HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in

[Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện54.943
|

[Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện

View previous topic View next topic Go down
Go to page : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next
24/11/2010, 12:59 am
shira
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 364
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 3188
» Uy Danh Uy Danh: 10
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1992-05-09
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-09-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


ha ha cứ đọc fic gin-shi lại thấy tội gin ghê, shi lúc nào cũng được iu chìu nhứt roài

Chữ kí của shira

24/11/2010, 7:23 am
Angel_of_Darkness
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 443
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 2659
» Uy Danh Uy Danh: 12
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1999-02-22
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-07
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Hài quá chị wings! Haha.
Cuối cùng nàng Shiho cũng bị mua chuộc bởi chiếc váy Armani

Chữ kí của Angel_of_Darkness

24/11/2010, 8:32 am
Khách vi
Guest

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


gặm phong bì chị wing nè tội gin ghê để mời shiho đi phải mất bao nhiêu tiền xót ví quá yoyo10

Chữ kí của Khách vi

25/11/2010, 10:29 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


[ Sherry] The Chibi Crow
Nguồn: fanfiction.net
Au:Lusafrin
Trans: Wings89

Chap 1+2:

- Này các cậu có nghe gì chưa?

Haibara ngẩng lên khỏi cuốn tạp chí trong tay, và Conan dừng những nét vẽ nghuệch ngoạc lại đủ lâu để lướt qua Ayumi với đôi chân mày cong cao.

Chàng thám tử nhỏ vừa mở miệng định hỏi, thì đã bị chặn đầu bằng một giọng lãnh đạm từ cô bé tóc nâu đỏ.

- Nghe chuyện gì, Ayumi-chan?

- Có một học sinh mới chuyển về lớp chúng ta hôm nay.

Cô bé nói và mỉm cười hạnh phúc với những người bạn mình, nhận được hai tiếng thở dài của hai người bạn "trẻ em"

Họ phải biết đó là cái gì rất tầm thường từ trước mới phải.

Haibara hướng sự chú ý của cô trở lại trên cuốn tạp chí , lật sang trang kế tiếp và Conan cúi xuống với cây bút, tiếp tục vẽ vời những thứ kỳ quặc trên giấy của mình.

Genta và Mitsu chia sẻ thông tin mới với Ayumi bằng nụ cười mở rộng.

-Thật ko? Chúng ta ko có học sinh mới nào từ sau khi Haibara-san đến!

- Tớ hỏi họ trông như thế nào.

Conan tách khỏi những giọng nói của bọn trẻ, quay về phía Haibara.

- Cậu có tin rằng chúng đang thổi phồng mọi thứ ko? Đó chỉ là một đứa trẻ.

-Huhmm

Conan bực tức.

- Có phải thứ gì đó sẽ giết cậu nếu cậu nói chuyện với ai đó nhiều hơn một chữ ko?

Cô lật trang kế tiếp.

-Không.

Conan gầm nhẹ, co giật đôi chân mày. Cậu mở miệng định nói, nhưng lại bị cắt ngang khi cánh cửa lớp bật mở. Cả lớp rơi vào trong im lặng, mọi sự tập trung đặt lên sensei và người bạn mới đứng bên cạnh.

Đôi mắt nâu của Conan mở rộng, hơi thở hổn hển bật khỏi môi.

-Không-không có điều quái quỷ gì...

Conan vừa thở vừa lắc đầu. Cậu đã tưởng tượng ra mọi thứ. Nó ko thể xảy ra.

Bên cạnh cậu, Haibara cũng không tốt hơn.

Cô không nhìn lên từ cuốn tạp chí, nhưng cô cũng không cần. Giác quan thứ sáu của cô đã cảnh báo một cái gì đó đang xảy ra. Một cái gì đó cực kỳ tệ hại..

Và cảm giác đó chỉ tăng lên khi các cậu bé khoảng tám hoặc chín tuổi bắt đầu nói, đôi mắt xanh lá lạnh lẽo của cậu dán mắt vào các cô bé tóc màu nâu đỏ khi cậu phát âm từng âm tiết.

- Chào buổi sáng.

Cả lớp bật lại lời chào vui vẻ, " Chào buổi sáng"

Tất cả mọi người, trừ Conan và Haibara.

Conan nhìn trừng trừng vào cậu ta, những tia lửa căm hận nhảy múa trong đôi mắt. Haibara, mặt khác, vẫn từ chối ngước lên, giữ mình nhìn chằm chằm vào quyển tạp chí một cách khó khăn.

Nếu bất cứ ai để ý đến, thì họ sẽ nhận ra đôi vai cô d8ang run lên bần bật, và làn da thì đang chuyển sang màu trắng nhợt nhạt.

Mặc dù nhận thấy điều đó, cậu bé vẫn nở nụ cười chế giễu khi cất lên câu nói tiếp theo của mình.

- Tên tôi là Otaktay Ito. Rất vui khi được gặp các bạn ở đây hôm nay... Tôi hy vọng sẽ trở thành bạn bè tốt với các bạn.

kira-sensei mỉm cười với cậu bé trước khi nhìn quanh để tìm một bàn trống.

Cô phát hiện ra một chỗ ngay sau Haibara.

-Có một chỗ ngồi trống đằng sau Haibara-san kìa, Otaktay-san. Haibara-san, hãy giơ cao tay của em nào.

Trái với lời đề nghị đó, Haibara thu người lại, nén cơ thể xuống thấp hơn một chút, cố gắng để giấu mình đi.

Người giáo viên chớp mắt, ko hiểu trước hành động của cô bé.


"Haibara-san, hãy nâng cao tay của bạn."

Cô như bị nhấn chìm xuống hơn nữa trên ghế ngồi, và Akira sensei thề rằng cô đã nghe một giọng mềm mại lí nhí, "Không"

"Haibara-san!"

"Được rồi, sensei. Em đã biết được chỗ nào cần ngồi rồi"

'Otaktay' đi từng bước ngắn đến bên Haibara, nụ cười mỉa mai vẫn giữ trên môi mình.

Khi cậu ta đi ngang qua, Conan thò chân ra ngoài, làm cậu bé vấp ngã. Cậu bé tóc vàng bay về phía trước, hạ cánh trên sàn với một tiếng uỵch.

"Otaktay-kun, em ổn không?"

Cậu lồm cồm ngồi dậy, ném một ánh nhìn đe doạ chết chóc về phía cậu thám tử.

"Vẫn tốt, sensei"

Cùng với câu trả lời, cậu tự ngồi xuống chỗ của mình, đôi mắt vẫn giữ ở một cậu bé khác. Conan trừng trừng nhìn lại.

Miệng Conan mở ra một từ duy nhất.

Gin.

Một nụ cười khác hiện trên đôi môi của Otaktay và cậu chuyển sự chú ý vào Haibara, người thỉnh thoảng ném cho cậu ta một cái nhìn thận trọng qua vai, như thể cậu ta dám rút ra một khẩu súng và bắn cô ngay lúc đó.

Cậu thực sự không thể đổ lỗi cho cô ấy.

Cậu vô cùng bị cám dỗ để làm điều đó, nhưng cậu cảm giác rằng đó ko phải là ý tưởng tốt nhất của mình.

Bên cạnh đó, cậu chỉ còn lại vài viên đạn.

Cậu ta không biết chính xác là bao nhiêu, nhưng cậu muốn chắc chắn rằng mình có ít nhất là một viên.

Đó là một viên giành cho Vermouth.

Gin ko biết cô ta đã làm điều đó như thế nào, nhưng nữ diễn viên người Mỹ đã bấu vuốt vào dự án về Apoptoxin mà Gin nhận được từ Sherry vào ngày cô ta hoàn thành dự án, ko biết rằng nó đã thất bại hoàn toàn cho đến khi nó được tống cho một người nhất định.

Rõ ràng, Gin là một trong những người như vậy.

Và Gin vẫn không có suy nghĩ như- làm thế nào cô ấy đã tống được viên thuốc xuống cổ họng của mình, nhưng cô ta sẽ phải trả giá.

Oh, cô ta sẽ trả giá cho việc đẩy anh vào tình trạng này.

"Well, vui vẻ lên nào"

Cậu nghiêng người về phía trước, kế bên tai cô bé.

Haibara cứng người, rõ ràng cực kỳ khó chịu với sự gần gũi của cậu bé tóc vàng.

"Eh, Sherry?"

Gin đã mất kiên nhẫn_đó cũng là một cách nói.

Hiện ko có một chữ nào để diễn tả điều này.

Đó là một thực tế mà Haibara biết và hiểu khá tốt từ những năm tháng của cô trong Tổ chức.

Vì vậy, nó không nằm ngoài sự ngạc nhiên của cô khi cậu bé tóc vàng bắt đầu cào móng tay của mình xuống bàn, làm hết sức để kiềm chế -không giết chết ba đứa trẻ đang không ngừng nói chuyện.

"Otaktay-kun, sao mái tóc cậu mềm và mượt thế?" ( sặc sặc, em xỉu)

"Otaktay-kun, cậu sống ở gần đây à?"

"Otaktay?? Tên kiểu gì mà nghe ngu ngốc thế?" ( trời ơi điếc ko sợ súng nè =_=)

Mắt của cậu biến dạng.

"Otaktay-kun!"

"Otaktay-kun!"

"Otaktay-kun!"

"Chúng mày muốn cái thứ chết giẫm gì hả?", cuối cùng cậu gầm lên với gương mặt tối sầm xen lẫn đỏ lựng vì tức giận. Ayumi giật mình lùi lại một bước, sợ hãi với sự bùng nổ bất ngờ của cậu.

"Cậu không thể nói chuyện với Ayumi-chan như thế!"

"Đứa nào mới nói?" Gin gầm lên, thu hẹp mắt, chiếu vào Mitsuhiko người đang tranh luận với cậu.

May mắn thay, cậu bé đó biết khi nào nên quay lưng lại.

Thật không may, Genta lại quá ngốc, đủ để cố gắng và thanh minh cho bạn bè mình.

"Cậu không thể nói chuyện với bạn bè của tôi như thế. Cậu nghĩ mình là ai?!", Genta hỏi một cách giận dữ, mặc dù cậu biết sẽ không nhận được câu trả lời.

Thay vào đó, cậu nhận được một nắm đấm thẳng vào mặt.

( ôi anh Gin, dù teo nhỏ nhưng anh vẫn hung bạo như thường **Gin liếc** * Wings xách dép chạy*)


Genta bật lùi về sau, ôm chặt khuôn mặt của mình.

Mitsuhiko và Ayumi vô cùng kinh ngạc, đồng thời, cả hai đều đổ về phía người bạn mình.

"Cậu không sao chứ, Genta?"

"Genta-kun, cậu không sao chứ?"

Gin mỉm cười, khá tự hào với sức mạnh của mình trong tình trạng hiện nay.

Cậu ta là một đứa trẻ- có cú đấm mạnh mẽ.

Điều đó làm Gin cảm thấy tốt hơn rất nhiều về toàn bộ tình hình.

"Otaktay!"

"Gì?"

Cậu quay đầu lại và được chào đón với một nắm đấm thẳng vào mặt, giống như cậu bé Genta tội nghiệp.

Gin rớt ra khỏi chiếc ghế của mình, hạ cánh trên sàn nhà trong một tư thế không-đẹp-đẽ mấy..

Conan nhìn qua lại liên tục giữa Ai và Gin, sự sửng sốt khắc trên khuôn mặt của cậu.

Conan chỉ vừa mới chỉ về hướng cậu bé tóc vàng ... nhưng Ai đã đánh bại anh ta bằng một cú đấm.

Theo đúng nghĩa đen.

( Ai-chan...**wings chấm nước mắt, nghẹn ngào ko nói lên lời**...thật vĩ đại)


"Đừng bao giờ chạm tay vào họ lần nữa. Rõ chưa?", Haibara rít lên, nhìn xuống cậu bé gằn từng chữ.

Gin gật đầu từ từ.

"Tôi nghe to và rõ , Sherry."

Và Gin ko thể nào ko chú ý đến việc cô bé trông quyến rũ thế nào lúc tức giận. Chắc chắn là họ đã có thể rút khỏi mối quan hệ Cấp trên/cấp dưới khi cả hai trưởng thành.

Mặc dù...cậu chắc rằng cô ấy không quá đỏng đảnh như thế...thực tế rằng cô ta trông vẫn cực kỳ hấp dẫn trong hình dạng này...


( em ngất với anh rồi, anh Gin ạ =__=)


"Chuyện gì lộn xộn ở đây?"

Tất cả im bặt khi Akira-sensei bước vào lớp.

Điều đầu tiên cô chú ý đến là Genta, người vẫn còn ôm chặt khuôn mặt của mình.

Điều thứ hai, cô nhận thấy là làm thế nào mà Ai-chan lại đứng cao chót vót bên trên Gin.

Điều thứ ba, cô nhận ra được rằng Gin đang nằm trên sàn nhà, ngước lên nhìn cô bé có mái tóc màu nâu đỏ bằng một vẻ mặt ngạc nhiên choáng váng.

( cả em cũng choáng huống hồ là cô **Conan thầm thì**)

"Chuyện gì đã xảy ra khi tôi rời khỏi lớp? Tôi chỉ đi xuống phòng giáo viên 5 phút để lấy chai nước, và khi tôi trở lại thì thế này đây?"

Ayumi và Mitsuhiko nhanh chóng chỉ một ngón tay buộc tội tại Gin.

"Otaktay-kun đấm vào mặt Genta-kun!"

Cô giáo nhanh chóng quay đầu về phía cậu bé tóc vàng, người vẫn còn nằm trên sàn nhà.

( anh Gin ăn vạ với chị Ai **Gin lườm** **Wings lau mồ hôi**)

"Hãy đứng dậy, Otaktay-kun!"

Cậuvâng lời, chống tay đứng dậy từ từ.

"Em thực sự đã đánh Genta-kun?"

Gin thì thầm điều gì đó không nghe được.

" Chuyện gì đó, Otaktay-kun?"

"Có, em đã làm!! Nhưng chúng ko chịu câm cái mồm chết tiệt lại!"

Akira nheo mắt.

"Cấm túc trong một tháng!"

"Cái gì? Em đã làm gì?"

"Trước hết, em ko được phép đánh bạn. Và chắc chắn là em ko được sử dụng những ngôn ngữ như thế với tôi, cậu bé à"

"Hoàn toàn ko công bằng! Cô ta cũng đấm tôi mà lại ko bị phạt"

Với sự thả lỏng, Aikira sensei bình tĩnh hỏi, " Ai đấm em, Otaktay-kun?"

"Cô ấy!", cậu chỉ một ngón tay buộc tội tại Ai.

"Điều này có đúng ko, Haibara-san?"

"... Vâng.. Nhưng chỉ vì cậu ấy đánh Kojima-kun trước. Cậu ta xứng đáng bị như vậy. Nó.."

Và mặc dù Akira sensei không bao giờ nghĩ rằng mình muốn nghe những lời này ra khỏi miệng, nhưng cô vẫn quyết định một tháng cấm túc đối với Haibara.

Cô bé chỉ nhún vai, dường như đã mong đợi điều này.

Akira quay về phía Genta.

"Em ko sao chứ, Genta-kun?"

Cậu gật đầu.

"Tốt...Bây giờ,. Tất cả mọi người quay về chỗ ngồi!"

Không ai muốn bị cấm túc cùng với Ai và Gin, do đó, mọi người đều ngoan ngoãn nghe lời.

Sensei gật đầu và tiếp tục với bài học như không có gì xảy ra.

Khi tiếng chuông reo, những đứa trẻ trong lớp vỗ tay hoan hô và vội vã ra khỏi lớp học.

Vâng, những đứa trẻ- không bao gồm Gin, Ai, và Conan.

Cậu thám tử sắp xếp tập vở vào cặp từ từ, nhìn hai người một cách thận trọng. Cậu thực sự không cảm thấy mình phải để lạikhỏi nhà khoa học bị teo nhỏ một mình với gã tâm thần tóc vàng.

"Cậu có chắc chắn sẽ được chứ?"

Cô tặng cậu ta một nụ cười dí dỏm.

"Đừng lo lắng về tôi, Kudou-kun. Tớ sẽ ổn mà. Chúng tớ không hoàn toàn ở một mình.. Akira-sensei vẫn còn ở đây."

Ngay cả với sự đảm bảo như thế, Conan vẫn cảm thấy hơi có tội khi cậu bước trở về văn phòng thám tử Mouri.

Nếu có bất cứ điều gì xảy ra ...tất cả sẽ là lỗi của mình.

***

Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
25/11/2010, 10:32 pm
Angel_of_Darkness
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 443
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 2659
» Uy Danh Uy Danh: 12
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1999-02-22
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-07
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


E pok tem tr rùi đọc nhaz!
Ha ha

Chữ kí của Angel_of_Darkness

25/11/2010, 10:33 pm
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 4212
» Uy Danh Uy Danh: 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


gậm phong bì vậy banhbao16 hey quá chị tks chị iu banhbao4

Chữ kí của SherryHirota

25/11/2010, 10:46 pm
Angel_of_Darkness
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 443
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 2659
» Uy Danh Uy Danh: 12
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1999-02-22
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-07
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Ôi ôi ôi! Chap 1+2 này hey wá xá!
Chị wings tài thiệt, kím dc ~ fic hey như thí này! E tìm đỏ mắt cũng hk ra.
Hey wá đi mất, mau ra chap moy nha chị!(ko áp lực)

Chữ kí của Angel_of_Darkness

25/11/2010, 11:45 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Chap 3:

Cả hai chìm trong im lặng, ngồi ngoan ngoãn như một sự thoả thuận ngầm của họ trong phòng cấm túc. Haibara vẫn đang đọc tạp chí, trong khi Gin trừng trừng nhìn cô.

"Sao anh lại ở đây, Gin?"

Giọng nói nhẹ nhàng của cô đã kéo anh ra khỏi suy nghĩ của mình-mặc dù chúng ko có gì nhiều hơn hai từ " giết" và " cô ta"

"Cô biết rõ cái lý do chết tiệt gì mà tôi ở đây, Sherry. Tôi đấm một thằng bé béo ú và hai con chuột phá phách quấy rầy xung quanh tôi"

Haibara thở dài.

"Ý tôi ko phải như vậy"

"Vậy chứ ý cô là gì, Sherry?"

"Tại sao anh lại trở thành một đứa trẻ?"

"Tôi là một đứa trẻ à? Sao ko ai nói với tôi ?"

Đôi chân mày của cô biến dạng.

"Tôi ko có tâm trạng đùa, Gin. Chỉ cần cho tôi câu trả lời. Tại sao anh lại biến thành một đứa trẻ?"

"Ah, nhưng cô nên biết rõ hơn bất cứ ai, Sherry. Tại sao cô lại là một đứa trẻ?"

"APTX- Nhưng tôi ko biết-", cô dừng lại, "...APTX??"

Gin mỉm cười.

"Ding, ding, ding. Chúng ta đã có người chiến thắng. Tốt cho cô đấy"

"Là ai?"

"Vermouth"

"Làm thế nào mà...?"

Gin nhún vai.

"Sao tôi biết được?

"Tại sao?"

Gin hít một hơi bực dọc.

"Thậm chí cô nên biết tại sao, Sherry. Nếu nó ko quá rõ ràng, cô ta ghét tôi."

Lần này đến lượt Ai hít một hơi chán nản.

"Vermouth không thể ghét anh nhiều như cô ta ghét tôi."

"Cô muốn đặt cược?"

"Anh đi trước đi."

"Cô ta đã cố gắng giết tôi bằng thứ thuốc ngu ngốc của cô chỉ vài ngày trước đây."

"Cô ta luôn cố gắng giết tôi một cách thường xuyên."

"Cô ta không bao giờ làm theo bất kỳ đề nghị nào của tôi."

"Cô ta không bao giờ làm và có lẽ sẽ không bao giờ nghe bất cứ điều gì tôi mà nói, ngay cả khi đó là một cái gì đó vô cùng quan trọng."

"Cô ta cào trầy xe của tôi!"

"Oh yeah? Vào ngày sinh nhật thứ mười sáu của tôi, cô ta bỏ độc vào bánh và nhuộm tóc tôi thành màu màu hồng khi tôi đang ngủ!"

Gin cười mỉa mai.

"Mái tóc màu hồng trông rất hợp với cô đấy, Sherry."

"Ừ, anh đã nói với tôi như thế ngay sau trận cười đã đời. Tôi gọi anh là một kẻ tàn nhẫn, trước khi hắt vài giọt axit vào anh và bỏ đi ," Ai cười khúc khích một chút khi nhớ lại.

Gương mặt của chàng trai tóc vàng khi đó trông rất nực cười khi axit nhanh chóng ăn qua quần áo của anh.

Gin đã ko dám gặp ai trong Tổ chức nhiều hơn nữa vào ngày hôm đó.

Gin gầm lên khi được nhắc lại đoạn này.

"Tôi đã phải cởi áo quần trước mặt mọi người để acid không ăn da mình sạch sẽ. Cô rất may mắn là tôi đã không giết cô ngay lúc đó."

Haibara cười quanh co.

"Hey, sao anh lại có vẻ chua chát như thế hả? Ko được trả đủ tiền hay sao??"

Gin bấu ngón tay vào khẩu súng trong áo khoác của mình, có sự cảm dỗ mãnh liệt trong việc moi nó ra và kéo nòng đạn, nhưng một tiếng nói nhỏ bé vang lên trong tâm trí của cậu đã nói rằng, đó sẽ là một ý tưởng rất tồi tệ, đặc biệt là khi xem xét thực tế, Akira-sensei đang trông chừng hai đứa xem có ngoan ngoãn trong 20 phút cấm túc hay ko.

Gin không chắc chắn tại sao cô ta chỉ ngồi đó và cho phép họ tiếp tục nói chuyện, nhưng có thể chỉ xem như hai đứa trẻ đang nói chuyện vớ vẩn, hoặc cô ta ko bắt kịp tiến độ câu chuyện của họ.

"Không. Họ chỉ không đưa tiền vào đúng chỗ."

Nhà khoa học nhỏ lắc đầu thư thả.

"Bệnh-."

"Cô thích điều đó."

Haibara trợn tròn mắt .

"Bất cứ điều gì anh đang nói."

Gin nhếch môi, dựa lên chiếc bàn làm việc, dừng lại vài centimet trước khuôn mặt cô bé.

Haibara chớp mắt.

"Sao?"

"Tôi có thể trả tự do cho cô nếu cô muốn"

Cô bé trả cho anh những nụ cười nhìn có vẻ xin lỗi nhất mà cô có thể tạo ra trước khi tình cờ nói, "Cảm ơn, nhưng không không biết ơn. Tôi có thể nhắc nhở bản thân rằng tôi tự làm còn tốt hơn nhiều."

"Và ai đang trong tâm trí của cô bây giờ đấy? Một con chuột ngu ngốc tự nhận mình là thám tử? Cậu ta thậm chí cũng chẳng phải sự lựa chọn tốt hơn đâu"

Haibara nhìn Gin một lượt với vẻ dò xét, và mỉm cười nhẹ như hiểu ra điều gì đó giành cho cô ấy.

"Gin...anh đang ghen à?"

"Tôi không ghen", Gin gầm lên, ánh mắt lấp loé những tia nguy hiểm.

"Đó..đó-chính là giọng này. Âm thanh giống như thể anh đang ghen tuông", cô chế giễu.

"Tôi nói-"

"Tôi nghe thấy những gì anh nói. Và khá trung thực rằng, tôi nghĩ đó là một lời nói dối. Có một vài điều tôi tự hào về bản thân mình hơn Gin;... Một trong số chúng là tôi có khả năng để đọc tâm trạng anh- giống như đọc một cuốn sách đang mở"

Cậu bé tóc vàng khoanh tay trước ngực, lặng lẽ sôi sục. Anh đã biết từ lúc mình bị Sherry đánh, cô ấy đã thắng ở ván này.

Nhưng cô bé không chiến thắng trong cuộc chiến nữa.

Akira đứng lên, ho khan để có được sự chú ý của họ.

"Được rồi, 2 em có thể về bây giờ. Giống như vậy vào ngày mai."

"Vâng," hai "đứa trẻ" đồng thanh.

"Trước khi tôi quên ... Anh kiếm mấy bộ quần áo này ở đâu thế?", Haibara hỏi, đề cập đến chiếc T-shirt màu đen và chiếc quần bò màu đen đi kèm sợi dây xích trang trí mà Gin đang mặc.

Gin nhìn cô, trả nụ cười bình thường lại trên khuôn mặt của mình.

"Tôi trộm đấy. Làm thế nào mà có thể nhận được thứ đồ tốt như vậy?"

Cô thở dài trong sự bực tức, một giọt mồ hôi lăn dài trên mặt sau của đầu.

Haibara nên dự kiến được nhiều thứ hơn, thực sự.

Đó sẽ ko phải là Gin nếu phải tự đi mua quần áo một cách đơn giản như vậy- nhưng với Gin là sự khó khăn vô cùng. Sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu anh ta đi ăn cắp chúng.

Lưu ý số lượng mỉa mai pha trong những từ đó.

"Vậy thì vấn đề là...Anh đã sống ở đâu trong những ngày qua?"

"Một phụ nữ lớn tuổi thấy tôi trong khi tôi đang lang thang quanh thành phố. Bà ta cảm thấy tội nghiệp nên đưa tôi về nhà và cho tôi sử dụng phòng khách. Đó là nơi tôi đang sống."

"Thật khó để tin rằng bất cứ ai có thể cảm thấy một chút thông cảm giành cho anh, tất cả mọi người."

Gin nhún vai.

"Đó là ý kiến cá nhân của cô. Bà ấy nhìn thấy một đứa trẻ vô tội đang đi lạc giữa đám đông nhộn nhịp, vì vậy bà ấy đã đưa tôi đi. Tôi không nói rằng đó là mộtnước đi thông minh về phần bà ấy, nhưng bà ta vẫn còn có giá trị lợi dụng rất lớn với tôi bây giờ, vì vậy tôi có thể xem xét cho phép mình sống với bà ta cho đến khi tôi trở lại bình thường. "

"Oh, tốt, vậy thì anh sẽ có rất nhiều thời gian để suy nghĩ về những việc anh đã làm. Tôi ko biết khi nào mới chế xong thuốc giải. Và cũng có thể...mãi mãi ko chế xong."

"...Nói cái gì đấy?"

"Tôi ko có những dữ kiện cần thiết để chế thuốc giải cho APTX. Ko có nó, tôi ko biết bắt đầu từ đâu để làm. Có thể là chất độc sẽ dần mất tác dụng. Hoặc sẽ lâu hơn nữa.", Haibara nói đơn giản, rõ ràng như thể nó là một thực tế phổ biến, cô đã nhớ rất lâu.

Theo cách nào đó, thì đúng là như vậy.

Đó là điều mà cô đã liên tục nói với Kudou.

"Tôi có thể lấy dữ lệu cho cô"

Cô ngây người nhìn chằm chằm vào anh.

"Nói cái gì đấy?"

***

Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
26/11/2010, 12:22 am
MiaMikki
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 100
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 5801
» Uy Danh Uy Danh: 12
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1993-06-16
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-06-15
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Hô hô hô!!!!!!!! Em bóc tem nè!!!!! Cố lên chị, chap hay lắm àh!! yoyo12

Chữ kí của MiaMikki

26/11/2010, 5:28 am
chErrybl0ss0m
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 120
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 951
» Uy Danh Uy Danh: 5
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1997-09-06
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-09-06
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


em lấy cái phong bì nhé. Fic mới hay lắm chị ak. thik nhất là chap 3(ver chơi thâm, nhuộm tóc Sherry -> màu hồng -_-"), cuộc nói chuyện giữa Gin và Haibara buồn cười ơi là buông cười^^

Chữ kí của chErrybl0ss0m

26/11/2010, 8:35 am
Khách vi
Guest

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


chị wing cho em hỏi fic này viết về ai vậy

Chữ kí của Khách vi

26/11/2010, 11:48 am
archimonde
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 494
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 3091
» Uy Danh Uy Danh: 22
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1994-10-30
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-09-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


hahaha
hay qúa ss
ss ou
chưa có chap của tg thì ss vít lun ngar ss

Chữ kí của archimonde

26/11/2010, 6:39 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Cơn ghen của Vermouth
Nguồn: fanfiction.net
Au:yamtt
Trans: Wings89

***

Tầng hầm với những âm thanh rì rì của điện. Ánh đèn mờ chiếu xuống sàn bê tông tầng thứ ba của nhà để xe trong khách sạn. Một luồng ánh sáng phun ra, loang loáng, đe doạ những chiếc bóng chập chờn. Nó mờ đi đột ngột trước khi bùng nổ lại như nó vẫn thường như thế suốt ba tháng qua. Tấm thép dày, tường xi mẵng hỗ trợ những cột trụ đổ bóng dài xuống sàn. Khi ánh đèn pha rọi trừng trừng trở lại lên cánh cửa ra vào, tiếng động cơ của chiếc Cadillac vang lên, đập vào nhựng bức tường và vọng ngược lại trong căn hầm thưa thớt của bãi đỗ xe. Cô tình cờ nhìn vào một chiếc xe hơi khi cúi xuống chống tay vào vô-lăng, rồi ung dung nhấc mình ra khỏi xe.Đôi mắt nhạt màu xanh lá quét vào tấm giấy và chuyển vào khoảng không 3-38, thứ ba từ bên phải trên tấm giấy.

***

Đưa chìa khoá hướng về cô gái và tắt đi mồi lửa, người đàn ông tóc vàng đặt chìa khoá vào lòng bàn tay cô, trong lúc cô đóng cửa xe mình bằng tay còn lại. Da cô trắng nõn mịn màng, chân đôi giày cao gót và có những tiếng dội lại lần nữa giữa bốn bức tường trơn trơn. Cô hất mái tóc của mình trở lại qua vai và bước về chiếc xe cổ điển. Đó là một màu đen sáng loáng kể cả trong ánh sáng mờ mờ của nhà để xe, chứng minh sự chăm sóc và tình yêu mà chiếc ô-tô này nhận được mỗi ngày. Các chrome xung quanh đèn pha tròn hoàn hảo và có những sọc ở bên mặt bên lấp lánh. Phải, ai đó đã chăm sóc rất tốt sự cổ điển này. Người sưu tầm những items như chiếc Porscher này có thể thu lại rất nhiều tiền nếu chủ sở hữu đã chán nó, mặc dù này này rất khó xảy ra. Không có nhiều mẫu mã được giữ lại, một chiếc Porscher như ban đầu là rất hiếm...Một sự thật đáng xấu hổ.

***

Cô gõ móng tay dài của mình lên mui chiếc xe. A, âm thanh rất rõ nét. Đôi môi đỏ mọng xoắn lại thành một nụ cười. Những ngón tay chạy dọc theo thân xe, cần gạt nước trên kính chắn gió của quá khứ, quá khứ bên cạnh tấm gương...Một trong những chiếc chìa khoá của cô trượt trong ba ngón tay, phát ra âm thanh khi chạm vào chiếc xe. Giữ thế đứng, người phụ nữ để chìa khoá khỏi vị trí ổ khoá, kéo thẳng theo chiều ngang chiếc xe. Bức tường vang trở lại một tiếng rít dài khó chịu, gần như là hét vang, , đến tai cô, nhưng cô lại càng chì mũi chìa khoá và kéo xa hơn nữa, cứ như đang tìm niềm vui từ những âm thanh tra tấn óc con người đó.

Một nụ cười tinh nghịch mở rộng, cô liếc nhìn qua vai đến tấm kính chắn gió đằng sau, miết chìa khoá từ vị trí hiện tại đến đầu xe. Màu bạc, những đường sọc lượn sóng kéo dài từ kính chắn gió đến cửa xe phía sau. Cô ngắm nhìn công trình của mình đầy ngưỡng mộ trước khi làm thêm một vòng nữa và tiến đi vào cửa xe phía trước- chỗ ngồi của tài xế.

Cô bước lùi một chút và vẩn vơ vẽ những đường rãnh, rồi lục chiếc túi của mình. Vỗ nhẹ lên chân mừng, cô dừng lại đăm chiêu trước khi kéo chìa khoá lần nữa, và trở về xe của mình.

Cô ấy có thể sau đó đã đi và ở đó. Đôi mắt cô nhấp nháy như nhảy múa với những bước chân phấn khởi hơn. Sau đó lần nữa...nếu cô trở lvề bây giờ, cô tưởng tượng, cô sẽ tạm thời quay trở lại với bảng phóng phi tiêu của mình. Nụ cười của cô nhạt dần đi đến khi tiếng càu nhàu của một cái đầu màu nâu đỏ vọng đến tâm trí. Nụ cười trở lại khi cô chọn cây gậy. Ánh sáng chiếu trên thân gỗ đánh bóng. Đi bộ về chiếc Posrcher đã hư hỏng, cô cầm cây gậy trong tay.

"Louisville Slugger", cô nói bằng giọng Anh hoàn hảo khi đôi mắt lướt qua lá đã cháy bên chiếc gậy. Cô dồn sức nặng ở cuối gậy và vụt nó về bên phải. Người phụ nữ nhìn lên đèn pha. Có lẽ kích thước lớn hơn quả bóng mềm một nửa? Cô có thể dễ dàng giả vờ.

Vermouth đăm chiêu vào chiếc đèn pha với sự giúp đỡ nhẹ nhàng và tinh tế của cây gậy.Cô lùi lại với sự nghẹn ngào. Cô đo khoảng cách với đôi mắt. Trước khi đưa " dụng cụ" thể thao của cô trở lại vị trí thích hợp, cô đặt một nụ hôn vào giữa cây gậy. Nếu không có ý tưởng thứ hai, dưới hình thức hoàn hảo, cô vụt quyết liệt vào sự kết nối giữa các mục tiêu đã chết này. Kính vỡ ở khắp mọi nơi, ngay cả kính hậu cũng chịu ảnh hưởng mà giã biệt với vị trí ban đầu của nó. Coi vậy mà cái bóng đèn được niềng bằng gỗ này chỉ bị gãy nhẹ.

Vermouth lùi lại lần nữa và tiếp tục ván kế. Cây gậy gần như vỡ vụn sau khi xả vụn cái đèn pha thứ hai. Cô dẫm lên những mảnh vỡ lạo xạo trước khi bước qua bên cạnh chỗ lái xe một chút. Xoay người và đung đưa lấy trớn, khung của chiếc đèn pha bay ra ngoài cùng một phần tư của chiếc gậy. Một mảnh của nó văng sượt qua mặt cô, khiến cô hơi nhăn nhó một chút. Nhưng ngay lập tức cô tiến đến một cái kết thúc khác. Cô ném cây gậy đi và kéo ra một hộp đen, mở nó, và lấy ra một cái xà beng, một con dao sắc bén. Vermouth mỉm cười. Niềm vui bây giờ mới thật sự bắt đầu.

Nâng chiếc túi trên vai trong khi vẫn giữ xà beng và con dao nhỏ trong tay, Vermouth thong thả bước về phía chiếc Porchers lần nữa. Cô đặt chiếc túi bên cạnh cửa xe, luồn con dao nhỏ vào trong, khéo léo luồn lách đến khi nghe tiếng "cách", và cửa xe bật mở. Cô mỉm cười, kéo con dao ra và mở cửa xe. Cô đã quen thuộc với chỗ ghế ngồi phía sau này. Có lẽ ko phải là thích, nhưng là quen thuộc, đủ để biết chỗ ngồi rất thoải mái, và lớp da bọc đệm luôn luôn được tỉ mỉ làm mới mỗi tháng. Vermouth nở nụ cười vui vẻ, cầm con dao lên.

Một đường sắc bén, rõ nét cắm phập vào chỗ ghế tựa lưng, cô kéo xoẹt một đường dài xuống, sau đó kéo xiên qua một đường nữa. Cô giữ như thế một chút, trước khi bắt đầu tài chạm trổ khéo léo một số chữ cái tiếng Anh trên lớp đệm bọc da quý phái. Để chắc chắn rằng họ sẽ nhìn thấy nó một cách rõ ràng nhất, cô lập lại cong việc lần thứ hai trên tấm thảm lót xe, và cả băng ghế ngồi phía trước.

***

Gin nghiêng chai rượu sâm banh về chiếc ly của cô gái sau khi họ đã kết thúc bữa tối. Cô nhìn anh và gật đầu cảm ơn khi anh rót xong, trước khi nhấc nó đưa lên môi mình. Thứ thức uống ngọt ngào trượt qua lưỡi và xuống cổ họng. Cô cảm nhận đôi mắt anh vẫn ko dứt khỏi mình, nhưng không bao giờ bằng cách này hay cách khác, cô có thể đáp lại như thế. Ít nhất là bây giờ anh ấy đã quên phứt khẩu súng của anh đi, và đôi mắt xanh lá tuyệt đẹp kia chỉ tập trung vào cô. Cô vén vài sợi tóc qua sau tai mình.

"Bữa tối rất ngon", cô nhận xét sau một lúc im lặng. Gin gật đầu và nâng ly lên uống. Trong góc mắt của mình, anh có thể nhận thấy sự cử động ko thoải mái của Vodka. Anh cũng nhìn thấy như vậy kể cả khi họ di chuyển ra khỏi phòng chính đến phòng ngủ.

***

Cô nhìn vào tấm gương nhỏ, chải lại đôi môi mình cẩn thận bằng một chiếc sơn môi tinh tế. Bậm hai môi vào nhau để màu son hài hoà và chậm môi lên tấm khăn. Trước khi vứt chiếc khăn đi, Vermouth nhìn lại lần nữa trong gương và hài lòng, bước khỏi xe.

***

Bước khỏi thang máy, người đàn ông mập chỉnh lại kính mát và chiếc nón của mình. Khuôn mặt anh ta đã ko còn trông như đang bốc cháy nữa, nhưng Vodka nghi ngờ rằng nó vẫn còn đang đỏ lựng. Chỉ vì anh ta luôn luôn im lặng, ko có nghĩa là anh sẽ ngồi lại và xem như ko có chuyện gì xảy ra. Gin ko bao giờ màng đến anh dù bằng cách này hay cách khác, nhưng đôi khi anh cảm thấy Sherry có chút ko thích, và bối rối với một ai đó mà họ quen biết. Dù lí do gì đi nữa thì, bằng việc thả cái mũ rơi xuống, hay đúng hơn, từ khoảnh khắc xuất hiện nụ hôn đầu tiên giữa họ, Vodka cảm thấy tốt nhất là giành thời gian sau bữa tối để hút thuốc.

Vodka đi xuống hành lang đến khi nhìn thấy những luồng sáng. Đẩy cánh cửa, anh bước vào nhà để xe. Nó dường khi là trống rỗng khi anh rời khỏi đó. Vodka nhìn vào dãy sơn số trên sàn, anh nhớ Gin đã đỗ xe ở ô số mấy. Sau khi đếm đến cột thứ ba dọc theo bờ cuối của nhà để xe, Vodka nhận thấy quai hàm mình sắp rớt ra lập tức.

Tầm nhìn của anh đặt vào phía sau chiếc xe, nhưng chắc chắn rằng các mảnh thuỷ tinh vỡ trên đèn pha của chiếc Porches đã vung vãi đầy ở mặt trước. Điều này...quá nhiều đủ để Vodka câm nín ko thốt nên lời. Tất nhiên, cũng như lúc họ rời đi và để chiếc xe lại, xung quanh nó cũng ko còn chiếc xe nào khác, nhưng anh ta có thể lần theo những đường rạch màu bạc tiến về phía ghế hậu, thông qua tấm kính chắn gió, anh nhìn thấy cửa xe phía bên kia hơi mở. Tất cả các chức năng của não gần như bị tê liệt hoàn toàn- trừ chức năng thở. Não Vodka đã chết.

Vodka ko biết phải làm gì bây giờ. Cố gắng lau sạch nó trước khi Gin xuống? Không, anh ta thậm chí còn ko muốn đến gần chiếc xe cho đến lúc Gin nhìn thấy nó. Nhưng Vodka dám gọi cho Gin, hoặc là gào thét lên với đại ca của mình? Nhưng anh sẽ nói gì với Gin? Anh thậm chí còn ko chắc chắn về những gì Gin sẽ làm, và chắc chắn là hơn rất nhiều so với việc đứng đơ như đá giống anh bây giờ. Dần dần, Vodka đưa tay vào túi, móc điện thoại ra và bấm số với tốc độ ánh sáng, sau đó áp chặt điện thoại vào tai run lẩy bẩy.

Những hồi chuông đổ liên tục, ko có vẻ gì sẽ dừng lại. Tiếp đến là một sự im lặng kéo dài với sự đe doạ rằng màng nhĩ Vodka sẽ thủng ngay sau đó. Cuối cùng, Vodka nghe thấy tiếng click tiếp theo vang lên trong không khí chết chóc. Miệng anh ta đã khô quắt và đôi mắt vẫn chòng chọc vào chiếc ô tô đã tan nát.

"...Cái gì thế?", Gin lầm bầm. Giọng anh ta có vẻ kích động.

Khởi đầu tồi tệ. Gác máy đi!. Não Vodka lên tiếng cảnh báo.

Sau một phút, Gin lập lại, " Vodka?"

"...Đại ca, em nghĩ là anh nên xuống đây", Vodka hít một hơi thật sâu để giọng mình ko bị chệch tông. Gin cau mày ở đầu bên kia với sự khó chịu, anh ta có thể cảm thấy như vậy.

"Chuyện gì?", Gin hỏi.

"..Anh chỉ cần xuống đây ngay, đại ka", Vodka lắp bắp trước khi đóng nắp điện thoại lại.

Đứng dậy trong căn phòng, Gin buông Sherry ra, đứng dậy từ chiếc ghế và túm lấy áo khoác của mình trong sự thất vọng tột cùng. Sherry nhìn anh một phút trước khi cô cũng đứng lên. Gin nhét điện thoại vào túi, đẩy cửa bước khỏi phòng, thậm chí Sherry chẳng kịp hỏi chuyện gì đã xảy ra. Sherry vẫn còn nán lại trong giây lát, muốn biết xem liệu có người nào trong Tổ chức thám thính xung quanh ko. Sẽ rất nguy hiểm cho cả hai nếu để người khác biết họ ở bên nhau. Mặc dù Gin đã chắc chắn rằng đã bố trí cẩn thận tất cả mọi thứ nơi này, nhưng cô vẫn chưa yên tâm lắm. Gin kiên nhẫn đứng chờ cô ở thang máy với gương mặt tối sầm. Sherry dường như ko để ý tới, chậm rãi lấy áo khoác và bước ra chỗ người đàn ông. Gin liếc nhìn cô bước vào thang, nhưng ko nói gì, chỉ lặng lẽ bấm nút tầng ba. Giọng nói của Vodka lập lại, nhắc anh nhớ rằng phải có một thứ khi xuống nhà để xe. Gin đưa tay vào túi áo khoác, nới lỏng bao da của khẩu súng.

Trong lúc bảng số thang máy đang nhảy qua các tầng, Gin rút trong túi ra hộp thuốc và bật lửa. Anh phớt lờ "Biến báo cấm hút thuốc" đa ngôn ngữ dán trên buồng thang máy. Ánh sáng loé lên, anh rít một hơi thật sâu, bỏ qua cái bĩu môi hờn dỗi của Sherry khi anh chạm tay vào mái tóc màu nâu đỏ gợn sóng. Trước khi Gin đặt đôi môi mình lên đôi môi anh đào bé nhỏ kia lần nữa, thì cánh cửa thang máy đã bật mở ở tầng thứ ba- nhà để xe. Gin bước ra ngoài, kiên quyết đứng chặn ngay cửa. Cánh tay để sẵn trong túi áo với tiếng lên đạn lách cách. Gin đẩy cánh cửa dẫn vào hầm xe, và lập tức cảm thấy những ngọn lửa trong lòng đang dần tắt đi trong im lặng. Gin nhanh chóng nhận ra Vodka đứng đó, với chiếc điện thoại trên tay.

Lẩm bẩm về việc vô lý này, Gin sải từng bước dài đến bên Vodka, nhưng ngay khi đặt chân bên cạnh hắn, mọi thứ trở nên hoàn toàn rõ ràng, hay đúng hơn, mọi thứ đều đập vào mắt. Điếu thuốc rơi khỏi miệng Gin và đôi mắt anh thì trợn trừng.

Đứng bên trong cánh cửa, Sherry ko nhìn rõ thứ gì đang khiến hai người đàn ông như chết dí tại chỗ kia, nhưng cô có thể dễ dàng cảm nhận đủ sự căng thẳng cho việc gì đó xảy ra với chiếc xe. Từ từ, cô bước theo sau, nhưng thận trọng cân nhắc. Chiếc xe mà cô ấy ko hề quan tâm đến dù chút xíu gì...nhưng mà phản ứng của Gin...Mặc dù chân của Vodka ko di chuyển, nhưng Sherry có thể nhận ra toàn bộ cơ thể anh ta thông qua người đứng bên cạnh anh. Trước khi Sherry tiếp cận được một trong hai người đàn ông, Gin đã thả bộ chậm rãi về hướng chiếc xe mình, Sherry và Vodka cũng theo sau.

Những dòng suy nghĩ lộn xộn nhảy nhót trong đầu Gin khi đôi mắt anh đăm đam nhìn vào những mảnh vỡ trên sàn bê-tông, cái thứ cách đây vài tiếng vẫn còn là chiếc đèn pha đẹp đẽ gắn phía trước chiếc Porscher. Nó gần như làm Gin co rúm lại mặc dù đã trông thấy từ trước. Ai đã làm điều này? Ai dám đập phá một chiếc xe hơi cổ điển, và nhiều hơn vậy nữa, ai dám đập phá nó mà vẫn còn đủ thời gian chạy trốn trước khi Vodka đến?

Bước chân của Gin nhanh hơn và anh đi vòng vòng phía trước, tiếng thuỷ tinh vỡ lạo xạo dưới chân. Anh nhìn thấy chiếc khung Chrome nằm chỏng chơ dưới đất. Đôi mắt anh cúi xuống vài inch để nhìn nó, và anh khom xuống nhặt cái khung lên, nắm trong bàn tay mình một cách cẩn thận, thậm chí trông còn thận trọng hơn là giữ bí mật về mối quan hệ giữa anh và Sherry trong tổ chức.

Vodka nhìn có vẻ khá hơn khi bám gót Sherry tiến về tiến trước. Tốt, Sherry đứng phía sau Gin, nên đảm bảo rằng anh sẽ ko bị Gin phang một cú vào mặt mà ko cần quay lại. Anh có thể nhìn thấy sự bối rối và phẫn nộ tột cùng của người đại ca mà mình đi theo bấy lâu.

"Ai đã ở đây khi mày đến?", Gin hỏi, vẫn nắm mảnh vỡ trên tay.

"Không...đại ca...ko ai cả", Vodka nhìn trong lúc Gin bước đến buồng lái, và Vodka thề rằng đã thấy mắt Gin toé lửa trong một khoảnh khắc. Khi Vodka hoàn toàn ko có chút can đảm nào để ngắm nhìn thêm vẻ giận dữ của Gin, thì Sherry, vẫn thong thả bước tới để được rõ hơn. Gin chỉ đứng đó, trừng trừng nhìn vào buồng lái với một tay vẫn vịn trên cửa xe, còn mảnh vỡ đèn pha với cái khung Chrome vẫn được giữ chặt ở tay bên kia. Sherry đi vòng qua bên kia chiếc xe, cô có thể nhìn thấy qua cửa sổ chỗ ghế ngồi đằng sau- nơi đã bị phá hoại hoàn toàn. Đôi mắt xanh ngọc xinh đẹp dần dần mở rộng khi bắt đầu xác định được những chữ cái V-E-R...

Gin- trong khi đó, quá rõ ràng để biết ai là thủ phạm khi đôi mắt vẫn dán chặt vào ly Martini trên hộp điều khiển, và bên dưới nó- một chiếc thẻ điện thoại thậm chí còn rành rành trưng ra một bí danh quen thuộc. Một dấu son môi in trên tấm khăn giấy, cùng với một dấu X lớn ở giữa. Bên cạnh tờ khăn giấy, một bức ảnh của Sherry- với đôi mắt đã bị đầu thuốc lá làm bốc cháy đen thui, bên dưới vẫn còn để lại vài đầu lọc. Mặc dù Gin cảm thấy tất cả cảm xúc đã vượt ngoài tầm kiểm soát của bản thân, nhưng anh ko biết phải làm gì, hoặc khác hơn, thực tế hơn là anh chỉ muốn gồng hai bàn tay siết chặt vào cồ người phụ nữ tóc vàng đang hiện trong tâm trí.

Phải mất một lúc trước khi mức giá để sữa chữa mọi thứ được lên danh sách đầy đủ, và một thứ cảm xúc mới đè nặng lên Gin. Những cảm xúc tệ hơn là khi Gin phải suy nghĩ xem nên đổi mới chiếc xe lại như thế nào- để đưa nó về tình trạng ban đầu. Những cảm xúc giận dữ xen lẫn sợ hãi khi Gin liếc qua cô gái có mái tóc màu nâu đỏ, đang dựa lưng vào thành xe với đôi chân mày cong cao dò hỏi. Hình ảnh chiếc phi tiêu xé gió lao vụt giữa gương mặt xinh đẹp trong tấm ảnh khiến Gin cảm thấy gai người.

Vermouth nâng ly rượu sóng sánh lên môi, bàn tay với lấy một chiếc phi tiêu khác.

Chữ kí của wings89

26/11/2010, 6:48 pm
Angel_of_Darkness
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 443
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 2659
» Uy Danh Uy Danh: 12
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1999-02-22
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-07
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Pok tem! Ha ha ha
Fic này e đọc trên fanfiction rùi, nhưng dc đọc = TV vẫn thix hơn!
Hình như hum nay chị wings mệt phải ko?

Chữ kí của Angel_of_Darkness

26/11/2010, 8:27 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Angel_of_Darkness wrote:
Pok tem! Ha ha ha
Fic này e đọc trên fanfiction rùi, nhưng dc đọc = TV vẫn thix hơn!
Hình như hum nay chị wings mệt phải ko?

Fic này khó dịch quá, chị mò cả đêm đấy chứ.

Thế mà còn phải xào nấu lại nữa cơ ( cắt bớt mấy đoạn dài dòng lôi thôi í mà)

Đang viết tiếp Hội Kín yoyo11


Chữ kí của wings89

26/11/2010, 8:41 pm
MiaMikki
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 100
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 5801
» Uy Danh Uy Danh: 12
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1993-06-16
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-06-15
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Hay thiệt đó ha!! Cố lên chịiiiiiiiii!!! yoyo14

Chữ kí của MiaMikki

28/11/2010, 2:08 am
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


[Shiho Miyano] Tình yêu

Đây không phải ác mộng.

Shiho có thể chắc chắn như thế, khi viên đạn sượt qua cánh tay, để lại một vệt máu dài loang qua lớp áo khoác màu xám nhạt. Và cả cơn đau nhói khi tay Gin siết chặt bả vai cô, tựa hồ như muốn nghiền nát nó ra.

Tất cả đều rất thật, nhắc nhở Shiho rằng: Gin đang ở trước mặt cô.

Cách đây mười phút, cô chỉ vừa rời khỏi nhà, định đến tiệm tạp hoá mua vài hộp sữa cho bữa tối, nhưng vừa đến đầu phố, ngang qua một con hẻm, thình lình cô bị một bàn tay to lớn chụp vào miệng, lôi đến đây. Không cần quay lại Shiho cũng biết đó là ai, bởi mùi thuốc lá quen thuộc đã xộc ngay vào mũi- mùi thuốc lá của Gin- đặc biệt hơn bất cứ ai trong Tổ chức.

- Tại sao em không chịu trở về?

Gin đẩy cô gái vào tường, đôi mắt màu xanh lá đặc biệt chất chứa sự muộn phiền.

- Tôi đã sắp xếp tất cả...tất cả mọi thứ, để em có thể sang Anh và làm lại từ đầu... Tại sao ko đi? Em đã quên lời hứa giữa chúng ta?

- Tất cả lời hứa đều trở thành vô giá trị, từ khi anh giết chị tôi.

Đôi mắt Shiho loé lên những ánh nhìn căm phẫn, hai bàn tay nắm chặt lại.

- Anh đã hứa sẽ thu xếp cho chị đi trước...để mọi người ko nghi ngờ, nhưng anh đã giết chị tôi.

- Đó là vì em_ Gin gần như gầm lên_ Tôi phải nói bao nhiêu lần em mới hiểu? Akemi quá nóng vội đưa em đi, và ông ấy đã phát hiện. Nếu tôi ko làm thế, thì chính em sẽ chết.

- Tôi thà là chết_ Shiho cắn môi với giọng nấc nghẹn_ Tôi thà chết để đổi lấy cuộc sống của chị.

- Em biết...là tôi ko bao giờ để em chết_ Gin đưa tay chạm vào gương mặt cô, nhưng cô ngoảnh đầu đi_ Tôi ko bao giờ để em chết...vì bất cứ lí do gì...

- Tôi ko tha thứ cho anh_ Shiho ngẩng lên, lồng đôi mắt lạnh lẽo của mình vào ánh mắt đau thương của Gin_ Từ ngày chị tôi chết, trong tôi chỉ còn nỗi đau của sự phản bội và lòng căm hận...đối với anh.

- Tôi làm tất cả mọi thứ đều vì em, Shiho_ Giọng Gin trầm trầm tan trong gió tuyết, gần như bật ra trong nỗi đau đớn tuyệt vọng.

- Vì tôi?_ Shiho gần như bật cười. Một giọt nước mắt âm áp lăn dài trên má_ Tàn nhẫn cướp đi người thân duy nhất của tôi trên đời, mà bảo vì tôi sao?

Đối với Gin, những giọt nước mắt này còn tồi tệ hơn rất nhiều so với việc cô ấy dùng súng bắn vào tim anh. Gin- một lần nữa, giơ bàn tay lên, cố gắng chạm vào những giọt pha lê long lanh đó, nhưng cô vẫn lảng đi tránh né. Đua đớn lẫn tức giận, Gin ép cô vào tường, nắn vào chiếc cằm nhỏ xinh buộc cô phải đối diện với anh.

- Đừng khóc, Shiho_ Một ngón tay của Gin quệt ngang vệt nước chưa khô. Anh đưa ngón tay chạm vào đầu lưỡi mình.

Mặn.

Vị của nước mắt.

Nước mắt của người con gái anh yêu.

- Thả tôi ra, Gin._ Shiho nói với sự giận dữ.

- Từ lúc nào em đã có thói quen ra lệnh cho tôi?_ Gin hỏi, thay vì đáp ứng yêu cầu, tay anh càng siết chặt hơn.

- Gin, thả tôi...

Âm thanh nghẹn ngang cổ họng. Môi Gin đã ngấu nghiến lấy cô, và Shiho có thể cảm giác được đầu lưỡi anh đang cố gắng tách hai bờ môi anh đào mím chặt kia.

Môi cô ấy vẫn ấm áp như ngày nào, vẫn thoang thoảng vị Sherry thơm nồng quyến rũ.

Shhiho vẫn cứng đầu giãy giụa trong tuyệt vọng, cố gắng giãy ra khỏi vòng tay Gin.

Nhưng vô ích. Cô chưa bao giờ thoát khỏi anh. Thực sự. Trừ anh anh muốn thả cô đi, như cái lần ở khách sạn Haido ngày ấy.

Cô quyết định ko chống cự nữa, để mặc anh muốn làm gì thì làm. Cô biết, càng phản kháng, chỉ càng kích thích Gin chiếm lấy bằng được.

Qủa nhiên, ko thấy cô phản ứng nữa, Gin nhả cô ra. Tay anh vuốt ve làn da mịn màng xinh đẹp của cô- làn da anh từng vô cùng trân quý, nhưng cũng chính anh từng vô tình phá huỷ đi khi xả ba viên đạn sượt qua nó.

Gin thở dài nặng nề.

- Em có còn...yêu tôi ko?

- Điều đó quan trọng với anh lắm sao?

Cô hỏi lại, thay vì đi thẳng vào vấn đề. Gin cười nhẹ, dường như chỉ hơi nhếch môi một chút. Vốn dĩ, anh đã ko bao giờ biết cười. Từ khi cô rời xa anh, anh lại càng căm ghét thứ được gọi là tiếng cười. Bởi nó sẽ nhắc anh nhớ về cô. Về chị cô. Về những nụ cười hiếm hoi nhất trong Tổ chức. Nhưng lại là những nụ cười đẹp nhất.

Gin cân nhắc, sau đó anh lắc đầu.

- Vậy tôi có trả lời hay ko, chắc cũng ko vấn đề gì phải ko?

Gin gật đầu.

- Tôi đi được chưa?

- Shiho._ Gin nhìn lên_ Em có hận tôi ko?

Lần này, đến lượt Shiho bật cười. Cay đắng và chua xót, cô quay đi.

- Anh đoán thử xem. Gin của tôi thông minh lắm mà.

Gin hít một hơi thật sâu, trước khi buông ra từng tiếng.

- Vermouth đang muốn giết em.

- Cô ta luôn muốn giết tôi, anh biết rõ hơn ai hết.

- Đừng lo, tôi sẽ ko thể cô ta đụng tới em_ Gin rút điếu thuốc trong túi, đốt lên một tia lửa nhỏ_ Em là của tôi.

- ...trong quá khứ_ Shiho mỉa mai.

Một làn khói trắng toả nhanh trong cái lạnh se se của mùa đông.

Gin lặng lẽ nhìn theo bóng dáng cô gái dần khuất xa, hoà vào con đường lớn với dòng xe cộ đông đúc.

Dù em ko còn yêu tôi, thì tôi vẫn mãi mãi yêu em.

Đó là lí do tôi ko quan trọng câu trả lời của em thế nào.

Tôi sẽ ko để ai làm hại em, vì em là của tôi...

....trong quá khứ, em là người yêu...

....trong hiện tại, em là tình yêu...

...và trong tương lai, em chính là sợi dây duy nhất giữ trái tim tôi còn đập trên đời...



Shiho bước nhanh về nhà, với vệt máu đã khô trên tay. Phớt lờ ánh mắt tò mò của ông tiến sỹ, cô sải từng bước dài về phòng, và nhanh chóng sập cửa trước khi ông lão nhận ra áo khoác cô dính máu.

Ngồi trên giường, đầu gục vào hai tay, cằm tựa lên đầu gối, cô chằm chằm nhìn bức ảnh đã lâu ngày nằm sâu dưới mấy tấm ảnh của chị.

Bức ảnh một chàng trai tóc vàng quàng tay qua eo một cô gái, gương mặt rất lạnh lùng nhưng ánh mắt màu xanh nhạt thì vô cùng ấm áp.

Giọt nước mắt tiếp tục rơi khỏi khoé mắt.

...Em có còn yêu tôi không?...


Câu hỏi của anh vọng về trong tâm trí.

Nấc lên một tiếng nghẹn, cô vuốt ve tấm ảnh, trước khi cất nó về vị trí cũ với một giọng thầm thì đau đớn.

...Nếu ko yêu...thì sẽ ko hận anh...nhiều đến vậy....

Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
28/11/2010, 8:22 am
Khách vi
Guest

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


bóc tem chị wing nè lâu lắm rồi mới bóc được tem

Chữ kí của Khách vi

28/11/2010, 10:05 am
Angel_of_Darkness
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 443
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 2659
» Uy Danh Uy Danh: 12
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1999-02-22
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-07
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Lại gặm fong bì.T^T
Fong bì gặm dở đang chất đống lên trong phòng e nè!
Hay wá chị wings. Ss wings is no.1.

Chữ kí của Angel_of_Darkness

28/11/2010, 7:06 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


[ ShihoxShinichi ] Vampire's Love

( Buồn chán ngồi viết chơi )

Hai đứa trẻ nở ra từ cùng một quả trứng.

Hai đứa trẻ sinh đôi nhà Kudou- gia tộc thống trị giới Vampire, vua của các vị vua.

Shinichi Kudou và Shiho Kudou.

Đứa bé trai có mái tóc đen và cô bé gái có mái tóc nâu đỏ đặc biệt. Điểm chung duy nhất là cả hai đều mang đôi mắt màu hổ phách- màu mắt đặc trưng chỉ dòng Kudou mới có.

Cũng như cha mẹ và các thành viên khác trong dòng tộc, chúng đã sớm được đính ước cho nhau, bằng nghi thức Thông Huyết truyền thống.

Luôn chỉ kết hôn với người trong gia tộc- đó là nguyên tắc bảo vệ huyết thống thuần chủng cao quý của họ.

Yusaku Kudou bế cô con gái nhỏ trong tay, đưa gương mặt xinh đẹp của cô bé hướng về chiếc cổ nhỏ bụ bẫm của người anh song sinh- đang nằm trong tay vợ ông. Như một bản năng, hai chiếc răng nanh nhỏ xíu cắm phập vào tĩnh mạch cổ cậu bé. Shinichi không khóc, ngược lại, cậu giơ tay chạm vào mái tóc em gái mình, mỉm cười. Dòng máu nóng tuôn từ cổ Shinichi vào miệng Shiho, nghe rõ tiếng nuốt ừng ực.

Nghi thức Thông Huyết hoàn thành.

Từ giờ phút đầu tiên tồn tại trên cõi đời, cô bé đã tiếp nhận dòng máu của anh mình như một mối dây liên hệ sinh mệnh bền vững nhất, mãi mãi ko tách rời được.

Anh chính là em.

Em chính là anh.

Chúng ta là một linh hồn trong hai thể xác.


180 năm sau, họ trưởng thành.

Shiho là nàng công chúa được thèm khát nhất trong giới Vampire, nhưng cũng là kẻ nổi tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn nhất. Giết- đối với cô chỉ là một chuyến đi săn. Mà "con mồi" của cô, thì ko cần phân biệt đâu là con người, đâu là Vampire. Thích là giết, thế thôi.

Shinichi- kẻ được mệnh danh hoàng đế của bóng đêm, thâm hiểm đa mưu, gian trá xảo hoạt, ko từ bất cứ thủ đoạn nào để có được thứ mình muốn. Độc ác đến mức điên loạn, trên thế gian này, người duy nhất có thể đến gần anh- chỉ có cô em gái sinh đôi- và là vị hôn thê được anh nâng niu bằng chính máu mình.

Dĩ nhiên Shinichi yêu Shiho- hơn mọi thứ trên thế gian này. Thế nhưng tình yêu trong sự vĩnh hằng thì luôn cần đòi hỏi thứ gì đó mới lạ, để ko bị nhàm chán.

Và đó là lý do, hôm nay, Shinichi vác về lâu đài Kudou một cô gái loài người.

Ran Mouri, 16 tuổi.

Shiho ném một cái nhìn khinh bỉ vào đứa con gái đang nằm dài trên đất, hừ giọng.

- Anh tha thứ sinh vật hạ đẳng này về đây làm gì?

Shinichi liếm lôi, đôi mắt màu hổ phách loé sáng những tia nguy hiểm.

- Anh muốn nuôi nó.

- Gì?_ Shiho mở to mắt kinh ngạc_ Nuôi?

Shinichi túm cổ áo cô gái, lôi đi xềnh xệch trên hành lang, tiến về phòng mình trong cái cau mày khó hiểu của Shiho.

- Đừng lo lắng. Chỉ là món đồ chơi mới của anh thôi.

Shiho nhún vai, quay lưng đi.

- Tuỳ anh.

Shinichi dừng lại, liếc nhìn Shiho qua vai, khoé miệng hơi nhếch lên.

- Không ghen thật à?

- Điều đó cần thiết sao?

Shiho rẽ qua khu vào hầm mộ gia tộc với vẻ lạnh lùng vô cảm. Shinichi cong cao chân mày, nhìn theo tà áo choàng của cô đến khi nó khuất hẳn dưới những bậc thang. Anh tiếp tục lôi cô gái về phòng, và bằng một động tác thô bạo, anh ném cô lên giường, văng vào tường nghe rầm một tiếng.

Đôi mắt màu hổ phách ánh lên màu đỏ rực.

( còn tiếp ..)


Chữ kí của wings89

28/11/2010, 7:12 pm
Khách vi
Guest

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


bóc tem fic mới

Chữ kí của Khách vi

28/11/2010, 7:14 pm
shiro96
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 86
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 363
» Uy Danh Uy Danh: 6
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1996-09-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-11-08
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


lấy phong bì vậy
sao ss ko viết nốt mấy fic còn đang dang dở kia đi, nhưng dù sao fic mới hay đó

Chữ kí của shiro96

28/11/2010, 7:34 pm
Angel_of_Darkness
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 443
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 2659
» Uy Danh Uy Danh: 12
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1999-02-22
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-07
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Thik wá ah! E rất thik chiện tình iu về Vampier! Thanks chị wings nhìu nhìu nhaz!
Ko bik tên Shin này định làm trò j đey? Mau ra chap moy nhaz chị wings iu wí!

Chữ kí của Angel_of_Darkness

28/11/2010, 8:23 pm
shira
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 364
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 3188
» Uy Danh Uy Danh: 10
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1992-05-09
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-09-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


hix vampire á .................................................................................................

hay tàn bạo chị ạ
chap tip chap tip banhbao12 banhbao12

Chữ kí của shira

28/11/2010, 8:53 pm
archimonde
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 494
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 3091
» Uy Danh Uy Danh: 22
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1994-10-30
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-09-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


wao wao
hay quá ss ou
vít típ
càng nhanh càng tốt ss
e khoái nhất cái loại này. XXXXXXXXXXXXXXX

Chữ kí của archimonde

28/11/2010, 11:37 pm
Khách vi
Guest

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


trời trời fic mới hay wa' ss oy ^^thanks ss yoyo23

Chữ kí của Khách vi

29/11/2010, 2:24 pm
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 6721
» Uy Danh Uy Danh: 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


[Shiho Miyano] Lý do sống

- Gin, có bao giờ anh nghĩ đến lý do tại sao mình sinh ra trên đời này không?

Sherry ngẩng lên từ cuốn sách, hỏi người đàn ông đang ngồi chăm chú vào khẩu súng lục bọc da.

Cô đang nằm trên một chiếc đi-văng dài, đầu đặt lên chiếc "gối" êm ái là đùi Gin, và trên tay là quyển "P.S I love you".

Gin liếc đôi mắt màu xanh lá thoáng qua cô, trước khi buông một chữ ngắn gọn.

- Không.

Sherry không phải người dễ bỏ cuộc vì thái độ dửng dưng đó.

- Tại sao? Ai cũng đều có một mục đích để tồn tại.

Gin dừng lại. Anh cúi đầu đầu xuống, những sợi tóc dài thượt rũ qua vai, loà xoà trên gương mặt xinh đẹp, nhưng lại đâm vào mắt khiến cô gái phải đưa tay lên gạt nó sang một bên. Đôi mắt anh hơi nheo lại, gần như có chút buồn bã và cô độc.

- Chúng ta sống là để một ngày nào đó phải chết.

- Đó đâu thể tính là mục đích được._ Cô gái cau mày

Đặt bàn tay đầy những vết chai sạn lên đôi má mịn màng phơn phớt của Sherry, Gin hơi nhếch mép, không rõ vì buồn cười hay vì suy nghĩ.

- Còn em thì sao, Sherry?

Sherry úp quyển sách lên ngực, chớp mắt nhìn vào gương mặt không chút biểu cảm của anh, sau đó, cô khẽ mỉm cười.

- Em sinh ra là để gặp anh.

Đoạn, cô giơ tay lên, lấy hai ngón trỏ đặt hai bên khoé miệng Gin, kéo xếch lên, tạo thành hình vòng cung mỏng.

- Và để mang đến nụ cười cho khuôn mặt chưa bao giờ biết cười này.

Cô bỏ tay xuống, nhưng hình vòng cung ấy vẫn còn giữ trên môi anh. Phải, là Gin đang cười, dù rằng không thực sự rõ ràng lắm. Ánh mắt màu xanh nhạt chớp lên những tia sáng mỏng manh, yếu ớt, nhưng là những tia sáng của hạnh phúc hiếm hoi.

Người duy nhất trên thế gian này có thể làm anh cười, chỉ có cô.

Đó là sự thật.

Gin cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi Sherry. Bờ môi lành lạnh, hơi khô và luôn đậm vị thuốc lá. Sherry vòng tay ôm cổ anh, khi nghe giọng anh thầm thì bên tai mình.

- Anh sinh ra để...vì em mà nở nụ cười.

***

Hiện tại đau đớn chính là kết quả được xây nên từ những mảng ký ức ngọt ngào.

Sherry gào lên, đấm thùm thụp vào ngực người đàn ông cao lớn trước mặt.

- Tại sao, tại sao giết chị tôi??? Anh đã hứa là cứu chị ấy...hứa là mang chị ấy rời khỏi Tổ chức an toàn mà...

Gin, mặt khác, vẫn đứng yên đó, để cô gái xả vào mình những câu căm hận đau đớn. Anh lặng lẽ ngắm những giọt nước mắt đang tuôn rơi không ngừng trên khuôn mặt người con gái mình yêu. Nỗi đau cũng lặng lẽ bào mòn tim anh.

- Tôi đã tin tưởng anh...tin vào những lời anh hứa...tin vào tình yêu của anh...

Sherry tiếp tục nức nở, hai nắm tay run run đặt trên ngực anh.

- Chính tôi...đã hại chết chị mình...

Gin ôm mái tóc màu nâu đỏ dụi vào ngực mình, một giọng thấp, trầm đục vang lên.

- Xin lỗi. Nhưng những gì anh làm, đều vì em.

Sherry đẩy anh ra, đôi mắt xanh biếc long lên những sắc thái phẫn nộ và khinh miệt.

- Vì tôi??? Vì tôi mà giết người thân duy nhất của tôi ư??

- Tôi sẽ ko ngại hi sinh bất cứ ai...để bảo vệ em.

Sherry cười. Tiếng cười khàn khàn, nghèn nghẹn đẫm trong nước mắt và tuyệt vọng. Tiếng cười đầy oán hận vang lên giữa căn phòng đã một thời ghi dấu những nồng nàn yêu đương giữa họ. Tiếng cười xé rách trái tim Gin.

Chầm chậm, Sherry ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào đôi mắt xanh lá đang dần chuyển sang sắc tối ảm đạm. Ngắn gọn, dứt khoát, cô buông thõng 3 chữ trong sự băng giá.

- Tôi hận anh.

Sherry quay lưng, bước chậm rãi khỏi phòng với gương mặt đã sớm nhoè đi trong nước mắt. Gin, vẫn đứng đó, câm nín với làn da nhợt nhạt và khoé môi khẽ mấp máy. Trong đáy mắt xanh là triệu triệu mảnh yêu thương vỡ tan.

***

Cánh cửa phòng chứa gas bật mở.

Gin nhìn cô gái đang lả dần đi vì đói, vì khát, với cánh tay được còng chặt vào tường.

Anh tiến đến gần, khom xuống, nâng gương mặt cô lên. Vẫn còn hơi thở.

Gin thò tay vào túi, lấy một hộp sữa tươi, nhẹ nhàng đổ từng giọt vào đôi môi đang khép chặt. Nhưng Sherry bướng bỉnh vẫn ko chịu mở miệng.

- Uống đi, Sherry.

Anh lạnh lùng ra lệnh trong nỗi xót xa.

"Người ấy" đã hạ lệnh thanh trừng cô- kẻ phản bội. Gin đã tình nguyện nhận nhiệm vụ này, với tư cách là sát thủ bậc nhất trong Tổ chức. Dĩ nhiên, "Người ấy" hoàn toàn ko hay biết mối quan hệ giữa Gin và Sherry- đã sớm đi xa hơn hắn nghĩ. Nên hắn chẳng nghi ngờ gì chấp thuận yêu cầu đó.

Thay vì một viên đạn xuyên qua đầu như đối với những tên phản bội trước, Gin nhốt cô vào phòng chứa gas này, còng tay cô lại. Đối với người khác, hành động này được xem như Gin đang muốn hành hạ cô chết dần chết mòn trong khổ sở. Nhưng với Gin mà nói, đây là cách duy nhất anh có thể nghĩ ra để bảo vệ mạng sống cho cô lúc này, tránh mọi tay mắt khác của Tổ chức.

Chỉ cần cô còn trong tay anh, cô sẽ tuyệt đối được an toàn.

Anh sẽ bảo vệ cô, bằng những thủ đoạn dù là tàn nhẫn nhất.

Như cách anh đã giết Akemi.

Anh âm thầm tiếp nước, sữa, thức ăn cho Sherry vào mỗi đêm, nhưng cô gái kiên quyết từ chối. Cô thà chết còn hơn nhận sự ban ơn của anh- kẻ đã cướp đi người chị thân yêu nhất.

- Sherry, nếu em ko ăn uống gì, em sẽ chết thật đấy.

Gin gần như van nài trong sự tuyệt vọng.

- Tôi thà chết còn hơn là ăn thức ăn từ đôi tay đã vấy máu chị mình.

- Em hận tôi lắm, phải ko?_ Gin cười khan, đôi mắt chìm hẳn trong đêm tối.

Thay vì trả lời, Sherry cụp mắt xuống, quay mặt đi.

Gin trầm ngâm vào giây, trước khi nốc hộp sữa vào miệng mình, sau đó, bằng một hành động thô bạo nhưng kiên quyết, anh ép môi mình lên môi Sherry, bàn tay bóp chặt dưới cằm cô gái. Dòng sữa từ miệng anh được đổ qua bờ môi xinh đẹp, sau đó trôi tuột xuống cổ họng Sherry qua những ngón tay siết chặt hai bên má. Gin rời khỏi môi Sherry trong khi cô sặc lên vài tiếng.

- Nếu em hận tôi, thì em càng phải sống, Sherry.

Gin nhướn mày nhìn vào đôi mắt xanh lục đang mở to với những mạch cảm xúc tức giận lẫn căm thù. Giọng anh càng hạ thấp hơn nữa, thậm chí có thể nghe thấy tiếng bật đầy đau đớn trong trái tim băng giá của anh.

- Em ko muốn trả thù cho Akemi sao?

Gin đứng dậy. Sherry vẫn chằm chằm nhìn anh. Lần này trong đôi mắt ấy thoáng hiện lên sự ngạc nhiên, lẫn đau khổ.

Gin tiếp tục với giọng trầm buồn, và màu mắt xanh lá cây nhạt dần đầy u ám.

- Em phải sống...để giết tôi, trả thù cho Akemi, phải ko nào?

Kết thúc câu nói này, Gin quay ra, cánh cửa phòng nặng nề đóng sập lại. Tiếng nấc nghẹn chìm dần trong bóng tối.

***

Gin ngả lưng vào tường, điếu thuốc lập loè một đốm nhỏ trong căn phòng chỉ có một màu đen đặc quánh.

Sherry đã trốn thoát, dù ko biết bằng cách nào.

Khi nghe Vodka báo cáo như thế, Gin cảm thấy trái tim mình như đã nhấc được tảng đá nặng nề.

Cô ấy trốn, nghĩa là cô ấy vẫn còn muốn sống.

Cô ấy sẽ không làm điều gì dại dột nữa.

Và cô ấy vẫn sẽ sống.


Khoé môi Gin hơi giần giật, khi nhìn vào tấm ảnh trong túi áo khoác.

Bức ảnh chàng trai tóc vàng đang vòng cánh tay qua eo cô gái, với khoé môi hơi nhếch lên. Cô gái có mái tóc màu nâu đỏ, và nụ cười rực rỡ như ánh nắng mùa hè. Tia nắng duy nhất có thể len lỏi vào trái tim băng giá của anh. Tia nắng duy nhất sưởi ấm linh hồn cô độc lạnh lẽo của anh.

Chạy trốn đi, Sherry, và đừng bao giờ nhìn lại.

Bởi nếu quay lại, em sẽ nhận ra tôi luôn âm thầm đứng nhìn em từ xa, xử lý những tên sát thủ trong Tổ chức đang nhăm nhe chĩa súng vào đầu em. Mà tôi chắc rằng, lòng kiêu hãnh trong em sẽ ko bao giờ tiếp nhận điều này.

Chạy trốn, khi em còn có thể, Sherry. Chạy trốn để học cách mạnh mẽ hơn.



" Gin, có bao giờ anh nghĩ đến lý do tại sao mình sinh ra trên đời này không? "

Tôi sinh ra trên cõi đời này...để trở thành mục đích sống của em...

...dù hình ảnh tôi trong em, nay chỉ còn là những cơn ác mộng với đôi tay dính đầy máu...

Em sống vì hận tôi.

Tôi sống vì yêu em.

Chúng ta sống vì nhau, phải ko, Sherry của tôi?

Chữ kí của wings89

29/11/2010, 2:35 pm
Khách vi
Guest

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Lần đầu tiên Póc Tem
hahahahaha yoyo14

Chữ kí của Khách vi

29/11/2010, 4:40 pm
archimonde
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 494
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 3091
» Uy Danh Uy Danh: 22
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1994-10-30
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-09-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


hay quá ss
romantic
thík nhứt mấy câu khúc cuối
hahaha, ss Wings dạo này "hảo" Gin r`=]]

Chữ kí của archimonde

29/11/2010, 5:07 pm
Zero Stemp
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi: 65
» Xèng 0.0 Xèng 0.0: 495
» Uy Danh Uy Danh: 3
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa": 1999-02-21
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập: 2010-10-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Sherry-Shiho Miyano-Ai Haibara] Truyền kỳ truyện


Hic hic,nhà bị ngập vẫn ráng lên xem bài của chị wing iu dấu của em,em sẽ ủng hộ chị hết mình yoyo35

Chữ kí của Zero Stemp



Trả lời nhanh
Page 5 of 8Go to page : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next