HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in


|

[Long fic] Những tiếng thét linh hồn

View previous topic View next topic Go down
3/7/2014, 2:03 pm
avatar
shin_ran_726
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 421
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 742
» Uy Danh Uy Danh : 66
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-07-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-27
» Hiện giờ đang:

PostSubject: [Long fic] Những tiếng thét linh hồn


Author: Ngọc Mai

Nguồn: KSV - link dẫn: http://kenhsinhvien.net/topic/long-fic-nhung-tieng-thet-tu-linh-hon-ngoc-mai.367420.html

Disclaimer: Mọi nhân vật thuộc về bác G.A. Tác phẩm viết ra không nhằm mục đích lợi nhuận.

Rating: K+

Pairings: Shinichi - Ran. Và các couple xuất hiện trong truyện.

Category: Action, Mystery, Romance,...

Status: On-going. Có lẽ 1 tuần ra 1 chap hoặc hơn nếu có thể.

Summary:

"Nhật kí thân yêu...

Loài người - cái lũ hạ đẳng đó, luôn cho rằng chúng ta không hề tồn tại. Nhưng chúng thật ngu ngốc khi không biết rằng, hàng ngàn năm qua, chúng ta đã ở đây, theo lệnh của Chúa để bảo vệ chúng.

Thiên thần chúng ta, luôn luôn giúp đỡ Chúng mà Chúng lại chẳng biết đến sự tồn tại của chúng ta. Chúng phá hủy hành tình xinh đẹp này, phá hủy nơi ở của chúng ta, mà chúng ta vẫn phải bảo vệ chúng không nhận được một lời cảm ơn.

Thiên thần - loài sinh vật xinh đẹp và cao thượng, không được phép làm hại ai, ngay cả khi Chúng đáng chết cả trăm lần. Nhưng những Thiên thần mất đi đôi cánh và trở thành Ác quỷ thì khác, chúng ta được phép dẹp bỏ lũ người xấu xa và ngu ngốc đó để dành lại hành tinh xinh đẹp này.

Sẽ sớm thôi, sẽ sớm thôi, Nhật kí của ta à, khi ta hồi sinh, cũng là lúc loài người sẽ rơi vào thảm kịch lớn nhất trong lịch sử..."

Trong trái đất với vô vàn những bí ẩn, khi con người chưa hề khám phá ra và tưởng rằng Loài người là sinh vật duy nhất có tư duy thì ở những nơi chỉ tồn tại ánh sáng, có một loại sinh vật khác - Thiên thần. Họ có đôi cánh trắng sau lưng, luôn giúp đỡ và bảo vệ con người theo lời nói của Chúa. "Thiên thần được tạo ra để bảo vệ Con người."

Tồn tại một loài sinh vật sống trong bóng tối khác, đó là những Thiên thần phạm lỗi khi bảo vệ con người, những Thiên thần không thể cải tạo được - gọi là Ác quỷ. Chúng chuyên gieo vào giấc mơ của con người những nỗi tuyệt vọng, để sau đó con người sẽ tự tử hoặc tìm cách bán linh hồn cho Ác quỷ Chúa. "Ác quỷ sinh ra để đối đầu với Thiên thần"

Cuộc chiến của Thiên thần và Ác quỷ diễn ra trong suốt thời gian họ tồn tại.

Trước đây hàng tỉ năm, khi một vị Thiên thần đã phong ấn tên Ác quỷ Chúa - có thể làm thức tỉnh cả giới Ác quỷ vào một thế giới khác.

Sau đó vài thế kỉ, không hiểu vì sao tên Ác quỷ Chúa hồi sinh. Để phong ấn lại thế giới đó, cần một vị tiên nhỏ đã ngủ yên hàng ngàn năm - Bell. Loài sinh vật duy nhất có kích thước nhỏ bằng một bàn tay trong giới Thiên Thần.

"Những tiếng thét linh hồn" kể cho ta câu chuyện vè Loài người, Thiên thần, ác quỷ, và cả những loài sinh vật mà tưởng chừng chỉ có trong cổ tích, những vị Thần chết thu linh hồn của con người bằng một nụ hôn, và cả những câu chuyện về Nàng tiên cá quyến rũ các động vật khác bằng giọng hát rồi ăn thịt. Phải kể đến cả những vị phù thủy đầy quyền năng thích bí ẩn và ăn nói lấp lửng.

Nào, hãy đi vào một câu chuyện thần thoại đầy mới lạ và thả hồn mình vào cuốn sách Nghìn lẻ một đêm về những sinh vật huyền bí.

Nhân vật.



Ran Mori - 17 tuổi. - Loài người.


Kudo Shinichi - 17 tuổi - Loài người.



Shiho Miyano - 17 tuổi - Phù thủy



Kaito Kuroba - 17 tuổi - Thần chết.



Aoko Nakamori - 17 tuổi - Thiên thần.

(Lưu ý: điều tra của hiện tại)​

Và các nhân vật khác...

*Note:

- Fic ra đời khi có ý tưởng. Nhưng tớ đảm bảo bản thân đã phác họa ra diễn diễn và kết thúc của truyện.

- Tớ không chắc bản thân mình không drop fic. Nhưng sẽ cố gắng đến cùng vì nhân vật của mình, và những comment của mọi người sẽ là động lực của tớ. Tớ không bắt ép mọi người cmt, là tớ mong muốn ^^

- Fic của tớ chưa được hay nhưng cũng là công sức của tớ. Mong mọi người tôn trọng bản quyền. Muốn mang đi bất cứ đâu, hãy hỏi ý kiến tác giả và giữ đúng nội dung cùng tên tác giả, để lại nguồn dẫn.

- Cuối cùng, bản thân tớ chưa từng nghĩ sẽ viết fanfic mà thay đổi mọi thứ trong truyện như vậy. Nên tớ mong dù bản thân mình thay đổi cái gì, cũng giữ nguyên tình bạn từ nhỏ của couple chính.


Cảm ơn mọi người đã ghé và đọc nó :")

Chữ kí của shin_ran_726

3/7/2014, 5:02 pm
avatar
shin_ran_726
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 421
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 742
» Uy Danh Uy Danh : 66
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-07-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-27
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] Những tiếng thét linh hồn


Chapter 1

Nhân vật góp mặt: Eri Kisaki, Mori Kogoro, Kudo Yusaku, Kudo Yukiko,...​


17 năm trước.

Bóng tối phủ cả tòa lâu đài khiến nó chìm trong không khí ảm đạm và yên tĩnh. Lâu đài trước nay vốn tráng lệ bao nhiêu, giờ đây bị bóng tối bao trùm, nhìn nó cũ kĩ bấy nhiêu. Tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên phá tan không gian vốn đang tĩnh lặng. Chen vào đó là những tiếng cười mừng rỡ, tiếng thở phào nhẹ nhõm. Tiếng một ai đó vang lên đầy xúc động:

- Thưa Đức Vua, công chúa sinh rồi! Là một bé gái ạ.

Vị Vua già ngồi trên ngai vàng của mình. Ông nhắm đôi mắt nâu đầy mệt mỏi của mình lại, khẽ nở một nụ cười. Bao nhiêu mệt mỏi và lo lắng vừa rồi, tạm thời đã tan vào trong hư vô. Mặc kệ tì nữ nói rằng phòng sinh đẻ đen đủi, ông nhanh chóng vào phòng con gái, ôm vị công chúa đang thiên thiếp trên giường vào lòng, nói nhỏ:

- Con gái, ổn rồi!


Ông nhìn cô gái nằm trên giường gắng gượng nở nụ cười, cảm thấy đau lòng thay. Ông khẽ vuốt mái tóc đen dài của cô gái:

- Con thật vất vả quá. Ta xin lỗi.

Cô gái với đôi mắt đầy sự mệt mỏi nhưng ánh lên nét cười, cô mở miệng định nói gì đó. Thì một giọng nói nghe xa xăm bỗng vang lên:

- Eri! Eri!

Một chàng trai trẻ chạy vào phòng cô gái tên Eri. Anh ôm chặt cô gái vào lòng, mặc cho vị Vua già đang nhíu mày nghiêm túc. Tưởng chừng như sự nhớ thương đã vơi bớt, chàng trai quay mặt về phía vị Vua:

- Chào cha. Con gái của con đâu ạ?

Nói xong, ánh nhìn của chàng trai nhanh chóng hướng đến nơi có một đứa trẻ đang được tì nữ ôm vào lòng. Anh đi tới, ôm đứa trẻ đang say ngủ về phía cô gái:

- Công chúa của anh, con gái chúng ta thật giống em.

Cô gái mỉm cười thật tươi, cô đã tưởng rằng mẹ con cô đã cùng chết đi trong những cơn đau ấy. Vậy mà bây giờ, bên cạnh cô có con, có cả người chồng đi chiến đấu xa, tưởng không thể trở về. Vị vua cũng như đắm chìm trong hơi mem hạnh phúc, mải ngắm nhìn đứa cháu gái xinh đẹp mới trào đời, đang yên giấc trong sự ấm áp. Bỗng nhiên một giọng nói vang lên, là của một vị quan:

- Thưa Đức Vua, thưa Phò mã, thưa Công chúa. Chúng ta thực sự không thể kìm chân chúng bằng việc làm thương như vậy được. Chúng ta phải ... giết chúng. - Vị quan đó nói với giọng nói bất đắc dĩ. Nhưng thà bị trách tội, cũng phải nói ra phương pháp để cứu lấy Loài người và cả sự sống của giới Thiên Thần.

Vị Vua thở dài, lắc nhẹ đầu. Ông quay sang chàng trai được gọi là Phò mã kia, hỏi:

- Tình hình thực sự không thể cứu vãn nữa sao?

Vị phò mã trao trả con gái cho vị tì nữ, nói:

- Thưa cha, chúng ta đánh cho Chúng bị thương, nhưng chúng có số lượng rất lớn, và chúng không hề nể nang mà sẵn sàng ra tay giết hại Thiên thần chúng ta. Nếu không sử dụng phương pháp đó, có lẽ Thiên thần chúng ta sẽ bị tiêu diệt hết.

Vị Vua suy nghĩ rất lâu. Sau đó ông mở lời:

- Dù sao cũng không thể giết hại bất cứ ai. Chúng ta đã hứa với Chúa.

Đúng vậy, từ rất lâu, khi mà Thiên Thần còn chẳng biết đó là thời mốc nào trong lịch sử, Thiên Thần đã thề rằng, dù trong bất kì một hoàn cảnh nào, cũng không ra tay sát hại bất kì một ai, kêt cả kẻ đó đáng chết một trăm lần.

Không gian lại tràn ngập sự nặng nề, không lối thoát. Tưởng chừng như sự vui vẻ ít phút khi một đứa trẻ được ra đời không hề tồn tại. Vị quan vẫn quỳ ở đấy, chờ chỉ thị mới. Nhưng không một ai trong ba đấng tối cao tại đây có thể quyết định. Phò mã nhẹ nhàng nói:

- Chúng ta thật không thể ngờ, tên Ác quỷ Chúa đã ngủ yên, vậy mà tay sai của Chúng vẫn mạnh mẽ như vậy. Nếu trước đây vị Thiên sứ ấy không phong ấn ông ta lại, bây giờ hành tinh này đã ra sao.

Tiếng khóc nhỏ bỗng vang lên trong không gian yên tĩnh. Như thể tiếng khóc đó là bằng chứng duy nhất chứng minh còn có sự tồn tại của một sinh vật nào đó trong căn phòng này. Công chúa đưa tay ra đón đứa bé, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ thắm xinh đẹp.

- Thưa Cha, có lẽ con phải dùng đến phép thuật đó.

Vị Vua và phò mã có vẻ bị sốc vì câu nói đó. Chàng phò mã trẻ tuổi vội vàng ngăn cản người vợ của mình:

- Không được đâu Eri. Em biết mà, - Phò mã vội im lặng, nhưng anh đành nói tiếp câu khi nhìn thấy cái nhìn kiên quyết của vợ - em sẽ chết!

Công chúa mỉm cười khi thấy cha mình không nói gì. Cô nói tiếp:

- Vậy anh muốn, cả hành tinh này bị hủy diệt sao?

Sau câu nói đó, chẳng ai nói được câu nào. Cả đứa trẻ như cũng biết yên phận, mà nhắm đôi mắt màu tím nhẹ trôi vào giấc ngủ. Sự im lặng đó, chứng minh rằng đó là cách duy nhất để dừng lại cuộc chiến tranh phi nghĩa này. Eri nói tiếp:

- Thưa Cha, trước khi làm việc đó, con muốn để con bé sống ở một thế giới khác. Để ít ra khi con không thành công, con bé sẽ không chịu tổn thương.

Vị phò mã nhìn vào cô con gái bé bỏng chưa được một ngày tuổi. Anh cũng đau xót biết bao khi phải rời xa con gái của mình. Nhưng anh là một phò mã của một vương triều - anh không thể vì lợi ích cá nhân mà vứt bỏ sự tồn tại của cả giới thiên thần và loài người được. Vị vua đáng kính cũng khẽ thở dài, ông cũng định ngăn cản Eri. Nhưng để đưa ra được quyết định như thế, bản thân con gái ông, là người khó khăn nhất.

Bởi vậy mới nói, ở vị trí càng cao, càng không thể sống an ổn.

Ông chỉ mong sao, cháu gái của ông, khi được tồn tại ở nơi khác, sẽ nhận được một cuộc sống thật bình an, vui vẻ.

- Ran! Hãy gọi nó là Ran! - Đức Vua đưa cao cây quyền trượng của mình, cây quyền trượng phát sáng, đôi cánh bé nhỏ của đứa trẻ bỗng lìa khỏi cơ thể. Ran òa khóc một tiếng, rồi lại ngoan ngoãn chìm vào giác ngủ.

***

Công chúa cùng phò mã rời khỏi tòa lâu đài cùng một đứa trẻ nhỏ. Tiếng mưa rơi lộp bộp vang lên như khóc cho sự chia li sắp tới. Vị Vua đứng trên tòa tháp cao, dõi mắt theo đứa cháu gái mới ra đời đang rời xa tòa lâu đài của ông, rời khỏi định mệnh của mình. Chiếc xe cứ bon bon trên đường, rồi mất tích sau bóng tối và cơn mưa. Một người phụ nữ trẻ tuổi xuất hiện sau lưng vị Vua, trong tay cầm một quả cầu pha lê, nói:

- Ông yên tâm. Con bé sẽ trở lại.

Vị Vua gắng nở nụ cười, trêu chọc:

- Ái chà! Hóa ra bà cũng có lần biết cách ăn nói không lấp lửng.

.
.
.

Chiếc xe dừng lại ở một tòa biệt thư cổ kính. Công chúa mở cánh cửa khép hờ. Chủ nhân của căn biệt thư ra đón họ, trên tay nam chủ nhân tòa biệt thư là một đứa trẻ kháu khỉnh. Nữ chủ nhân khẽ mỉm cười:

- Eri, tớ biết là cậu sẽ đến! Là đứa trẻ đó đúng không?

Công chúa nở nụ cười buồn. Cô đưa con gái cho chồng mình, ôm nhẹ người phụ nữ trước mặt, nói:

- Tớ không còn cách nào nữa rồi.

Phò mã nhẹ nhàng đưa con gái cho người phụ nữ trước mặt, anh cố gắng níu kéo chút hơi ấm từ cô con gái của mình, nói:

- Ran. Tên con bé là Ran, Ran Mori.

Lúc này, người đàn ông kia mới mở miệng:

- Được rồi, Mori! Chúng tôi hứa sẽ chăm sóc tốt cho con bé.

***

Một tháng sau.

Trên bầu trời tràn ngập những ngôi sao băng lướt qua. Cả gia đình nhà Kudo ngồi trên tầng thượng ngắm bầu trời sáng chói với hàng trăm ngôi sao băng. Người đàn ông nói:

- Ran, con có nhìn thấy ngôi sao băng nào sáng nhất không? Họ chính là bố mẹ con.



Cô bé nhỏ tên Ran nhìn chăm chú vào bầu trời trước mặt. Cô không khóc, không đưa tay ra nghịch, chỉ im lặng nhìn bầu trời sáng chói đó.

Thanks for reading!
Writen by Ngọc Mai
Picture: Google​

Chữ kí của shin_ran_726

4/7/2014, 8:55 am
avatar
shin_ran_726
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 421
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 742
» Uy Danh Uy Danh : 66
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-07-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-27
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] Những tiếng thét linh hồn


Chapter 2: Hồi sinh và bắt đầu




Khi ác quỷ tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, Chúng sẽ tàn phá gấp trăm lần để thỏa mãn cơn đói suốt trăm năm...

***​


12 năm trước.

Lớp sương mù dày đặc phủ quanh tòa lâu đài cổ kính. Khu vườn đầy những bông hoa hướng dương vàng tươi run rẩy trong từng cơn gió. Lạnh rồi, cứ mỗi khi đông đến, vị Đức Vua của giới Thiên thần lại đứng trong khu vườn đó thật lâu, nghĩ lại những kỉ niệm tuyệt vời khi cô công chúa xinh đẹp của ông còn bé, nô nức chạy nhảy, với đôi cánh trắng muốt sau lưng. Ông ước gì có thể nghe thấy tiếng Eri một lần nữa. Nhưng ông biết, ông biết chứ! Để thi triển phép thuật đó, con gái ông sẽ mất mạng. Ông thở dài ai oán, tự trách cho số phận của mình. Có quyền lực để làm gì, để rồi cả con gái, con rể ông phải hy sinh khi còn trẻ, cháu gái ông mới được một ngày tuổi đã phải lìa xa bố mẹ nó.

Cả hành tinh bình yên rồi, nhưng nỗi lòng ông, trái tim ông còn quặn thắt.

Ông nghe thấy tiếng bước chân thật nhẹ, khẽ ho khan một tiếng, quay mặt lại nhìn vị tì nữ đang quỳ dưới chân ông:

- Thưa Đức Vua, thần vừa tìm thấy một bé gái phía Đông lâu đài.

Ông lại thở dài nặng nhọc. 5 năm qua, ông luôn tìm kiếm đứa cháu gái của mình. Ông thật sự không ngờ được rằng, Eri đã muốn cháu gái của ông mãi mãi là con người. Đúng là như thế, nếu cháu gái của ông là con người, sẽ không phải chịu đựng bất kì nỗi đau nào như mẹ nó, cũng không phải là vị công chúa duy nhất có dòng máu hoàng tộc mà mọi loài sinh vật ác độc đang tìm kiếm. Nhưng ông không thể nào bỏ đi ý nghĩ, Ran - là người duy nhất còn sống có máu mủ ruột thịt của ông. Ông lắc đầu để những suy nghĩ bay đi, ông mỉm cười nói với vị tì nữ:

- Con bé, có lẽ không phải là Ran. Có lẽ chúng ta nên từ bỏ thôi.

Vị tì nữ kia vẫn quỳ ở đó, nói nhanh khi vị Đức vua chuẩn bị rời đi:

- Thưa Ngài, nhưng cô bé đó trạc tuổi công chúa, và.. có đôi mắt ánh tím.

Một chút hy vọng lại len lỏi trong đáy lòng ông. Đôi môi vị Vua già đáng kính khẽ nở một nụ cười sau đám râu bạc. Ông đi theo vị tì nữ để được nhìn thấy con bé - đứa trẻ có đôi mắt ánh tím thơ mộng.

Trái tim ông gần như muốn nổ tung khi nhìn thấy đứa trẻ 5 tuổi đang lo sợ ngồi trên chiếc ghế nhỏ. Mái tóc đen ngang vai, cùng với ánh mắt màu tím nhạt lộ ra chút hoảng sợ. Hình ảnh con gái ông lại tràn về tâm trí. Đứa trẻ đó - chắc chắn là Ran - là cháu gái ông nhớ thương bao lâu, và là con gái của con gái ông.

Một giọt nước mắt nhẹ nhàng lăn trên má. Ông mỉm cười sung sướng ôm vào lòng.

- Ran!

Cô bé nhỏ dùng đôi bàn tay của mình đẩy vị Đức Vua ra. Đôi mắt hồi nãy còn thoáng chút lo sợ, bây giờ lộ ra sự kiên quyết hiếm thấy ở một đứa trẻ chưa hiểu cuộc đời.

- Cháu là Aoko, Aoko Nakamori. Mẹ cháu đã nói thế.

Vị Vua già sững lại, ông nhẹ nhàng đặt đứa trẻ xuống. Nói với tì nữ bên cạnh:

- Gọi Elena đến đây!

- Không cần! Tôi đến rồi đây.

Cánh cửa phòng mở ra, một người phụ nữ trẻ xinh đẹp bước vào. Bà là Elema Miyano - vị pháp sư tài giỏi của giới Thiên thần. Bà từ tốn nói, vẫn cái kiểu nói chuyện bí ẩn và lấp lửng mà bất kì phù thủy nào cũng yêu thích ấy:

- Cô gái này, có một số phận kì lạ. Cô bé đó, khi lớn lên sẽ đi đến hai lối rẽ khác nhau. Tùy vào duyên phận.

- Elema! - Vị Vua phẫn nộ. ông có thể tha thứ cho cách nói chuyện kiểu này trong bất kì trường hợp nào. Còn bây giờ thì không. - Bà hãy nói rõ ra đi, cô bé này có dòng máu hoàng tộc Thiên thần hay không?

Vị pháp sư có vẻ không bị ảnh hưởng bởi thái độ của vị Vua, một nụ cười thấp thoàng nơi khóe môi:

- Chiếc gương ấy, không cho tôi biết gì về cô bé này cả, thật tiếc!

Vị Vua thở dài bất lực lần thứ 3 trong ngày. Đôi mày nhíu lại đầy tức giận. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ngây thơ của đứa trẻ ngồi trước mặt, đôi mắt xanh dương của ông lại trở về vè dịu dàng vốn có của một người Đấng tối cao luôn ban phát tình yêu thương cho Nhân loại:

- Cháu gái của ta, cháu là Mori Ran.

Cây quyền trượng của ông sau bao nhiêu năm lại sáng lên một lần nữa. Ánh sáng đó tắt ngấm sau khi đã đeo lên cổ cô bé gái một chiếc vòng có hình đôi cánh xinh đẹp. Cô bé thích thú mỉm cười, nhưng vẫn cố gắng cãi lại người ông trước mặt:

- Cháo là Aoko, cháu là Aoko.

Nhìn đứa trẻ phụng phịu đòi gọi đúng tên của mình. Vị Vua chỉ muốn mỉm cười thật to, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm túc của mình:

- Đúng rồi, là Aoko Nakamori.

Đứa trẻ lúc bấy giờ mới yên vị nghịch ngợm món đồ chơi mới trên cổ mình.

Vị Vua nở nụ cười thỏa mãn sau bao nhiêu năm.

Một cái tên đâu có gì quan trọng. Chỉ cần cháu là cháu gái của ta.

Eri, con bé trở về sẽ không là sai lầm chứ?

***

1 năm trước.

Thế gian luôn xen kẽ thiện và ác, tồn tại và biến mất, sống và chết. Chúng luôn tồn tại và không bao giờ biến mất một trong hai thứ. Cũng giống như ánh sáng qua đi, luôn nhường chỗ cho bóng tối. Phải chăng, Chúa đã tạo ra một hành tinh như thế, khiến cho mọi sinh vật sống trên trái đất, luôn không ngừng cố gắng, để bảo toàn sự tồn tại của mình.

Người ta thường nói rằng, để nuôi dạy một đứa trẻ ngoan cần cả đời, nhưng để tìm ra một đứa trẻ hư không cần đến một khắc, có khi nào cũng dùng để ám chỉ, cái ác ở bất cứ đâu cũng sẽ phát triển và nhanh chóng mạnh mẽ.

Trong một khu nhà đổ nát của một thế giới vắng vẻ. Bóng tối len lỏi đến từng ngóc ngách và không có dấu hiệu biến mất. Nơi đây như địa ngục bẩn thỉu của những loài sinh vật đáng bị nguyền rủa. Yên tĩnh đến rợn người. Bất chợt, một tiếng thét phá vỡ sự sự yên tĩnh đó:

- Vermouth, ta cần ra ngoài. Ta phải ra ngoài.

Tiếng gào thét vang lên như một con mãnh thú bị thương cần thức ăn, nhưng đang bị giam hãm không thể làm gì. Âm thanh đó thỉnh thoảng vang lên nhưng lại không có hồi đáp.

Một lát sau, tiếng bước chân vang lên, một người phụ nữ với mái tóc vàng quyến rũ, ánh mắt xanh lơ điệu đà và bộ đồ đen in hoa văn hình rắn bước đến. Trên môi nở một nụ cười xinh đẹp, nhẹ nhàng nói:

- Gin, em về rồi. Và anh sẽ thoát khỏi nơi đây ngay thôi.

Người trong ngục với mái tóc bạch kim, đôi mắt trắng dã nhìn ra ngoài. Trong bóng tối, nhưng hắn ta có thể cảm nhận được vị trí của người phụ nữ. Hắn mỉm cười gật đầu hiểu ý người.
- Nào, giờ thì hãy dùng máu của ngươi để phá vỡ phong ấn đi, nữ hoàng đáng kính của thế giới Nàng tiên cá.

Phía sau Vermouth là một cô gái trẻ, mái tóc dài màu đỏ cùng ánh mắt dịu hiền màu vàng, đôi tay bị còng bằng một sợi xích khiến cô gái trông thật thảm hại và đáng thương. Cô gái ngước mắt lên và nhìn Vermouth bằng ánh mắt kinh tởm. Vermouth cười, đưa đôi bàn tay xua xua trước mặt:

- Này, này, đừng nhìn ta với ánh mắt như thế. Không phải gia tộc của cô cũng dùng giọng hát của mình để giết người đó sao. - Vermouth nở nụ cười duyên dáng - Đừng đùa nữa. Dùng sức mạnh và máu của mình giải phong ấn đi.

Cô gái kia nhắm đôi mắt lại và tỏ vẻ không thể khuất phục. Nhưng có vẻ Vermouth đã liệu trước tình huống đó.

- Cô chỉ còn 3 tiếng đồng hồ. Nếu cô không kịp trở về biển cả của cô, tên tay sai Vodka của ta, sẽ thả một lọ thuốc độc của Ác quỷ xuống vương quốc của cô, và vương quốc của cô sẽ diệt vong.

Vermouth thỏa mãn trước thái độ của cô gái. Cô cười mỉa mai, đôi mắt xanh lơ thoáng tia cay độc:

- Cô không giải phong ấn, sẽ không thể cứu Loài Tiên cá khỏi sự tuyệt chủng.

Cô gái do dự thật lâu. Cô không thể từ bỏ trách nhiệm của mình với cả gia tộc, nhưng để con quỷ này được thoát, đồng nghĩa với việc một số lượng lớn ác quỷ khác đang ngủ yên cũng sẽ vùng dậy, hành tinh này rồi sẽ đi vào con đường nào.


Trời không trăng, không sao. Chỉ ngập tràn trong bóng tối và không khí lạnh toát. Đêm nay, sẽ là một đêm rất dài.

"Tóc...tóc"

Tiếng những giọt máu rơi vào hình bát quái được vẽ dưới nền đất. Những ánh nến leo lắt không thể làm sáng cả không gian vương đầy bóng tối này. Cô gái mang dòng họ Tiên Cá nhắm đôi mắt ngồi giữa chiếc vòng bát quái, miệng lẩm bẩm những câu thần chú.

- Hahaha...

Một tràng cười man dợ vang lên giữa bầu trời bao la, truyền đến mọi nơi nó có thể truyền được. Tiếng cười gai góc và đáng sợ.

- Ta đã hồi sinh... Ta sẽ làm bá chủ của hành tinh này.

Cô gái mở đôi mắt vàng xinh đẹp ra. Cái đuôi màu vàng ánh bạc của cô khẽ biến đổi thành một đôi chân trắng muốt. Cô nhanh chóng rời khỏi nơi đáng ghê sợ này.

- Cô nghĩ là ta sẽ buông tha cho cô sao?

Vermouth mỉm cười ác độc, bàn tay với những móng tay sắc nhọn cứa nhẹ qua cổ của người con gái. Cô gái đau đớn lườm ác quỷ trước mắt mình.

- Thôi nào! Vermouth, để cho cô ta đi.

Vermouth buông tay, để cô gái nhanh chóng biến mất khỏi thánh địa của mình. Cô nhìn Gin khó hiểu:

- Chúng ta có thể giết chết chúng!

- Nếu để cô ta lại, cô ta sẽ hận lũ Thiên Thần, và càng giết lũ con người ngu ngốc ấy.

Gin mỉm cười tàn độc.

Nhưng Gin nói đúng. Đẩy tộc Tiên Cá vào ngày hôm nay, là do Thiên thần đã quá thánh thiện, tha chết cho tên ma Vương ác độc đó.

Thế mới nói rằng, khoan dung với kẻ thù là ngu si với ta.

Mọi loài sinh vật luôn mong rằng, phía sau những cơn giông bão, là những ánh bình minh an bình. Nhưng thứ bình yên đó chỉ là ảo ảnh ủ ấm tâm hồn con người khỏi những đau thương mất mát.

Hãy nhớ rằng, để bảo vệ bản thân mình, phải tiêu diệt kẻ thù của mình, bằng mọi cách.

Đừng cho rằng nhân hậu và tha thứ cho Ác quỷ, sẽ đổi lấy được một Thiên thần. Tha thứ cho kẻ không bao giờ sửa đổi được - là ngu ngốc và tự quay lại cắn chính bản thân mình.

Sau những trận chiến kéo dài mà tưởng chừng như đã tìm lại bình yên, sẽ có những trận chiến ác liệt hơn nữa.

Câu chuyện 17 năm sau đó, bắt đầu...

Khi những đứa trẻ thơ ngây đã đủ hiểu biết và biết tin tưởng vào trái tim mình...


Thanks for reading!
Writen by Ngọc Mai
Ficture: Google.​

Chữ kí của shin_ran_726


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
5/7/2014, 6:47 pm
avatar
shin_ran_726
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 421
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 742
» Uy Danh Uy Danh : 66
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-07-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-27
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] Những tiếng thét linh hồn


Chapter 3: Tin Tưởng​


"Đôi khi, dù khó khăn thế nào, chỉ cần một sự tin tưởng, nó cũng sẽ biến đổi thành dũng khí to lớn, cho ta bước tiếp trên con đường này"



(hình ảnh chỉ mang tính chất "bày ra cho đẹp")​

Những cơn gió mang khí lạnh liên tục thổi tới, báo hiệu một mùa đông đã đến. Sinh nhật Ran là ngày đầu tiên của mùa đông, thời tiết cũng không mấy khó chịu với những cơn gió đầu mùa.

Ran nhẹ bước trên con đường quen thuộc cùng hai người bạn thân của mình: Sonoko và Shinichi. Cô khó chịu khi nhìn thấy họ, hai người bạn mà luôn nhìn nhau bằng ánh mắt "đối địch" lại đang thì thầm thân thiết kia.

Cô hắng giọng ho nhẹ để chấm dứt tình trạng bị vứt bỏ một phía, nhưng Sonoko và Shinichi chẳng có dấu hiệu nào cho thấy họ đang để ý đến thái độ của cô. Ran tức giận bước nhanh hơn, đôi mắt nhăn lại đầy khó hiểu.

Bầu trời hôm nay nhuộm một màu nâu ảm đạm, cũng giống như tâm trạng khó chịu của cô. Ngày sinh nhật thứ 17, khi mà cô nhận được mọi lời chúc mừng của những người bạn ở lớp, thì hai tên đáng ghét kia vẫn chưa thèm mở lời.

Mải miên man suy nghĩ, Ran không biết rằng Sonoko đã chạy đến bên cô từ lúc nào. Sonoko nhe răng cười cầu hòa khi thấy cái nhìn của Ran, cô nói:

- Ran này, chúng tớ có một party nho nhỏ cho ngày đặc biệt trên tầng thượng tòa nhà Beika Center. Ran lên đó trước nha, tớ và chồng cậu chuẩn bị một chút.

Ánh mắt tím lại tràn ngập sự khó hiểu khi Sonoko đẩy Shinichi đi về một hướng khác. Cô thở dài cho rằng Sonoko lại đang bày một trò lố bịch nào nữa. Ờ, đúng rồi! Làm "lố" là trò của cô ấy mà. Cô chẳng biết bản thân mình đã đứng trên sân thượng tòa nhà Beika Center từ lúc nào, cô di chuyển đôi mắt về phía trước mặt, nơi không gian đang nhuộm một màu tím thơ mộng. Mặt trời lặn - cô không hề nghĩ rằng, Sonoko lại muốn cô được nhìn thấy một bức tranh đẹp như thế. Cô ngồi xuống một chiếc ghế trên sân thượng, đắm chìm trong khung cảnh lãng mạn của hoàng hôn.

Bất chợt, Ran nghe thấy những tiếng bước chân nặng nề vang lên phía bên kia của tầng thượng. Có lẽ, Sonoko lại định bày trò trêu chọc cô đây, dù có bước nhẹ thế nào thì cũng đừng hòng qua mặt của đai đen Karate này. Ran mỉm cười đen tối rồi nhẹ nhàng bước từng bước chân về phía sau của sân thượng.

Dưới sắc tím của hoàng hôn, Ran cơ hồ nhìn thấy cả màu hồng nhạt của máu. Ánh mắt cô dừng lại ở một thân hình, đang ngồi vắt vẻo trên lan can của tầng thượng. Trái tim Ran đập nhanh hơn khi cô nhìn thấy dưới chân của người lạ đó, có một phong thư. Chẳng lẽ là di thư? Ran hoang mang, định đưa tay kéo người đàn ông đó vào. Bàn tay đang lơ lửng trên không, Ran nhìn thấy phía bầu trời xuất hiện những cô gái, với... một đôi cánh trắng, trên tay là những cây đàn. Thiên thần? Là Thiên thần sao? Ran giật mình khi tiếng nhạc và những giọng hát vang lên, Ran nhanh chóng nhìn vè phía người đàn ông, và ngạc nhiên cực độ khi ở đó còn xuất hiện một chàng trai khác với bộ quần áo màu đen, đang nhẹ nhàng chạm đôi môi mình vào đôi môi người đàn ông đó.

Khi chàng trai rời đôi môi mình khỏi người đàn ông, cả thân hình người đàn ông đổ và rơi xuống khỏi tầng thượng. Những tiếng hét khó nghe bất chợt phát ra, lấn át cả giọng hát của những vị thiên thần. Ran đưa tay che lại đôi tai mình, khuỵu gối xuống nền đất, tiếng cô hét lên không thể xóa tan tiếng hét từ một linh hồn đang bay lơ lửng trên tầng không. Trong tiếng nhạc du dương của những vị thiên thần, cùng với tiếng hét đầy kinh khủng của linh hồn đang thoát khỏi cái xác, Ran ngất đi, ngã xuống nền đất lạnh lẽo, còn kịp nghe một câu nói phát ra từ miệng chàng trai với bộ quần áo đen và mũ choàng:

- Số đã tận!

.
.
.
Ran mơ hồ ngửi thấy mùi thuốc sát trùng. Đầu óc cô vẫn vang vọng tiếng thét từ cơ thể trong suốt của linh hồn đó. Cố gắng mở đôi mắt nhức mỏi của mình, thứ đầu tiên đập vào đôi mắt cô là khuôn mặt nhăn lại vì lo lắng của Sonoko, phía sau cô ấy và Shinichi đang đăm chiêu. Cô mở miệng gọi tên cậu ấy đầy hoang mang:

- Shin...Shinichi.

Sonoko thẳng người dậy, ánh mắt đầy ghen tị:

- Mới dậy mà đã gọi tên chồng yêu rồi nhể? - Cô kéo cổ áo Shinichi "ném" về phía trước, cạnh Ran, nói tiếp - Tôi trả chồng cô nhé.

Ran không đê ý đến lời trêu đùa của Sonoko. Cô thật sự không thể nào quên được cái khung cảnh đó, khi những thiên thần vang lên bản nhạc đau buồn, khi người đàn ông đó rơi xuống khỏi lan can và tiếng thét tang tóc đầy đau thương vang lên, trong những ánh hoàng hôn u buồn xuất hiện.

Shinichi nắm nhẹ tay cô. Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt cậu tràn ngập sự lo lắng. Ran bỗng dưng cảm thấy có lỗi, giá như, cô có thể kéo người đàn ông đó vào, ông ta đã không chết. Ran bật khóc:

- Shinichi, người đó chết rồi. Tớ đã không kịp cứu ông ấy. Shinichi.

Shinichi siết chặt tay cô. Cái đau khiến cô bình tĩnh lại, những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má. Shinichi hỏi cô:

- Tại sao cậu lại ngất đi vậy?

Ran với giọng nói thật nhẹ, cô kể cho Shinichi về khung cảnh đáng sợ đó. Người duy nhất cô có thể tin tưởng trong cuộc đời này, chỉ có thể là Shinichi mà thôi.

Ran kể cho Shinichi về những thiên thần với giọng hát du dương cô nghe thấy. Về chàng trai với bộ áo choàng đen cùng nụ hôn. Về người đàn ông rơi khỏi lan can và tiếng thét hãi hùng đó. Đến bây giờ, cô vẫn cảm thấy rùng mình.

Biểu cảm trên khuôn mặt Shinichi thoáng thay đổi. Là sự ngạc nhiên tột độ, rồi sau đó là một cái nhìn tin tưởng. Cô biết, Shinichi sẽ tin tưởng cô, tin tưởng cô tuyệt đối. Ran nghe thấy tiếng sụt sùi vang lên bên cạnh, là tiếng nức nở của Sonoko. Khuôn mặt cô ấy vương vài giọt nước mắt. Ran bỗng than thầm trong lòng, đáng ra không nên kể cho Sonoko. Cô ấy hỏi Ran:

- Có phải dạo này cậu học nhiều quá không Ran?

Ran bỗng ngớ người. Cô biết rằng đó là chuyện khó tin. Nhưng nó xuất hiện trước mặt cô đầy chân thực. Ran nói:

- Lúc đó tớ còn nhìn thấy cả những chiếc lông vũ của những thiên thần rơi trên tầng thượng. Chắc chắn vẫn còn bằng chứng.

Ran nhanh chóng tháo bỏ mọi thiết bị y tế trên người mình, kéo Sonoko về phía sân thượng. Thanh tra Megure ngạc nhiên khi thấy Ran, nhưng Ran mặc kệ.

Ran chỉ vào một khoảng trống trên sân thượng. Nhưng ở đó không hề có một chiếc lông vũ nào. Cô nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của Sonoko. Hay bản thân cô có vấn đề về não? Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào đầu mình, nơi đó vẫn đau như búa bổ. Cô cảm thấy tay mình được một bàn tay ấm nắm lấy. Là Shinichi. Cô nhìn thấy nụ cười của cậu trấn an cô. Shinichi nói:

- Chúng mình sẽ tìm hiểu việc ấy sau! Giờ thanh tra Megure có một số câu hỏi cho cậu. Tuyệt đối không được kể chuyện đó nhé! - Shinichi quay mặt về phía Sonoko nhắc nhở - Sonoko?

Sonoko gật nhẹ đầu. Cả ba cùng tiến về phía bác thanh tra.

Những câu hỏi được Ran trả lời nhanh chóng. Đơn giản chỉ là thời gian, vì sao cô không ngăn cản. Họ được phép về sau khi Ran kêu đau đầu lần thứ ba.

Cả ba lại bước trên con đường quen thuộc để về nhà. Sự im lặng kéo dài cả quãng đi, có lẽ, mỗi người trong họ đều đang đuổi theo những suy nghĩ khác nhau. Ran thở dài tạm biệt khi đứng trước cửa nhà Sonoko. Cô ấy khẽ ôm Ran, buông lời an ủi:

- Đừng nghĩ nhiều nhé, Ran!

Shinichi nhẹ nhàng lên tiếng:

- Tớ nghĩ thứ Ran thấy không đơn thuần là ảo giác hay gì đó đâu.

Cô bỗng cảm thấy ấm lòng. Khóe mắt lại đỏ ửng. Sonoko hỏi:

- Vì sao?

Shinichi suy nghĩ rất lâu, có lẽ cậu ấy đang lựa chọn cách nói dễ hiểu nhất và không gây hoang mang nhất cho hai cô bạn thân của mình. Rất lâu sau đó, khi cả Ran và Sonoko tưởng Shinichi sẽ không trả lời. Cậu ấy bỗng lên tiếng:

- Lúc nãy thanh tra Megure nói với tớ, cả thành phố đã có 5 vụ tự tử kì lạ như thế này, đều là những người bình thường và để lại di thư. - Shinichi ngừng lại - Cả 5 người tự tử đều không quen biết nhau. Nhưng cả 5 vụ án đều có điểm giống nhau và chắc chắn chúng có liên quan đến thứ... Ran đã nhìn thấy.

Sonoko lắp bắp:

- Không...không thể nào?

Shinichi mỉm cười tự nhiên:

- Sao lại không thể? Sự thật đôi khi là những điều có thể rất rất khó tin. Và lại, thà tớ tin rằng tồn tại những sinh vật bí hiểm còn hơn, tin vào sự trùng hợp ngẫu nhiên lạ lùng như vậy - Shinichi thảnh thơi đi ngang qua Sonoko, giọng nói thật nhỏ - Hơn nữa, Ran của chúng ta không phải là kẻ thích nói dối và có vấn đề về đầu óc.

Lần này, Sonoko gật đầu rất kiên nghị. Ánh mắt cô toát lên sự tin tưởng, dành cho cô bạn thân nhân hậu và bản lĩnh.

Shinichi dắt tay Ran rời khỏi nhà Sonoko. Cậu để ý vẻ mặt đầy sợ hãi của Ran, mỉm cười trấn an:

- Tớ sẽ ở bên cậu! Ngốc!


Thanks for reading!
Writen by Ngọc Mai
Ficture: Google.​

Chữ kí của shin_ran_726

7/7/2014, 10:34 am
avatar
shin_ran_726
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 421
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 742
» Uy Danh Uy Danh : 66
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-07-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-27
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] Những tiếng thét linh hồn


Chapter 4: Thần Chết




Ánh trăng mờ ảo, không thể soi sáng cả con đường rộng lớn. Không gian bao trùm một sự yên tĩnh lặng người, chỉ còn tiếng thở gấp của một cô gái. Cô gái ấy với mái tóc đen ngang vai, đôi mắt nâu xinh đẹp đầy hoang mang, sợ hãi. Đôi bàn tay trắng vương đầy bùn đất.

Mưa. Mưa bắt đầu nặng hạt nhưng cô gái vẫn cứ chạy. Mặc cho cơn mưa vương tới tấp trên khuôn mặt, đau dát.

Ran nhẹ nhàng đi dưới ánh trăng, thưởng ngoạn bữa tiệc tuyệt vời mà Sonoko dành cho cô vào sinh nhật thứ 17. Cô hát một bài hát nào đó, trong khi đợi Sonoko và Shinichi dành cho mình một điều bất ngờ.

Bước chân cô khựng lại, khi nhìn thấy cô gái với mái tóc ngang vai ấy, đưa tay về phía mình cầu cứu. Ran nhìn thấy phía sau, một chàng trai với bộ áo choàng màu đen đang nở nụ cười nửa miệng, bám sát cô gái.

Ran đưa đôi bàn tay ra để nắm lấy bàn tay cô gái. Khoảng cách rất gần, chỉ một chút nữa thôi, Ran sẽ chạm đến bàn tay trắng vương bẩn kia.

Nhưng...

Chàng trai áo đen bắt được cô gái ấy. Hung hăng đặt lên môi cô gái một nụ hôn. Cô gái với đôi mắt nâu vô hồn mở to ngã xuống nền đất bẩn, mặc cho cơn mưa xối xả rửa trôi bùn đất trên khuôn mặt.

Từ cơ thể cô gái, một linh hồn trong suốt thoát ra, những tiếng thét kêu gào đau đớn vang lên. Đôi mắt cô gái nhìn Ran đầy trách móc. Ran nhắm chặt mắt, bịt chặt tai nhưng những tiếng thét và ánh nhìn đó vẫn ám ảnh trong tâm trí cô.


- A..a..a....

Ran bật dậy, cô thở hồng hộc. nhìn mọi vật xung quanh mình, thì ra, chỉ là một giấc mơ. Cô nghe thấy tiếng gõ cửa của Shinichi ở ngoài. Cô vội vàng đặt đôi chân trần xuống giường, ra mở cửa cho cậu ấy.

Vẻ mặt Shinichi đầy lo lắng:

- Sao vậy Ran?

Ran mỉm cười trấn an cậu:

- Chỉ là... tớ mơ thấy ác mộng - Ran im lặng tự trấn tĩnh bản thân - về chàng trai và nụ hôn cướp đi mạng sống con người ấy.

Shinichi đặt nhẹ cốc nước vừa rót vào tay cô, cậu ấy lại nở nụ cười dịu dàng, khiến bản thân cô thấy dễ chịu phần nào.

- Cô đang nói tôi sao? Về chàng trai có nụ hôn cướp đi sự tồn tại của loài người!

Chiếc cốc trên tay Ran rơi xuống nền đất, vỡ tan, những mảnh vỡ bắn vào chân Ran, rất đau. Nhưng cái thứ làm Ran sợ hơn tất cả, là một chàng trai với bộ áo choàng có mũ màu đen, cùng với nụ cười nửa miệng, đang ngồi trên giường của cô. Cô sợ hãi bám chặt lấy cánh tay Shinichi. Những câu hỏi đầy sự ngạc nhiên của Shinichi vang lên, nhưng không nhận được một câu trả lời nào từ phía Ran.

- Cậu sao vậy Ran? Làm sao thế?

Shinichi nhìn về phía chiếc giường, nơi ánh mắt của Ran đang chăm chăm nhìn vào đó. Nhưng cậu chẳng thấy một thứ gì khác thường, để khiến Ran sợ đến nỗi, nắm cánh tay cậu khiến cậu đau đến ứa nước mắt thế này.

Ran bỗng dưng lên tiếng:

- Rốt cuộc cậu là thứ gì? Làm ơn, nói cho tôi biết.

Shinichi ngạc nhiên nhìn biểu cảm của Ran. Cậu gọi tên Ran, cậu chưa bao giờ thấy cô xúc động đến như thế này:

- Ran?

- Shinichi, cậu không nhìn thấy hắn ta sao? Cái tên dùng nụ hôn của mình để giết người. Hắn ta đang ngồi trên giường của tớ.

Ran nhìn thái độ bàng hoàng của Shinichi. Cậu ấy hết nhìn Ran, rồi lại nhìn về phía giường, nhưng trong mắt cậu không còn sự vui sướng khi tìm được câu trả lời giống như mỗi lần cậu phá được một vụ án. Đó là cái nhìn lo sợ và dè chừng dành cho Ran.

- Cậu không nhìn thấy sao? Cậu đã nói tin tớ mà, Shinichi?

- Đương nhiên là cậu ta không nhìn thấy tôi. - Chàng trai lạ mặt mỉm cười, tiến lại gần phía Ran - Tôi không biết tại sao cô nhìn thấy tôi, nhưng cô rất giống cô ấy.

Chàng trai chạm nhẹ vào má của Ran, khiến Ran cảm giác một cơn lạnh truyền từ má lan đến khắp cơ thể. Ran vội vàng gạt tay cậu, lùi lại phía sau vài mét.

- Đừng chạm vào tôi! Đồ sát nhân!

Hành động của Ran trong mắt Shinichi thật lạ lùng. Cậu ấy nhìn thấy Ran gạt không khí, và nói chuyện một mình. Cậu tiến lại về phía Ran, định ôm cô vào lòng, nhưng Ran chỉ vào cậu:

- Shinichi, làm ơn đứng đấy. - Ran quay mặt về phía chàng trai lạ, đôi mắt tím nhẹ nhàng rơi những giọt nước mắt - Cậu rốt cuộc là ảo ảnh của tôi sao? Tôi là kẻ thần kinh ư?

Trái tim chàng trai khẽ rơi bịch một cái. Cậu cảm thấy đau lòng khi đôi mắt xinh đẹp và ấm áp kia rơi những giọt nước mắt. Cậu tiến đến định lau đi những giọt nước mắt đó, nhưng Ran lùi lại. Cậu bất lực thở dài:

- Tôi sẽ chứng minh tôi không phải ảo ảnh của cô.

Một nụ cười nửa miệng lại nở trên môi. Cũng là lúc Ran nghe thấy tiếng bịch vang lên bên cạnh. Shinichi với ánh mặt ngạc nhiên tột độ ngồi dưới nền nhà. Ánh mắt nhìn chằm chằm về phía chàng trai lạ.

- Không thể nào! Điều đó chưa được khoa học chứng minh. - Shinichi lẩm bẩm.

Ran kéo cậu dậy, nói với giọng trách móc:

- Không phải cậu đã nói thà tin vào những sinh vật bí ẩn còn hơn những sự trùng hợp ngẫu nhiên lạ lùng sao?

- Tớ nói thế để an ủi cậu, và tớ nghĩ rằng có thủ thuật nào đó ở đây thôi. - Shinichi mở miệng cãi.

Chàng trai khẽ ho khan một tiếng khiến hai kẻ đang bận cãi nhau phía trước ngưng bặt:

- Hai vị xin ngừng lại. Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Kuroba Kaito, vị thần chết quyền lực thứ nhì và đẹp trai thứ nhất giới Thần Chết.

- Thần chết? - Ran lẩm bẩm.

- Khoan, cậu có khuôn mặt giống hệt tôi! - Shinichi chen vào.

Kaito nháy mắt, nụ cười vẫn giữ trên khuôn mặt đẹp trai:

- Lúc tới đây tôi đã thấy ngạc nhiên vì điều đó. - Kaito chỉ vào Shinichi - Thưa ngài Kudo, chúng ta giống nhau, ngoại trừ mái tóc.

Ran và Shinichi cùng im lặng. Có lẽ họ đang cố gắng sắp xếp lại những sự kiện trong đầu. Họ cần sự bình tĩnh để suy xét sự việc. Như nhớ ra vai trò của một thám tử, Shinichi hỏi:

- Tại sao cậu giết những người đó?

Kaito không ngạc nhiên mấy về điều đó. Cậu cũng chẳng e dè khi cậu bị gán tội danh giết hại con người, cậu lịch sự trả lời câu hỏi:

- Ngài Kudo thân mến, công việc của tôi là thu lại những linh hồn đã tận số, và cái danh sách những người đã tận số trong tháng 10 của tôi, còn rất dài.

- Tại sao? Tại sao lại có nhiều người phải chết như vậy? - Ran hỏi.

Nhớ ra điều lạ lùng, Shinichi tiếp tục câu hỏi của Ran:

- Họ đâu có lí do gì phải tự tử trong khi cuộc sống của họ đang rất ổn?

Kaito nhẹ nhàng ngồi xuống giường. Cậu vui vẻ thưởng thức khuôn mặt đầy thắc mắc kia. Đến khi Ran gần như bốc hỏa, cậu mới mở lời:

- Đó là một câu chuyện rất thú vị và rất dài. Các vị có muốn nghe không?

Ran gật đầu, trong khi Shinichi đăm chiêu. Cậu nhìn khuôn mặt Kaito mà biết rằng, cậu ta sẽ không đơn thuần kể cho họ nghe dễ dàng. Quả là như vậy, Kaito tiếp tục:

- Với một điều kiện - Kaito im lặng, đợi chờ hai người kia kịp tiêu hóa thông tin - Tôi sẽ ở lại đây trong một thời gian. Đảm bảo thông tin của tôi sẽ rất hữu ích cho cậu, và mở ra rất nhiều bí ẩn mới, thỏa mãn trí tò mò rộng lớn của cậu, chàng thám tử.

Ran nói to:

- Không thể nào! Tôi không thể ở chung với một ... Thần chết.

Ran vẫn không thể nào tiêu hóa được cụm từ đó. Thần Chết! Ôi trời! Kaito mặc kệ Ran nói gì, cậu vẫn nở nụ cười, cậu biết Kudo sẽ đồng ý. Shinichi hỏi:

- Tại sao cậu lại muốn ở lại đây?

- Vì ba tôi đã đuổi tôi ra khỏi lãnh địa - Kaito nhún vai - Chỉ vì một lí do vớ vẩn. Vậy mà tôi vẫn phải hoàn thành công việc của mình.

Shinichi cười, cậu thấy cuộc trao đổi này khá thú vị và cậu chẳng có gì là bất lời.(Đấy là cậu không biết rằng cậu có thể mất Ran thôi :p )

- Vậy cậu có thể ở lại đây, nếu cậu hứa sẽ luôn hiện ra cho tôi thấy mặt.

***

Cái nhà khoa học tuy không tin vào tâm linh, nhưng họ hiểu rằng, vẫn tồn tại chốn Địa ngục. Được coi là nơi giam giữ những linh hồn khi sống làm nhiều việc ác. Những linh hồn đó sẽ ở đây, nơi tràn ngập bóng tối vĩnh hằng, chịu sự hành hạ về thể xác, đến khi rửa sạch hết tội lỗi, họ mới được đầu thai.

Bóng tối hòa trộn cùng mùi tanh của máu. Tưởng rằng nơi đây là Địa ngục, nhưng nó còn đáng sợ hơn địa ngục rất nhiều. Những linh hồn bị giam hãm ở đây, đều là những linh hồn bị bắt mà không được phép của Vua thần chết, chúng mãi mãi không bao giờ được chuyển kiếp.

Tiếng thét của những linh hồn vang lên trong bóng tối, gai góc và đáng sợ, nhưng đó lại là khúc ca bồi bổ tinh thần cho những tên Ác quỷ ác độc.

- Tại sao chỉ được ít linh hồn như thế này? - Gin hỏi.

- Lũ thần chết bây giờ canh gác rất nghiêm ngặt. Chúng không bao giờ đê lộ một kẽ hở cho chúng ta thu linh hồn trước. - Tên tay sai Volka nói.

Gin nở một nụ cười tàn độc:

- Xử lý hết đi!

Voda dạ một tiếng, rồi vội ra ngoài khi thấy Vermouth đang tiến đến. Vẫn nụ cười quyến rũ nở trên khuôn mặt xinh đẹp lạ lùng, nhưng nó lại làm Vodka cảm thấy sợ hãi cực đỉnh. Ai mà biết rằng, kẻ đó có khi còn ác độc hơn cả Gin. Một vị phù thủy tài năng của bóng tối có nỗi đau lòng quá lớn.

Vermouth nhẹ nhàng cúi đầu trước vị Chúa tẻ thống trị bóng tối đầy quyền năng. Bà nhẹ nhàng nói trong cái nhìn của Gin:

- Mori Kogoro và Eri Kisaki

- Đừng nhắc đến hai người đó trước mặt ta. - Gin nắm tay thành quyền, lạnh lùng lên tiếng.

Vermouth có vẻ không sợ hãi trước thái độ lạnh đến sởn gai ốc đó, bà ta nói tiếp:

- Đã có một đứa con gái.

- Không phải đã chết 17 năm trước rồi sao! - Gin hỏi, nhanh chóng đón nhận thông tin mới. Và hắn tin tưởng rằng, tay sai của hắn sẽ có những thông tin tuyệt vời.

- À, tôi cũng đã tưởng như thế! Cho đến khi nhìn thấy đôi mắt tím dạo chơi trong Vườn Địa Đàng.

- Vậy thì sao?

- Anh không biết sao? Cô ta có quyền năng của một vị Thiên Thần có dòng máu hoàng gia.

Hàng răng trắng bóc của Gin hiện lên giữa bóng tối. Hắn đang cười, nhưng không ai biết đó là nụ cười như thế nào, bởi bóng tối đang trú ngụ nơi đây.

- Vậy thì giết cô ta đi! Bằng con chuột nhắt dễ thương của chúng ta.

Vermouth mỉm cười cay độc. Trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên nỗi đau đớn, ẩn hiện sau ánh xanh lơ:

- Anh không muốn thử xem, con của Chúng có bản lĩnh gì sao?

Gin không nói gì. Hắn nhìn Vermouth thật lâu, như muốn rạch nát tim bà ta xem trong đó giấu gì. Lúc sau, hắn quay đi, như một lời tuyên bố, tin vào con át chủ bài của mình.

Gió, lặng lẽ thổi qua, lạnh buốt, mà chẳng thấm vào đâu của so với sự băng giá của trái tim này!

Thanks for reading!
Writen by Ngọc Mai
Ficture: DC Ep 515​

Chữ kí của shin_ran_726

8/7/2014, 3:38 pm
avatar
shin_ran_726
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 421
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 742
» Uy Danh Uy Danh : 66
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-07-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-27
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] Những tiếng thét linh hồn


Chapter 5: Không thể ngăn cản.


Căn biệt thự nhà Kudo như một tòa lâu đài cổ kính trong những câu chuyện cổ tích ngập tràn những giọt sương khi ngày mới vừa đến, trong tiết trời băng giá của mùa đông.

Ran xoa nhẹ hai tay vào nhau để tìm chút hơi ấm, cô vươn vai, ngáp dài một cái. Ngắm những bông hướng dương vàng tươi chìm trong làn sương mỏng. Cô đặc biệt yêu thích loài hoa này. Mẹ Yukiko từng nói, khi Ran nhìn thấy loài hoa này lần đầu tiên lúc 3 tuổi vào một lần dạo phố, cô đã bắt bố Yusaku phải hái cho bằng được. Đó cũng chính là nguyên nhân mà khu vườn nhà Kudo, tràn ngập sắc vàng của loài hoa xinh đẹp này.

Ran mỉm cười hái vài bông hoa cắm vào lọ. Tâm trạng cô tốt hơn ngày hôm qua rất nhiều, ít ra thì cô biết bản thân mình không hoang tưởng và chẳng có bệnh về thần kinh. Mặc dù cái sự thật, cô có thể nhìn thấy Thần Chết - khi mà hắn ta không hề hiện lên cho mọi người thấy thật kì lạ.

Cô bước chân lên những bậc thang dẫn lên tầng trên. Đứng trước cửa phòng Shinichi. Hít một hơi thật sâu, dùng âm vực lớn nhất của mình, hét to:

- SHINICHI!!!

Phía trong phòng không có dấu hiệu chủ nhân đã tỉnh lại sau giấc ngủ. Ran bực mình, trên tay cầm một cốc nước, mở cánh cửa không khóa của phòng Shinichi. Cái sự việc này đã diễn ra hơn một năm nay, khi mà bố mẹ Kudo rời Nhật Bản và định cư bên Mỹ. Cô có trách nhiệm đánh thức tên nghiện trinh thám và thường xuyên thức khuya đọc sách này dậy trước giờ đi học bằng mọi cách. Ran đứng trước giường Shinichi, nói nhẹ nhàng:

- Cậu Kudo, cậu có tỉnh dậy không?

Như một thói quen từ lâu, Shinichi sau khi nghe giọng nói dễ mến đó, bật dậy và tiến về phòng tắm, không dám h he một cậu.

Ran mỉm cười vui vẻ. Cô bỗng giật mình khi Kaito đứng đằng sau từ lúc nào. Cô nhíu đôi mày:

- Thưa cậu Kuroba, cậu có thể xuất hiện đường hoàng được chứ?

Kaito mỉm cười nửa miệng. Cái nụ cười cô không hề thích một chút nào, của Shinichi và cả tên ngốc có khuôn mặt y hệt cậu ấy này:

- Không phải cậu phá bĩnh giấc ngủ của tớ sao? Tớ đang ở phòng bên cạnh!

- Tớ gọi Shinichi. - Ran cãi lại.

- À, cậu gọi Shinichi bằng giọng nói có thể đánh thức cả thế giới sao?

Ran lườm Kaito một cái, trước khi rời khỏi phòng Shinichi. Đơn giản, cô không thể cãi lại tên dẻo miệng đó được. Và hình như hắn đúng, khi mà nói về cái âm hưởng đó của Ran - có thể đánh thức cả thế giới, trừ Shinichi.

Ran đổ sữa trong tủ lạnh ra cốc khi Shinichi ngồi xuống bàn ăn. Cô gọi Kaito:

- Kuroba, cậu có muốn một chút sữa cho buổi sáng?

- À không! Một Thần Chết không cần ăn. Kaito mỉm cười ngồi xuống ghế gần Shinichi - Với lại, hai người có thể gọi tớ là Kaito, thay vì Kuroba.

- Được rồi - Ran đáp - Và Shinichi, cậu ăn nhanh lên, chúng ta còn 15 phút cho tiết học đầu.

Shinichi nhìn Ran, ánh mắt đầy khó chịu khi bị đánh thức khỏi giấc mơ tuyệt vời, giấc mơ cậu được gặp thần tượng của mình - Sherlock Holmes. Cậu quay sang Kaito:

- Vậy thì Kaito sẽ chờ bọn tớ ở nhà. Chúng tớ sẽ trở về sau buổi học.

- Tớ có thể đi học cùng được không? Sáng nay tớ không phải lấy linh hồn của một ai cả. - Kaito cười hì hì. Trong mắt cậu tràn đầy sự tò mò với trường học và học sinh.

Ran thở dài ngao ngán:

- Được thôi! Nếu cậu hứa sẽ cư xử như một người bình thường.

- Mà, chuyện thú vị cậu nói hôm qua là gì? - Shinichi hỏi. Cậu nhìn Kaito với ánh mắt sáng ngời. Dường như đó chính là lẽ sống của cậu.

- Tớ sẽ kể sau, vì nó rất dài!

***​

Trời mùa đông, không có nắng, u ám và ảm đạm. Bầu trời như thấp hơn, Ran cảm thấy nếu cô chịu đưa tay lên, sẽ với tới cả bầu trời đó.

Shinichi ngáp dài sau khi đã ngồi xuống bàn ăn. Cậu vẫn chán những tiết học lý thuyết như thế. Ngồi mệt người và tìm hiểu lại những kiến thức cậu đã đọc trong sách từ lâu.


Ran bật cười khi thấy Kaito đang đứng đằng sau Shinichi, biểu diễn màn đá, đấm không khí. Kaito có vẻ không hề thích cậu bạn tự tin thái quá có khuôn mặt như cậu này. Bởi vì cậu cảm giác Shinichi là chính mình, tự tin như cậu, đẹp trai như cậu, và có được sự yêu thích của Ran nhiều hơn cậu.

Thấy Ran nhìn chằm chằm về phía mình và cười. Shinichi biết cậu bị chơi khăm. Cậu hét lên đầy phẫn nộ:

- Kaido, nếu cậu không đứng im thì cậu sẽ chết.

Từ phía sau, Sonoko bước đến, cô ngạc nhiên nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Shinichi, hỏi:

- Kaito? Kaito là gì?

- À, ý của Shinichi là Cải. cậu ấy muốn có cải cho bữa tối. - Ran lắp bắp giải thích.

Sonoko mỉm cười đen tối, và nhìn sâu vào mắt Ran. Biểu cảm đó khiến Ran chột dạ. Sonoko bỗng nói:

- Ran, cậu biết khi nói dối cậu sẽ làm gì không? - Sonoko đưa tay ra bắt lấy cánh tay Ran - cậu sẽ liên tục vuốt tóc đấy.

Shinichi thở dài. Biết là không thể lừa dối cô bạn, Ran thì thào kể lại sự việc hôm qua cho Sonoko. Sonoko nhìn Ran với ánh mắt "Cậu lại định nói dối à? Sao cậu không vuốt tóc nữa nhỉ?"

Cô nói nhỏ với Kaito:

- Kaito, lựa lúc nào không ai nhìn, hiện lên đi!

Một khắc sau đó, Kaito hiện lên để cả Shinichi và Sonoko nhìn thấy. Mặt cô ấy trắng bệch, rồi ngã khỏi ghế. Hét toáng lên:

- A..a..a...

Cả phòng ăn quay ra nhìn họ, sau khi Kaito kịp tan biến vào không khí.

Sonoko mặt không còn sắc máu. Miệng liên tục nói câu "Không thể nào! Không thể nào!" Ran định đến bên cô an ủi, thì nghe thấy tiếng Kaito hoang mang:

- Có một linh hồn nữa sắp thoát xác, và tôi phải đến đấy trước bọn Chúng, để không có một linh hồn đáng thương nào rơi vào tay lũ ác quỷ ấy. - Kaito đầy tức giật đứng bật dậy, chỉ một mình Ran thấy điều đó, nhưng cô thấy ánh mắt ngạc nhiên của Shinichi, có lẽ cậu ấy nghe được Kaito nói gì - Khốn khiếp! Một vụ giết người đột ngột, không có trong danh sách.

- Cái gì thế? - Shinichi hỏi.

Kaito kiên nhẫn trả lời:

- Sắp tới có một vụ tự tử, và tôi phải đến để thu linh hồn đó trước Chúng.

- Ở đâu?

- Ở lầu 6 tòa nhà chính Sở Cảnh sát Tokyo. - Kaito vỗ tay vào vai Shinichi - Tôi phải đến trước. Cậu có thể đến sau.

Nói xong, Kaito lại biến mất trong không khí. Lần này, ngay cả Ran cũng không còn nhìn thấy cậu.

Ran và Shinichi xin nghỉ những tiết học buổi chiều. Thứ họ cần bây giờ là ngăn cản những vụ tự tử không có mục đích rõ ràng, chứ không phải là học những bài học lý thuyết khô khan đó. Nhờ có danh tiếng của Shinichi, hai người họ nhanh chóng lên được tầng 6 tòa nhà chính Sở cảnh sát Tokyo.

Cả hai vừa bước lên được tầng 6, đập vào mắt họ là một chàng trai trẻ với phù hiệu cảnh sát đang đứng đó với Kaito, khuôn mặt chàng trai đầy đau khổ. Kaito thấy họ, nói nhỏ:

- 10 phút nữa, chàng trai này sẽ chết.

Ran bất chợt thấy từ đằng xa, những vị thiên thần tỏa ánh sáng chói lóa đang bay xuống. Y hệt như cảnh tượng trước đây cô nhìn thấy, những vị Thiên thần với khúc hát nhẹ nhàng vang lên, những chiếc lông vũ trắng muốt rơi lả tả. Kaito tiến lại gần người đàn ông, đôi môi nở nụ cười nửa miệng:

- Giờ hành quyết.

Ran chạy đến nắm lấy cánh tay Kaito:

- Xin cậu! Tôi không thể để một người nữa chết trước mặt tôi.

Kaito nở nụ cười buồn bã:

- Cô không làm gì được đâu. Dù sao thì chàng trai đó cũng sẽ chết. Nếu chết sau giờ quy định thì anh ta sẽ chịu sự tra tấn dã man đấy

- Tôi sẽ làm được, tôi sẽ thuyết phục anh ta.



Kaito nhìn những giọt nước trong đôi mắt ánh tím xinh đẹp. Cậu nhẹ nhàng dỡ đôi tay Ran đang cánh tay cậu, nói:

- Được rồi! Cô muốn làm gì thì làm đi. Nhưng sẽ không thể thay đổi được đâu. Anh ta không chết đúng lúc này, thì có thể chậm hơn sau đó một giờ, hai giờ, một ngày, một năm, nhưng chắc chắn sẽ chết.

Đôi khi thực tế lại quá phũ phàng. Dù có xù lông bảo vệ một thứ gì đó, lại khiến người ta đau lòng khi nhận ra, thứ đó vốn không nên bảo vệ.

Giống như bông hoa đẹp đã đến thời khắc phải tàn, nếu tiêm cho nó một liều thuốc kích thích ké dài tuổi thọ, thì khi tàn đi, nó sẽ thối nát từ bên trong ra đến bên ngoài.

Không thứ gì có thể cưỡng lại ý trời?

Phải chăng?

Thanks for reading!
Writen by Ngọc Mai.
Ficture: Google​

Chữ kí của shin_ran_726

9/7/2014, 10:47 am
avatar
shin_ran_726
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 421
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 742
» Uy Danh Uy Danh : 66
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-07-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-27
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] Những tiếng thét linh hồn


Chapter 6: Hợp tác.


Gió.

Cùng với những tiếng hát của thiên thần khiến trái tim Ran nặng trịu. Ran hít một hơi thật sâu. Lòng cô bỗng cảm giác một chút gì đó lo sợ, và đau lòng. Cô nhẹ nhàng bước tới gần người cảnh sát đó, nhẹ nhàng nói:

- Chú, xin chú đừng có làm liều! Tất cả mọi thứ đều có thể thay đổi. Đừng lấy tính mạng mình ra để làm trò đùa hay để kết thúc mọi thứ.

Người cảnh sát quay lại nhìn Ran. Cái nhìn ấy khiến Ran khiếp sợ. Đó không phải là khuôn mặt của một con người nữa, với một đôi mắt vô hồn, lạnh lẽo. Ran cảm giác chân mình đang run, nếu không nhờ Shinichi đỡ, có lẽ cô đã ngã xuống nền đất lạnh lẽo đó rồi.

Cô nghe thấy tiếng thở dài của Kaito. Cô hít một hơi thật sâu, như tự tiếp thêm sức mạnh, tiến đến gần người cảnh sát đó. Kaito ngăn cản cô:

- Không được đâu! Cậu sẽ bị hắn ta làm thương đấy.

Shinichi gạt cánh tay Kaito khỏi người Ran. Hơn bất cứ ai, cậu hiểu là Ran đã quyết định thứ gì, sẽ không dễ dàng thay đổi. Và trên hết, thứ cô ấy cố chấp là mạng người. Là một thám tử, cậu cũng không cho phép mình buông lơi mạng sống của ai, nhất là khi mạng sống của người ta vẫn đang đứng trên bờ của sự bấp bênh.

- Yên tâm, Ran có karate. - Shinichi trấn an Kaito, cùng tiến về phía người đàn ông.

Bầu trời bỗng chốc tối sầm. Một mùi tanh bốc lên, sộc thẳng vào mũi Ran. Cô ngước lên nhìn, hãi hùng khi thấy một người đàn ông to béo, mặc một bộ áo đen đang tiến đến chỗ Ran và Shinichi. Cô khó nhọc lùi lại vài bước. Cái nắm tay chặt của Shinichi khiến cô bình tĩnh lại. Cô đưa ánh mắt về phía Kaito khi cậu ta hiện ra bên cạnh cô, nói rất nhỏ:

- Tôi không biết vì sao cô nhìn thấy Chúng tôi. Nhưng làm ơn đừng để họ biết cô nhìn thấy họ - Kaito chỉ tay về phía Thiên thần và người đàn ông bốc lên mùi tanh khó chịu đó - Nếu không, cô sẽ chết đấy.

Sau câu nói đó, Kaito trở lại chỗ cũ, bên cạnh người cảnh sát với ánh mắt vô hồn. Cô nắm lấy tay Shinichi, cố gắng không để mùi tanh và sự bất an trong lòng làm mất bình tĩnh.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên:

- Ồ, vị thần chết, ngươi không biết rằng ngươi đang chậm trễ thời gian của hắn ta sao? - Người đàn ông với mùi tanh khó chịu chỉ tay vào người cảnh sát.

Kaito nở nụ cười nửa miệng, tiến nhanh đến gần người đàn ông hơn khi người lạ mặt kia cũng đang tiến lại:

- Hừ, Vodka, ta chỉ muốn nhìn thấy mặt ông thôi.

Kaito nắm lấy tay người cảnh sát. Chiều cao của cậu so với người cảnh sát có chút chênh lệch, vì vậy, cậu phải dướm người xuống. Trong sự tức giận của người lạ mặt, và tiếng hát đầy bất lực của những Thiên thần, Kaito cách đôi môi người cảnh sát chỉ vài căng-ti-mét.

"Kaito" - Ran nghĩ thầm trong lòng. Mong muốn rằng cậu ta đừng làm việc khiến cô cảm thấy có lỗi như vậy.

Kaito có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của Ran. Cậu nhìn lên, trong vài giây ngắn ngủi, cậu đã nghĩ rằng, cậu sẽ vứt bỏ quy định của giới thần chết để người cảnh sát này không phải chết.

Nhưng, có lẽ, cậu không thể thực hiện được.

Trong những giây ngắn ngủi, Kaito đã buông nhẹ cánh tay người cảnh sát. Vodka đã lợi dụng thời điểm đó, nhanh chóng kéo người cảnh sát về phía mình, đặt một nụ hôn xuống đôi môi nhợt nhạt.

Một linh hồn với tiếng gào rú vang lên. Linh hồn trong suốt đưa đôi tay ôm mặt và vặn vẹo thân thể. Có lẽ cái chết đó, đau đớn và đáng sợ hơn bình thường.

Ran nhìn chằm chằm vào linh hồn đó. Như để nhắc nhở mình rằng, chính cô, đã bỏ rơi một mạng sống nữa.

Đôi khi, quá nhân hậu lại không phải là thứ ta cần có. Giống như 17 năm trước, sai lầm trầm trọng của giới Thiên thần - quá nhân từ, để rồi gây ra thảm họa của ngày hôm nay.

Mền yếu quá, phải chăng, chính là hại người, hại mình.

Linh hồn người cảnh sát từ từ bay lên không trung. Ran đau lòng ôm chặt tai, để tiếng gào thét đó không lọt vào tai mình.

Cô rơi những giọt nước mắt từ đôi mắt tím biếc. Cô ngồi sụp xuống nền đất lạnh, nhắm đôi mắt để không phải nhìn thấy cảnh người cảnh sát từ từ rơi xuống.

Đau lòng - Nó không còn là từ để chỉ trạng thái của Ran bây giờ nữa rồi. Ran không đau, cô cảm thấy mình vô dụng, vô dụng đến mức người sống trước mặt mình mà còn để vụt mất.

Cô cảm giác, 6 con mắt của 3 linh hồn nhìn cô đầy giận dữ, đầy trách móc, đầy tổn thương, nhưng Ran chỉ có thể ở đó, ôm đầu khóc lóc.

Vô dụng.
.
.
.
Vodka nhìn Ran với ánh mắt khó hiểu. Dù có sở hữu một đầu óc chậm chạp đến bao nhiêu, hắn ta cũng cảm nhận được nỗi đau của Ran vượt quá xa so với sự đau thương ở mức bình thường, khi nhìn thấy một người nhảy lầu tự tử. Có lẽ nào, cô ta nhìn thấy những sinh vật lạ ở đây? Điều mà không một con người nào làm được?

Ôi, không thể nào - Vodka tự nhủ, rồi biến mất sau một điệu cười chế diễu dành cho Kaito. Kaito nắm chặt bàn tay thành quyền, tức tối chửi rủa:

- Chết tiệt!



***
Shinichi và Ran rời khỏi sở cảnh sát Tokyo sau khi đã giải thích với thanh tra Megure rằng, chỉ nhìn thấy người cảnh sát đó rơi khỏi hiện trường, chứ không hề nhìn thấy gì trước đó. Kaito vẫn tàng hình đứng bên cạnh họ. Sẽ thật ngạc nhiên bao nhiêu, khi mà lúc đến chỉ có hai người, và lúc về có đến ba.

Ran run run trong vòng tay của Shinichi. Thứ cô cảm nhận bây giờ chỉ là nỗi sợ hãi tận cùng và cảm giác bất lực dâng tràn trong lòng.

Trời, đã quang hẳn. Mây xanh lười nhác trôi lững lờ nhẹ nhàng trên tầng không. Những hàng cây hai bên đường, thỉnh thoảng rụng vài cái lá khô khi một cơn gió nào bất chợt thổi tới. Đường phố vẫn tấp nập như thường lệ. Cái không gian bình yên mà Ran thật thèm muốn - nó vốn thuộc về cô, trước khi cô nhìn thấy Họ - những loài sinh vật mà chẳng một con người nào nhìn thấy. Hoặc giả như còn một ai nhìn thấy, cô cũng không biết họ.

Không gian êm đềm, bình thường như bao ngày. Nhưng ai mà ngờ được rằng, ngay trong sở cảnh sát kia - nơi mà con người tin rằng sẽ luôn giải quyết được mọi thứ, lại đang giấu diếm về vụ án con người tự tử hàng loạt bí ẩn.

Ran lắc đầu, cô sẽ không thể tỉnh táo khi nghĩ về đôi mắt trống rỗng và vô hồn như thế. Quay về phía Kaito đang đi bên cạnh, cô hỏi:

- Kaito, linh hồn đó, sẽ ra sao?

Kaito im lặng rất lâu. Cô biết rằng chắc chắn sẽ là một kết quả rất thê thảm. Nhưng cô vẫn muốn biết. Bởi vì chính cô đã khiến người đó rơi vào hoàn cảnh như vậy. Ran nhìn Kaito với ánh mắt kiên quyết. Kaito thở dài nói:

- Sẽ mãi mãi không được chuyển kiếp.

Ran đưa tay bịt chặt miệng, cố ngăn những tiếng nức nở. Trong đầu cô, những dòng chữ "là tại mình" xoay vòng vòng. Ánh mắt hoang mang có lẽ biểu hiện hết lòng cô. Kaito mỉm cười an ủi:

- Không sao!

Shinichi sau một thời gian im lặng, hỏi:

- Cậu có thể kể cho chúng tôi về những gì đang diễn ra rồi chứ? Chúng tôi cần phải biết.

Kaito lại thở dài. Dường như cái thở dài luôn giải tỏa một phần nào tâm trạng. Cậu khe khẽ kể:

- Tôi chỉ biết một phần thôi. Vào một thời gian trong lịch sử, không biết vì một lí do gì, Gin vốn là một thiên thần nhưng phạm phải sát giới, bị đầy ải xuống Địa ngục nhận sự canh giữ của Diêm Vương. Nhưng vì căm hận, hắn đã trốn thoát khỏi Địa ngục, gây dựng lên tộc Ác quỷ. Ác quỷ - chúng là những sinh vật ác độc, sống bằng sự đau khổ của những linh hồn bị tra tấn về thể sát, và tâm hồn khi biết rằng, linh hồn của mình sẽ mãi mãi bị đày đọa như thế. Ác quỷ, có khả năng gieo giắt vào trong giấc mơ những điều kinh khủng và khủng khiếp nhất, khiến họ sống trong mộng mị và phải tự tử, hoặc bán linh hồn cho Chúng.

- Khoan đã, vậy đó là lí do mà con người tự tử không rõ nguyên nhân? - Shinichi nhíu mày, câu hỏi của cậu rất đúng trọng tâm.

Kaito cười buồn:

- Ừ. - cậu nói tiếp - Thần chết chúng tôi có nhiệm vụ đi thu những linh hồn đã tận số, và đưa về một thế giới khác, xét xử và phán quyết xem bao nhiêu lâu nữa sẽ được đầu thai. Chưa bao giờ tôi thấy một danh sách nhiều người phải chết như thế kể từ năm nay.

Không gian ngưng đọng bao quanh Ran và Shinichi. Họ như ngừng thở, để bắt kịp câu chuyện đáng sợ và giống như thần thoại này. Ran hỏi:

- Tại sao lại từ năm nay?

- Ừ, Chúng đáng ra đã bị giam hãm, nhưng không hiểu vì sao, năm trước, Gin được giải thoát và xây dựng lại lực lượng của mình.

- Vậy, Thiên thần, họ làm gì?

Kaito cười tươi, nụ cười đầu tiên trong ngày của cậu mang sự hạnh phúc. Có lẽ, khi nhắc đến những thứ cao đẹp, cậu lại cảm thấy đó là chính nghĩa. Hoặc, có thể, khi nhắc đến Thiên Thần, cậu lại nhớ về một cô gái, xinh đẹp và hiền lành.

- Họ đến nơi có người chết, để cất tiếng hát của họ, siêu độ cho những linh hồn đang đau đớn khi thoát xác.

- Vậy...sao?

- Ừ. Hồi trước, tớ có nghe ba nói. Có một thiên thần, với tiếng hát của mình, đã ru ngủ và đem lại bình yên cho linh hồn. Nhưng Thiên thần đó có vẻ đã trở thành huyền thoại.

Sự yên lặng nặng nề bao trùm cả không gian của họ. Không một ai lên tiếng phá vỡ không khí đó. Cũng không một âm thanh nào bên ngoài, làm tan được sự suy nghĩ mông lung của cả ba. Họ - những con người yêu sự bình yên và sống hết mình vì sự bình yên đó - mỗi người đang theo đuổi những suy nghĩ riêng tư - nhưng đều về một vấn đề chung.

Loài người.

Thần chết.

Thiên thần.

Ác quỷ.

Và giữ vai trò quan trọng nhất, những linh hồn không thể đầu thai.

Khi họ trở về nhà sau một quãng đường xa. Ran nhẹ nhàng vào bếp chuẩn bị bữa tối. Shinichi đã nói rằng, nếu không ăn, sẽ không có sức đấu tranh.

Trong phòng sách của gia đình Kudo, hai khuôn mặt giống nhau nhìn nhau, như thách thức ai có thể nhìn lâu hơn. Họ không nói với nhau một câu nào, nhưng họ hiểu suy nghĩ của nhau. Màn đối mắt kết thúc, khi Kaito quay mặt về phía khác, mỉm cười:

- Tôi nghũ cậu sẽ không có vai trò trong vụ này, khi cậu chỉ là một con người, cậu Kudo!

Shinichi mỉm cười tự tin. Nụ cười như làm bừng sáng mọi thứ trong căn nhà, hơn nữa, bừng sáng cái thiện trong lòng mỗi con người, kể cả Kaito:

- Nhầm rồi. Tôi là Loài người. Và tôi có thứ mà không hẳn một ai trong giới sinh vật lạ các cậu có, trí não. Hiểu chứ Kaito, - Shinichi nói thêm - Và đừng gọi tôi là Kudo.

Kaito mỉm cười hiểu ý. Tên gọi thân thiết và những nụ cười dành cho nhau, phải chăng đã đánh dấu sự hợp tác, và một tình bạn sẽ bền vững ở tương lai phía trước, đầy chông gai và những thử thách đáng sợ?

Hiệp ước giữa Loài người và Thần chết, sẽ không thể coi thường.

Thanks for reading!
Writen by Ngọc Mai.
Ficture: Google. (và đã bị cắt xẻ bởi Mai) ​

End chapter 6: Hợp tác.

Chữ kí của shin_ran_726

17/7/2014, 3:17 pm
avatar
shin_ran_726
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 421
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 742
» Uy Danh Uy Danh : 66
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-07-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-27
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] Những tiếng thét linh hồn


Chapter 7. Tìm thấy.




Bầu trời tối đen như mực, ánh trăng khuyết và những ngôi sao chiếu sáng cả một vùng trời.

2 giờ 15' sáng...

Ran tỉnh dậy khi nghe thấy những tiếng "cạch..cạch" nhỏ dưới nhà. Cô dụi dụi mắt, đưa tay với tới công tắc đèn ngủ bên cạnh. Cô quên mất rằng, mấy ngày nay, cô luôn để đèn ngủ mà chìm vào giấc ngủ mộng mị, luôn bị đeo bám bởi những cơn ác mộng.

Cô mơ màng rời khỏi giường. Những tiếng "cạch ... cạch" dưới nhà đó, chắc hẳn do tên ngốc Kaito gây ra cho mà xem. Ran nhìn thấy ánh sáng hắt ra từ phòng sách. Nhẹ nhàng nắm lấy tay nắm cửa, mở ra và bước vào.

Thứ làm Ran ngạc nhiên, là hình ảnh Shinichi đang chăm chú đọc những quyển sách thần thoại về tâm linh và cả linh hồn. Shinichi trước đây, luôn chăm chỉ đọc sách, và nhất định phải đi ngủ khi qua 12 giờ đêm, nay lại ngồi trên ghế và ngáp dài lúc 2 giờ 15 phút để đọc mấy quyển sách mà trước đây cậu ấy cho rằng... nhảm nhí.

Ran lên tiếng:

- Chuyện lạ nha!

Shinichi ngáp dài, cậu mặc kệ lời nói của Ran.

- Cậu có thể lấy cho tớ một ly sữa không, Ran?

Ran cười:

- Ừm, mà Kaito đâu?

- Nghe nói, cậu ta bị ba lôi về. Chắc sáng sẽ về đây.

Ran trở lại thư viện sau khi đã rót cho Shinichi một ly sữa. Nhẹ nhàng đến bên cạnh, ngồi xuống. Cô tìm một cuốn sách nhiều hình ảnh và ít chữ cho bản thân, lơ mơ nhập hồn vào cuốn sách. Hai người họ ngồi dựa vào nhau như thế, cho đến khi ngủ gật và bị đánh thức bởi ánh sáng từ ngoài hắt vào.

- Tên khốn nào - Shinichi hét lên. Cậu rất ghét bị phá hoại một giấc ngủ chưa đủ giấc.

Ran ngáp ngủ, mở mắt thât nhỏ để có thể thích nghi với ánh sáng, khi mà Kaito mở to cánh cửa phòng sách, để ánh sáng bên ngoài chiếu vào.

Kaito cười khì khì:

- Thấy hai người dựa vào nhau ngủ tình tứ quá. Tớ về mà không biết, nên đáng bị trừng phạt.

Ran và Shinichi cùng đỏ mặt. Họ bật dậy, một kẻ cuống cuồng chạy vào nhà vệ sinh, một kẻ vội chạy và bếp. Để mặc tên Kaito đang nhe răng cười hớn hở.

15 phút sau, khi cả ba đã yên vị trong phòng bếp. Shinichi hỏi nhỏ:

- Ba cậu lôi cậu về chắc hẳn có việc quan trọng nhỉ?

Kaito thở dài ngao ngán:

- Ừ! Đại loại mắng chửi tớ vì bở lỡ một linh hồn và nói rằng, đã có quá nhiều linh hồn bị Ác quỷ bắt giữ.

- Thật tội nghiệp - Ran cảm thán, trong giọng nói của cô có chút run run đầy tội lỗi.

Shinichi nắm nhẹ tay cô, trong khi Kaito nhìn cô an ủi. Cậu nói tiếp:

- Có lẽ tớ sẽ đến địa bàn của Thiên giới một chút, cần có kế hoạch tác chiến.

- Vậy... tớ đi cùng được chứ? - Ran nói, khi nhìn thấy ánh mắt lưỡng lự của Kaito, cô nói nhanh - Tớ muốn biết vì sao tớ nhìn thấy... bọn họ.

- Nếu Ran đi thì tớ cũng đi. - shinichi tiếp lời.

Kaito ra vẻ suy nghĩ, rồi nói như một thủ lĩnh, điều này khiến một Shinichi kiêu ngạo nổi đóa.

- Ừ, được rồi! Đằng nào đến Thiên giới cũng không gặp nguy hiểm - Kaito lấy trong túi một viên nhỏ hình tròn, màu nâu - Shinichi, cậu uống thứ này đi, nó giúp cậu nhìn thấy mọi loại sinh vật.




Vườn Địa Đàng được người ta miêu tả trong sách vở như những nơi tràn ngập sự hạnh phúc và tiếng cười. Để lên được Vườn Địa Đàng, người ta cần có một trái tim thuần khiến, biết yêu thương và chia sẻ. Lúc đó, khi chết đi, họ sẽ được bước trên những bậc thang đầy hoa lá, tiến đến sự bình yên vĩnh hằng.

Nhưng nó chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của Loài người, và được ghi chép lại trong sách truyện.

Có lẽ chưa một con người nào biết rằng, Vườn Địa Đàng chỉ là một nơi của Trái Đất, nơi tràn ngập ánh sáng vĩnh hằng, và được che giấu khỏi những ánh mắt tò mò bằng kết giới.

Vườn Địa Đàng thật đẹp đẽ, với những loài hoa thơm ngát, và những loại cây lạ bắt mắt, độc đáo. Nó vốn là nơi nhộn nhịp, vui tươi. Nay vì một lí do nào đó, nó chìm trong không khí ảm đạm, không chút sức sống.




Người duy nhất trong Vườn Địa Đàng không mang một vẻ mặt nghiêm trọng và u ám, vẫn đang mải mê vui cười cũng lũ bươm bướm đủ sắc cầu vồng, là cô Công chúa của Thiên giới - Aoko Nakamori, hay với cái tên định mệnh của cô - Ran Mori.

Aoko xinh đẹp và ngây thơ như một bông hoa đang trong thời kì chúm chím nở. Với mái tóc nâu ngang vai, cùng đôi mắt tím biếc mê hồn, và đôi cánh trắng muốt sau lưng, Aoko như một thiên thần trong sáng dạo chơi trong khu vườn xinh đẹp.

Aoko, là niềm tự hào của giới Thiên Thần. Là hy vọng duy nhất của Thế giới này.

Đứng phía xa nhìn cô bé vui đùa, Đức Vua khẽ thở dài. Theo sau là vị pháp sư Elena. Ông hỏi:

- Tại sao, con bé vẫn chưa biểu hiện phép thuật nào?

- Thần thực sự không biết - Elena lắc đầu.

Vị Đức Vua thở dài bất lực. Con bé đó, không có cảm hứng với hoa hướng dương như con gái ông. Không thể sử dụng những phép thuật hoàng gia, mà đáng ra nó đã biết sử dụng từ 15 tuổi.

Bỗng dưng, một tiếng nói đằng sau vang lên:

- Thưa Đức Vua, nữ tư tế Kei muốn gặp ạ!

- Cho vào đi!

Gió nhẹ nhàng, đưa mùi thơm của những loài hoa gửi đến thính giác của vị Đức Vua đáng kính. Ông luôn cảm giác yên bình trong khu vườn của mình, ít ra thì nó sẽ giúp ông phần nào quên đi, cuộc đấu tranh ác liệt với tộc Ác quỷ, và cả con gái ông.

- Thưa Đức Vua - Nữ tư tế Kei lên tiếng, phá vỡ sự yên lặng đang sợ.

- Nói đi!

- Thần thực sự không biết có nên nói không. Nhưng... thần đã nhìn thấy một cô gái có khuôn mặt y hệt Công chúa, và đôi mắt tím, khi đi đến nơi có người chết, để hát khúc ca siêu độ.

Vị Đức Vua nhắm mắt, bàn tay nắm chặt lại. Ông không thể bác bỏ ý kiến, rằng Aoko không là cháu gái của ông. Ông nói với nữ tư tế:

- Làm sao có thể chứ! Công chúa đang ở kia - Vị đức vua chỉ tay về phía Aoko đang dạo chơi - có lẽ thứ cô nhìn thấy chỉ là một con người hơi giống thôi.

- Nhưng, thưa Ngài, người đó, có vẻ nhìn thấy chúng thần, khi chúng thần hát khúc hát siêu độ.

Vị Đức Vua xua xua tay, tỏ ý muốn nữ tư tế lui ra.

***​

Nắng nhảy nhót trên mớ tóc bạc của Vị Đức Vua. Ông có vẻ không khác đi rất nhiều so với 17 năm trước. Nhưng tâm hồn ông đang chết dần trong nỗi cô đơn của chính mình. Nếu không có Aoko ở bên ông trong 12 năm qua, có lẽ, ông đã không thể gắng gượng.

Aoko sau một hồi chơi đùa mệt nghỉ, cô chạy lại nắm lấy tay người ông của mình. Có lẽ, chỉ cô hiểu, nỗi mệt mỏi sâu trong trái tim ông. Cô, có thể cho là vô tâm, và hồn nhiên, nhưng lại chỉ có cô mới chữa được vết thương lòng của họ - những Thiên thần nơi đây.

Một hộ vệ chạy vào, nói nhỏ với Đức Vua:

- Thưa ngài, vị kế vị Thần Chết xin gặp Ngài, cùng hai người bạn Loài Người!

- Cái gì cơ? Loài người? - Vị Đức Vua giật mình, rồi sau đó dắt tay Aoko đi đến Đại điện.

***​

Đại điện của Thiên giới cũng lung linh không kém Vườn Địa Đàng, rộng lớn và sạch sẽ. Với những chùm đèn trên cao soi rộng cả vùng rộng lớn. Ran và Shinichi không chớp mắt, thưởng thức độ hoành tráng của nó. Kaito có vẻ đang mất bình tĩnh, mà chẳng ai biết vì lí do gì.

Vị Đức Vua bướ lên, trong tay vẫn là bàn tay cô bé Aoko. Cả ba cùng cúi chào vị Đức Vua. Khi ngẩng đầu lên và ngồi xuống ghế, trong mắt Ran thoáng hiện lên tia ngờ vực. Đó có lẽ cũng là tình trạng chung của cả Shinichi, Aoko, vị Đức Vua và cả những vị thần có mặt trong Đại điện.

Ran giống y hệt Công chúa của họ. Khuôn mặt cùng đôi mắt ánh tím, chỉ khác ở mái tóc. Và Ran có vẻ chững chạc hơn nhiều, so với cô công chúa Aoko.

Aoko là người đầu tiên lên tiếng, phá bỏ không khí lạ lùng này:

- Ôi! Sao cô lại có thể giống ta như thế này! Ta là Aoko Nakamori, gọi là Aoko. Còn cô?

Ran ngại ngùng đưa tay ra bắt lấy bàn tay của Aoko đang chìa phía trước, trong ánh nhìn chăm chú của mọi người:

- Chào Aoko! Tớ là Ran, Ran Mori.

"Cạch..."

Tiếng động vang lên từ phía vị Đức Vua, ông ấy vừa đặt mạnh chiếc quyền trượng trên tay xuống đất, đôi mắt mở to ngỡ ngàng khiến Aoko và Ran giật mình. Shinichi nắm lấy tay Ran, sẵn sàng giúp cô ấy tránh khỏi mọi nguy hiểm.

Vị Đức vua đưa cây quyền trượng cho một Thiên Thần trước mặt. Từ từ tiến lại phía Ran, trong đôi mắt có sự vui sướng, giọng nói run run:

- Ran? Cháu gái của ta sao?

Shinichi kéo mạnh tay Ran, tránh khỏi vòng ôm của Vị Đức Vua, nói:

- Xin lỗi, nhưng làm ơn hãy giải thích cho chúng tôi biết, chuyện gì?

Vị Đức Vua thở dài. Ông nói với giọng uy nghiêm:

- Ngoài ba vị khách, Elena, Shiho, tất cả ra ngoài hết đi. - Ông phẩy tay, rồi như nhớ ra gì đó, ông nói - Cả Aoko cũng ở lại, con bé cũng có quyền được biết.

Dù không phải cháu gái ông, nhưng nó cũng đã ở bên ông 12 năm, giúp ông xoa dịu nỗi đau. Tất cả mọi người ngồi xuống ghế, trong khi Aoko đỡ Vị Đức Vua lên ngai vàng của mình.

Im lặng. Không ai dám đưa ra câu hỏi, không khí thật quỷ dị. Chỉ có vị Pháp sư Elena nhìn chăm chú khuôn mặt Ran khiến cô thấy khó chịu.

Mùi hương hoa thoang thoảng trong gió.

Vị Đức Vua đưa tay đến phía Ran, mong muốn Ran bước đến. Cô đứng dậy, trong khi Shinichi có ý ngăn cản.

- Không sao đâu, Shinichi. - Cô nói với Shinichi - "Vì tớ cảm thấy ông ấy thật thân thương"

Vị Đức Vua để Ran ngồi bên cạnh ông, bên trái, như cách Aoko ngồi bên cạnh ông, bên phải. Ông chầm chậm lên tiếng:

- 17 năm trước. Con gái Eri của ta, đã dùng phép thuật chỉ nó có, để giải quyết số Ác Quỷ còn lại. Khi nó đi, để lại một cô con gái một ngày tuổi cho bạn bè nó nuôi hộ. Tên là Ran Mori, với đôi mắt tím. - Ông quay sang nhìn Ran trìu mến - Chúng ta đã tưởng nhầm là Aoko khi nhìn thấy con bé gần Vườn Địa Đàng 12 năm trước.

- Vậy đó là lí do cô ấy nhìn thấy các sinh vật khác không phải con người. - Shinichi lên tiếng hỏi - Vì cô ấy là thiên thần.

Hơn tất cả mọi người, đầu óc Shinichi vẫn hoạt động linh hoạt như vậy, tìm ra mấu chốt của vấn đề.

- Ừ, và ta cũng đang thắc mắc vì sao cậu lại nhìn thấy Chúng tôi.

Shinichi nhún vai, không trả lời.

Ran ngồi bên cạnh, cô đang run run trong lời giải thích của vị Đức Vua. Cô mấy lần định mở miệng nói, nhưng rồi lại không biết phải nói gì.

Bỗng nhiên, vị pháp sư Elena và con gái Shiho quỳ xuống, nhẹ giọng:

- Công Chúa!

Không khí lại ngưng đặc một lần nữa, trong sự sững sờ của Ran, và nỗi đau đớn của Aoko, hóa ra những người cô tưởng là người thân của mình, lại không phải.

Kaito lên tiếng, giải vây cho hai cô gái:

- Thôi nào! Vấn đề cấp bách ở đây, là chuyện khác.

Vị Đức Vua thoát khỏi sự hạnh phúc ông đang có, ông mỉm cười rạng rỡ:

- Chúng ta sẽ bàn chuyện đó vào ngày mai. Khi do thám của ta trở lại, và trong thời gian đó hai cậu có thể ở lại đây - Ông dịu dàng nhìn Ran, nói tiếp - Ta mượn Ran nhé, và cả Aoko nữa.

Kaito và Shinichi được cô gái xinh đẹp với mái tóc ngắn nâu đỏ đưa tới phòng nghỉ ngơi. Cô gái có vẻ lạnh lùng với đôi mắt xanh biển lơ đãng. Bỗng dưng, cô gái lên tiếng:

- Cậu là Shinichi Kudo à?

Shinichi ngạc nhiên:

- Sao cậu biết?

Shiho chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng nói tên mình:

- Tớ là Shiho Miyano, sở hữu pháp thuật trắng.

- E hèm, hai người đang bỏ lơ tôi. - Câu nói của Kaito làm thắc mắc của Shinichi bay lên. Cả ba cùng nói chuyện vui vẻ, trên con đường đầy hoa hướng dương và hoa oải hương.

***​

"Hộc ... hộc..."

Tiếng thở gấp vang lên trong không gian, đầy mệt mỏi và khó chịu. Một giọng nói khác vang lên:

- Nghe này, đi theo mật đạo này, cô sẽ thoát khỏi đây. Tìm đến chàng trai Kudo Shinichi, cậu ta sẽ giúp cô giải quyết vấn đề. Và hơn cả, tuyệt đối không được phép để lộ thân phận.

Những tiếng bước chân nặng nề vang lên. Một cô gái với mái tóc dài đỏ đang chạy trong con đường đầy xác chết đã khô cứng.

Nhịp tim đập nhanh cùng với những tiếng thở gấp hòa quyện vào nhau trong không gian...

Thật đáng sợ!


Thanks for reading!
Writen by Ngọc Mai.
Ficture: Google

Chữ kí của shin_ran_726

21/7/2014, 10:46 am
avatar
shin_ran_726
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 421
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 742
» Uy Danh Uy Danh : 66
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-07-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-27
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] Những tiếng thét linh hồn


Chapter 8. Tìm thấy...




Thiên đường quả thật đúng với lời đồn đại. Nơi có phong cảnh thơ mộng với những màu sắc tươi đẹp, hòa chung với tiếng hót của những loài chim lạ, thoang thoảng xung quanh thêm mùi thơm của những loài hoa tuyệt sắc. Ran có thể ở đây, mãi mãi cũng có thể được. Cô tự mỉm cười vì ý nghĩ tham lam của mình. Cô cũng đã dần quen với việc, cô là công chúa giới Thiên Thần. Cũng không còn bỡ ngỡ với vòng tay của ông ngoại cô. Nhưng có cảm thấy chút buổn, bởi cô sẽ không bao giờ được gặp lại ba mẹ cô nữa. Theo lời ông ngoại - họ đã chết!

Ran thở dài. Bỗng nhiên cô cảm thấy hơi ấm từ một bàn tay khác chạm nhẹ lên tay cô. Cô giật mình nhìn sang, là cô gái giống cô tên Aoko Nakamori. Ran cười nhẹ, trong khi Aoko nói:

- Chúng mình sẽ làm bạn chứ! Dù có hơi buồn vì đây không phải gia đình của mình nhưng, mình cũng rất cảm thông với Ran. Mình cũng không biết ba mẹ mình giờ đang ở đâu.

Ran nhẹ nhàng vỗ tay vào tay Aoko, cười:

- Đừng lo. Cậu sẽ tìm lại được họ thôi, Aoko. Và đây là gia đình của cậu. Của cả tớ.

- Thưa ... Đức Vua mời hai vị vào Đại Điện.

Aoko và Ran bật cười vị hậu vệ không biết gọi hai cô là gì. Nhưng thân phận đó đâu quan trọng, quan trọng họ là bản thân họ. Và họ nhận ra điều đó - đó mới là điều quan trọng nhất.

Ran nắm nhẹ tay Aoko kéo vào Đại điện. Gió cùng hương hoa vẫn di chuyển trong không khí. Minh chứng tình bạn đẹp cho những ai biết yêu thương.

.
.
.

Mặc dù Ran đã đến Đại Điện một lần, nhưng Ran vẫn không thể hết bỡ ngỡ khi nhìn thấy Đại điện rộng lớn và lộng lẫy. Cô bước đến ngồi cạnh Shinichi, trong khi Aoko ngồi cạnh Kaito. Ran mỉm cười, có vẻ hai người họ từng biết nhau. Thể nào mà có lần Kaito nói, cô rất giống một cô gái.

Vị Đức Vua gật đầu với một vị thần đứng bên cạnh. Vị thần hắng giọng:

- Thưa Đức Vua, và...

- Hãy gọi chúng là hai vị Công Chúa - Vị Đức Vua nói khi người kia có vẻ không biết nên gọi như thế nào.

- Vâng thưa Đức Vua, hai vị Công Chúa và các vị, qua lần đi tìm hiểu ở thế giới bóng đêm này, thần đã thu hoạch được một số nguồn tin đáng kể.

Mọi người ngồi trong Đại Điện đều im thin thít. Họ chờ đợi một tin tốt lành đến, hoặc dù cho là một tin không mấy tốt, họ sẽ cùng nhau chiến đấu.

- Chúa tể Bóng đêm Gin đang tìm kiếm vị Tiên trong truyền thuyết. Họ tin rằng cô ta có sức mạnh giúp cho Chúng thống trị nhân loại và cả ba giới, Tiên, Người, và Ma.

- Khoan đã - Shinichi thắc mắc - Vị tiên?

- À! Đó là một vị tiên nhỏ bé, chỉ bằng một bàn tay, tên là Bell. Cô gái đó trước đây là tì nữ thân cận bên một vị Thiên thần đã phong ấn Gin. Nhưng vị Thiên thần ấy nay đã mất tích, và cô tiên tên Bell đó đang ngủ một giấc ngủ dài. Tương truyền rằng, ai đánh thức Tiên Bell, sẽ là chủ nhân mới của Bell. - Vị Đức Vua giải thích, rồi gật đầu cho vị Thần tiếp tục.

- Và một tin quan trọng nữa là, người thừa kế Tộc Tiên Cá bị mất tích, thần dân của Tộc đang ra sức giết con người như muốn đe dọa chúng ta vì họ nghĩ tộc Ác Quỷ có liên quan.

Vị Vua đập mạnh tay xuống bàn. Ông đang rất tức giận. Ông thật không thể ngờ rằng trong vũ trụ này lại có nhiều thứ đáng sợ thế. Giết những sinh vật sống vô tội và tiêu diệt lẫn nhau.

- Thần nghĩ rằng chúng ta phải tìm ra Vị Tiên Cá đó nếu không, con người sẽ không thể bình yên.

Vị Đức Vua thở dài. Ông thực sự không biết phải làm sao.

Kaito lên tiếng:

- Giới thiên thần các người không làm gì được sao?

- Chúng tôi có thể, nhưng chúng tôi không được giết hại ai. Đó là lời hứa từ xa xưa của Tiên Giới.

- Nhưng đó là người xấu! Nếu không loại trừ Chúng, cả vũ trụ này sẽ diệt vong nếu chúng ngày càng mạnh. - Aoko nói, khuôn mặt cô đầy sợ hãi. Cô chưa từng biết rằng, tồn tại những chuyện như thế.

Cả Đại Điện yên lặng. Cái không khí nặng nề bao bọc cả tòa lâu đài diễm lệ.

Con người ta - vẫn luôn đầu hàng số phận như thế. Đầu hàng khi đã quá mệt mỏi và mất thời gian cho một bài toán khó. Đầu hàng cho một điệu nhảy không thể học. Đầu hàng khi không thể chờ đợi một bộ phim trong khi bản thân quá mêt mỏi. Đầu hàng khi quá chán phải theo đuổi một cô gái không yêu mình.

Con người, à không, mọi loài sinh vật đều thế! Đều buông xuôi bản thân và đầu hàng khi bất lực. Rất nhiều lần! Nhưng họ đầu hàng vì biết, ngày mai khi tỉnh dậy, họ sẽ vẫn tiếp tục làm công việc đó, và nó sẽ không gây ảnh hưởng gì quá lớn cho cuộc sống của họ.

Nhưng...

Họ sẽ không bao giờ từ bỏ khi mục tiêu đặt ra, và kết quả mang lại sẽ thực sự lớn.

Họ sẽ không từ bỏ khi theo đuổi một cô gái mình yêu thật lòng.

Họ không bao giờ đầu hàng để rồi phải làm nô lệ.

Họ sẽ không dừng lại khi họ có mục tiêu phấn đấu và vinh quang khi dành được chiến thắng.

Shinichi nói, vẫn cái giọng điệu tự tin. Nhưng bên trong nó còn ẩn chứa cả chút tin tưởng. Cậu sẽ hoàn thành mục tiêu lớn khi cậu có họ - có bạn bè. Cậu không hề cô độc.

- Tôi sẽ cứu lấy Loài người. Giờ sẽ bắt đầu điều tra về Tiên Cá, được chứ?

Kaito vỗ tay:

- Tôi sẽ tiến lên cùng cậu. Giờ thì tôi xin phép rời khỏi đây, thưa Đức Vua.

.
.
.

Giống như khi họ đến, cảnh vật vẫn thế. Nhưng phải chăng lòng người có sự thay đổi lớn. Thay đổi khi họ có mục tiêu phấn đấu cao cả. Thay đổi khi cậu có quyết tâm lớn. Và thay đổi vì họ có sự ấm áp từ trái tim đang đập.

Vị Đức Vua ôm Ran, hỏi:

- Cháu sẽ không ở lại đây thật ư, Ran?

Ran cười, ôm lại ông ngoại mình. Ông đã nói cô có thể ở lại với ông, nhưng cô muốn đi cùng Shinichi.

- Cháu sẽ nhớ ông nhiều!

Vị Đức Vua biết là không thể khuyên bảo, đành thở dài. Ông đeo lên cổ Ran một chiếc vòng cổ ngọc trai, nói:

- Nó là của mẹ cháu.

Ran và mọi người từ biệt vị Đức Vua và mọi Thiên thần khác. Bỗng dưng, giọng nói của Aoko vang lên đằng xa:

- Chờ Chờ với!

- Gì thế? - Mọi người ngạc nhiên?

- Tớ cũng muốn đi tìm ba mẹ tớ. Có lẽ họ là con người.

.
.
.

Thành phố nhộn nhịp và ồn ào, khi về đêm, sẽ trở lại không khí nguyên thủy của nó. Bình yên và lặng lẽ, chờ đợi bóng tối qua đi, để ngày mai lại đến.

Người ta luôn tin rằng, sau cơn mưa trời lại sáng. Nhưng ít ai hiểu rằng, để đổi được ánh sáng sau cơn mưa đó, người ta cũng đã phải cố gắng không ngừng nghỉ. Đó cũng chính là lí do mà Ran và mọi người đang ngáp dài đọc những quyển sách thần thoại từ xa xưa về Loài Tiên Cá và Giới Thiên Thần.

Kaito và Shinichi mỗi người một góc phòng, trên tay cầm một quyển sách dày, đọc chăm chú, trong khi đôi mắt lờ đờ. Ran cũng vậy, mặc dù thứ cô đọc chỉ là một cuốn truyện cổ tích về nàng tiên cá. Cô thực sự không thể đọc được những cuốn sách dày như thế kia. Aoko dựa trên vai cô, như một đứa trẻ, ngủ ngon lành.

- Khốn khiếp! Toàn những thứ con người tưởng tượng ra. - Kaito bực mình, vứt quyển sách xuống bàn, khiến Aoko giật mình trong giấc ngủ mơ màng.

Ran đưa tay lên miệng gia hiệu "suỵt". Aoko lại chìm vào giấc ngủ.

Shinichi thờ ơ nói:

- Có những câu chuyện rất đúng đấy. Có rất nhiều tài liệu của các nhà tâm linh và người sống với Phật. Con người không có phép thuật, nhưng họ có trí não. Vì vậy, - Shinichi nhấn mạnh, sau khi lườm Kaito một cái cháy mặt - hãy ngồi im và đọc đi.

Shinichi nói đúng. Con người không có phép thuật, nhưng họ có trí não.

Trong khi họ - những anh hùng của chúng ta đọc những cuốn sách thần thoại, tôi sẽ kể cho các bạn nghe về một truyện thuyết, truyền thuyết về Ma - Người - Tiên.

Ngày xưa, rất rất xưa, khi Chúa bắt đầu gây dựng sự sống trên hành tinh xinh đẹp này. Ông đã nặn ra hình dáng của sinh vật có đôi cánh trắng muốt đầu tiên. Đó là Thiên Thần - nhân hậu và sở hữu sắc đẹp. Ông muốn sinh vật sống trên hành tinh của ông phải thật thánh thiện và hiền lành. Họ sở hữu sức mạnh của ánh sáng, sống vui vẻ trong Vườn Địa Đàng, sung sướng qua ngày đến nhàm chán. Thấy thế, Chúa đã tạo ra một sinh vật khác với đôi cánh xấu xí và sở hữu một màu đen tuyền - là Ác Quỷ. Vì Ác Quỷ không được hạnh phúc và vui vẻ như Thiên Thần, nên Chúa đã để họ sở hữu sức mạnh đen và được sử dụng tự do.

Thế là, cuộc chiến giữa Thiên Thần và Ác Quỷ bắt đầu.

Vì Thiên Thần quen sống an nhàn và vui vẻ, nên họ đã yếu thế trước Ác Quỷ - hung hăng và dữ tợn.

Chúa thấy rằng hành tinh mình tạo ra sẽ bị hủy diệt mất, nên ông tạo ra Loài người - không hề sỏ hữu một sức mạnh gì ngoài một bộ não được nặn bằng đất. Nó là trí khôn.

Loài người nhanh chóng giúp Thiên Thần đẩy lùi sự xâm lăng của Ác Quỷ, mặc dù tổn thất không hề ít.

Vì thế, Thiên Thần đã trả ơn bằng cách là thiên thần hộ mệnh của con người.

Chính vì vậy, qua ngàn đời, Ác Quỷ vẫn luôn ghi thù, luôn muốn Loài người và Thiên thần làm nô lệ cho mình.

Chúng vẫn luôn nuôi tham vọng làm chủ địa cầu rộng lớn này.

Cho đến ngày nay, khi con người đã quên đi sự tồn tại của các sinh vật khác, nhưng họ vẫn có trí não và sự quyết tâm vẫn luôn nung nấu trong da và máu của họ.

.
.
.

Kaito hét lên, như bắt được vàng:

- Tôi thấy rồi! Tôi thấy rồi! Cuốn sách ghi lại nơi ở của Tộc Tiên Cá và cách tìm đến.

Tiếng hét của Kaito khiến Aoko tỉnh ngủ. Cả bốn cùng chụm đầu vào một quyển sách đã có từ lâu đời mà không hiểu Shinichi kiếm từ đâu ra.

Họ bàn bạc và chuẩn bị cho một chuyến đi mới.

Thank for reading!
Writen by Ngọc Mai​

Chữ kí của shin_ran_726

Sponsored content

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] Những tiếng thét linh hồn



Chữ kí của Sponsored content



Trả lời nhanh
Page 1 of 1