HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in


|

[MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...

View previous topic View next topic Go down
Go to page : Previous  1, 2, 3, 4
21/9/2012, 8:06 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...


Post trong tình trạng đầu có quay cuồng nên mn thông cảm về những sai sót trong fic nhé!!^^"

----------------------------------

Bình minh ló dạng sau rạng núi phía xa xa, sương mù còn đọng nhẹ trên cành lá và vương đâu đây trong không khí tạo thành 1 bức màn trắng đục. Vào giờ này thì có lẽ người người đang chui rúc trong chăn mà ngủ nhưng ỏ Vân Thương quốc này thì ai nấy đều đã thức giấc và đang chuẩn bị cho công việc buổi sớm của mình vì hôm này là 1 ngày vô cùng trọng đại của họ.

Chiếc xe ngựa chở hàng hóa cọc cạch chạy trên con đường đông đúc, bên trong chiếc xe, à không, bên trong 1 cái giỏ đồ ăn trống rỗng, 2 cô nàng Hồng Ngọc và Thiên Thiên vẫn đang an giấc nồng. Và họ cũng chính là lí do mà cái giỏ đồ ăn lúc nãy trống rỗng. Chiếc xe vấp phải 1 cục đá nhỏ khiến xe bị nảy lên không trung làm cô nàng Thiên Thiên đang ngủ tự dưng bị...đập trúng đầu phải tỉnh giấc. Mình đã không được ngủ thì hà cớ gì phải để người khác yên giấc, thế là cô nàng...kéo luôn cô Hồng Ngọc dậy.

Cả 2 người ngồi dậy 1 ngáy ngủ còn 1 đang tức vì tự dưng bị...u đầu dáo dác nhìn quanh. Cô Hồng Ngọc lên tiếng trước.

-Ủa, sao mình lại ở đây? Giường của mình đâu rồi?

Nghe câu nói đó đủ hiểu là cô nàng vẫn...chưa có tỉnh, Thiên Thiên liền tranh thủ cơ hội dùng 2 tay vỗ vỗ vào má của chị mình 1 cách...nhiệt tình.

-Tỉnh dậy đi, đây có phải là nhà của chị đâu!!

Sau 1 hồi lãnh đủ, cô Hồng Ngọc cũng trở về với hiện thực nhưng đang còn ấm ức với 2 cái má đỏ lừ nhưng còn biết làm gì nữa, mà thôi, nhi nữ trả thù...trăm năm cũng không muộn mà, lo gì.

2 cô nàng hé mắt nhìn ra bên ngoài, 1 khung cảnh nhộn nhịp và đông vui hiện ra trước mắt. Những người có cách ăn mặt kì lạ đang rao bán những món hàng cũng...kì lạ nốt. Họ bày bán xung quanh lề đường, ai ai cũng reo to để giới thiệu về món hàng của mình.

-Đây là nơi nào vậy trời? Bán như vậy bộ không sợ bị đội tuần tra hốt hết hàng à?_Cô Thiên Thiên làu bàu.

Cô Hồng Ngọc sau 1 hồi suy nghĩ thì trả lời cô em mình 1 cách vô cùng ngắn gọn.

-Chắc đây là chợ đen đấy!!

Dù không biết là đúng hay sai nhưng cô Thiên Thiên cũng khe khẽ gật đầu, bất thình lình 1 âm thanh gì đó vang lên từ phái sau khiến cả 2 người đều quay lại.

Trước mắt họ là 1 dãy tường thành vô cùng uy nghi và tráng lệ cao ngất trời. Phía trên cắm những lá cờ với gam màu sắc hỗn độn nhưng không kém phần bắt mắt. Ở mỗi vị trí cắm cờ đều có 1 người lính đứng canh, mặt ai nấy cũng lạnh và uy nghiêm như...tử thần. Ở giữa bức tường thành kia có 1 dòng chữ màu đỏ chói lọi TỬ CẤM THÀNH.

-Ủa, cái tên Tử cấm thành này sau nghe quen quen ta!!_Cô Thiên Thiên nói và lục tung mọi thứ trong đầu để tìm xem mình đã ngeh cái địa danh này ở đâu nhằm từ đó mà tìm ra manh mối nơi mà họ đang lưu lạc.

Cô Hồng Ngọc thấy vẻ đăm chiêu của muội muội tình thì phì cười tuôn ra 1 câu bỡn cợt.

-Thì trong phim chứ đâu, ở thời xưa nơi vua ở được bảo vệ bằng Tử cấm thành mà!!

-Ừ nhỉ!!_Cô Thiên Thiên mỉm cười.

Ý...Khoan đã, đợi chút, ở thời xưa? Ở thời xưa sao? Đúng rồi còn gì từ cách ăn mặt đến hành xử của những người dân ở đây và cả cái cách bố trí Tử cấm thành đều na ná như mấy cái bộ phim cổ trang mà bữa hôm trước cả nhóm Thập tỷ muội của họ kéo đi coi kể về 1 cô gái xuyên không về quá khứ. Vậy nghĩa là...

Hồng Ngọc đưa mắt nhìn sang cô Thiên Thiên mà trên mặt bắt đầu đổ ra...mồ hôi hột.

-Thiên Thiên...không phải là...chúng ta đã xuyên không rồi chứ!!

Nhìn tỷ tỷ của mình, Thiên Thiên tự nhiên bị...đơ, cô hết lắc đầu rồi lại gật đầu rồi lắc đầu mãi mà không có được đáp án chính xác.

Trong lúc cả 2 đang muốn nổ tung đầu vì mấy cái suy nghĩ đó thì tiếng của 1 người đàn ông từ đâu đó vọng tới làm cả 2 giật mình.

-Nhanh lên nào, nhanh lên nào!!_Tiếng người đàn ông như thúc giục cái gì đó.

Cả 2 cô nàng nhanh chóng quên mất mình đang nói về cái gì lại hé mặt lên quan sát chuyện gì đang diễn ra. Phía trước là cửa vào Tử cấm thành, người canh cửa là 1 người đàn ông mặt mày bặm trợn trong vô cùng đáng sợ, xung quanh ông ta là những người đàn ông khác trông trẻ hơn. Trên tay họ đều có 1 thanh giáo bén cọt. Hình như họ làm nhiệm vụ kiểm tra những người đi qua cửa.

Chiếc xe của 2 cô nàng đang ngồi hiện đang sắp qua cửa và theo thứ tự xếp hàng thì nó đứng vị thứ 2, ở vị trí thứ nhất là 1 chiếc xe ủ đầy rơm, khi chiếc xe ấy tiến đến chỗ tên canh cửa thì ông ta dùng cây giáo sắc bén ấy đâm đâm vào ụ rơm hình như là để kiểm tra có người đi...nhờ trong ấy không. Sau 1 hồi chắc chắn rằng không có người thì ông ta mới cho qua.

Mà khoan, vậy là chiếc xe của 2 cô nàng kia cũng sẽ bị kiểm tra như thế sao? Xe kia không có người đi nhờ nhưng mà chiếc xe chở đồ ăn này thì có. Nếu bị kiểm tra như thế chẳng khác nào sẽ...toi đời. Nghĩ đến thế cả 2 cô nàng như đồng loạt nuốt 1 cái gì đó ở cổ cố cho nó trôi xuống, mồ hôi toát ra dầm dề. Tới lượt xe của họ rồi, làm sao đây? Giờ mà nhảy xuống thì cũng có kịp đâu, thôi đành phó mặt cho trời vậy!! Nghĩ rồi cả 2 đưa tay rinh thêm 1 cái giỏ trống khác và úp lên đầu mình chấp 2 tay lại cầu nguyện.

Chiếc xe bị chặn lại khi sắp đi qua, tên canh cửa bước tới, hắn nói rõ ta có vẻ lá quát nạt.

-Đây là gì?

Mã phu trả lời.

-Thưa đại nhân, đây là lương thực tôi phục lệnh hoàng thượng mang vào.

Nói đoạn mã phu lấy từ trong túi ra 1 tấm thiếp canh màu vàng đưa cho tên canh cửa, đọc xong hắn nhìn vào những rổ thức ăn 1 lúc rồi nói.

-Được rồi, ngươi vào đi!!

-Đa tạ đại nhân!!

2 cô nàng ngồi im thinh thích trong xe và run bần bật nhưng sau khi nghe xong cuộc đối thoại đó họ nhìn nhau 1 cách ngỡ ngàng.

-Dễ dàng vậy sao?

Chiếc xe ngựa dần tiến vào địa phận hoàng cung và sắp yên vị nơi...nhà bếp.


------------------------------------------



Sáng sớm cả triều định Vân Thương quốc đã vô cùng nhộn nhịp, khắp nơi trang hoàng vô cùng lộng lẫy với gam màu đặc trưng là đỏ. Hôm nay ai cũng ăn mặc vô cùng xinh đẹp và trang nghiêm, khắp nơi trong ngoài hoàng cung đều được canh gác nghiêm ngặt để bảo vệ an ninh trật tự. Chả là hôm nay là ngày hôn lễ của vương tử và vương phi- 1 cuộc hôn lễ được mong đợi từ lâu vì nếu như 2 người họ kết hôn thì cả Vân Thương quốc này sẽ vững như núi bằng chứng tốt nhất là từ khi vương phi bất đắc dĩ kia được rước về thì hầu như quân Vân Thương quốc đi đến đâu giặc chết đến đó hầu như không còn 1 móng.

Hoàng thượng, hoàng hậu, các quan lại từ thấp tới cao đều tụ tập đông đủ phía ngoài hoàng cung, đây là nơi sẽ diễn ra nghi thức cuối cùng trong buổi hôn lễ- Hòa huyết. Máu của tân nương và tân lang được lấy ra từ trước và được đặt trong điện thờ từ tối qua đợi đến sáng hôm nay sẽ mang tế trời đất chứng giám họ đã là phu thê thật sự.

-Tân lang tới!!_Người chủ trì buổi hòa huyết nói to.

Từ phía xa xa, huyết y nam tử từ từ bước đến, đường hoàng, uy nghi lẫm liệt, anh tuấn bất phàm có thể gọi là đệ nhất mĩ nam tử. Tống Phong vương tử vận bộ hỷ phục màu đỏ, mái tóc đen dài bồng bềnh trong gió tựa hộ như tiên giáng trần. Vị vương tử bước đến đứng trước bàn chứng giám, miệng khẽ nở 1 nụ cười đẹp tựa ánh bình mình chờ đợi tân nương tử của mình đến.

Bỗng xuất hiện từ đằng xa, cô thị nữ chạy đến với vẻ hốt hoảng.

-Vương....vương phi biến mất rồi!!

Biến mất đâu mà biến mất, bỏ trốn thì đúng hơn, chả là tối hôm qua sau khi bàn luận về kế hoạch đào tẩu thì cả 2 cô nàng Thiên Phong và Giang Khanh quyết định...leo tường mà bỏ trốn. Nhưng bởi phái ngoài canh gác nghiêm ngặt, cửa thành đóng kín nên cả 2 không thoát ra được đành trốn ở 1 chỗ nào đó chờ đến sáng mai rồi trốn. Nhưng 2 cô nàng này quên mất rằng Giang Khanh hiện đang đóng vai vương phi bất đắc dĩ được mọi người vô cùng yêu mến, vương phi này mà mất tích thì chắc chắn cả kinh thành sẽ náo loạn. Và đúng y như vậy, cô thị nữ vừa dứt cậu mọi người có mặt trong buổi lễ ai cũng hoảng hốt, tất cả binh lính được điều đi khắp các ngỏ ngách trong hoàng cung để tìm vương phi. Riêng phần vị vương tử thì vẻ mặt của anh ta đầy lo lắng, sầu muộn.

-Bình nhi, phải chăng này đã không còn yêu ta?


------------------------------------------------


Binh lính có mặt khắp nơi trong ngoài hoàng cung, dân trong kinh thành cũng bỏ luôn việc làm ăn mà rủ nhau đi tìm vị vương phi kính mến của họ nhưng không ai trong số họ nghĩ đến 1 nới- nhà bếp.

Sự việc là tối qua cả 2 người họ bỏ trốn nhưng vì đói quá nên đành...đi tìm thức ăn, chui được vào nhà bếp cả 2 chỉ định ăn 1 chút rồi đi ai có dè ăn nhiều quá đâm ra...buồn ngủ và kết cục là...ngủ ở dưới bàn ăn. Nhưng cũng may không ai phát hiện ra vì giờ ai nấy đều lo đi tìm vương phi mất rồi.

Thiên Phong ghé mắt ra nhìn xung quanh khi bảo đảm không có ai mới ngoắc ngoắc tay vào trong.

-Chị Giang Khanh, ra đi!!_Cô nói khẽ.

Từ phái trong, Giang Khanh từ từ ló mặt ra ngoài, đầu tóc bù xù, mặt toàn nhọ mà không chỉ mình cô mà cả 2 đều như bà táo vậy.

-Giờ chúng ta làm gì?_Giang Khanh giật giật tay của Thiên Phong.

Liếc nhìn xung quanh xem có thứ gì có thể sử dụng trong tình cảnh này không thì đập vào mắt 2 cô nàng là 1 bộ quần áo của thị nữ và y như không hẹn mà gặp, cả 2 phóng nhanh tới 2 bộ quần áo đó.

-Nếu chúng ta bận những bộ đồ này thì chắc không ai nhận ra đâu nhỉ?_Giang Khanh cười tươi tắn.

Thiên Phong khe khẽ gật đầu và họ nhanh chóng thay đổi y phục.

Cả 2 người không để ý rằng, phái bên ngoài có 1 chiếc xe ngưa được dựng sẵn và từ trong chiếc xe đó, 2 cô nàng Hồng Ngọc và Thiên Thiên nhảy phóc ra.

-Cha cha, không biết mấy người này đang tìm ai mà xôn xao dữ vậy, chắc là quan trọng lắm!!_Thiên Thiên nói và phủi phủi mấy cây cải trên đầu mình.

-Ừ, thôi kệ đi, tốt nhất là chúng ta đừng có nhiều chuyện!!_Hồng Ngọc thở dài cũng đang lấy mấy cọng hành xuống.

-Bên kia có người, qua xem thử!!_Tiếng của 1 tên lính vang lên khiến cả 2 người giật mình và tiếp sau đó là 1 toàng người từ đâu bỗng nhiên chạy đến.

-Trời đất, làm sao đây Thiên Thiên?_Hồng Ngọc lo lắng thiếu điều muốn nhảy cẫng lên.

Thiên Thiên cũng không bình tĩnh được mấy nhưng bỗng đập vào mắt cô nàng cánh cửa của gian nhà bếp.

-Thôi trước sau gì cũng chết!! Liều vậy!!_Nói đoạn cô nàng kéo tỷ tỷ của mình đi 1 mạch vào căn nhà đó để...trốn.

"Cạch"

Cánh cửa bật mở, 2 cô nàng Giang Khanh và Thiên Phong đã thay xong quần áo, nhìn thấy ánh sáng và bóng người tiến vào, cả 2 giật mình.

-Ai đó?

Giọng nói bất thình lình vang lên cũng làm cho cô Hồng Ngọc và Thiên Thiên khẽ giật mình, chẳng lẽ nơi này cũng không yên.

Cả 4 người run bần bật khẽ hé mặt từ từ nhìn xem đối phương là ai thì 1 lúc sau, 4 mắt nhìn nhau với vẻ ngỡ ngàng pha lẫn vui mừng nhưng tràn ra lại là những giọt nước trắng tinh khiết.

-Giang Khanh, Thiên Phong!!_Cô Hồng Ngọc và Thiên Thiên reo lên rồi chạy tới ôm chầm lấy 2 người bạn của mình.

2 cô nàng kia ngơ ngác không tin nổi rnag82 có thể gặp lại các tỷ tỷ của mình ở đây.

-Chị Hồng Ngọc, chị Thiên Thiên, đây không phải là mơ chứ!!_Môi Giang Khanh khẽ run run.

-Tất nhiên là không phải mơ rồi, không tin hả?_Cô Thiên Thiên mỉm cười gian xảo rồi lấy tay bẹo má Giang Khanh nhưng cô nàng không buồn tức giận vì đó là minh chứng rõ ràng nhất là Giang Khanh và Thiên Phong không phải là 2 người đơn độc tại nơi này.

Cả 4 người vui vẻ quây quần bên nhau mà quên mất tình cảnh hiện giờ của họ.

-À mà, thật ra đây là đâu vậy nhỉ?_Cô Thiên Thiên sực nhớ.

-Theo phỏng đoán của em và chị Giang Khanh thì có lẽ chúng ta đã xuyên không vào 1 thời kì nào đó của quá khứ!!_Thiên Phong nói.

Cô Hồng Ngọc và Thiên Thiên cũng không lấy làm bất ngờ là mấy vì họ cũng phỏng đoán là như vậy rồi mà, chuyện họ lo lắng hiện giờ là nếu như vậy thì chắc chắn những người còn lại cũng rơi vào những thời kì khác nhau vậy việc tìm ra nhau sẽ khó càng thêm khó.

-2 chị mấy ngày nay đã đi đâu?_Giang Khanh bất chợt hỏi.

Thiên Thiên và cô Hồng Ngọc nhìn nhau họ thở dài 1 lúc rồi kể cậu câu chuyện mình bị rơi vào tai mụ tú bà chút nữa trở thành kỹ nữ và những tai nạn xui xẻo từ trên trời rớt xuống của mình.

Thiên Phong cười sằng sặc.

-Không ngờ nhị tỷ và tam tỷ lại bị rơi vào lầu xanh, chuyện không thể tưởng!!

Tiếp sau nụ cười đó là cô em nhỏ nhất Thiên Phong phải chịu đủ 2 cái cú của 2 tỷ tỷ mình và cô nàng phải thề rằng không được hé răng về chuyện này thì mới được tha.

-Còn 2 em!!_Sau khi đã dần Thiên Phong 1 trận tơi tả cô Hồng Ngọc quay sang mỉm cười hỏi thăm.

Giang Khanh cũng không ngần ngại kể về cuộc gặp gỡ kì lạ của mình và việc mình phải trở thành vương phi bất đắc dĩ.

Hồng Ngọc sau khi nghe xong câu chuyện thở dài.

-2 em sướng quá, được vào ở hoàng cung có nệm ấm chăn êm, chị thà được như 2 em đó.

-Sướng đâu mà sướng, bị nhận lầm là cô vương phi Thiên bình gì đó rồi gặp thêm tên Tống Phong vương tử si tình, mệt chết đi được!!_Giang Khanh với vẻ mặt bực bội khi nhớ lại chuyện tối qua nhưng bỗng chốc thoang thoảng trên gương mặt vô tâm ấy là 1 cái chau mày khe khẽ.

Nghe đến đây, cô nàng Thiên Thiên bỗng chốc giật phắt mình.

-Khoan đã Giang Khanh, em vừa nói là Thiên Bình và Tống Phong à?

-Uhm, có chuyện gì sao chị?

Thiên Thiên ngay lập tức kể ra cái giấc mơ mà mình mơ thấy dưới chân Đoạn Sinh Nhai khi bị rơi xuống vách đá. Từ trước đến giờ cô cũng chỉ tưởng đó là ảo giác nên cho qua nhưng nếu 2 cái tên mà cô ngeh thấy trong giấc mơ thật sự tồn tại thì chắc chắn đó không phải là do cô tự tửng tượng ra.

-Nếu mọi chuyện thật sự là như vậy thì cô vương phi Thiên Bình gì đó đang ở dưới chân núi đó đợi Tống Phong vương tử!! Vậy chúng ta mau đí tìm anh ta để nói rõ mọi chuyện đồng thời giúp cho chị Giang Khanh khỏi mang cái thân phận vương phi bất đắc dĩ ấy nữa_Thiên Phong nói với vẻ mặt nghiêm túc.

3 cô nàng kia nhìn nhau 1 lúc rồi khe khẽ gật đầu và hít 1 hơi thật sâu trước khi...bước ra ngoài vì biết bước ra là bị bắt ngay.

-Khoan đã chị Giang Khanh!!_Thiên Phong bỗng reo lên.

-???

-Đồng hồ của chị!!_Cô nàng nhặt trong đống quần áo vừa thay ra chiếc đồng hồ mà cả nhóm đã mua rồi đưa cho Giang Khanh.

-Uhm, suýt chị quên mất!!_Giang Khanh khẽ cười.

-Ủa Thiên Thiên, còn đồng hồ của chúng ta!!_Hồng Ngọc sực nhớ. -Dù gì thì nó cũng là do cả nhóm cùng mua, không để mất được.

-Chị yên tâm, em lấy nó rồi, chẳng ai lại đãng trí như chị đâu!!_Thiên Thiên thở dài rồi lấy ra 2 chiếc đồng hồ trong túi và đưa 1 chiếc cho cô tỷ tỷ hay quên của mình.

-Uhm...Vậy giờ chúng ta đi thôi!!_Cô Hồng Ngọc reo lên.

-Vâng!!_Cả nhóm đồng thanh đáp trả.





----------------------------------------



Tại chính điện...

-Bình nhi, nàng đừng đùa với ta nữa, dù nàng không muốn lấy ta thì cũng không nên đặt ra 1 câu chuyện như thế đâu!!_Tống Phong nói, đôi đồng tử màu đen khẽ trầm xuống, gương mặt anh ta bây giờ thật sự rất đẹp nhưng cũng thật sự rất buồn, có lẽ câu chuyện mà Thiên Thiên vừa kể quá vô lí không thể thuyết phục được 1 người như Tống Phong,

-Tôi đã nói tôi không phải là Thiên Bình, tôi là Giang Khanh, Thiên Bình của anh đang ở dưới Đoạn Sinh Nhai chờ anh đến cứu mà!!_Giang Khanh hét to, cơn bực mình của cô lại tái phát vì cái tên nói hoài không chịu hiểu này lần 2.

Tống Phong không nói gì, ánh mắt anh bắt đầu hiện lên vẻ ngờ vực. Điều mà họ đang nói không phải là hoàn toàn vô lí với anh, kể từ khi Giang Khanh bị nhận lầm là Thiên Bình, anh luôn có 1 cảm giác gì đó rất lạ khi ở gần cô, không phải là 1 cảm giác thân quen nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ nhưng nó cho anh biết rằng Thiên Bình đang ở trước mặt anh không phải là Thiên Bình mà anh đang mong nhớ. Tính cách, suy nghĩ và cả các thói quen hằng ngày đều trở nên khác hoàn toàn. Tuy vậy nhưng anh vẫn luôn tự nói với mình rằng sự thay đổi đó là do chấn thương lúc gặp nạn. Nhưng bây giờ, trong hoàn cảnh này đây, anh nên tin vào đâu? Tin vào 1 câu chuyện phi lí rằng có người có thể xuyên thông qua các thời kì khác nhau và có gương mặt giống hệt nhau ư?

Thấy sự im lặng của vị vương tử và cái chau mày khó chịu của Giang Khanh thì Thiên Thiên biết phần thắng khó mà nghiêng về phía mình, trong lúc đang bối rối bỗng 1 tia sáng xoẹt qua đầu cô. Đúng rồi, cô có thứ đó mà...

-Vương tử, nếu ngài vẫn không tin thì tôi có thể đưa ra 1 bằng chứng!!_Thiên Thiên nói to, giọng đầy tự tin.

-Cô nương có bằng chứng gì?_Tống Phong hơi bất ngờ.

Thiên Thiên lấy trong vạt áo ra 1 cái túi nhỏ- chiếc túi mà cô gái đó đã giao cho cô lúc cô rơi xuống Đoạn Sinh Nhai.

Thấy chiếc túi, Tống Phong sững sờ, đây là vật đính ước mà anh đã giao cho Thiên Bình vào trước ngày lễ thành thân, trong đó đựng mảnh ngọc bội vô cùng quý giá, lúc đó nó đã theo nó đã theo Thiên Bình cùng rơi xuống vực. Còn khi Giang Khanh trở về thì trên người là 1 bộ y phục kì lạ và cũng không hề mang theo chiếc túi này.

-Cái này..._Tống Phong ngạc nhiên đến nỗi không nói thành lời.

-Vương tử, nếu ngài còn do dự tôi sợ Thiên Bình sẽ...

Khoảng dừng của Thiên Thiên như khiến trái tim Tống Phong lỗi mất 1 nhịp, 1 cảm giác đầy lo lắng, hoảng sợ, đau đớn chợt bừng lên như cái cảm giác vào ngày mà Thiên Bình nhảy xuống vực thẳm. Chàng đứng phắt dậy, ra lệnh.

-Chuẩn bị ngựa cho ta!!


------------------------------------------------------

Ngựa phóng như bay đến Đoạn Sinh Nhai, phía sau là chiếc xe cũng đang lăn bánh với vận tốc...đáng nể khiến cho 4 cô nàng đều tai mắt gì cũng quay mòng mòng. Tống Phong cưỡi con ngựa màu đen sậm lao vút về phía trước, mặc những vách đá cheo leo và cây cói rậm rạp xung quanh. Anh ta cứ nhắm thẳng tới trước mà phi ngựa, có lẽ anh ta đang rất nóng lòng. Tiếng ngựa hí vang lên báo hiệu cho sự dừng lại của đoàn người, đã đến chân của Đoạn Sinh Nhai rồi.

Tống Phong nhảy xuống nhìn dáo dác xung quanh nhưng chẳng thấy tăm hơi bóng hình mà mình cần tìm.

-Thiên Thiên cô nương, rốt cục cô đã gặp Bình nhi ở đâu?_Tống Phong hỏi với vẻ gấp rút.

Thiên Thiên lôi hết tất cả những thứ trong đầu mình ra và cố nhớ lại.

-Tôi chỉ biết là tôi gặp cô ấy ở tại chỗ này thôi, hơn nữa nó còn là trong giấc mơ nên tôi cũng không rõ vị trí chính xác của cô ấy là ở đâu!!_Thiên Thiên cười đau khổ.

Tống Phong nghe xong như người điên chạy khắp nơi tìm kiếm, những binh lính đi theo cũng không ngừng lục soát cứ như muốn lật tung Đoạn Sinh Nhai này lên.

-Tìm như thế này thì biết bao giờ mới ra!!_Cô Hồng Ngọc thở dài ngồi phịch xuống 1 tảng đá gần đó.

-Đúng đó, tìm thế này chắc mai mới cung chưa ra, nắng lại nóng thế này, da mặt nào chịu cho nổi!!_Cô Thiên Phong cũng ngồi tránh vào 1 tán cây rồi thở dài.

Cô Thiên Thiên và Giang Khanh cũng tìm 1 chỗ nghĩ ngơi, ngồi trên xe dốc đến buồn nôn giờ còn giang nắng mà tìm người thì sức mấy cô nàng này làm sao àm chịu được.

Giang Khanh đang ngồi trên 1 thân cây nhỏ và chùi mồ hôi trên trán, bỗng đâu văng vẳng bên tai cô giọng 1 cô gái trẻ.

"Tôi đang ở tảng đá phía trước"

-Hả?_Giang Khanh giật mình dóa dác nhìn xung quanh. -Mọi người đang nói chuyện với em hả?

Cả 3 cô nàng kia quay qua nhìn nhau 1 lúc rồi...đồng loạt lắc đầu.

-Nhưng em nghe rõ ràng có người nói là đang ở trong tảng đá mà!!

-Chắc tại nắng quá nên chị nghe lầm đấy, làm gì có ai ở trong tảng đá, chẳng lẽ chị nói người mà chúng ta tìm là Thiên Bình gì đó đang ở trong tảng đá à!!_Thiên Phong cười sằng sặc sau câu nói ấy nhưng vương tử Tống Phong và các binh lính thì lại khác. Nghe câu nói ấy, họ phóng như gió về phía tảng đá phía trước.

Tống Phong ra lệnh cho những binh lính nhấc tảng đá ấy lên và y như 1 phép thần kì, trong tảng đá ấy là 1 cô gái đang nằm với gương mặt thanh thoát và đẹp đến kì lạ, trên người cô ấy vận 1 bộ hỷ phục đẹp tuyệt và điều đặc biệt là cô ấy giống Giang Khanh như 2 giọt nước, chỉ khác 1 điều là trông cô ấy thánh thiện hơn thôi.

Tống Phong ôm cô gái ấy vào chặt trong lòng mình, đến giờ anh mới có thể khẳng định rằng đây mới là người con gái mà anh tìm kiếm bấy lâu nay.

-Bình nhi, là nàng, là nàng thật rồi!! Ta xin lỗi vì đã nhầm nàng với 1 người khác_Anh ta nói với giọng đứt quãng và siết tay thật chặt cứ như sợ buông ra thì cô gái ấy sẽ biến mất.

Gương mặt Thiên Bình vẫn chìm sâu trong giấc ngủ, không 1 chút phản ứng gì.

-Bình nhi, nàng tỉnh lại đi!!

-...

-Bình nhi!!_Tiếng gọi của Tống Phong nhỏ dần như hy vọng trong anh dần tắt, nhìn gương mặt của cô gái đang say ngủ trong lòng mình, anh ta bất chợt đặt lên môi cô 1 nụ hôn nhẹ nhàng làm cho 4 cô nàng nhà ta phải che 2 con mắt lại.

Lại 1 phép màu nữa xuất hiện, ánh sáng trắng nhẹ lan tỏa xung quanh 2 người ấy và đôi mắt Thiên Bình nhẹ nhàng mở ra.

-Tống Phong!!_Cô khẽ gọi.

Tống Phong ôm chặt Thiên Bình vào lòng mình hơn nữa, siết lấy đôi vai bé nhỏ.

-Bình nhi, may quá, nàng tỉnh rồi!!

Thấy cảnh đó, 4 cô nàng tưởng như mình đang lạc vào truyện cổ tích nhưng cảm này cảm động hơn nhiều, binh lính xung quanh reo hò vui mừng khôn xiết chào đón sự trở lại của vương phi thực sự.

Tống Phong đỗ Thiên Bình dậy, nhẹ nhàng hỏi.

-Chuyện gì đã xảy ra với nàng vậy?

Thiên Bình khẽ cười.

-Hôm đó, thiếp nhảy xuống vực này nhưng không chết, thiếp đã dùng số linh lực còn sót lại và giấu mình vào tảng đá này với hy vọng sẽ có người đến đây và cứu thiếp. Khi gặp Thiên Thiên cô nương thiếp biết thời cơ đã đến nên đã đi vào giấc mộng cô ấy và nhờ cô ấy đưa chàng đến cứu thiếp!!_Nói đến đây, cô khẽ cười nhìn sang Thiên Thiên.

Giang Khanh trong lúc còn ngẩn ngơ nhìn người giống y hệt mình thì Thiên Bình đã đến đặt nhẹ tay lên vai Giang Khanh.

-Chúng ta gặp nhau ở đây quả là 1 kỳ duyên phải không?

-Hả?_Giang Khanh giật mình. -À ờ, mà soa chỉ có mình tôi nghe cô nói vậy?

Thiên Bình khẽ cười.

-Thì tôi đã nói đó là kỳ duyên mà!!

Thiên Bình nói thì chắc cũng có mình cô ấy hiểu thôi, bằng chứng là Giang Khanh đang đứng trơ trơ nhìn vào cô và cả 4 cô nàng kia cũng không khỏi...đơ.

-Thôi, chúng ta mau về hoàng cung thôi, các vị cô nương cũng xem như là ân nhân của vương phi ta đây, nhân đây ta xin mời mọi người về cung xem như là báo ân._Tống Phong cắt ngang câu chuyện và nói.

-Về hoàng cung là được ăn sung mặc sướng phải không?_Cô Hồng Ngọc reo lên.

Thiên Bình và Tống Phong khẽ cười và gật đầu.

-Vậy ngu gì không đi!!

Cô nảng reo to và chạy nhanh đến chiếc xe ngựa còn đậu ở đó chuẩn bị về hoàng cung nhưng hình như cô nàng quên béng mình đang ngồi trên tảng đá và mặc 1 bộ y phục dài quá gót, hậu quả là tà áo vướng vào tảng đá khiến cô nàng chúi nhũi về phía trước, không chỉ vậy, khi té cô nàng quơ tay nắm trúng Thiên Phong kéo cô em mình ngã theo, 2 cô nàng Giang Khanh và Thiên Thiên cũng không thoát khỏi số phận...bị kéo. 4 người ngã xuống đất, chiếc đồng hồ trên tay cô Hồng Ngọc đập mạnh xuống đất, kim đồng hồ quay nhanh và 1 ánh sáng lóe lên. Trước sự kinh ngạc của mọi người, 4 cô nàng biến mất trong không trung.

-S...Sao lại?_Tống Phong ngỡ ngàng với cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.

-Có lẽ họ đã về với nơi thuộc về họ!!_Thiên Bình nói.

-Ý nàng là sao?

Thiên Bình khẽ lắc đầu không nói gì, hướng mắt nhìn bầu trời quang đãng.

"Thật là 1 kỳ duyên phải không khi kiếp trước của cô và kiếp sau của tôi lại được gặp nhau, Giang Khanh..."

-----------------------------------

p/s: Giờ thì tạm biệt nhóm 1 rồi, cùng chào đón nhóm 2 nào!! *tung hoa*

Chữ kí của ShinxRan_couple


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (2 votes)
22/9/2012, 9:08 am
avatar
Rika Chirido
.:Group Leader:.
.:Group Leader:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1396
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6340
» Uy Danh Uy Danh : 195
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1998-06-14
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-30
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...


Ui ui cốt truyện hay dã man con ngan banhbao12 Cuối cùng sau một hồi hiểu lầm thì vương tử và vương phi cũng gặp lại được nhau leaf10 Mà có vẻ vương phi Thiên Bình hiểu chuyện hơn vương tử nhỉ^^
Quote :

-Có lẽ họ đã về với nơi thuộc về họ!!_Thiên Bình nói.
...
...
"Thật là 1 kỳ duyên phải không khi kiếp trước của cô và kiếp sau của tôi lại được gặp nhau, Giang Khanh..."
Em thích đoạn đấy lắm ý leaf10 hihi, vậy có nghĩa là khi ngã, kim đồng hồ chạy --> mọi người trở lại thời hiện tại rùi phải hem nhỉ^^ ko biết mục đích mà mọi người về quá khứ là để làm gì đây^^ như nhóm 1...chả nhẽ về quá khứ chỉ để cứu vương phi thôi sao>< keke, nói chung là em thích cốt truyện này nên phải cố mà đọc cho đến cuối thôi banhbao12 Tặng chi 1 thanks và mau ra chap mới chị nhé leaf2

Chữ kí của Rika Chirido




Click here to see my DC's favorite character:
 


Love milky couple:
 


MV of my kpop idol:
 

22/9/2012, 6:53 pm
pelun_96
.:.Smod.:.
.:.Smod.:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1384
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 12168
» Uy Danh Uy Danh : 353
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-10-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-08-22
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...


Ui ui, hết rồi nè ! H.E rồi !^^
Cái tên Tống Phong, cái gì cũng được, chỉ có mỗi tội thiểu năng thôi ! =)
Quote :
chỉ khác 1 điều là trông cô ấy thánh thiện hơn thôi.
Cái gì chứ ?! Làm sao có ai trong sáng thánh thiện hơn Lùn được ??!! >"<
Sửa lại ngay, sửa ngay và luôn nhớ ! =))
Cuối cùng nhờ màn té kiểu domino cả đám đã trở về rồi ! Vote tks cho em nha, hi hi !^^

Chữ kí của pelun_96


Justice will prevail
Ta nói...iu gì đâu á !<3
[embed-flash(width,height)][/embed-flash]

22/9/2012, 7:27 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...


@Rika+ss Lùn: Ai bảo cả cái nhóm 1 đó đc trở về thời hiện tại an nhàn như thế!! Đường vẫn còn dài, gian nan còn ở phía trước!! Đã là du ngoạn thì đâu chỉ đi 1 thời kì, vương phi nói vậy vì không nắm đc rõ tình thế hiện tại của cả nhóm thôi!! Muốn trở về đc trừ khi "người đó" đồng ý!!=]]~~~~

Chữ kí của ShinxRan_couple

22/9/2012, 7:37 pm
avatar
shinichi_love_ran
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 305
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1027
» Uy Danh Uy Danh : 85
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1994-11-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-12-04
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...


@ Spum: người đó là ai >"< chị muốn đi nữa cơ banhbao12
Chap hay lắm! ^^ Tks rồi nhá ^^ onion13
Quote :
-Về hoàng cung là được ăn sung mặc sướng phải không?_Cô Hồng Ngọc reo lên.

Thiên Bình và Tống Phong khẽ cười và gật đầu.

-Vậy ngu gì không đi!!
đọc đoạn này hay kinh ^^ quỷ chúa có khác, cốt truyện hay dã man ^^ nhóm tiếp theo là những ai nhỉ ^^! Tò mò quá! yoyo3

Chữ kí của shinichi_love_ran

24/9/2012, 9:34 pm
avatar
Hoang_tu_Shin
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 144
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 389
» Uy Danh Uy Danh : 10
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-01-22
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-04-22
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...


Mình Moon đây này, sao ko có mình nhỉ? ==

Chữ kí của Hoang_tu_Shin

25/9/2012, 6:53 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...


@Moon: Đây là fic dành cho những cô bé sống lâu từ 15t trở lên nên ko có Moon!! yoyo11 Nếu Moon muốn vào fic này thì cũng dễ thôi, còn mí vai ở thời quá khứ mà, chỉ cần nói tên mik thjk là đc!! yoyo4

Chữ kí của ShinxRan_couple

11/5/2013, 11:36 am
avatar
NhoxNgoc
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 79
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 364
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-09-26
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-05-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...


chem ghe thiet.tanh banh lun yoyo14 toi we yoyo9

Chữ kí của NhoxNgoc

22/10/2013, 10:42 pm
avatar
Sherry lemon
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 5
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 7
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-09-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-02-24
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...


Fic này drop rồi hả em????Đang hay mà...yoyo13 
Viết tiếp đi ha,chị muốn cho bà Quỷ Chúa "tả tơi" hơn nữa yoyo16 

Chữ kí của Sherry lemon

Sponsored content

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [MCF-Fanfic][Xuyên không] Du ngoạn trong quá khứ...



Chữ kí của Sponsored content



Trả lời nhanh
Page 4 of 4Go to page : Previous  1, 2, 3, 4