú rể.

“ Hai con hãy trao nhẫn cho nhau để hoàn tất lời thề nguyện trước Chúa”

Shinichi đỡ bàn tay trái của Shiho, chậm rãi lồng chiếc nhẫn vàng trơn có khắc hai chữ S&S vào ngón áp út, sau đó, cũng rất bình thản đeo chiếc còn lại lên ngón nhẫn của mình.

Anh cúi xuống, nhìn người vợ vẫn còn đang say giấc bằng đôi mắt đằm thắm thương yêu, trước khi âu yếm đặt lên bờ môi xinh đẹp lạnh giá nụ hôn gắn kết vĩnh viễn giữa hai người.

“Không có tình yêu vĩnh cửu…chỉ có khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu”


Thời gian ngưng đọng trong giây phút này. Vạn vật đều chìm dần trong bóng tối. Chỉ còn lại hai trái tim- một đang đập và một đã từng đập- dần dần quyện hoà vào nhau, vượt không gian, vượt thời gian, vượt qua cả lằn ranh sinh tử của nhân thế.

Shinichi Kudou và Shiho Miyano đã thuộc về nhau.

Như họ đã từng.


Sonoko ngả đầu vào vai Makoto, Hattori ôm nhẹ lên vai Kazuha, thiếu uý Sato nắm chặt cánh tay Takagi, cô Kobayashi sụt sịt lên ngực áo ngài Shiratori…Những tiếng nấc nghẹn đau đến xé lòng, đang lẳng lặng tuôn rơi hai bên gò má…

Cành hồng cho Ai
Món quà cuối Conan gửi lại
Lời tạm biệt giữa chiều vang mãi
Sóng biển rì rầm..ngả bóng không trung.

Chuông nhà thờ vẫn rung
Giữa bao người vẫn khóc
Có một hồn duy nhất
Tình yêu buồn vỡ tan….

Mênh mang trong không gian
Nụ cười cũ đâu đây hằn nỗi nhớ
Dường như anh vẫn nghe từng hơi thở
Em thầm thì khẽ gọi tên anh…

Nơi em nằm có anh đang quỳ bên
Toà ngự thánh đức Je-su chứng giám
Lồng nhẫn vàng vào tay em cô đạm
Hôn môi hồng, tuyên thệ mãi yêu em…





Sáu năm sau…

-Ai-chan, cẩn thận đấy con!

Ran hét lên khi thấy cô bé nhảy từng bước qua hai bậc thang mỗi lần, phóng ào ra cửa, và lao vào một vòng tay đang rộng mở.

-Daddy come back!

-Ai-chan, nói tiếng Nhật đi con._ Shinichi nhấc bổng cô bé lên, hôn vào đôi má hồng phúng phíng đầy thương yêu._ Chúng ta đang ở Nhật, ko phải Mỹ.

-Yessssssss_ Cô bé kéo dài giọng nũng nịu, dụi mái tóc màu nâu đỏ non tơ vào mặt anh_ Nếu bố về trễ chút nữa, con và mẹ sẽ ko đợi bố luôn.

Shinichi xoa đầu cô bé, trong lúc Ran bước đến bên cạnh và giơ chiếc cặp xách màu hồng xinh xắn cho anh.

-Em sẽ tính thêm công giữ trẻ vào mỗi phút anh đến trễ đấy nhé.

-Xin lỗi, có nhiều hồ sơ phải xử lý quá_ Shinichi gãi đầu tỏ vẻ ân hận_ Từ mai anh sẽ đón con sớm mà.

-Ôi, em đã nghe câu này nhiều lần từ khi anh về Nhật_Ran lắc đầu, nhưng sau đó cô nhận ra đoá hoa hồng đặt trang trọng bên cạnh ghế tài xế của chiếc Roll Roy trắng bạc.

Ran mỉm cười.

-Anh định đi thăm cô ấy à?

-Oh…._ Shinichi âu yếm nhìn cô bé con đang nắn nắn vành tai mình nghịch ngợm_ Hôm nay là sinh nhật cô ấy.

-Vâng…_Ran hôn lên vầng trán cô bé gái trước khi vẫy tay chào_ Bye bye, Ai-chan. Mai gặp lại nhé.

-Bye bye, Mouri-sensei.

Chiếc xe lao đi trong bóng chiều chạng vạng, để lại một người phụ nữ trẻ đứng lặng theo với nỗi xót xa dâng tràn trong đáy mắt.

Nghĩa trang Haishen.

Một tay bế con gái, một tay cầm theo đoá hồng rực rỡ, Shinichi băng qua những hàng mộ đều tăm tắp, con đường quen thuộc đến mức nhắm mắt anh cũng có thể bước đến chính xác nơi muốn đến.

Thả cô bé con xuống, anh quỳ trên một gối, nhẹ nhàng miết ngón tay lên gương mặt người phụ nữ có mái tóc màu nâu đỏ trên bia mộ.

-Shiho, anh và con đến thăm em này.

-Mommyyyyyyyy_ Cô bé hôn nhẹ lên tấm ảnh, như cách bé vẫn làm với những bức ảnh ở nhà._ Happy birthday, mommy.

Giọng nói trẻ thơ trong trẻo vang lên, cùng lúc đoá hồng trên tay Shinichi đặt xuống.

-Chúc mừng sinh nhật em, vợ yêu.

Cô bé ngồi bệt xuống đất, mở chiếc cặp hồng và lấy ra một tấm thiệp nhỏ được tô vẽ bằng những nét bút màu nguệch ngoạc. Trên thiệp là dòng chữ nắn nót của cô bé 4 tuổi

“Happy Birthday, mommy. I and dad love you forever”

Bên dưới là cái tên được ghi bằng màu hồng dễ thương, “ Ai Kudou”

Tấm thiệp được đặt trang trọng bên cạnh đoá hoa hồng đỏ thắm.

Shinichi nhìn món quà bé nhỏ do chính tay cô con gái làm, cảm thấy trong lòng dâng trào một niềm hạnh phúc vô bờ.

Có lẽ là do số phận, hoặc do Shiho đã đưa dẫn, để anh có thể trở thành bố của Ai-chan vào một ngày trời mưa ảm đạm. Bốn năm trước, trong một vụ thảm sát tại Mỹ, Ai-chan là một trong những đứa bé may mắn còn sống sót, nhưng lại mất cả cha lẫn mẹ vào tay gã sát nhân điên cuồng đó. Shinichi ko thể nào dứt mắt khỏi đứa bé sơ sinh có mái tóc màu nâu đỏ và đôi mắt xanh xinh đẹp- như hiện thân bé bỏng của Shiho ngày nào. Và vụ án kết thúc cũng là lúc Shinichi quyết định nhận nuôi Ai-chan dưới sự ủng hộ của bố mẹ và bạn bè. Thủ tục pháp lý bên Mỹ rất dễ dàng, nên không khó để danh phận Ai-chan được hợp thức hoá bằng tờ giấy khai sinh hoàn mỹ nhất:

“Họ tên bố: Shinichi Kudou
Họ tên mẹ: Shiho Kudou
Họ tên con: Ai Kudou

Shinichi mang con về Nhật, nhưng vì công việc, anh phải thường xuyên qua lại giữa Nhật và Mỹ, nên cô bé cũng được bố mang theo trong những chuyến công tác dài hạn. Đó là lý do tại sao cô bé bốn tuổi có thể thành thạo hai ngôn ngữ Anh-Nhật đến thế!

-Bố, có thật là mẹ sẽ nghe thấy chúng ta ko?

Ai-chan giật giật tay áo Shinichi, giương đôi mắt ngây thơ hỏi nhỏ. Anh mỉm cười, xoa đầu con gái và nhìn vào tấm ảnh trên tấm bia mộ.

-Chắc chắn mẹ sẽ nghe thấy, vì Ai-chan là đứa con yêu thương của bố mẹ mà._ Đoạn, anh thầm thì trìu mến_ Phải ko, Shiho???

Đâu đó trong gió, dường như có tiếng đáp lại dịu dàng.

“I love you, too”

**END**

Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (2 votes)
20/12/2010, 1:02 pm
archimonde
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 494
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 3091
» Uy Danh Uy Danh: 22
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1994-10-30
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-09-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Fic buồn] Love and Tears


e giật temmmm ss nhá
sẽ đọc sau==

Chữ kí của archimonde

20/12/2010, 1:26 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Fic buồn] Love and Tears


banhbao5 Hic hic cả nhà MFC chả còn ai nên ko ai buồn bóc tem bóc phong bì hết

Chữ kí của wings89

20/12/2010, 1:30 pm
archimonde
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 494
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 3091
» Uy Danh Uy Danh: 22
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1994-10-30
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-09-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Fic buồn] Love and Tears


wings89 wrote:
banhbao5 Hic hic cả nhà MFC chả còn ai nên ko ai buồn bóc tem bóc phong bì hết
]
uhm
đổi họ thành SFC hết r

Chữ kí của archimonde

20/12/2010, 6:48 pm
shira
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 364
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 3188
» Uy Danh Uy Danh: 10
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1992-05-09
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-09-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Fic buồn] Love and Tears


hì fan Ai sang bên kia hết rùi nên h khá vắng vẻ
dù sao vẫn ủng hộ ss post fic đều đặn bên này

Chữ kí của shira



Trả lời nhanh
Page 1 of 1