HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in


|

Khi yêu là vô tận...

View previous topic View next topic Go down
Go to page : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next
7/10/2010, 12:10 pm
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


sao lúc nào hoàng kũng nhanh hơn c 1 bước zậy onion11 nhân tiện cho xin cái phong bì onion15 c wing từ từ zít thuj nhe hk cần gấp đâu c yoyo5

Chữ kí của SherryHirota


Last edited by SherryHirota on 7/10/2010, 12:25 pm; edited 1 time in total

7/10/2010, 12:11 pm
avatar
Angel_of_Darkness
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 443
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 2659
» Uy Danh Uy Danh : 12
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-02-22
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-07
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Tuy ko phải fan Ai nhưng fic này thấy tội Ai quá ah!
Mong Ai sẽ lun happy.
Em mong chap mới lắm lắm!!!

Chữ kí của Angel_of_Darkness

7/10/2010, 4:15 pm
avatar
love_code90
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 21
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 198
» Uy Danh Uy Danh : 2
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-11-26
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-20
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Fic hay we' đi mất! Hay ko chịu nổi!!! banhbao4
Nhưng mà tội cho Shin & Shi we'. Bao h` mới được ở bên nhau đây???

Chữ kí của love_code90

7/10/2010, 8:53 pm
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Ran hơi lúng túng khi nhìn thấy cô gái trước mặt. Rõ ràng cô ấy trông không khác 4 năm trước là bao, nếu ko muốn nói hình như còn trẻ hơn. Trừ mái tóc dài màu nâu đỏ đặc biệt đang trượt bên 2 vai, thì gương mặt kia vẫn in đậm hình bóng của Haibara ngày nào.

Shiho nhích nhẹ đôi môi, hình thành một nụ cười rất khẽ.

- Ran ngồi xuống đi, đứng lâu ko thấy mỏi chân ah.

Cô nói gần như ra lệnh, và Ran nhận ra đâu đó một nỗi buồn phảng phất trong giọng nói hững hờ kia. Cô luống cuống nhìn quanh, và thấy một chiếc ghế nhỏ.

- Đây là lần đầu tiên mình đối diện với nhau bằng thân phận thực sự của mình, phải ko nhỉ?

Tiếng nói Shiho cất lên khá nhỏ, khiến Ran nghĩ rằng có lẽ cô ấy thực sự chưa hồi phục hẳn. Thế nên 2 người ngoài kia mới tỏ ra lo lắng đến vậy.

Mình...nên nói cái gì bây giờ mới đúng nhỉ?

Nhưng sức khoẻ cô ấy chưa ổn định, nếu cô ấy bị kích động thì thế nào...

Qủa thật đối với mấy tình huống quá nan giải và mấy vấn đề phức tạp này, Ran chẳng có chút kinh nghiệm nào. Im lặng lâu quá lại thấy hơi khiếm nhã, nên Ran gật đầu.

Shiho mỉm cười.

-Đừng có căng thẳng, tớ có làm gì cậu đâu. Chẳng qua là cuộc trò chuyện giữa hai người phụ nữ với nhau thôi.

Ran chớp mắt, và nhìn thẳng vào Shiho. Cô ngập ngừng lên tiếng.

- Tớ gọi cậu là Miyano chứ?

- Sao cũng được.

- Dù sao...Ờ, tớ cũng rất mừng khi thấy cậu tỉnh lại- Ran xoắn xoắn hai bàn tay vào nhau. Chẳng có gì hết nhưng sao cô thấy căng thẳng ghê gớm.

Rõ ràng cô đã chuẩn bị sẵn một bài "diễn văn" để nói chuyện với cô ấy, nhưng sao lúc giáp mặt thì tất cả câu chữ bay đi đâu hết.

Shiho vẫn lặng lẽ quan sát Ran bằng đôi mắt xanh buồn bã. Cô hiểu người con gái này đang lo lắng điều gì.

- Cậu yên tâm, tớ đã khoẻ rồi- Shiho bình thản lên tiếng- Và tớ cũng đã bảo cậu ấy từ mai ko cần tới đây chăm sóc tớ nữa.

Ran ngẩng lên nhìn Shiho, hai hòn bi tròn xoe long lanh và rạng rỡ.

- Cảm ơn cậu đã cho tớ mượn Shinichi suốt 4 năm qua.- Vẫn giữ nụ cười nhợt nhạt trên môi, giọng cô chùn xuống- Đến lúc trả về cho cậu rồi.

- Thật sao?... - Ran hơi bất ngờ, vì cô ko nghĩ Shiho có thể thẳn thắn nói ra những điều cô muốn nói đến vậy.

- Cậu ko muốn à?- Shiho chớp nhẹ mi mắt- Thế tớ giữ cậu ấy lại nhé?- Shiho bắt đầu mỉa mai, đúng theo tính cách của Haibara ngày xưa, với chất giọng hơi cao ngạo.

Ran lắc đầu nguầy nguậy.

-Không, không...- Cô nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biếc của Shiho- Cậu biết chứ...tớ đã chờ rất lâu để gặp cậu...

Ran hít một hơi mạnh, thở hắt ra và hai tay túm lấy mép áo khoác, vò nhẹ.

- Tớ đã biết bí mật của cậu và Shinichi...tớ biết cậu là bé Haibara Ai.

Ran chờ đợi một phản ứng từ Shiho, nhưng cô chỉ đáp lại bằng vẻ hờ hững, như đã biết trước việc này. Ran ngồi thẳng người và tiếp tục với giọng gấp gáp, có vẻ đang cố ép bản thân phải bình tĩnh.

- Tớ đã hơi nghi ngờ khi cậu và Shinichi cùng trở về, đồng thời là sự biến mất của Conan và Haibara. Tớ đã gặp anh Shuiichi, cô Judy và mọi người đã xác nhận lại chuyện này, vì họ nghĩ tớ hiển nhiên biết rõ sự thật sau khi Shinichi trở về.

- Và sau đó...? - Nhìn vẻ mặt luống cuống và đôi mắt dần chuyển sang màu đo đỏ, Shiho thở dài.

- Tớ chờ đợi Shinichi nói với tớ sự thật, nhưng...tất cả những gì tớ nhận được chỉ có im lặng. Đó là lần đầu tiên trong suốt những năm qua, Shinichi ko chia sẻ bí mật với tớ....

Shiho vẫn kiên nhẫn lắng nghe bằng một vẻ nửa thờ ơ nửa buồn bã.

- Nhưng, anh ấy lại nói tất cả điều đó với...cậu...

Cô nhìn Shiho, đôi mắt chuyển dần qua vẻ nghi ngờ.

- Cậu ấy chẳng nói gì cả - Shiho nhún vai- Tớ biết rõ chỉ vì tớ là người của tổ chức, vừa là người sáng tạo vừa là nạn nhân của loại độc dược ấy.

- Tớ biết...- đôi mắt cô rưng rưng- Nhưng...nhưng tớ đã ở bên cạnh cậu ấy suốt 20 năm...chẳng lẽ ko đáng để cậu ấy tin tưởng sao?

- Tất cả sự im lặng của Kudou là để bảo vệ cậu, Ran.- Shiho lạnh lùng lên tiếng- Tất cả đều vì cậu.

- Tớ cũng nghĩ như thế, cho đến khi cậu xuất hiện trước mặt tớ, ko phải là Ai-chan, mà với cái tên Shiho Miyano.

Ran nhìn về cánh cửa phòng bằng đôi mắt hoài tưởng.

- Tớ đã bên cạnh Shinichi đủ lâu để cảm nhận rõ từng thay đổi dù nhỏ nhặt nhất của anh ấy, Shiho..Tớ biết lý do anh ấy thay đổi.

- Cậu cho rằng tớ chính là lý do đó á?- Shiho nhếch mày lên tỏ vẻ buồn cười.

- Không phải tớ "cho rằng"...- Ran hạ giọng - Mà là tớ khẳng định.

Shiho bật cười khan. Khẳng định áh? Ko hiểu quý cô ngốc nghếch này dựa vào đâu khẳng định điều nhỉ, trong khi chàng thám tử kia thì một câu cũng Ran mà hai câu cũng Ran.

- Trực giác của phụ nữ nhạy cảm lắm, Miyano, nhất là trong chuyện tình cảm- Ran khẽ cười, một nụ cười thoáng chút u phiền.- Suốt 4 năm qua, tớ...đã trông thấy Shinichi lo lắng và quan tâm cậu như thế nào...

- Này, này, khoan đã..- Shiho giơ tay lên ra hiệu dừng lại- Tớ biết cậu định nói gì nhưng thực sự ko như cậu nghĩ đâu.

Ran im lặng trong khi Shiho vuốt nhẹ tấm chăn.

- Tớ đã cứu cậu ấy, và..à như cậu thấy đó, cũng ko phải vết thương dễ chịu gì...Nên Shinichi chăm sóc tớ như một trách nhiệm phải làm thôi, cậu biết tính cậu ta mà. Tớ cam đoan cậu ấy nghĩ là do lỗi của mình, nên hẳn cậu ấy đã rất ray rứt.

Cô mỉm cười, đôi mắt xanh lắng lại trong một thoáng.

- Còn bây giờ thì Shinichi có thể yên tâm rồi, và cả cậu nữa.

- Có thể sao?...- Giọt nước mắt long lanh rơi nhẹ lên vạt áo màu xanh nhạt, Ran có thể nhận ra tim mình đang nức nở.

- Cậu ấy..chỉ yêu cậu thôi, Ran Mouri- Giọng Shiho cất lên ấm áp, nhưng Ran nhận ra một nỗi buồn mêng mang phảng phất trong đôi mắt xanh đang ngả màu dần theo bóng chiều buông.

- Yêu tớ ư, không đúng...- Ran nắm chặt tay, cô cảm nhận được...cô gái này cũng...yêu Shinichi, một nỗi sợ hãi vô hình trào lên - Nếu là yêu, sao lại có thể giấu tớ nhiều điều đến vậy? Nếu là yêu sao ko tin tưởng tớ? Nếu là yêu sao lại bỏ mặc tớ suốt từng ấy thời gian? Nếu là yêu...

Ran nhìn Shiho, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ chìm trong màn thuỷ tinh lấp lánh.

- Nếu là yêu, sao Shinichi lại có thể nói với tớ rằng, cậu rất quan trọng với cậu ta?

Lời nói của Ran xuyên qua lớp băng mỏng Shiho đang xây dựng để tự bảo vệ mình nãy giờ, khiến trái tim mong manh của cô vang lên một tiếng rắc...rạn vỡ...

Gương mặt nhợt nhạt chuyển sang màu hồng nhẹ nhàng, sau đó lại tái dần đi.

- Ran - Shiho nén giọng thật nhẹ- Tớ chỉ là một cộng sự quan trọng của cậu ấy. Người quan trọng đâu nhất thiết là người yêu chứ? Vả lại tớ chỉ xem cậu ấy là bạn bình thường thôi.

- Cậu nói dối- Ran bắt đầu mất bình tĩnh- Tớ biết là cậu yêu Shinichi!!!

Tiếng Ran thét lên bất ngờ khiến Shiho giật mình. Cô run run nắm chặt tấm chăn.

- Ran Mouri! Tớ-không-có!!!!

Gương mặt cô đổi sang màu trắng bệch. Tiếng thét của Ran lúc nãy khá to, Shiho ko chắc có vọng ra ngoài hay ko.

- Chẳng có người con gái nào sẵn sàng đỡ chừng ấy viên đạn cho một người mà cô ta xem là bạn bình thường cả.- Ran nhìn sâu vào đôi mắt mở to đầy sợ hãi của Shiho- đôi mắt của một tội phạm vừa bị vạch trần bí mật giấu kín- Cũng chẳng có người bạn bình thường nào lại tỏ ra xa lánh với bạn gái của bạn mình, trừ khi vì ghen mà thôi!

- Đủ rồi- Shiho gắt lên, đôi mắt đầy phẫn nộ- Tớ chẳng hề nghĩ là sẽ giành cậu ấy khỏi cậu, nên đừng dùng lời lẽ đó như một cách buộc tội tớ, Ran Mouri!

- Cậu đã làm chuyện đó rồi, Miyano à, dù vô tình hay cố ý, cậu cũng đang dần đẩy Shinichi rời xa tớ- Môi cô run rẩy và gương mặt Ran nhạt nhoà trong làn nước mắt.

- Ý cậu ...là lỗi của tớ sao? - Shiho cay đắng hỏi với vẻ đau đớn hiện rõ.

- Miyano- Ran có chút bối rồi và cô chợt thấy hơi ân hận vì hành động quá khích của mình- Tớ xin lỗi, nhưng tớ...tớ...ý tớ ko phải vậy....

- Nhưng cậu biết ko...Shinichi vẫn lo lắng cho cậu, quan tâm cậu...Anh ấy rất buồn, suốt 4 năm qua anh ấy chưa bao giờ cười một cách đúng nghĩa...- Ran thổn thức, cô đang gắng sức sắp xếp mớ từ ngữ lộn xộn đang ngợp trong mớ cảm xúc bản thân- Nhưng cả khi cậu tỉnh lại, anh ấy...anh ấy vẫn chờ cậu ngoài kia...Anh ấy vẫn rất buồn, rất mệt mỏi, và...và..cả ông tiến sỹ nữa, cũng lo lắng cho cậu...

- Thế cậu muốn tớ làm sao đây?- Shiho lẩm bẩm. Cô rất đau. Cô ko nghĩ sự hiện diện của cô, sự tỉnh lại của cô lại khiến nhiều người khổ sở đến vậy.

Ran thở mạnh, cố nén những giọt nước mắt đang rơi không ngừng.

- Shinichi đã sống trong ân hận và day dứt không ngừng suốt 4 năm, nên xin cậu...buông tha cho anh ấy được không...Đừng tiếp tục giày vò anh ấy nữa... Đừng khiến Shinichi phải đau khổ thêm nữa...Mỗi ngày nhìn anh ấy đến bên cậu, tớ thực sự rất khó chịu, rất buồn nữa...Tớ..tớ...ko cản được anh ấy, cậu biết đó, cho đến khi nào cậu hồi phục, mà dù cậu có tỉnh lại, cũng chưa chắc Shinichi chịu rời khỏi cậu...

Ran ngừng lại.

- Cũng như cậu đã nói, Shinichi rất coi trọng tình cảm, cậu vì Shinichi mà bị thương nặng như vậy, chắc chắn Shinichi ko dễ dàng quên được..Cậu ấy..đã chịu đựng rất nhiều...Nên...nên...

- Chỉ cần tớ rời khỏi Shinichi là được thôi, phải không?- Shiho cắt ngang lời Ran bằng giọng lạnh lẽo chua chát.- Như vậy có đủ kết thúc những lo lắng nghi ngờ trong cậu chưa, Ran?

- Không, không phải- Ran lắp bắp, nhưng có gì đó chặn ngang họng cô. Hình ảnh Shinichi với gương mặt đầy nhẫn nhịn, mỗi ngày ra vào bệnh viện dù nắng hay mưa, chợt hiện lên khiến Ran đau nhói. Cảm giác Shinichi ngày càng rời xa cô khiến cô sợ hãi.

- Tớ hiểu rồi- Shiho nhắm mắt lại, ngả người ra sau mệt mỏi- Cậu đừng khóc nữa, gã đó ghét ai mít ướt lắm.

Một nụ cười nhẹ thoáng qua môi Shiho.

- Ờ, tất nhiên, trừ cậu.

- Miyano, tớ xin lỗi.

Ran ngập ngừng định bước tới nhưng Shiho ngăn lại.

- Tớ muốn ngủ một chút, Ran.

Ran thừ người nhìn cô gái đang nằm trên giường, sau một phút đắn đo, cô quay gót ra cửa.

Khi tay vịn vào nắm cửa, Ran ngoảnh lại.

- Cậu...không giận tớ chứ?

- Không, sao tớ lại giận cậu.- Shiho đáp, khẽ cựa mình sang một bên.

- Thế cậu...có giận Shinichi không??

- Không. - Giọng nói vang lên thật nhẹ, nhưng thật buồn.- Và cậu cũng ko cần lo lắng về quan hệ của bọn tớ đâu. Shinichi vẫn là của cậu thôi, Ran ah.

- Cảm ơn, Shiho-chan.- Ran quệt những giọt nước còn đọng ở bờ mi, và bước ra ngoài.

Trong căn phòng, Shiho úp mặt vào gối. Tiếng nức nở vang lên khe khẽ.

....

Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 0% (1 vote)
7/10/2010, 8:54 pm
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...



viết tiếp nữa đi chị wing, fic càng về sau càng buồn thì phải

Chữ kí của li hoang


Last edited by li hoang on 7/10/2010, 8:57 pm; edited 2 times in total

7/10/2010, 8:54 pm
avatar
kurubakaitokid_1412
.:Addicted Member:.
.:Addicted Member:.

Liên lạc
http://satthuduongvy.blogtiengviet.net/

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1337
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 7619
» Uy Danh Uy Danh : 126
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1994-01-16
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-08-22
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


mau ra tiếp chap mới nữa nhé ^^!

Chữ kí của kurubakaitokid_1412

7/10/2010, 8:56 pm
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Haizz yaaaa

Ko biết mọi ng nghĩ sao nhưng người vừa viết xong cái chap trên thì thấy bần thần vô cùng, còn muốn khóc nữa:(

Chắc do đặt cảm xúc quá nhiều vào chap, viết đến đâu là hình ảnh hiện ra trong đầu đến đó, nên cảm thấy cực kỳ xót xa cho Ai-chan...

Chậc phải tĩnh tâm lại, phải tĩnh tâm lại, bằng ko chắc bùng nổ mất!!!!

Ôi... Cảm giác khách quan đang lệch dần qua chủ quan rồi=))

Chữ kí của wings89

7/10/2010, 8:56 pm
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


hey lém c wing yoyo14 e ngĩ zậy là hey rùi onion15

Chữ kí của SherryHirota

8/10/2010, 6:47 pm
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


- Hây Shinichi, cậu có điếc ko vậy hả?

Hattori nắm lỗ tai Shinichi hét to.

- Bọn này đã gào tên cậu khản cả tiếng đấy.

Lông mày Shinichi nhăn lại tạo nên một vẻ cực kỳ bực bội. Những đoạn hồi ức đang liền mạch thình lình bị phá vỡ.

- Sao hai người ko lo tập trung vào kế hoạch bồi dưỡng thiên tài tiếp đi. - Anh làu bàu trước khi nốc một ngụm rượu Sherry- Đến đoạn đưa bọn nhóc đó vào trụ sở nào làm chưa, CIA, FBI hay là NSA?

- Cậu đang ganh tỵ đó à? - Hakuba liếc anh bằng đôi mắt giễu cợt.- Một kẻ ế vợ như cậu làm sao hiểu được niềm vui của những ông bố.

- Các cậu cứ việc ôm cái niềm vui nồng nặc mùi nước tiểu trẻ con ấy vào giấc ngủ đi- Anh bĩu môi.

- Này, đủ rồi- Hattori đấm nhẹ vào vai Shinichi- Bớt giỡn đi. Cậu đã nghe việc một nhân viên mới của FBI sẽ chuyển về NSA vào tuần tới chưa?

- Có, cô Judi đã điện thoại cho tớ- Shinichi trả lời trong khi đôi mắt vẫn lơ đãng nhìn về những ánh đèn sáng trưng ngoài xa.

- Nghe đồn đó là một cô gái rất trẻ - Hattori xoay xoay cái mũ lưỡi trai trên đầu- Và rất xinh nữa.

- Ây...ây...ngài Heiji Hattori thân mến, tôi trân trọng nhắc cho ngài nhớ là quý phu nhân Hattori đang ở cách chúng ta chỉ có 30s đi thang máy thôi đấy.

Hakuba xoay người hẳn về một bên, đôi mắt nheo lại nhìn Hattori đầy đe doạ.

- Ôi trời, dĩ nhiên cô ấy là bất khả xâm phạm đối với chúng ta, Hakuba- Hattori liếc qua Shinichi bằng một nụ cười gian manh- Nhưng với quý ông Kudou chưa vợ đây thì...

- Vớ vẩn- Shinichi với tay lấy chai rượu trên bàn, rót vào nửa ly - Nếu là người đẹp thì chẳng dại gì chui đầu vào NSA, nơi được đánh giá là có khả năng khiến dung nhan bị phá hoại nhanh nhất.

Shinichi cười khì khì nhìn Hakuba:

- Tiêu biểu là cô vợ yêu quý của ngài Sugapu đây chứ đâu. Mỗi ngày nốc chục ly cafe đen, vùi mặt vào máy tính và hàng ngàn tập tài liệu... Kết quả là ngày nào trong túi đi làm cũng mang theo cả chục lọ kem dưỡng da, nhìn phát khiếp!

Hakuba nhún vai.

- Hoá ra ngoài sở thích ve vãn, cậu còn có sở thích nhòm lén vợ người khác. Tôi buộc phải nghi ngờ về sự trong trắng của cậu đấy, Shinichi Kudou.

- Tôi có nói là tôi còn trong trắng đâu? - Shinichi cười đểu, khiến Hakuaba gần như bốc lửa.

- Thôi thôi, làm ơn- Hattori chắn bàn tay giữa hai người.

- Tóm lại là 2 người nên tập trung chuyên môn, làm những ông chồng gương mẫu đi - Shinichi lừ mắt nhìn Hattori- Còn chuyện vợ con của tôi thì đừng nhúng mũi vào nữa.

- Được, được- Hattori lầm bầm- Đồ vô ơn bạc nghĩa, nhớ đấy.

Ly rượu Sherry trên tay vẫn toả ra một hương thơm dịu ngọt....

***

Shinichi vứt chiếc áo khoác xuống giường. Toàn thân mệt mỏi rã rời.

Gã Hattori chết tiệt và tên Hakuba chết bầm đó đã trả thù bằng cách xui 2 đứa nhóc bám lấy anh đòi chơi cưỡi ngựa. Kết quả một đứa túm tóc, 1 đứa níu áo và anh bị mấy đứa trẻ ma quỷ đó lôi xềnh xệch trong khu vui chơi thiếu nhi. Thật ra anh cũng định đá văng chúng ra ấy chứ, nhưng trước hai cặp mắt sư tử cái dịu dàng chiếu vào như 2 cái camera theo dõi, Shinichi có thể tưởng tượng được hậu quả anh sẽ nhận được nếu việc ấy xảy ra. Anh đành ngậm ngùi giơ đầu cho chúng nắm, đưa áo cho chúng kéo, để rồi khi về đến nhà thì phát hiện tóc rụng lả tả còn áo thì rách toạc một đường.

"Không biết lũ tiểu quỷ đó giống ai nữa", Shinichi cáu kỉnh lắc đầu, tay bật chiếc laptop lên như thói quen thường ngày.

Anh gõ địa chỉ mail của mình, và enter.

Bao giờ cũng vậy, khi trở về, việc đầu tiên của anh là viết mail cho một người- mà anh biết chắc chắn sẽ ko bao giờ nhận được hồi âm. Nhưng anh cứ lặng lẽ viết, lặng lẽ bấm nút "send" và lặng lẽ chờ đợi điều kỳ diệu xuất hiện. Ban đầu là những câu hỏi" Tại sao?" đầy oán trách, nhưng trôi theo thời gian chỉ còn nỗi nhớ mong khắc khoải. Anh kể người ấy nghe về công việc anh làm mỗi ngày, những câu chuyện xảy ra, và luôn kết thúc bằng một câu duy nhất " Just for you". Anh hi vọng người ấy đọc được, dù chỉ một lần, và hiểu, dù chỉ một lần.

Inbox vẫn trống rỗng, trong lúc thư mục "Sent" thì bắt đầu có dấu hiệu tràn. Shinichi click chọn từng bức mail, và bấm xoá. Anh ko biết mình đã làm công việc này bao nhiêu lần suốt 6 năm qua. Cứ gửi rồi lại xoá...

Reng....reng...

Tiếng chuông điện thoại vang lên ầm ĩ phá tan không gian tĩnh mịch của ngôi biệt thự.

Shinichi nhìn đồng hồ: 11h đêm.

Khỉ thật, đừng bảo là lại có vụ khủng bố nào mới xảy ra nữa nhé.

Đôi khi Shinichi đến phát sốt lên vì cái sở NSA. Với hơn 3000 nhân viên ăn lương cao ngất từ chính phủ và 1000 người luôn túc trực 24/7 giải quyết các vấn đề nghiêm trọng, thế mà hễ có vụ nào là cũng phải réo gọi anh ầm ĩ lên, cứ như thể ko có anh một ngày thì nước Nhật sẽ sụp đổ ấy. Điên thật!

Shinichi càu càu vài câu gì đó trong miệng, trong lúc tay miễn cưỡng cầm ống nghe.

- Alo? Tôi là Shinichi Kudou đây.

-....

- Alo???

-...

- Alo??

Một sự im lặng kéo dài, Shinichi có thể nghe rõ đầu dây bên kia có tiếng thở nhẹ.

- Alo?? Ai vậy?

Shinichi bắt đầu nổi quạu. Ko lẽ bọn Hattori với Hakuba vẫn còn giận dỗi nên bày trò chọc mình?

Cái bọn này thật là... Shinichi nghiến răng, gầm gừ vào ống nghe:

- Tớ ko biết cậu là cái thằng chết dẫm nào, nhưng liệu hồn kẻo ngày mai tớ bóp mũi hết cả 2 đấy.

-...Cụp.

Tiếng cúp máy bên kia đầu dây vang lên khô khốc, gọn gàng, khiến Shinichi sững lại trong giây lát. Anh gác máy với một nỗi hoài nghi kỳ lạ.

Cùng lúc đó, máy vi tính của anh vang lên tín hiệu bíp. Âm báo khi có e-mail mới gửi đến.

Shinichi ngó vào màn hình, một chút hụt hẫng ập đến khi nhìn tên người gửi.

From: Shuiichi Akai

Chắc bên FBI lại thông báo nhờ vả giúp đỡ nhân viên mới đây.

Shinichi lẩm bẩm, thật phiền phức. Đây có phải lần đầu tiên FBI có nhân viên chuyển sang NSA đâu mà rối việc thế.

Cứ dăm ba tháng 1 lần, CIA và FBI lại "gửi gắm" sang sở Shinichi vài nhân viên mới với bảng thành tích hoàn hảo ko chê vào đâu được, khiến anh cùng các sếp khác chả có lý do nào từ chối, bởi họ đưa ra nguyên nhân chuyển việc rất đơn giản: Muốn trở về Nhật phục vụ đất nước. Nhưng lần này, chẳng có một bảng hồ sơ cá nhân nào được gửi đến trước ngoài vài lời giới thiệu sơ sài từ cô Judy: Cô gái trẻ người Mỹ, một trong những mật vụ có thành tích suất sắc nhất suốt 4 năm liền. Cô ấy sẽ trực tiếp đem bảng lý lịch cá nhân tới nộp. Cuối cùng là lời nhắn nhủ thân mất: " Cô ấy là cục cưng của FBI đấy, nhờ cậu quan tâm đặc biệt tý nhe. Không thì..."

Rõ ràng là hàm ý đe doạ.

Huhmm...Cục cưng của FBI à?...

Shinichi lắc đầu, click vào bức mail vừa gửi đến.

Một bức ảnh hiện ra chầm chậm, làm cả người Shinichi đông cứng lại.

Cô gái có đôi mắt xanh màu ngọc bích như nhìn xuyên qua màn hình, đôi môi hồng quyến rũ nhếch khẽ hình thành một nụ cười châm biếm muôn thuở. Mái tóc dài hơi xoăn được buộc chếch qua phải, khiến cô trở nên nữ tính và dịu dàng hơn, phảng phất nét trẻ thơ thân thuộc.

" Shiho đã trở về Nhật"

Dòng tin vỏn vẹn 5 chữ, nhưng đủ khiến trái tim Shinichi vọt khỏi lồng ngực.

Anh hét lên bằng một giọng kinh khủng, đến nỗi mấy con quạ đang đậu ngoài sân cũng quáng quàng bay đi tìm nơi bình yên.

Một đêm dài ko ngủ....

****

Chữ kí của wings89

8/10/2010, 6:50 pm
avatar
kurubakaitokid_1412
.:Addicted Member:.
.:Addicted Member:.

Liên lạc
http://satthuduongvy.blogtiengviet.net/

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1337
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 7619
» Uy Danh Uy Danh : 126
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1994-01-16
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-08-22
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Chap hay lắm mình bóc tem nha ^^!

Chữ kí của kurubakaitokid_1412

8/10/2010, 6:51 pm
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Tiếp đi chị, up nhiều vào

Chữ kí của li hoang

8/10/2010, 7:41 pm
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


hey lém c wing yoyo14 chap tới hk pik e koá lấy đk tem hk đây mọi lần kòn phong bì h thì mất lun yoyo13

Chữ kí của SherryHirota

8/10/2010, 11:38 pm
avatar
shinranisone
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 647
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 3185
» Uy Danh Uy Danh : 50
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1991-10-25
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-06
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Trời ơi!!! Sao Ran của tui trong chap này lại ích kỷ như vậy chứ .
Dù biết trong tình yêu thì không thể dùng từ này được nhưng nếu hành động như vậy thì không phải là Ran mà tui quen biết. Cả Shinichi nữa làm sao có thể quay ngoắt 180 độ như thế chứ? Chẳng lẽ chỉ vì đỡ cho mấy viên đạn mà quay lưng lại với người con gái mình yêu suốt bao nhiêu năm sao?
Dẫu biết tình yêu là mù quáng nhưng cũng không thể như vậy được. Đọc fic này mình thấy buồn quá, bao nhiêu yêu dấu gửi cho Conan- Shinichi giờ đây là zero nếu như cái kết là như thế này (mình chưa nói đến kết thúc nhưng với những tình tiết như thế này thì quả thực thật đáng buồn ).
Mình nói là nói vậy thôi chứ cũng không có oán trách gì tác giả đâu, đừng giận nhé.Giọng văn của bạn cũng rất tốt đấy
Chờ chap tiếp theo của bạn

Chữ kí của shinranisone

9/10/2010, 1:45 am
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Quote :
Chẳng lẽ chỉ vì đỡ cho mấy viên đạn mà quay lưng lại với người con gái mình yêu suốt bao nhiêu năm sao?

Haizzzz

Thật sự là mình hok muốn gây xích mích trong fic của mình....Nhưng nếu bạn đọc chịu đọc kỹ một chút thì chắc ko phát biểu câu này...

Hoặc do thần tượng cặp Ran vs Shin wá nên bạn chỉ thấy nó là vài viên đạn nhỏ nhoi, và nhắm mắt bỏ qua thương tích trầm trọng của Ai-chan...

Vả lại trong truyện, chưa khi nào Shinichi thốt lên câu " TÔI YÊU CÔ ẤY SUỐT TỪ BÉ ĐẾN LỚN " ( yêu suốt bao nhiêu năm?) , khi nhắc đến Ran chỉ dùng từ " cô bạn gái thân thiết từ bé đến lớn" thôi....

Quote :
ù biết trong tình yêu thì không thể dùng từ này được nhưng nếu hành động như vậy thì không phải là Ran mà tui quen biết

Mình đã tả Ran hiền hơn bác Gosho Aoyama nhiều lắm đấy
onion6

Nếu là bác Gosho thì sẽ có món Karatedo, thêm mấy màn đá sút cửa bệnh viện, gào thét náo loạn và sau đó thì chắc chắn có án mạng xảy ra:

1) Shinichi chết
2) Shiho chết
3) Cả Shiho lẫn Shinichi đều...chết.... yoyo22

---> Đây mới đúng lả Ran mà bạn quen biết nè yoyo13

....Nếu Wings có nói lời nào lỡ mích lòng Ran's fan thì Wings xin lỗi, hjc...Vì đã nói fic này viết theo chiều cảm xúc nhiều, nên Wings muốn người đọc cảm nhận theo cảm giác của từng nhân vật, chứ ko phải dùng cái yêu-ghét từng nhân vật của mình để đọc truyện, sẽ thấy nó lạc lõng và rất khó chịu...

Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 0% (1 vote)
9/10/2010, 9:51 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Án mạng thì cũng hơi quá đó chị wing
Dù sao cũng ủng hộ chị, mau viết tiếp nha







Chữ kí của li hoang

10/10/2010, 12:20 am
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Shinichi vừa bước qua cổng NSA thì đã nghe giọng Ran í ới đằng sau.

- Chúa ơi!!- Ran tròn mắt- Đêm qua ko ngủ à, trông anh cứ như gấu trúc í...

- Cảm ơn, Ran, còn trông em như gấu mẹ vĩ đại í...

Vừa nói hết câu thì một cú sút xé gió vụt tới, nếu ko phản xạ nhanh ( do quen rồi) thì có lẽ Shinichi phải đi lắp vài cái răng giả để xài từ đây đến cuối đời.

- Nhanh nhỉ- Ran lườm anh- Hôm nay có người mới đến mà anh lại tới trễ.

- Cô ấy đâu thuộc bộ phận của anh- Shinichi nhún vai. Trí óc anh vẫn đang mơ về bức ảnh và dòng tin của Akai gửi tối qua.

Ran nhìn anh như thể sinh vật lạ từ thời nguyên thuỷ còn sót lại.

- Nhưng hôm nay tất cả thanh tra các bộ phận đều phải họp để giới thiệu cô ấy mà.

- Hả - Mặt Shinichi dài thượt như cái bơm- Tất cả thanh tra các bộ phận?

Ran liếc Shinichi vẻ nghi ngờ.

- Hakuba và Hattori đều đến từ rất sớm. Chả lẽ họ ko gọi anh?

- Bạn bè tốt thế đấy- Shinichi rủa thầm- Chắc chắn trả thù vụ hôm qua đây.

Ran nhìn đồng hồ.

- Trễ mất 20' rồi, em nghĩ anh ko cần tới nữa đâu.

- Nhân viên hầm hố nào mà tất cả thanh tra đều phải đến để ra mắt vậy?? - Shinichi vừa đi vừa làu bàu.

- Cô ấy phụ trách vị trí thanh tra của phòng hoá học thuộc khu giám định.- Ran nhoẻn miệng cười.- Nghe nói thành tích ở FBI rất tuyệt vời, cũng có chức vị khá cao trong tổ khoa học của FBI và Viện nghiên cứu khoa học quốc tế Mỹ, nhưng ko hiểu sao lại xin chuyển về Nhật.

- Giỏi vậy ah? - Shinichi hững hờ quẹt thẻ nhận dạng vào khe. Dù sao thì NSA cũng quá nhiều nhân tài rồi, nên với anh chuyện đó cũng chẳng có gì mới lạ. Ko có thành tích xuất sắc thì đừng mong bước vào NSA.

- Anh chẳng tỏ vẻ gì quan tâm cả- Ran ném cho Shinichi một cái nhìn bực bội.

- Anh có nói là anh quan tâm sao?- Shinichi quay sang nhìn Ran- Mà sao em còn ở đây? Bên này là khu vực làm việc của phòng điều tra mà.

- Shinichi- Ran nhăn mặt- Em có đủ quyền hạn để đi bất cứ nơi đâu trong NSA này, tất nhiên trừ khu vực cấm. Và ở đây ko thấy có biển nào ghi cấm vào cả ?

- Ờ ờ - Shinichi lẩm bẩm- Thế mà anh tưởng em định bỏ chồng theo anh chứ.

- Shinichi!!!- Ran hét lên trong khi Shinichi co cẳng phóng một mạch về phòng mình. Anh ko muốn mạo hiểm đưa đầu ra đỡ cú sút thứ 2 của bà chằn này trong cùng 1 buổi sáng.

Đóng sập cửa lại, Shinichi thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng được yên!!!

Từ ngày kết hôn, Ran trở nên vui vẻ và hoạt bát hơn, sau khi làm mẹ, cô ấy lại càng được dịp thể hiện cái sự tất bật, huyên náo của mình. Dẫu sao nhìn Ran lúc nào cũng hạnh phúc, thế là tốt rồi.

Shinichi mỉm cười với chính mình.

Phải, những người xung quanh anh, những người bạn thân thiết của anh, ai cũng đều đã tìm thấy hạnh phúc chân thật.

Còn anh?

Một tin nhắn gửi đến. Shinichi bật điện thoại. Hattori.

" Khỉ thật, giờ còn nhắn tin làm gì chứ" - Shinichi liếc nhìn đồng hồ, chắc mẩm là buổi họp hành gì đó đã kết thúc.

Thanh tra mới của phòng hoá học à?

Một cảm giác là lạ từ từ xâm chiếm lấy anh.

Người mới chuyển đến? Cục cưng của FBI?

Bức mail của Shuiichi.

" Shiho đã trở về Nhật".

Chẳng lẽ....

.... Hattori muốn báo mình biết, ..là cô ấy sao?

Shinichi luýnh quýnh mở tin nhắn. Và dòng tin ngắn ngủi đập vào mắt khiến ruột gan anh sôi lên ùng ục.

" Ko dự họp. Bị trừ thưởng cuối năm, hahaha onion12 "

Tên da đen chết tiệt.

Quỷ tha ma bắt ngươi đi!!!!!!

Shinichi ném cái điện thoại lên bàn một cách cáu kỉnh, và chúi mũi vào màn hình vi tính nhấp nháy dày đặc dữ liệu.

***

Koong...koong...

Tiếng chuông gõ báo hiệu kết thúc một ngày làm việc, khiến Shinichi giật bắn người. Qúa mải mê xử lý những thông tin vẫn đang tiếp tục đc gửi đến, Shinichi quên bẵng cả thời gian.

Bao tử anh bắt đầu biểu tình đề nghị đình công.

5 giờ chiều.

Shinichi đã ngập trong đống tài liệu suốt 7 tiếng đồng hồ liên tục, bỏ qua cả bữa ăn trưa.

Thảo nào cứ thấy thiếu thiếu mà chả nhớ mình thiếu cái gì. Hoá ra là thiếu năng lượng:)

À..à ko đúng...

Thiếu tiếng thét báo giờ của quý phu nhân Sugapu chứ....

Shinichi nhoài người ra cửa sổ, vén nhẹ tấm màn và lắc đầu thở dài khi thấy chiếc Maybach Landaulet của Hakuba đã biến mất khỏi sân trước từ bao giờ.

Gã Hakuba đó có tật khoái chơi nổi là thích đậu xe ở những nơi có nhiều người dòm ngó, và cũng là để Ran dễ quản lý nếu chàng ta có trốn việc đi chơi ko xin phép.

Có lẽ hôm nay gia đình quý-sờ-tộc ấy đã hẹn hò nhau dùng bữa tối lãng mạn đâu đó rồi. Gớm, con gái đã lớn chừng ấy mà vẫn cứ như vợ chồng son!

Shinichi lắc đầu, quay lại sắp xếp mớ tài liệu ngổn ngang trên bàn. Chiếc điện thoại nằm chỏng chơ một góc từ sáng tới giờ vẫn đang nhấp nháy đèn báo tin nhắn.

Shinichi bật lên.

Tin thứ 1 from Hattori. Hắn chả đem lại cho mình cái gì tốt lành cả. Bỏ qua.

Cậu lầm bầm và chuyển tới tin thứ 2, đến từ Hakuba. Lại hùa theo tên Hattori kia đây. Dẹp luôn.

Tin thứ 3, Ran. Không xem cũng biết chắc chắn bảo rằng hôm nay về với chồng yêu nên ko cần mình chở hộ. Tốt.

Shinichi gập nắp điện thoại lại và nhét vào túi. Anh kiểm tra lần lượt các dữ liệu vẫn đang hoạt động trên máy, đảm bảo rằng đường truyền sẽ ko bị ngắt khi anh vắng mặt.

Mọi thứ đều ổn, anh tắt màn hình, huýt khẽ một điệu sáo.

Dù hôm nay có trễ họp, bị tên Hattori đó chọc tức hay bị bà chằn Ran " mê chồng quên bạn" kia bỏ rơi, thì anh cũng chẳng lấy làm buồn gì lắm.

Vì bức mail của Shuiichi cứ lẩn quẩn trong đầu, khiến tim Shinichi cứ phơi phới y như rằng sắp gặp lại cô ấy ( dù chả biết cô nàng đang ở đâu).

Chẳng sao, nếu cô ấy trở về, nhất định sẽ đi tìm anh ( tự tin gớm!)...

Vì cô ấy nhất định biết...anh vẫn đang chờ đợi...( nên nàng cứ để anh tiếp tục đợi...)

***

Không quá khó khăn để Shinichi tìm thấy chiếc xe thân yêu của mình. Anh đã giành dụm hơn 2 năm trời để tậu về con Lamborghini Reventon này- một trong 10 siêu xe đắt nhất thế giới, chỉ vì năm xưa có một người đã từng ao ước vu vơ " một lần được ngồi trên chiếc Lamborghini bọc thép mạ vàng, có công suất 640 mã lực".

Shinichi cười thầm, ko biết có phải anh quá ngốc ko, khi anh vẫn nhớ một điều mà "kẻ đó" chưa chắc đã nhớ.

Shinichi thò tay vào túi áo khoác và thừ ra.

Trời ạ, bị mấy tay xúi quẩy đó ám tới mức này sao?

Bỏ quên cả chìa khoá xe trong phòng rồi.

Shinichi lục lọi thêm lần nữa, cởi áo khoác và giũ giũ vài cái, mong nghe được một âm thanh nào đó vang lên. Nhưng chả có gì.

Từ nhà để xe này tới cửa chính mất 10', thêm 10' đi tới phòng anh tổng cộng 20'. Ôi Chúa ơi, muốn thử thách con thì đợi lúc khác đi chứ, con mệt rã ra rồi đây!!

Anh dợm bước quay lại thì ..cạch..

Một vật gì đó từ áo rơi ra...

Shinichi chưa kịp nhoẻn miệng cười thì ý định đó đã biến mất.

Là cái điện thoại, chứ ko phải thứ anh đang tìm.

Đèn báo tin nhắn vẫn nhấp nháy, thứ ánh sáng xanh đỏ liên tục khiến Shinichi có chút bực mình.

Anh định bỏ qua, nhưng theo thói quen vẫn bật nắp lên. Một số điện thoại lạ anh chưa thấy bao giờ.

Và tin nhắn thứ 4- tin mới nhất- đập bốp vào mắt Shinichi khiến anh cảm thấy choáng váng, suýt té nhào vào xe.

" Tôi đã trở về. Shiho Miyano"

Anh sững người, nhìn chằm chằm vào dòng tin vừa đến. Sau đó, bằng một hành động chính anh cũng ko hiểu nổi, Shinichi đưa tay lên ngang mặt và...bốp.... tự vả vào mình 1 cái...

Ặc...đau vãi...Đau kinh khủng....

Nghĩa là ko phải mơ??? Ôi trời...Mình ko nằm mơ, là cô ấy sao???...


- Anh đang tìm cái này phải ko?

Một giọng nói thình lình vang lên.... Giọng nói vừa trong trẻo lại rất lạnh lùng, và luôn kiêu ngạo vừa đủ để ko bộc lộ tâm trạng của mình...

Giọng nói đã ám ảnh anh suốt 10 năm qua....

Shiho Miyano!

Shinichi từ từ quay đầu lại....

Anh ko muốn mọi thứ diễn ra quá nhanh...

Anh sợ cái gì đến nhanh thì đi cũng rất nhanh, như 6 năm trước...

Và chiếc điện thoại trên tay anh đánh cộp xuống đất thêm lần nữa, khô khốc, lăn 2 vòng trước khi yên vị kế bên bánh xe.

Cô gái có mái tóc nâu đỏ xoã dài, ngồi bình thản trên chiếc xe lăn đặc biệt ( thoạt trông như một chiếc ghế), một tấm chăn mỏng màu tím nhẹ vắt hờ ngang đôi chân. Ánh mắt xanh biếc ánh xoáy thẳng vào Shinichi với đôi mi cong vút ko thèm động đậy. Và nụ cười mỉa mai quen thuộc xuất hiện trên gương mặt trắng hồng:

- Tôi ko nghĩ tài phá án siêu đẳng có thể xử lý được tình huống lái xe mà ko cần chìa khoá.

Cô xoè tay, chiếc chìa khoá quen thuộc hiện ra cùng với vật trang trí kèm theo đang toả ra những tia lấp lánh kỳ lạ. Đó là một khối hình trụ nhỏ bằng pha lê trong suốt, bên trong có một đoá hoa hồng màu xám bằng đá sophia đặc biệt.

Dòng chữ 3 chiều in chìm bên dưới đoá hồng, được Shiho vung vẩy trước mặt.

" Just for you, Ai"

Cô nhướng đôi mày lên, theo cái kiểu nửa châm biếm nửa khiêu khích. Cái nhếch môi thật khẽ hình thành nụ cười đặc trưng rất riêng- nụ cười đã theo Shinichi vào giấc mơ mỗi đêm.

- Lãng mạn đấy, Kudou- Cô lúc lắc chiếc chìa khoá bằng vẻ thích thú giả vờ- Thế cô nàng tình yêu** của anh có chịu nhận chưa?

( ** Ai nghĩa là tình yêu)

Shinichi bước tới, thật chậm rãi, đỡ lấy chiếc chìa khoá.

- Nếu cô ấy ko chịu nhận- Anh mỉm cười- Thì anh sẽ dùng cách khác để trao nó cho cô ấy, một cách mà cô ấy không thể từ chối được.

- Tự tin nhỉ, Kudou?- Shiho bật cười, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ thách thức ko che giấu.- Và để xem anh sẽ làm cách nào....

Âm thanh từ cổ họng phát ra lập tức ngưng bặt, bởi đôi môi Shinichi đã dừng trên môi cô từ bao giờ. Hơi thở anh gấp gáp và nóng hổi, trong lúc vẫn không ngừng ngấu nghiến hai bờ môi xinh đẹp thoang thoảng mùi anh đào....

Tay Shinichi khẽ lần dò đến bàn tay cô....và chiếc chìa khoá nhẹ nhàng yên vị trong những ngón tay thon dài mảnh khảnh....

***END***
[b]

Chữ kí của wings89


Last edited by wings89 on 10/10/2010, 12:32 am; edited 1 time in total

10/10/2010, 12:21 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Tem
Hay lắm cảm ơn chị

Chữ kí của li hoang

10/10/2010, 12:23 am
avatar
SherryHirota
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://me.zing.vn

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 553
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4212
» Uy Danh Uy Danh : 9
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-10-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


phong bì zậy

Chữ kí của SherryHirota

10/10/2010, 12:28 am
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Từ mai bắt đầu là fic ngoại truyện của " Khi yêu là vô tận", giải đáp các thắc mắc còn sót lại cho mọi người:



1) Hakuba vs Ran quen nhau như thế nào?

2) Cuộc sống của Shiho sau khi rời khỏi Nhật

3) Tuỳ câu hỏi của các mem, ai đặt câu nào hay ho, có cảm hứng là viết luôn thành fic ngoại truyện, hihihi

Chữ kí của wings89


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 0% (1 vote)
10/10/2010, 12:33 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Vậy em hỏi sau nay ver như thế nào ?
Gin có chết không?

Chữ kí của li hoang

10/10/2010, 12:35 am
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


li hoang wrote:
Vậy em hỏi sau nay ver như thế nào ?
Gin có chết không?

1) Ver ntn --> sẽ xuất hiện trong chap về cuộc sống Shiho sau khi rời Nhật

2) Gin chưa chết, chắc đang bóc lịch trong trại giam onion2

Chữ kí của wings89

10/10/2010, 12:37 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Chị thật là. . .
Vậy thà chị nói Gin chết còn sướng hơn
Ver sống một mình à?
Tình cảm hai mẹ con sau này thế nào?

Chữ kí của li hoang

10/10/2010, 12:52 am
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


li hoang wrote:
Chị thật là. . .
Vậy thà chị nói Gin chết còn sướng hơn
Ver sống một mình à?
Tình cảm hai mẹ con sau này thế nào?

Fic này chị ko nghĩ về Gin nên ko biết thật mà onion5

Còn muốn gặp Ver iu dấu thì hãy chờ bóc tem Ngoại truyện nhé cưng onion12 onion12

Chữ kí của wings89

10/10/2010, 12:55 am
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Em sẽ bóc nếu chị up chiều tối hay bữa nào em rảnh, ngoại truyện viết nhiều một chút về ver và shiho chị nhe

Chữ kí của li hoang

10/10/2010, 12:21 pm
avatar
Khách vi
Guest

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


hay quá chị wing có thể viết chap ngoại chuyện về shin và shi sau khi shin lấy shi đi

Chữ kí của Khách vi

10/10/2010, 1:00 pm
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


haibaraandconan wrote:
hay quá chị wing có thể viết chap ngoại chuyện về shin và shi sau khi shin lấy shi đi

Phần đó chắc chắc nằm sau fic " Những nụ hôn rắc rối" em ạh, chứ hôn còn chưa xong thì cưới cái nỗi gì onion2

Chữ kí của wings89

10/10/2010, 1:01 pm
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Sao cũng được chị mau viết đi em đang đói fic đây

Chữ kí của li hoang

10/10/2010, 2:03 pm
avatar
Khách vi
Guest

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Fiac ny` hay we' . minh mong tung ngay tung h de ? doc d0a' nhan up ban ui banhbao1

Chữ kí của Khách vi

10/10/2010, 4:12 pm
avatar
wings89
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 707
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6721
» Uy Danh Uy Danh : 232
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1989-05-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-10-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


Ngoại truyện 1: Công chúa Karatedo và Chàng quý tộc kiêu ngạo

London- thành phố sương mù.

Đúng như tên gọi của nó, nơi đây lúc nào cũng lãng đãng những làn hơi mờ ảo, khiến nhịp sống như có vẻ chậm đi.

Nhưng Ran rất thích điều đó.

Một không gian ko quá xô bồ, nhộn nhịp như ở Tokyo- nơi cô sinh ra và lớn lên.

Ran thả từng bước chân chậm rãi dọc theo con đường nhựa, hai bên là những hàng phong đổ lá vàng rợp cả góc trời.

Bình yên....

Cô chọn một chiếc ghế trong góc khuất dưới một tán phong rậm rì, thong thả đặt quyển sách lên đùi.

Chớp mắt Ran đã sang Anh 3 tháng rồi. Cứ ngỡ cô sẽ ko thể quên, cứ ngỡ quá khứ, kỷ niệm, nỗi nhớ mong khắc khoải như ngày xưa cô từng chờ anh trong tháng ngày chia xa...sẽ mãi mãi gậm nhắm trái tim, như một ký sinh trùng ko dứt ra được.

Nhưng cô đã lầm.

Là do anh thay đổi trước, khiến cô quá đau lòng hụt hẫng, hay vì chính cô cũng nhận ra, thứ tình cảm bao năm nay rất sâu sắc cô giành cho anh- vẫn chưa đủ để gọi là một tình yêu nồng nàn như cô vẫn nghĩ?

Chỉ biết...trái tim cô đã thôi ko còn thổn thức như ngày xưa...

Nó đã lẳng lặng gom lại những mảnh tổn thương, và khép chúng vào một góc nào đó rất xa xôi.

Trong cô bây giờ chỉ còn lại sự tĩnh lặng và bình yên.

Ran mở quyển sách có tấm bìa màu xanh, và chăm chú dõi theo từng dòng chữ.

-" Xử lý mật mã của não bộ thông qua phân tích hành vi rối loạn", quyển sách hay ho đấy - Một giọng nói lạ vang lên khiến Ran giật mình buông rơi quyển sách xuống lớp cỏ dày.

Nhưng trước khi cô kịp cúi xuống lượm thì bàn tay kia đã chìa quyển sách trước mặt cô.

Một nụ cười dù rất dịu dàng nhưng ko giấu vẻ tự cao hiếm có.

Đôi mắt xanh lơ tuyệt đẹp khẽ nheo lại theo nhịp cười của môi.

Mái tóc vàng đặc trưng của người châu Âu, nhưng gương mặt lại có những nét giống người châu Á đến lạ.

- Rất hợp với nghành của em, Ran.

- Chúng ta có quen nhau sao? - Ran bối rối nhận lại quyển sách từ tay chàng trai nọ.

- Nhất thiết phải quen nhau à?- Đuôi mày anh khẽ nhếch lên như châm chọc.

- Thế sao...anh lại biết tên tôi? - Ran nhìn anh vẻ nghi ngờ.

- Phải quen nhau thì mới biết tên sao, cái này gọi là lý luận logic à? - Anh khoanh tay trước ngực, nụ cười chếch sang một bên khiến Ran có cảm giác như đang bị trêu chọc ( chính xác luôn còn gì!)

Ran cau mày đứng dậy. Cô ko thích cái vẻ kiểu cách kia, vừa ngạo nghễ lại vừa khiến cô chẳng bắt bẻ được.

Ran quay đi, nhưng anh chàng đã giật tay lại.

- Tôi nhặt giúp em quyển sách, em chưa cám ơn tôi đấy.

- Cảm ơn- Ran lúng túng đẩy tay anh ra.- Và hãy gọi tôi là Mouri.

- Ran hay Mouri thì cũng vậy thôi, chỉ là cách xưng hô - Anh mỉm cười trước phản ứng dễ thương của cô.

- Ran...là dùng cho gia đình và bạn bè của tôi gọi- Cô nghiêm giọng.- Nhưng anh thì ko phải.

- Sao em biết tôi ko phải là bạn bè - anh nheo mắt lại tinh quái- ...hay là gia đình của em chứ.??

Ran bắt đầu thấy bực bội. Cô ko trả lời, giằng tay ra khỏi chàng trai và bước đi.

" Người gì mà kỳ cục", Ran nghĩ thầm khi bất giác quay lại, thấy anh vẫn đứng đó, hai tay đút vào túi quần và nhìn theo cô mỉm cười.

***

Ran quyết định nộp đơn xin học bổng.

Thực ra mà nói, sang Anh du học đối với gia đình cô cũng ko phải chuyện dễ dàng, vì cô ko giàu có như Shinichi. Hơn nữa, Anh quốc được đánh giá là nơi có chi phí học tập và sinh hoạt đắt đỏ nhất thế giới, và cô đang sống ở thủ đô của sự đắt đỏ ấy.

Mẹ cô nói cô cố yên tâm học tập, bà có thể lo đầy đủ, nhưng Ran ko muốn vậy. Cô muốn giúp đỡ mẹ phần nào, vì dù sao, Ran cũng ở đây lâu dài chứ ko chỉ 1,2 năm.

Cô lên thư viện tham khảo tài liệu các đề thi khoá trước, đến văn phòng sinh viên hỏi kỹ các mục cần chuẩn bị để xin học bổng, nhưng cuối cùng cũng chẳng dễ dàng gì hơn. Tất cả chỉ là những bảng qui định, những form khai báo lý do xin học bổng, ...v..v.. Chẳng đi vào trọng tâm điều cô muốn tìm. Ran buồn bã cất mớ tập vở vào cặp và bước ra cửa. Ko biết do may mắn hay xui xẻo, Ran gặp Annie, cô bạn người Canada có nước da trắng hồng và đôi mắt xám tuyệt đẹp.

- Cậu muốn tìm học bổng à? Ở Oxford này á? - Annie tròn xoe mắt ngạc nhiên.

- Uhm- Ran lúng túng- Nhưng tớ ko biết chính xác làm thế nào.

Annie liếc sơ qua đống tài liệu trên tay Ran, lúc lắc mái tóc dài tết thành bím bắt chéo qua đầu.

- Học bổng ở đây khó lắm- Cô chun mũi- Phải cực siêu mới lấy được.

Ran lúng túng cười gượng. Ko hiểu cô ấy mỉa mai hay khen mình nữa.

- Nhưng có 1 người đã đạt được học bổng toàn phần ở Oxford suốt 3 năm liền. - Annie nghiêng ngiêng đầu láu lỉnh- Sao cậu ko trực tiếp đến gặp ảnh ?

- Học bổng toàn fần 3 năm liền?- Ran ngỡ ngàng.- Thế hẳn anh ta phải giỏi lắm.

Annie nhún vai.

- Chả biết.- Sau đó quay nhìn Ran với vẻ ma mãnh- Nhưng lũ con gái mỗi khi thấy ảnh đều rú lên như mắc bệnh thần kinh ấy.

- Hở???

- Ảnh đang học năm cuối khoa Luật, cậu có thể dễ dàng tóm được ảnh ở ký túc xá B1 - Annie bước đi và nháy mắt với Ran- Tên là... Hakuba Sugapu.

- Hakuba Sugapu?- Ran lập lại, nhưng Annie đã nhanh chân lủi mất cuối hành lang.

Ran lẩm bẩm cái tên đó và bước nhanh về khu B1.

***

- Hakuba áh? - Một thanh niên tóc nâu ngạc nhiên- Giờ này làm gì có ở đây. Chắc lại xuống phòng thí nghiệm nghịch ngợm với mấy em gái rồi.

Ran lí nhí cảm ơn rồi vòng xuống phòng thí nghiệm, và đón cô lại là đôi mắt ngạc nhiên của một cô gái trẻ ( chắc sinh viên khoa vật lý )

- Hakuba? - Cô gái nhìn Ran một luột từ đầu đến chân rồi cười khúc khích, khiến cô hơi khó chịu- Anh ấy vừa rời khỏi đây khoảng 10'. Chắc đang ở chỗ vườn sinh học.

Ran cảm ơn cô gái, và quay đi nhanh trong tiếng cười khó hiểu. Cô nhẫn nại lê bước xuống khu thực vật.

Và Ran cứ lòng vòng như thế gần như hết cả trường, vẫn ko thấy chàng Hakuba kia đâu cả. Mệt rã rời, cô lăn đùng lên thảm cỏ rậm trên một hòn nam bộ khá to sau khuôn viên trường.

- Ôi trời- Ran xoa xoa đôi chân- Hakuba Sugapu, rốt cuộc anh trốn chui trốn nhủi ở cái nơi quỷ quái nào vậy?

- Ở đây- Một giọng nói thình lình vang lên trên...đầu cô, khiến Ran lập tức đề cao cảnh giác với tư thế đôi chân và đôi tay sẵn sàng...tung chưởng.

Và cô há hốc mồm khi từ trên hòn non bộ, mái tóc vàng loà xoà thù lù hiện lên, che hẳn cả nửa khuôn mặt đen sì ( khổ, anh chàng ngủ quên nên chưa kịp chải tóc, còn mặt đen sì là do...ngược sáng với ánh nắng !), khiến Ran chỉ kịp thét lên một tiếng:

- MA..AAAAAA....

Và lăn đùng ngất xỉu, nhanh tới nỗi Hakuba chẳng kịp phản ứng, ngẩn tò te nhìn cô gái vừa mới đây còn thủ thế Karate, giờ lại nằm bất tỉnh trên cỏ.

***

Ran tỉnh tại trong trạm xá của trường, bên cạnh là cái đầu tóc vàng vẫn còn bù xù đang ngồi gật gù. Ran nghiêng đầu nhòm kỹ lại, khi thấy chàng ta mặc bộ quần áo trông....quen quen...

Là anh chàng cô gặp ở sân lúc sáng. Anh ta làm quái gì ở đây nhỉ?

Ran lờ mờ nhớ lại là cô tìm người tên Hakuba, đi lòng vòng cả buổi chả gặp, mệt quá nên đến " thiên đường bí mật" nghỉ chân, rồi nhìn thấy...

- Tỉnh rồi à?- Giọng nói vang lên thình lình khiến Ran giật bắn.

Hakuba rướn người, vươn vai với vẻ mệt mỏi.

- Tự nhiên lại ngất xỉu, làm tôi phải bế em về đây- Anh cười, vẫn là nụ cười có chút kiêu bạc đó- Nhìnnhỏ con thế mà nặng gớm.

Ran sốc.

Nặng á?

Chưa biết nói gì thì anh đã tiếp lời:

- Nghe nói em xới tung cả Oxford này để tìm tôi, tôi rất cảm động đấy.

Khuyến mãi một cái nheo mắt-đẹp-chết-người ( ôi, tôi ngất trước đây yoyo1 )

- Tôi tìm anh hồi nào? - Nhưng cái nhìn sát thủ đó ko giết nổi nhà vô địch Karatedo, và bị nàng đáp trả bằng một cái nhíu mày hoài nghi.

- Thế ai xồng xộc xông vào khu B1, rồi ào ào chạy tới phòng thí nghiệm, lòng vòng hết tất cả 16 khu trong trường gào thét tên tôi? - Ánh mắt Hakuba ánh lên vẻ đắc thắng.

Và Ran, đôi mắt tròn xoe mở to hết cỡ, mồm há hốc.

- Anh...là Hakuba Sugapu?

- Vâng, chính tôi, thưa quý cô Ran Mouri xinh đẹp. - Anh nghiêng người, nâng bàn tay Ran lên và đặt nhẹ lên đó một nụ hôn.

Ran giật tay lại, ko nói gì, bước xuống giường và lặng lẽ tiến ra cửa trong đôi mắt chưng hửng của Hakuba.

- Này, ko phải em muốn hỏi tôi về việc xin lấy học bổng sao?

- Nếu anh thực sự là người có thể lấy học bổng 3 năm liền tại đây- Ran ngoái nhìn lại và cười nhạt- Thì tôi chẳng cần phải lo quá nhiều.

Cánh cửa đóng lại, bỏ chàng thám tử tóc vàng một mình gãi đầu và cười thầm.

" Thật là một cô nàng khó tính dễ thương".

***

Sáng hôm sau, Ran bước vào giảng đường trong tiếng xì xào và đôi mắt ghen tỵ của lũ con gái.

Cô lờ mờ nhận ra có cái gì khác khác, nhưng ko hiểu họ muốn nói đến cái gì.

Ran vẫn bình thản đến chỗ ngồi, và...ngạc nhiên khi thấy trên bàn là một xấp tài liệu đánh máy. Bên trên có một cành hồng đo thắm còn đẫm hơi sương đính kèm một tấm thiệp nghuệch ngoạc vài chữ:

" Kinh nghiệm viết essay và hồ sơ xin học bổng. Chúc thành công. Hakuba Sugapu".

Ran thừ người nhìn cả tập hồ sơ dày côm trên bàn, rồi nhìn tấm thiệp và bông hồng đỏ.

Cô đã hiểu sao lũ bạn cùng trường lại nhìn mình với đôi mắt kỳ lạ như vậy.

Thật là....

***

Cô đi tìm Hakuba định trả cho anh xấp tài liệu đó, nhưng ko tìm thấy, cứ như anh bốc hơi đâu rồi í.

Loanh quanh một hồi cũng mệt, Ran đành vòng ra sau vườn thực nghiệm, nơi có một bộ bàn ghế màu trắng theo kiểu quý tộc Anh ngày xưa, được dùng làm nơi dừng chân cho mấy thầy cô trong giờ thực hành. Tuy nhiên đây cũng là nơi ít ai lui tới.

Ran lật từng trang trong tập tài liệu, và đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

Tất cả đều tỉ mỉ và chi tiết đến khó tin, cả cách chấm điểm của từng phần, cách phân tích kỹ năng thảo luận, và hơn hết, tác giả là...Hakuba.

Có vẻ chừng ấy tài liệu là do chính tay Hakuba biên soạn từ những bài học của chính mình, và còn được gạch dưới ở những phần chú ý quan trọng nữa.

Sao anh ta lại đưa những thứ quý giá thế này cho mình nhỉ?

Ran băn khoăn, và cô chợt thấy có lỗi khi đối xử với anh như vậy.

Ran cũng ko biết tại sao khi gặp anh, cô thấy có chút mất bình tĩnh. Giống như là...cảm giác về cái gì đó.

- Bộp.

Một quyển sách đặt khẽ lên đầu cô, Ran ngẩng lên, và nụ cười nửa lạ nửa quen kia đạp vào mắt.

- Cho em cái này- Haukua đặt quyển sách lên bàn- " Tư duy lô gic và chiều sâu của hành vi vô thức". Rất cần cho một nữ luật sư danh tiếng tương lai đấy.

- Sao...anh biết tôi ở đây?- Ran ngỡ ngàng. Mỗi lần cô tìm anh đều ko thấy, nhưng cô ở đâu thì hình như anh biết rõ như trong lòng bàn tay.

Anh mỉm cười, đuôi mắt hơi xếch lên một vẻ tự hào.

- Vì anh là một thám tử.

Cam đoan nếu Ran đang uống nước, cô nàng sẽ bị sặc chết. Nhưng may là trong mồm Ran đang-ko-ngậm- cái gì cả.

- Thám...tử? - Ran trợn mắt tỏ vẻ ko tin- Ở Anh này á? Trong trường này á?

- Sao lại ngạc nhiên- Hakuba kéo một cái ghế và ngồi xuống- Ở Anh hay ở Nhật, thám tử là nghề phổ biến như nhau.

- Anh đã từng đến Nhật à? - Lại một sự ngạc nhiên khác nữa.

- Cô bé ơi- Hakubagõ gõ nhẹ vào trán Ran- Tôi sinh ra ở Nhật, và giống như em, tôi chỉ đến đây du học thôi.

- Hả???? - Ran nhìn anh trân trối như chưa từng thấy cái gì lạ hơn thế- Anh tóc vàng, mắt xanh, da trắng, mà là người Nhật á?

Đến nước này, Hakuba chỉ còn nước lắc đầu thở dài.

- Lại thêm suy luận lo gic nào của em mà trong đó, tóc vàng-da trắng-mắt xanh thì ko được phép sinh ra ở Nhật vậy?

- Người Nhật, thám tử à...?- Ran lẩm bẩm. Cô chợt ngẩng lên nhìn chăm chú vào Hakuba. Á nh mắt, nụ cười, khoé môi, tài xoay chuyển tình thế.

Cô đã hiểu vì sao cô vừa thấy hắn quen quen lại vừa có cảm giác bực bực.

Hoá ra là anh ta có nhiều điểm giống với Shinichi.

Cô thở dài.

Bố làm thám tử, bạn thân từ bé làm thám tử, bố của bạn thân từ bé làm thám tử, bạn thân của bạn thân từ bé cũng làm thám tử nốt... Và bây giờ cô lại đang ngồi với một chàng thám tử nữa...

Chúa ơi!

....

***

Mãi sau này, khi đã yêu nhau một thời gian, Ran mới hỏi Hakuba:

Ran: Sao ngày đó anh biết tên em?

Hakuba: Anh đâu có mù chữ đâu em.

Ran: Sao cơ?

Hakuba ( cười ngây thơ): Trên cuốn sách em cầm có ghi tên rành rành ra đó mà.

Ran ( choáng!)

***

Lại một ngày đẹp trời ôn lại kỷ niệm xưa.

Ran: Trong trường có rất nhiều cô gái, sao anh lại để ý tới em?

Hakuba: Vì em là người duy nhất ko nhận ra anh trong trường.

Ran ( đơ mặt ra): Thế thôi ư?

Hakuba ( mỉm cười ): Không.

Ran ( rạng rỡ ): Còn gì nữa?
( hi vọng sẽ bảo rằng vì trông em xinh, em hiền dịu, em quyến rũ , blap...blap...nhất trường)

Hakuba ( gãi tai) : Vì em luôn xuất hiện ở mấy chỗ anh hay ngủ nhất và thậm chí còn chiếm chỗ của anh nữa. Ko để ý cũng đâu có được.

Và trong ánh mắt tròn xoe của Ran, Hakuba tiếp tục...ngây thơ:

Hakuba: Lúc đó anh còn tưởng em cố tình bám theo anh để...gây sự chú ý.

Ran ( choáng tập 2, ko ngờ chồng tôi tự tin quá!)

Chữ kí của wings89

10/10/2010, 4:13 pm
avatar
li hoang
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 928
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8652
» Uy Danh Uy Danh : 29
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-11-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-09-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...


TEM
Hay lắm tiếp chị

Chữ kí của li hoang

Sponsored content

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: Khi yêu là vô tận...



Chữ kí của Sponsored content



Trả lời nhanh
Page 5 of 6Go to page : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next