HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in


|

Khi yêu là vô tận...

View previous topic View next topic Go down
Go to page : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next
3/10/2010, 10:10 pm
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Rồi mong chờ chap tiếp theo
Chị không quan tâm nhưng nhìn vậy em thấy khó chịu lắm

Chữ kí của li hoang

4/10/2010, 2:16 am
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Trở lại với những người đàn ông- đích thực, vẫn đang cố hít thở bầu không khí yên bình mà ko có bất cứ sự cắt ngang nào từ các bà vợ.

Hakuba và Hattori đang bàn về việc tìm trường cho lũ trẻ của họ.

Thật tình là từ lúc trở thành những ông bố, có vẻ như các vụ án đã ko còn là tâm điểm trong mọi cuộc trò chuyện của hai chàng thám tử lừng danh một thời này nữa. Thay vào đó là giá sữa, loại tã giấy nào êm dịu nhất mà ko gây mẩn đỏ cho da em bé, sau đó nữa là đứa nào mọc răng sớm hơn, câu đầu tiên bé nói là gì, vâng vâng và vâng vâng. Dĩ nhiên đó là khi 2 ông bố ngồi với nhau thôi, chứ nếu một trong hai mà ngồi xuống với gã Shinichi kia thì miễn bàn.

Và bây giờ, từ việc tìm trường mẫu giáo cho nhóc Hayami và tiểu học cho Kazuto, đã đi đến việc nên cho bé du học ở nước nào, thậm chí cả chục trường đại học nổi tiếng trên thế giới cũng đang được 2 ông bố lo xa tới nỗi đại bác bắn 3 ngày ko tới kia lên danh sách.

Shinichi dĩ nhiên nằm ngoài cái kế hoạch đào tạo nhân tài ấy.

Anh đứng dựa vào tấm kính cửa sổ lớn, ngăn cách toà nhà với thế giới bên ngoài.

Ánh hoàng hôn màu đỏ cam đang lẳng lặng buông người sau những toà cao ốc, chỉ để lại trên nền trời những vạt mây loang sắc cam trong.

Cô ấy cũng rất thích ngắm hoàng hôn....

Một cái nhếch mép khe khẽ lan trên đôi môi đã lâu ngày quên đi nụ cười vốn có ngày xưa.

Hoàng hôn bình yên, và em đã chôn chặt mối tình đối với một người vào ánh tà dương buồn rười rượi ấy...Một người mà em nghĩ là cả cuộc đời em sẽ ko thể nào chạm vào được...Để rồi khi em chạm vừa tới trái tim người ấy, đã vội vàng rụt tay lại... Bỏ người ấy chơi vơi với một trái tim hụt hẫng...

Shinichi dán chặt mắt vào những chùm sáng lấp lánh phản chiếu qua từng lớp kính của các toà nhà. Một nỗi buồn thăm thẳm hiện về, lặng lẽ nhưng đủ khiến anh cồn cào ruột gan vì nhớ...vì đau...

Ly rượu Sherry có mùi rất ngọt, nhưng vị lại đắng, chạm vào đầu lưỡi thì nồng dịu, mà xuống tới cổ họng thì khiến cả thanh quản như bốc cháy bởi cảm giác bỏng rát.

Rất giống em.

Em đã xộc vào đời tôi bằng gương mặt trẻ con thiên thần, biệt tài khóc nhè siêu đẳng, trong khi tôi chưa hết ngỡ ngàng thì em lạnh lùng báo tôi biết sự thật cay đắng: chính em là người đã phá huỷ cuộc đời tôi- bằng cái phát minh ngu ngốc của em!

Em vừa dịu dàng lại rất lạnh lẽo, rõ ràng rất yếu đuối nhưng lúc nào cũng tỏ ra bất cần, em từ chối mọi sự quan tâm để khi mỗi lần gặp chuyện đều nép sau lưng tôi run lẩy bẩy. Em sợ hãi sự truy đuổi, phát sốt cả tuần lễ vì những cơn ác mộng ám ảnh, nhưng lại can đảm lao ra chắn giữa làn mưa đạn xối xả...để bảo vệ tôi...

Em khiến tôi luôn muốn ôm lấy em thật chặt mỗi khi em chìm trong cơn hoảng loạn, khiến tôi xót xa và lo lắng cho giấc ngủ luôn ko trọn vẹn mỗi đêm, nhưng khi tay tôi định chạm vào em, thì em lại lùi xa ra, nhìn tôi bằng đôi mắt lạnh lẽo đầy đe doạ.

Em khiến tôi phát điên, khi rõ ràng tôi biết em cần gì, nhưng chẳng bao giờ đem điều đó đến được cho em. Chỉ vì em luôn luôn từ chối tôi- bằng cách xù những chiếc gai nhọn lên, thu mình vào một góc và chẳng cho bất cứ ai tới gần.

Em luôn chọn cách tự làm tổn thương mình, gánh chịu mọi nỗi đau về mình, chỉ để bảo vệ những người em yêu thương. Nhưng có biết đâu cách làm ấy khiến những người yêu thương em- đau đớn biết chừng nào...

Ánh chiều tà nhuốm đỏ không gian....

Như màu tóc em ngày ly biệt...

Ánh chiều tà luôn khiến lòng người buồn tê tái...

Như mắt em ngày ra đi...

Hồi ức là mảnh hình ghép thật khó khăn để mà xáo trộn. Vì nó luôn nằm đúng những vị trí cần. Chẳng xê dịch được, chẳng thể vứt đi hay giả vờ không trông thấy.

Giọt rượu Sherry màu nâu đỏ sóng sánh, đưa Shinichi lần tìm về những ký ức ngày xưa...

....6 năm trước....

Shiho đã tỉnh lại, sau giấc ngủ 4 năm dài đằng đẵng.

Tiến sĩ Agasa đang ở bên cô lúc ấy, đã bật khóc ngon lành, ôm choàng lấy cô và nước mắt, nước mũi cứ đua nhau sụt sịt lên bộ áo màu xanh đặc trưng của bệnh viện. Như thể bao nhiêu nước mắt ông giữ suốt 4 năm giờ được dịp xả ra hết vậy.

Cô vỗ vỗ nhẹ vào lưng ông.

Sau đó, bằng cái giọng trong veo quen thuộc, cô "ra lệnh":

- Ông có thể kiếm giùm cháu cái gương được ko?

Ông tiến sỹ đang khóc trong niềm hoan hỷ, suýt nữa thì sặc trong chính nước mắt của mình.

Nhưng đây đúng là đứa cháu gái yêu của ông, con bé luôn soi gương mỗi khi thức dậy, để xác định rằng gương mặt nó sẽ ko bị thay đổi đi trong khi nó ngủ. Đó là thói quen có từ khi con bé bị teo nhỏ.

Ai-chan của ông đã trở về.

Ông tiến sỹ vội vã ra ngoài, vừa đi tìm gương, vừa định gọi bác sỹ...và nhất là báo cho thằng ngốc Shinichi kia biết. Hẳn là nó sẽ hét ầm lên và bỏ qua tốc độ lái xe qui định đối với một cảnh sát, để chạy đến đây ngay. Ông đưa tay quệt những giọt nước chưa khô và bấm số.

Shiho ngồi thẫn thờ trên giường bệnh. Mái tóc màu nâu đỏ sau 4 năm đã dài qua eo, đang loà xoà từng lọn trên bờ ngực một cách hoan hỉ.

Cô cảm nhận rằng mình đã ngủ lâu lắm.

Nhưng hình như mọi thứ chẳng có gì thay đổi.

Shiho co chân định bước xuống giường, và sững lại.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, cô tung tấm chăn mỏng ra.

Đôi chân cô vẫn còn. Nguyên vẹn, lành lặn.

Nhưng tại sao...sao chẳng có chút cảm giác gì thế này.

Cô nghĩ là do mình đã lâu ko hoạt động, khiến cơ thể uể oải mỏi mệt. Shiho cố gắng nhấc chân lên lần nữa.

Nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.

Cô véo vào chân mình.

Ko cảm giác.

Một tiếng thét kinh hoàng vang lên, khiến chiếc điện thoại trên tay ông lão rơi phịch xuống đất. Ông hấp tấp phóng như bay về phòng bệnh nơi ông vừa rời đi chưa quá 3 phút.

Shiho hai tay ôm lấy đầu, lắc liên hồi với gương mặt tái nhợt đẫm nước mắt:

- Không, không....Không thể nào....

- Ai-chan, cháu làm sao thế này, đau ở đâu à? - Ông tiến sỹ nhào tới nắm lấy tay cô gái. - Chờ chút ông đi gọi bác sỹ.

- Không, không...- Cô hoảng loạn nắm ấy tay ông- Tại sao...tại sao...chân cháu ko cử động đc? Sao ko còn chút cảm giác nào cả?...Sao...

- Ai-chan...- Ông lặng người.

Ông đã hiểu. Thì ra những gì Elena nói đều là sự thật.

Ông ôm lấy đầu cô gái, vỗ về.

- Không sao, ko sao đâu mà.

- Chỉ là tạm thời phải ko, hay là mãi mãi...? Ông nói cho cháu biết chuyện gì đã xảy ra đi. Có phải..cháu sẽ mãi mãi như thế này ko?

Ông lão giữ mái đầu đang run lên nức nở, một tay nắm chặt tay cô, giọng ông lạc đi.

- Không sao, ko sao mà. Đợi nhé, ông sẽ gọi bác sỹ, và...mẹ cháu đến nữa. Họ sẽ đến ngay.

- Mẹ ư?- Shiho thảng thốt. Đôi mắt xanh biếc vẫn còn ướt nước mở to kinh ngạc.

- Ừ, họ sẽ tới ngay thôi. Bình tĩnh lại một chút, sẽ ko sao đâu mà.

Bóng ông lão mất dạng sau cánh cửa. Tiếng bước đi như chạy, đang dần xa bên ngoài.

Còn lại một mình, Shiho túm chặt tấm chăn, ánh mắt vô hồn nhìn vào đôi chân bất động.

- Mẹ....

Từng giọt nước mắt chảy dài, chẳng mấy chốc đẫm một góc chăn.

................

Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 50% (2 votes)
4/10/2010, 9:37 am
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


póc tem chap mới yoyo8 hey lém wing banhbao9 nhưng mờ tội Ai gê yoyo13 hk pik Ai sẽ phản ứng như thế nào khi pik Vẻ lạ mẹ mình nhỉ yoyo5

Chữ kí của SherryHirota

4/10/2010, 10:35 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Phong bì tiếp nha chị

Chữ kí của li hoang

4/10/2010, 4:49 pm
avatar
sessho-VI
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 147
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1289
» Uy Danh Uy Danh : 32
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1994-06-06
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-08-27
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


ôi hay qá đi mất, Ai đáng yêu quá, cái đoạn Shin hồi tưởng về Ai chị viết cảm động ghê banhbao10

Chữ kí của sessho-VI

5/10/2010, 12:37 am
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Vị bác sỹ quen thuộc tròn mắt nhìn cô như một kỳ tích.

Ông ko tin nổi là cô có thể thức giấc, sau 4 năm nằm mê man bất tỉnh.

Với chừng ấy thương tích, sống sót đã là điều kỳ diệu, đằng này, cô gái trước mặt ông, sau 4 năm say ngủ, gương mặt cô hoàn toàn trông ko có chút nào khác biệt so với trước đây, thậm chí còn có phần trẻ và đẹp hơn.

Nước da trắng tuy vẫn còn nét nhợt nhạt vì lâu ngày ko tiếp xúc với ánh nắng, nhưng vẫn làm nổi bật đôi mắt xanh như ngọc bích. Những lọn tóc màu nâu đỏ xoã dài, một số nũng nịu trên đôi vai gầy, một số chơi vơi thõng xuống bờ ngực đang thổn thức.

Cô ấy thật dễ thu hút ánh mắt người khác, bằng vẻ đẹp bí ẩn đến kỳ lạ.

Ông lật tập hồ sơ theo dõi.

Theo hồ sơ ghi lại, cô gái này đã 24 tuổi, nhưng nét mặt có phần trẻ thơ kia lại khiến ông nghi ngờ về điều đó.

Nâng gọng kính lên sống mũi, ông ra hiệu hai y tá đến kiểm tra nhịp tim và huyết áp.

Tất cả bình thường.

Một số xét nghiệm sơ bộ tại chỗ đều cho kết quả rất khả quan.

Vấn đề còn lại là đôi chân.

Ông gõ nhẹ vào xương khuỷ chân, sau đó ngẩng lên nhìn cô.

Cô khẽ lắc đầu.

- Cô Miyano...tôi e là chúng ta cần phải có một cuộc kiểm tra kỹ hơn về vấn đề này.

Vị bác sỹ già lên tiếng trong lúc vẫn loáy hoáy ghi chép.

- Tôi...có thể hồi phục ko? - Shiho ngập ngừng. Cô đã dần lấy lại một chút bình tĩnh.

Ông nhìn cô, đôi mắt đầy cảm thông.

- Tôi biết hiện giờ cô rất bối rối, nhưng chúng tôi cần có kết luận chính xác mới trả lời cô được- ông lại đẩy nhẹ gọng kính theo thói quen- nhưng tin tôi đi, cô Miyano, việc cô tỉnh lại đã là sự hồi phục kỳ diệu nhất mà tôi từng biết đấy.

Ông thì thầm điều gì đó với 2 cô y tá trước khi bước ra cửa, sau đó ngoảnh lại và mỉm cười thật dịu dàng:

- Người nhà cô nhất định là rất lo lắng cho cô. Dù rất tò mò muốn nhìn thấy phản ứng của cậu ta, nhưng tôi phải quay về công việc của mình thôi.

- Cậu ta...?- Cô vừa chớm giọng thì cánh cửa đã đóng sập lại.

Hai y tá gỡ những dây truyền dịch trên tay cô, dọn dẹp những chiếc máy cồng kềnh đã hoạt động bền bỉ suốt những năm qua.

- Ông ấy vừa nói ai thế..? - Một lúc lâu sau, đoán chừng họ đã gần xong việc, cô mới cất tiếng hỏi.

Một người quay lại nhìn cô bằng đôi mắt ngưỡng mộ:

- Thì là bạn trai của cô đấy, cô Miyano.

-Bạn trai á? - Shiho ngỡ mình nghe nhầm.- Ai là bạn trai của tôi vậy?

Hai cô y tá nhìn nhau một lúc, sau đó bật cười khúc khích.

- Cô Miyano, có lẽ cô vẫn chưa được hồi phục hoàn toàn. Ý chúng tôi nói đến là ngài Kudou, SHinichi Kudou.

Và Shiho- quên bẵng đi nỗi bất hạnh về đôi chân của mình, há miệng to đến mức có thể nhét vào đấy vừa vặn một nắm tay.

- Kudou? Shinichi Kudou? - Cô lập lại như thể mình thực sự nghe lầm, hoặc họ đang lầm lẫn với một cái tên nào khác.

- Vâng, cậu ấy là bạn trai của cô, chẳng phải sao? - Hai người băn khoăn nhìn nhau khi thấy phản ứng kỳ lạ của nữ bệnh nhân trẻ tuổi.

- Ai nói hắn là bạn trai của tôi vậy? - Đôi mắt xanh biếc của Shiho bất ngờ dao động, thể hiện một tâm trạng phức tạp, nửa thẹn thùng nửa tức giận.

Cô y tá có mái tóc xoăn dài bắt đầu tỏ ra bối rối.

- Hình như...chúng tôi đã nói sai gì phải ko?

- Không- Đôi mắt Shiho chùn xuống, vẻ lạnh tanh thường ngày xuất hiện- Nhưng ai nói hắn ta là bạn trai của tôi?

Họ lại nhìn nhau, đôi mắt thoáng vẻ lo âu, ngờ vực. Cuối cùng, nữ y tá tóc đen ngập ngừng:

- Chúng tôi..chỉ nghĩ thế thôi. Vì suốt 4 năm qua, mỗi ngày cậu ấy đều đến đây chăm sóc cô. Hầu như là ko thiếu một ngày.

Gương mặt Shiho trông còn khó coi hơn trước. Hai hàng mi cong vút khẽ cụp xuống như muốn che giấu điều gì trong đáy mắt. Người còn lại cũng tiếp lời:

- Mỗi sáng sớm và mỗi buổi tối, thời gian đầu lúc cô hôn mê, ngài Kudou đều ghé qua và tự tay thay băng, lau vết thương cho cô. Cậu ấy sợ chúng tôi ko cẩn thận sẽ làm cô đau. Sau khi vết thương kéo da non, cậu ấy vẫn đến mỗi ngày để trò chuyện cùng cô.

Rồi ánh mắt cô y tá trẻ ko giấu nỗi sự ghen tỵ lẫn ngưỡng mộ.

- Chúng tôi thật sự...chưa từng thấy người đàn ông nào lại tỉ mỉ như cậu ấy. Cô thật hạnh phúc, cô Miyano.

Hai cô y tá gật đầu chào cô, sau đó bước ra ngoài, bỏ lại Shiho một mình với tâm trạng ngổn ngang rối bời.

Bao nhiêu cảm xúc ko thể diễn tả thành lời ào ạt ùa đến.

Hạnh phúc có, lo âu có, ngạc nhiên có và sợ hãi cũng có.

Nhưng lớn hơn cả vẫn là sự bức bối hoang mang.

...Shinichi ư?...

Cậu ấy vẫn ở bên mình...suốt 4 năm qua ư?

Lẽ nào..giấc mơ ấy là thật?

Không, không đúng...Giấc mơ chỉ là giấc mơ thôi...

Shiho Miyano, ngươi đã quên vì sao ngươi lại ở đây ư?

Ngươi đã cứu cậu ấy. Cậu ấy đến chăm sóc ngươi cũng là lẽ thường tình.

Đó là tính cách của cậu ta.

Đó là sự hối hận của cậu ta.

Đó chỉ là...một sự đền ơn.

Đừng mơ mộng viễn vông nữa. Tỉnh lại đi, Shiho Miyano!

Đôi tay cô nắm chặt mép chăn, vùi nó vào mặt mình.

Đừng trông chờ vào những ảo tưởng không có thật.

Shiho Miyano!

Tiếng nói cứ vang vọng trong tiềm thức. Shiho biết, lý trí đang lên tiếng ngăn cản cô tưởng tượng về một điều mà cô rất rõ là không-bao-giờ thành hiện thực.

Nhưng trái tim cô lại run lên vì những lời nói ban nãy, cả giọng điệu rất chi là ganh tỵ của hai cô y tá.

"Cậu ấy sợ chúng tôi ko cẩn thận sẽ làm cô đau"

Phải, Shinichi biết rõ mình RẤT SỢ ĐAU.

" Cậu ấy vẫn đến mỗi ngày để trò chuyện cùng cô"

Cậu ta đã nói những gì nhỉ. Shiho cố lục tìm trong trí nhớ, xem có lưu lại chút xíu ấn tượng nào về những buổi trò chuyện đơn phương ấy hay ko. Nhưng chỉ là một khoảng trống vô hình.

Tim cô bắt đầu lạc dần theo cái nhịp mỗi lúc cô nhìn thấy cậu ta. Dù rằng cậu ấy chẳng ở đây bây giờ.

Nhưng...

Shiho thả tấm chăn xuống. Nhìn chằm chằm vào đôi chân của mình.

Tuy cô tốt nghiệp ngành Hoá học, nhưng kiến thức y khoa chắc chắn ko thua một bác sỹ chuyên nghiệp là bao nhiêu.

Shiho hiểu cái gì mà mình sắp phải đối mặt.

.....

Cánh cửa bật mở, hai bóng người lao vào.

Shiho ngẩng đầu dậy, cô bắt gặp ánh mắt ông Agasa đầy lo lắng. Đang định mỉm cười để an ủi ông lão, thì mái tóc vàng óng ả phía sau đã nhanh chóng thu hút ánh mắt cô.

" Mẹ?" - Trong óc cô vang lên một tiếng gọi thất thanh.

Nhưng...

Đôi mắt Shiho lại được dịp căng tròn hết cỡ.

Trước mặt cô là...Vermouth.

Người phụ nữ có cái nhìn sắc lạnh như dao và nụ cười nửa miệng đầy đe doạ.

Cả người Shiho giật bắn lên, và theo phản xạ, cô muốn phóng ngay xuống đất để bỏ chạy. Nhưng đôi chân nặng hai như tảng đá buộc chặt cô vào chiếc giường trắng toát. Shiho chống hai tay và cố lê người lùi dần ra sau. Mồ hôi rịn dần trên gương mặt tái nhợt.

Cô nghĩ là cô chết chắc rồi. Tại sao ông Agasa lại đưa mụ ta tới đây chứ?

Cô có thể cảm nhận máu trong người đang chảy rần rật vì sợ hãi.

Hai cánh tay mỏi nhừ vì phải chống đỡ sức nặng của cả cơ thể, đang run run một cách tuyệt vọng.

Và Shiho bắt đầu cảm thấy hối hận vì sao lại ko tiếp tục giấc ngủ dài ấy.

Ít ra trong giấc ngủ đó, ko còn cơn ác mộng nào đeo bám cô hằng đêm nữa.

Ít ra, đó thật sự là một giấc ngủ bình yên...

Đôi mắt Shiho nhìn như đóng đinh vào người phụ nữ trước mặt, cố gắng căng hết đầu óc ra đoán xem người đàn bà này muốn gì....

Nhưng...cô chẳng tìm được vẻ thù địch nào trong ánh mắt đáp lại.

Ánh mắt xanh biếc...

Vẫn rất lạnh lùng, rất cô độc, rất ngạo mạn...

Ánh mắt xanh biếc...

...RẤT DỊU DÀNG...

Cô nhớ lời ông tiến sĩ nói trước lúc đi: "Ông sẽ đi gọi mẹ cháu"

" Mẹ...?"

Đôi mắt Shiho dán chặt vào người người phụ nữ...cố lục lọi một chút ký ức nào đó để liên tưởng...

" Vineyard"

Những chữ cái rời rạc hiện lên trong đầu cô.

" Chirts Vineyard..?"

- Elda?

Chất giọng nhẹ và lạnh của của Vermouth vang lên, đánh thức một ký ức xa xưa mà cô ngỡ là mình đã quên từ bao giờ.

" Elda Vineyard Miyano"

- Khônggggggggg................- Cô túm chặt tấm chăn và kéo nó trùm qua đầu mình.

Đó...ko thể nào là sự thật!

....Ko thể...

Shiho thấy mọi thứ bắt đầu quay cuồng....Căn phòng tối dần đi...

Và đâu đó, có tiếng la hoảng hốt của ông tiến sỹ...


....

Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 0% (1 vote)
5/10/2010, 8:49 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Tem
Hay lắm, mau up tiếp nha

Chữ kí của li hoang

5/10/2010, 11:37 am
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


phong bì nhe banhbao9 hey lém chap tiếp nào banhbao12

Chữ kí của SherryHirota

5/10/2010, 4:03 pm
avatar
hạnh châu
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc
http://www.facebook.com/honghanhchau

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 451
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8646
» Uy Danh Uy Danh : 50
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-04-22
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Angel_cute wrote:
mặc dù là fic có sáng tạo nhưng vì mình thuộc FRA nên ko thik cho lắm=>>tác giả đừng giận
Cảnh hot àh,hì hì..mình thật gian xảo..cảnh hot ấy thì shin x ran e vẽ cả tá nên khúc xxx cũng chả thấy gì,nhưng đọc đến khúc anh vs e của hai và shin nghe...rùng mình thật yoyo10
p/s chị hạnh châu:Nói vậy cảnh kis là mức độ hot của chị àh??Sock nhỉ???
Mong chap mới
Kiss thì vẫn bình thường em ạ, ý chị là chữ X thứ ba cơ banhbao7 . Chị chủ topic nhà mình rất chăm viết. Chị không phải học ah, theo độ tuổi thì giờ chắc chị phải là SV năm cuối mà

Chữ kí của hạnh châu

5/10/2010, 5:59 pm
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


hạnh châu wrote:
Angel_cute wrote:
mặc dù là fic có sáng tạo nhưng vì mình thuộc FRA nên ko thik cho lắm=>>tác giả đừng giận
Cảnh hot àh,hì hì..mình thật gian xảo..cảnh hot ấy thì shin x ran e vẽ cả tá nên khúc xxx cũng chả thấy gì,nhưng đọc đến khúc anh vs e của hai và shin nghe...rùng mình thật yoyo10
p/s chị hạnh châu:Nói vậy cảnh kis là mức độ hot của chị àh??Sock nhỉ???
Mong chap mới
Kiss thì vẫn bình thường em ạ, ý chị là chữ X thứ ba cơ . Chị chủ topic nhà mình rất chăm viết. Chị không phải học ah, theo độ tuổi thì giờ chắc chị phải là SV năm cuối mà

Thi xong rồi em ạ, đang trong time xả hơi, 15/10 chị mới bắt đầu học kỳ mới. Vì tình yêu đối với Ai-chan nên ko siêng cũng phải siêng, hihi, vì cứ nghỉ xả hơi là tình tiết câu chuyện lại hiện ra , ko viết thì bực bội lắm onion9 onion9

Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 0% (1 vote)
6/10/2010, 1:41 am
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Trong lúc bác sỹ Hatshashi và các y tá ở trong phòng thì bên ngoài, 3 con người với ba tâm trạng, 3 biểu hiện hoàn toàn khác nhau và chẳng có chút nào liên kết nổi.

Ông tiến sĩ mập thì đi qua đi lại, vầng trán đã già nua nay lại hằn thêm mấy vết nhăn nheo lo lắng. Elena ngồi bắt chéo chân, hai tay khoang trước ngực và ngả lưng tựa vào thành ghế, dáng vẻ tưởng như thoải mái ấy lại đi kèm một đôi mắt xa xăm. Riêng chàng thám tử trẻ, hiện nay đã là nhân viên điều tra an ninh của NSA thì lồng hai bàn tay vào nhau và gương mặt thì gục xuống ủ ê. Anh vừa nhận được tin cô ấy tỉnh lại cách đây 10', để rồi khi anh phóng tới bệnh viện thì hay tin cô nàng đỏng đảnh ấy lại ngất đi vì trông thấy mẹ ruột mình. Thế có đúng là chết tiệt ko cơ chứ!

Shinichi thật sự phát cáu. Tâm trạng vui mừng đỉnh điểm vừa kịp chớm thì đã nhanh chóng bị vùi dập một cách tàn nhẫn, khiến Shinichi cứ muốn bùng nổ với ai đó. Khi biết nguyên nhân chính là do Elena, Shinichi hét ầm lên:

- Sao bác ko gọi cháu đến trước? Bác đáng lẽ phải chờ cháu đến trước chứ.

- Cậu là cái quái gì của con tôi mà nó phải gặp cậu trước? - Elena nói với giọng châm biếm, thậm chí ko thèm quay lại liếc cậu bằng nửa con mắt.

Thế là xong! Chỉ 1 câu nhưng cũng đủ khiến Shinichi chết đứng. Cậu đành nuốt cơn giận dữ và thả người phịch xuống ghế một cách mệt mỏi. Nhưng vẫn thấy có gì đó bứt rứt ghê gớm.

-Đáng lẽ..- Anh lầm bầm- Bác nên hoá trang một chút để khỏi làm Shiho hoảng sợ. Thật tệ hại nếu cô ấy lại hôn mê chỉ vì nhìn thấy bác.

- Kudou.- Elena ném cho cậu một cái nhìn lạnh ngắt- Chẳng có gì tệ hại hơn một người mẹ có đứa con ngốc tới nỗi sẵn sàng chết vì 1 gã đàn ông, trong khi vừa gặp mặt mẹ mình lại ngất xỉu.

- Đến tôi còn suýt ngất nữa là cô ấy- Shinichi nhún vai. Đáp lại câu mỉa mai đó chỉ là cái nhếch mép đầy dửng dưng.

Cuộc đấu khẩu không cân sức ấy tạm dừng lại khi vị bác sĩ vốn dĩ đã quen mặt họ bước ra. Ông Agasa lập tức níu lấy tay Hatshushi, lay mạnh:

- Con bé thế nào rồi?

- Cô ấy vẫn khoẻ, đã tỉnh lại, tâm thần cũng ổn định hơn...Và...- Ông đưa mắt nhìn một lượt, lướt qua ánh nhìn đầy hoang mang của chàng trai trẻ, dừng lại trước đôi mắt xanh quyến rũ của người phụ nữ trước mặt.

- Bà Miyano, cô ấy muốn gặp bà.

Shinichi lập tức nhíu mày lại, trong khi bác Agasa tỏ rõ sự ngạc nhiên trên khuôn mặt tròn vành vạnh.

Elena chậm rãi đứng dậy, bước qua Shinichi với một vẻ đắc thắng tự kiêu, không quên vứt lại cho cậu thám tử nổi dnah nhất Nhật Bản một cái nhìn đầy châm chọc.

" Họ đúng là mẹ con"- Shinichi nghĩ thầm một cách cáu kỉnh, rồi lại thả người lên ghế một cách mệt mỏi " Nhất là cái cách xóc hông người khác, hoá ra là gien di truyền"

Cánh cửa khép lại trong im lặng.

***

Shiho đang ngồi dựa lưng vào thành giường, phía sau là 2 chiếc gối bác sỹ mới đem thêm vào. Ông bảo như thế cô sẽ đỡ mỏi hơn. Đôi mắt cô lơ đễnh nhìn tấm rèm cửa bay nhè nhẹ trong cơn gió chiều ấm áp.

Tiếng đóng cửa thật khẽ.

Shiho hít một hơi thật sâu, cố giữ lấy đôi tay nắm chặt giấu dưới lớp chăn đã bắt đầu run run như một phản xạ có điều kiện. Nhắm chừng có thể bình tĩnh để ko phải ngất đi lần nữa, Shiho quay đầu lại.

Trước mặt cô là người phụ nữ lúc nãy.

Đôi mắt xanh biếc dù vẫn toả ra những luồng hơi lạnh kì dị, nhưng phảng phất lại là vẻ thương tâm đến nhói lòng. Bờ môi đỏ mọng ngọt ngào đầy quyến rũ, hình như đang muốn nói gì đó nhưng lại ko thành nói nổi nên lời.

Người phụ nữ đứng trước mặt cô mang một vẻ đẹp kiêu ngạo đầy ma mị.

Đó là...Vermouth.

Mẹ của cô.

- Mẹ mừng là con ko ngất nữa- Cuối cùng, Elena cất tiếng, dường như cố ép giọng xuống thật thấp- Nếu ko thì thằng nhóc ngoài kia có thể nhảy bổ vào đây và ném mẹ khỏi cửa sổ mất.

- Kudou à? - Shiho hỏi với giọng hoài nghi. Cô vẫn chưa...thật sự tin người đàn bà này lắm.

- Oh, honey- Bà ta khẽ cau mày- Sao con biết mẹ đang nói đến thằng nhóc Kudou? Xem ra tình cảm con giành cho nó thật sự ko đơn giản chút nào.

Một thoáng bối rối khiến đôi má Shiho dừng như hơi phớt đỏ, nhưng cô nhanh chóng sầm mặt lại theo đúng cái cách cô vẫn hay làm, để đối phó với những người thích trêu ghẹo cô.

-Làm sao...bà có thể là mẹ tôi được...? - Shiho xoáy đôi mắt sâu vào Elena.

- Tại sao ko, bé con? - Không một chút hờn giận đối với vẻ lạnh nhạt của cô con gái cưng, Elena đáp trả với âm điệu cực kỳ ngọt ngào. Nó khiến Shiho chững lại với cảm giác rờn rợn sau gáy. Giọng nói gợi nhớ đến khi còn trong tổ chức, Vermouth vẫn thường hay dùng trước khi xử lý một con mồi nào đó.

- Bà...chỉ lớn hơn tôi có mấy tuổi....- Cô ngập ngừng, cố tìm ra một lời bào chữa nào đó hợp lý, nhưng khi câu này ra khỏi miệng, cô mới biết đó là câu hỏi vô lý nhất.

Đôi môi Elena nở rộng ra, hình thành một nụ cười kỳ dị. Giống như đang mất kiên nhẫn dần dần.

- Điều này mẹ nghĩ..con biết rõ lý do hơn ai hết chứ hả.

Toàn thân Shiho lan toả một cảm giác lạnh buốt.

- Ko lẽ..thứ thuốc đó..là thật? - Cô lắp bắp.

- Không chỉ có mẹ- Elena tiến tới gần, và nâng khuôn mặt Shiho lên- Cả con nữa, chính là bằng chứng tốt nhất cho sự hiện diện của nó trên thế gian này đấy.

Cô gạt phắt tay bà ra, đôi tay run run định lùi lại nhưng chợt nhớ đây đã là cuối giường, đành tự trấn an mình với một nỗi sợ mơ hồ.

Elena nhìn cô gái, mỉm cười.

Bà vuốt ve những sợi tóc mà nâu đỏ bằng một vẻ dịu dàng đến khó tin, trong lúc Shiho vẫn đang cố tránh sự đúng chạm tối đa. Nhưng mọi cố gắng ấy chẳng có nghĩa lý gì khi cô thậm chí ko di chuyển được một bước. Shiho đành gồng mình chịu đựng mỗi khi bàn tay Elena chạm vào cô, với vẻ khiên cưỡng.

Chợt đôi mắt Elena quét xuống chân cô, và bất giác bà thở dài, thật nhẹ nhưng Shiho lại cảm nhận rất rõ ràng.

Đôi mắt bà trở nên đăm chiêu hơn, và hực lên một ngọn lửa ai oán.


Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
6/10/2010, 9:10 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Tem, mau up tiếp nha chị

Chữ kí của li hoang

6/10/2010, 9:33 am
avatar
Khách vi
Guest

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Tụi nghiep Ai we' , mong Ai co dc hanh phuc' trong Fic nay
banhbao5

Chữ kí của Khách vi

6/10/2010, 10:50 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Lo làm gì chủ fic là fan điên cuồng của Ai

Chữ kí của li hoang

6/10/2010, 11:42 am
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


hoàng nói đúng đoá chủ fic là fan điên cuồng của Ai yoyo2 nên Cherry đây sẽ luôn luôn ủng hộ c wing onion4 c wing oy cố lên yoyo8

Chữ kí của SherryHirota

6/10/2010, 11:43 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Chị viết sai tên mình kìa

Chữ kí của li hoang

6/10/2010, 1:39 pm
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


àh tên c ấy mờ, c quen rùj chứ hk phải đánh sai đâu sr nhe yoyo11 tại thường hey chat với pạn xưng tên rùj đánh nhanh quá nên... yoyo11 thông cảm nhe

Chữ kí của SherryHirota

6/10/2010, 4:35 pm
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Hehe thanks sự ủng hộ của cả nhà.

Fic này cũng sắp kết thúc rồi:x

Nhưng Wings đã có fic kế tiếp để fục vụ mọi ng.Mad

Iu cả nhà, iu Ai-chan:x

Chữ kí của wings89

6/10/2010, 6:36 pm
avatar
kurubakaitokid_1412
.:Addicted Member:.
.:Addicted Member:.

Liên lạc
http://satthuduongvy.blogtiengviet.net/

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1337
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 7619
» Uy Danh Uy Danh : 126
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1994-01-16
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-08-22
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Hay quá , tiếp nữa đi chị ơi

Chữ kí của kurubakaitokid_1412

6/10/2010, 11:41 pm
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


c wing oi c post mấy fic c zít zề Ai lên nhé onion15 iu c nhìu yoyo1 mong fic tiếp theo của c gê yoyo1

Chữ kí của SherryHirota

7/10/2010, 1:00 am
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Shinichi nhìn đồng hồ, và nhẩm tính.

1 giờ 48 phút trôi qua, cánh cửa phòng vẫn đóng im ỉm.

Ban đầu, anh vốn chờ đợi một tiếng hét hay cái gì đó, đại loại thế, để anh có thể đường đường chính chính sút tung cánh cửa mà xông vào. Dù biết rõ bà ta là mẹ của Shiho, hơn nữa còn là "dì Sharon"- người bạn thân thiết của mẹ anh bên Mỹ, nhưng bắt Shinichi đánh cược lòng tin bằng mạng sống của cô gái trong phòng thì anh ko dám.

Thế nên Shinichi vẫn cứ lấn cấn một mối nghi ngờ mơ hồ ko giải thích đc, mà chính anh cũng ko rõ do bản năng hay linh tính.

Ông tiến sĩ đang nói chuyện với bác sĩ trong phòng. Nhìn vẻ mặt bác Agasa có chút lo lắng, nhưng bác sỹ Hatshushi đã khẳng định là sức khoẻ cô ấy ổn. Thế thì có gì phải lo chứ nhỉ.

Cậu đổi tư thế ngồi, hết xoay trái lại ngó nghiêng bên phải.

Vừa lúc cậu đứng dậy thì cánh cửa bật mở. Shinichi bước 2 bước thật nhanh, định vào trong thì bàn tay Elena đã chặn lại. Bà cất tiếng trước khi Shinichi kịp phản đối:

- Con bé ko muốn gặp cậu. Nó muốn gặp ông tiến sĩ.

Shinichi trợn mắt như thể vừa nghe điều gì đó rất kỳ cục.

Cô ấy ko muốn gặp mình?

Anh nhìn trừng trừng vào Elena, nhưng chỉ thấy sự lạnh lùng quen thuộc pha lẫn vẻ cao ngạo hiếm có.

Tuy nhiên ko có chút gì giống bà đang nói dối.

Cuối cùng, Shinichi đành gượng cười.

- Cháu chỉ vào thăm cô ấy một chút thôi, chẳng lâu đâu.

Vẫn giọng nói không-chút-tính-người đó vang lên:

- Con bé ko muốn gặp cậu, Kudou Shinichi.

- Tại sao? - Shinichi gầm lên, vẻ như sự kiên nhẫn của anh đã đến cực hạn.

- Nếu nó muốn trả lời câu hỏi này thì nó sẽ cho cậu vào. Còn giờ thì không.

Elena xoáy thẳng vào hai hòn lửa trong mắt Shinichi, nhếch mép.

- Nhưng nếu cậu muốn, tôi sẽ trả lời giúp cậu.- Elana gằn từng chữ- Vì- nó -hận -cậu.

Shinichi chết sững.

" Vì nó hận cậu" - 4 chữ ngắn ngủi như 4 phát đạn bắn xuyên qua trái tim Shinichi.

Anh đã chờ đợi 4 năm, đau khổ 4 năm, day dứt 4 năm, tuyệt vọng 4 năm...để đổi lấy 4 chữ này sao???

- Tại sao? - Một lúc sau, anh mới cất giọng hỏi, với một vẻ cực kỳ kềm chế.

Elena cười khẩy.

- Cậu thông minh lắm mà, Shinichi Kudou. Hãy dùng tài phán đoán của cậu mà suy luận xem.

Elena quay gót bước đi, tiếng gót giày nện khô khốc trên nền đá trắng tinh, bỏ lại Shinichi đứng đờ đẫn trước cánh cửa đóng chặt.

" Vì nó hận anh"

Shinichi nắm chặt đôi tay. Anh nhìn theo dáng Elena khuất dạng cuối hành lang, rồi lại nhìn căn phòng quen thuộc đã gắn liền với anh suốt 4 năm qua.

Sao hôm nay nó lại khiến anh chùn lòng đến vậy.

- Shinichi ?

Một bàn tay đặt lên vai anh, và giọng nói đầy lo lắng của ông Agasa khiến anh choàng tỉnh.

- Có chuyện gì sao?

Anh lắc đầu.

- Bác sĩ nói thế nào hả bác?- Shinichi hỏi với giọng thật trầm.

- Ờ, con bé đang dần..bình phục.- Ông có vẻ bối rối khi nói hai chữ cuối cùng, nhưng rồi ông nhanh chóng lảng đi- Bà Miyano đã ra chưa?

Shinichi gật đầu.

- Thế sao cháu ko vào thăm nó?

Anh lắc đầu. Đôi mắt thật buồn.

Tiến sĩ khẽ nhíu mày, làm đôi kính của ông trông to hẳn ra.

- Có chuyện gì à Shinichi?

- Bác vào trong thăm cô ấy đi. Và bảo Shiho rằng cháu vẫn đợi ở ngoài này.

Anh nói một cách khó khăn, sau đó chầm chậm quay lại ghế và thả người xuống thật mạnh.

Tiến sĩ Agasa có vẻ băn khoăn một chút, trước khi đẩy cửa bước vào.

Shinichi cảm thấy mình đã thay đổi. Chưa bao giờ anh nhượng bộ ai như thế này, cũng chưa khi nào anh chịu đựng ai lâu đến vậy.

Anh chợt nghĩ đến Ran, người bạn gái đã gắn bó với anh từ những ngày còn thơ bé. Cô ấy vừa mạnh mẽ lại thích khóc nhè, không sợ trời, ko sợ đất, chỉ sợ...ma. Vừa xinh đẹp, lại rất giỏi võ.

Hai người luôn quấn qúit và chia sẻ cùng nhau những bí mật nho nhỏ, những kỷ niệm ngọt ngào. Nhưng từ khi anh trở thành Conan thì những bí mật ấy lại chỉ có thể sẻ chia cùng Haibara. Và khi anh trở về thì những kỷ niệm ấy cũng trở thành hồi ức, khi công việc, vụ án và những chuỗi ngày săn đuổi bọn chúng kéo anh quay cuồng đi.

Ran đã ko thể đi cùng con đường với anh như ngày xưa nữa.

Đơn giản, con đường anh đi nó đầy nguy hiểm, gập ghềnh, là con đường mỏng manh giữa sự sống và cái chết, chứ ko còn là con đường đi học thanh bình, con đường đến rạp chiếu bóng rất vui vẻ hay con đường dẫn ra khu công viên rợp bóng những tán cây.

Cô ấy vẫn lắng nghe khi anh kể cô ấy một vài vụ án nhỏ, nhưng phản ứng của Ran vẫn là tròn xoe mắt và nhìn anh đầy ngưỡng mộ. Đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh những niềm vui ko hiểu nổi.

Nhưng chẳng còn gì khác.

Shinichi cũng có vài lần nhờ Ran thử giải một số vụ án, nhưng hầu như ko bao giờ cô hoàn thành nó mà ko có sự giúp đỡ 95% từ anh. 5% còn lại là nói vanh vách đáp án có sẵn.

Thế nên Shinichi biết, Ran ko hợp với con đường anh đang đi và sẽ mãi mãi đi.

Ran chỉ thích hợp với những gì bình yên, hạnh phúc, vui vẻ, những nơi ngập tràn ánh nắng, tia sáng và tiếng cười. Ko phải thế giới của súng, của tội phạm, của máu me và chết chóc...như anh...

Anh đã nghĩ như vậy. Nhưng ko biết mở lời với cô như thế nào. Vả lại tình cảm của anh khi ấy vẫn rất chênh vênh.

Shinichi luôn tự hào anh là người có khả năng phán đoán tình huống và đưa ra cách giải quyết chính xác nhất, nhưng trong chuyện tình cảm, anh thấy mình thật vô dụng.

Thế rồi lúc Shinichi đang chết dở trong tình trạng đó thì tai nạn của Shiho xảy ra.

...Anh thở hắt, chán chường, mệt mỏi và bực bội.

Haibara Ai!

Shiho Miyano!

Cô ấy dường như là sao chổi quét qua cuộc đời anh,bất ngờ và nhanh chóng, nhưng di chứng để lại thì quá ư là khủng khiếp. Cô ấy phá nát cuộc đời anh, tàn sát trái tim anh và huỷ hoại hầu như mọi thứ thuộc về anh- tất cả chỉ bằng một viên thuốc!

Quỷ quái thật!

Một ác quỷ mang bộ mặt thiên thần! Chuyên hành hạ thân xác người khác, kiêm luôn khủng bố tinh thần!

Shinichi lầm bầm.

Chẳng có thay đổi chút nào, Haibara-san!

Một trái tim bao bọc bằng bê tông cốt thép, vẻ bề ngoài băng giá vô cảm, nhưng linh hồn lại mong manh như pha lê còn đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự khao khát yêu thương.

Khiến người ta cảm thấy thật khó hiểu, thật xa cách nhưng cứ muốn lại gần!

Anh đã bị một con người như thế giam cầm suốt 6 năm qua, từ cái ngày anh trở thành Conan đấy! Trong đó có đến 4 năm anh như một thằng ngốc si tình, ngày nào cũng cần mẫn đến bệnh viện chăm sóc, thủ thỉ với cô, dù rằng cái màn độc thoại ấy chỉ có mỗi mình anh biết ( à ko, có các cô y tá hay nghe trộm cũng biết ).

Và..và...

Bàn tay Shinichi bắt đầu lần tìm lên mái tóc rối.

Và... tóm lại, cô ấy còn định hành hạ anh đến bao giờ nữa đây???

...

Shiho nhoẻn miệng cười với ông tiến sỹ. Nụ cười dịu dàng mà thỉnh thoảng cô vẫn dùng với nhóc Ayumi khi cô còn là Haibara- cô nhớ, lũ trẻ ấy thường rất sung sướng mỗi lúc cô cười với chúng.

Ông ngồi xuống bên giường và nắm lấy tay cô. Mắt ông bắt đầu hoe hoe đỏ.

- Cháu đã chết đâu mà ông khóc chứ, ông Agasa?

Shiho điềm tĩnh cất lời, trong khi một bàn tay vuốt nhẹ đôi mắt của ông lão.

- Chuyện..đôi chân cháu...- Ông tiến sỹ bắt đầu nấc lên, vài giọt nước mắt trào xuống.

- Cháu đã nghe bà ấy..ý cháu là mẹ, kể hết rồi.- Shiho nhún vai trả lời một cách bình thản. Thậm chí cô cũng nghi ngờ về sự bình tĩnh quá mức của mình lúc này, cứ như đó là điều hiển nhiên cô đã biết trước (mà có lẽ thế thật!)

- Chỉ là mất đôi chân thôi chứ có gì to tát đâu ông- Cô cười với vẻ mặt dửng dưng. Nhưng hơn ai hết, ông Agasa hiểu cô cháu gái đang nghĩ gì. Nó chỉ đang tỏ ra mạnh mẽ, để ông ko lo lắng mà thôi.

Và ông bật khóc, nước mắt tuôn ồ ạt như vòi nước hỏng van.

Shiho ôm lấy ông, tay vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng quá khổ.

- Cháu đã nói ko sao, ông đừng như thế nữa.

Mái tóc nâu đỏ dịu dàng dụi vào vai ông, một hương thơm nhè nhẹ phảng phất như mùi hoa violet.

- Àh...

Ông lão như sực nhớ ra điều gì, đưa tay quệt nước mắt và chỉ tay ra cửa.

- Shinichi đang đợi cháu ngoài kia.

Sắc mặt Shiho chợt tái đi một thoáng, sau đó nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường.

- Ông bảo nó vào nhưng nó ko chịu. Có chuyện gì sao?

- Không, chỉ là cháu ko muốn gặp cậu ta.

Shiho trả lời một cách lạnh lùng.

- Sao thế?- Ông ngạc nhiên- Cháu có biết 4 năm nay nó...

- Cháu biết! - Shiho cắt ngang- Nhưng bây giờ cháu đã tỉnh và đã khoẻ. Ông nhắn lại là nhiệm vụ của cậu ấy đã hoàn thành.

Cô đưa mắt nhìn ra cửa sổ, cố tránh đi thứ cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.

- Và ông kêu cậu ấy về đi.

- Nhưng Ai-chan à..- Ông Agasa ngỡ ngàng nhìn cô. Rõ ràng con bé có điều gì muốn giấu thì phải, nhưng...

- Cháu ko muốn gặp cậu ấy.

Cô lập lại, giọng bắt đầu run run.

Ông lão buồn bã đứng dậy. Ông đặt tay lên xoa đầu cô, như thể cô vẫn là Ai-chan 8 tuổi ngày nào.

- Có thể cho ông biết lý do ko?- Giọng ông trầm ấm và thật nhẹ.

Cô quay lại nhìn ông.

Agasa ngạc nhiên khi thấy gương mặt cô bé đã thay đổi.

Nét lạnh lùng mới đây đã biến mất, cả sự bình tĩnh nãy giờ khi ông và cô trò chuyện. Thay vào đó là ánh mắt đau đớn đầy tuyệt vọng, với gương mặt hơi nhợt nhạt bởi dòng nước mắt đã ngập trên đôi mi dài tuyệt đẹp.

- Cháu ko muốn...anh ấy nhìn thấy cháu như thế này...

Cô nói rất nhỏ, gần như thầm thì, trước khi giấu khuôn mặt vào tấm chăn mỏng.

.....

Chữ kí của wings89

7/10/2010, 1:04 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Tem
Hay lắm chị

Chữ kí của li hoang

7/10/2010, 1:09 am
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


li hoang wrote:
Tem
Hay lắm chị

Hoàng thức đợi đọc chap mới của chị rùi mới ngủ ngon hở em onion5

Cả động quá xá onion9 onion11 onion11

Chữ kí của wings89

7/10/2010, 1:12 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Thức cầu may, không biết chị post lúc nào
Nhanh viết tiếp nha chị

Chữ kí của li hoang

7/10/2010, 6:13 am
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


huhuhu lại lấy phong pì banhbao23 mặc dù pik c thường hey post từ 1h-3h sáng yoyo13

Chữ kí của SherryHirota

7/10/2010, 9:41 am
avatar
Khách vi
Guest

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Bây h minh` lai thấy tui nghiệp Shin wa' albino . Sao shiho hok mun gap Shin nhi? 😕

Chữ kí của Khách vi

7/10/2010, 11:56 am
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


wing kũng đã koá nói rùi mờ kang yoyo1 Shi hk gặp Shin vì hk muốn Shin thấy bộ dạng lúc đó của mình và càng hk biết phải làm sao để đối diện với Shin, với những gì mà Shin đã làm cho mình trong 4 năm wa, sau khi nghe đk những lời từ 2 cô y tá onion15

Chữ kí của SherryHirota

7/10/2010, 12:01 pm
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Shinichi ngồi lặng im nghe bác sĩ Atshushi thuật lại tình trạng đôi chân của Shiho. Một số dây thần kinh đã bị tê liệt nghiêm trọng do sự biến đổi các tế bào diễn ra trong thời gian dài, dẫn đến việc khả năng hoạt động của chân bị thoái hoá.

Tệ hơn hết nữa là tử cung của cô xảy ra hiện tượng nhi hoá, cấu tạo hai vòi trứng cũng đang biến đổi không phải theo chiều hướng trưởng thành, mà ngược lại, giống trẻ con.

Xác suất trở thành mẹ của cô ấy hiên nay chỉ còn khoảng 10%.

Và vẫn còn tiếp tục giảm nếu hiện tượng nhi hoá ko dừng lại.

***
Anh quay lại phòng bệnh đã thấy bác Agasa ngồi chờ sẵn. Ông nhìn anh bằng đôi mắt buồn rầu.

- Cháu đã biết...hiện nay con bé thế nào rồi, phải ko?

Shinichi ko trả lời mà hướng mắt về căn phòng.

- Cháu có thể vào ko bác Agasa?

Ông lắc đầu.

- Con bé...ko muốn gặp cháu bây giờ đâu. Hãy để nó bình tĩnh một thời gian đi.

Shinichi bật cười khan, cay đắng.

-Cháu biết, hẳn cô ấy rất giận cháu...

-Shinichi- ông tiến sĩ ngắt lời- Con bé ko giận cháu đâu. Nó chẳng oán trách ai cả, đặc biệt là cháu.

- Nếu cô ấy ko cho mà cháu cứ xông vào thì sao nhỉ? - Anh lẩm bẩm với nụ cười vô hồn.

- Hãy để con bé được yên tĩnh trong lúc này- Ông tiến sỹ kéo tay Shinichi và ép cậu ngồi xuống.- Rồi nó sẽ ổn thôi.

Agasa thở dài não nề, khi nhìn gương mặt thẫn thờ của Shinichi. Cả 2 đều là những đứa cháu mà ông hết mực yêu quý, nhưng sao số phận chúng lại đau khổ như vậy...

...

Ran ngập ngừng đứng trước cổng bệnh viện. Cô được tin Shiho đã tỉnh lại.

Nhưng Ran vẫn băn khoăn ko biết có nên gặp cô ấy hay ko.

Tâm trạng Ran bây giờ rất rối.

Cô ko biết nên dùng thái độ gì hay nói chuyện thế nào với cô ấy.

4 năm...

Cô đã chờ đợi suốt 4 năm, giống như Shinichi, bất lực và mệt mỏi, mong cô ấy tỉnh lại, để nói với cô ấy hãy buông tha Shinichi, đừng làm khổ anh nữa!

4 năm qua, nhìn Shinichi dù bận rộn đến đâu cũng phải ghé qua bệnh viện mỗi ngày 2 lần chăm sóc cô ấy, Ran vừa giận dữ vừa khổ sở. Nhưng cô ko thể ngăn cản anh. Vì cơ bản là ko gì cản được một khi Shinichi đã quyết định.

Tuy Ran chẳng phải người vô cảm đến nỗi ko biết ơn cô ấy đã cứu mạng Shinichi, nhưng cứu sống anh ấy mà lại đẩy anh rời xa cô, khiến cô chợt trở nên lẻ loi thừa thãi trong mắt anh...thì Ran làm sao chịu đựng được.

Nên tâm trạng cô rối beng lên khi nghe Shiho đã tỉnh.

Cô ko biết nên vui mừng vì cuối cùng Shinichi cũng đc giải thoát, hay giận dữ vì cô gái ấy đã khiến anh đau khổ suốt thời gian qua.

Cuối cùng, hít một hơi thật mạnh, Ran đẩy cửa bước vào.

....

-Shinichi ?

Ran tròn mắt nhìn Shinichi đang dựa người vào ghế, đôi mắt nhắm hờ vẻ mệt mỏi. Cô biết Shinichi chắc chắn đã đến đây sớm hơn cả cô, nhưng cô nghĩ anh đáng ra đang ở trong phòng chăm sóc cô ấy- như cái cách anh vẫn làm suốt 4 năm qua vậy.

Ran băn khoăn nhìn Shinichi, sau đó liếc qua ông tiến sỹ dò hỏi.

Cô ấy đã tỉnh, đáng lẽ mọi người phải vui mừng mới đúng.

Nhưng sao ai cũng có vẻ buồn bã thế nhỉ.

Shinichi ngước nhìn Ran, mỉm cười.

- Em đến rồi à?

Anh lơ đãng nhìn về cánh cửa phòng đang đóng.

- Cô ấy..hẳn muốn gặp em lắm.

- Shiho muốn gặp em?- Ran ngạc nhiên.

- Nó có nhắn bác là khi nào cháu đến thì cứ vào- Ông Agasa lấy cặp kiếng ra lau lau, sau đó đeo lại, một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên mặt ông.- Nó muốn nói chuyện với cháu.

Ran nhìn qua Shinichi, đáp lại là một ánh nhìn sâu lắng. Lâu lắm rồi anh mới nhìn cô như thế.

Shinichi đứng dậy, vỗ vai Ran và đẩy nhẹ cô về trước.

- Đừng lâu quá nhé. Anh nghĩ Shiho cần nghỉ ngơi thêm.

Ran gật đầu, và mở cửa.

Trong một khoảnh khắc trước khi cánh cửa khép lại, Shinichi bắt gặp ánh mắt xanh biếc xinh đẹp đang nhìn mình bằng một vẻ u uẩn trầm mặc. Đôi mắt họ giao nhau, đủ cho đối phương cảm nhận tâm trạng cả hai đều đang ngổn ngang ngàn nỗi ưu tư như nhau...và tha thiết như nhau...Một nỗi đau nhói nhẹ khiến trái tim Shinichi thảng thốt...

Chữ kí của wings89

7/10/2010, 12:02 pm
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Mọi ng chắc thắc mắc dạo này các chap càng rút ngắn lại, haizzz. thật ra là vì lúc viết chap ko tập trung đc:)

Viết vào trưa, chiều thì hay bị quấy rối bằng facebook, YH, còn viết khuya thì...buồn ngủSad

Nên mọi ng đừng trách wings nhá, hôm nay cố gắng up 2-3 chap cho đủ dộ dài vốn có.

Chữ kí của wings89

7/10/2010, 12:03 pm
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Tem
Hay quá, tội nghiệp ran

Chữ kí của li hoang

Sponsored content

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...



Chữ kí của Sponsored content



Trả lời nhanh
Page 4 of 6Go to page : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next