HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in


|

[Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]

View previous topic View next topic Go down
Go to page : 1, 2  Next

CÁI TÊN NẰM DƯỚI ....... NẤM MỒ VÔ DANH ?
1. Kudo Shinichi
33%
 33% [ 1 ]
2. Kuroba Kaito
0%
 0% [ 0 ]
3. Người lạ
33%
 33% [ 1 ]
4. Shinichi và Kaito
0%
 0% [ 0 ]
5 . Shinichi , Kaito và người lạ
33%
 33% [ 1 ]
Total Votes : 3
 

28/3/2012, 10:55 pm
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Long fic :

ĐỊNH MỆNH

Author :shinichikudo275

disclaim :tất cả nhân vật đều của bác GoSho ,phần còn lại thuộc về t/g

Genre : hỗn hợp

Status: ongoing

pairing : nguyên bản DC

Rating: T

Summary:

Tham sân si - khởi nguồn của tội ác .

Ái hận tình thù - vực thẳm vô vọng của thế nhân .

Tất cả tạo ra cái vòng luẩn quẩn mà người ta gọi là định mệnh .

Chẳng có ai có thể trốn chạy khỏi nó , điều khiển nó .

Thứ duy nhất mà ta có thể kiểm soát được là định mệnh mà ta chọn cho người khác .

Số phận của con người cuối cùng cũng chỉ là một màn bi-hài kịch , là sự sắp đặt bởi bàn tay của kẻ khác , bị thao túng , bị điều khiển .

Thật giả bất phân .

Tình nghĩa khó lưỡng toàn .

Tình yêu và lòng thù hận , lòng trung thành và sự phản bội , tất cả rồi cũng đến hồi kết thúc .



PHẦN 1: NẤM MỒ VÔ DANH


CHAP 0 :Nước chảy vô tình




Tropical Land

Những tiếng thét từ tàu lượn cao tốc,những tiễng cười đùa từ vòng đu quay,những cặp đôi đang đạp vịt trên hồ…..,tất cả những thứ đó,cậu đang ngắm nhìn ,đang lắng nghe và cậu mỉm cười hạnh phúc.

- Shinichi ,đến hôm đó cậu sẽ về chứ ?

- Ran,tớ…..

- Thật là!…cậu không nhớ đó là ngày gì sao?

- …..

- Hơn nữa ,tớ có chuyện muốn nói với cậu

- Chuyện gì mà không thể nói qua điện thoại vậy ?

- Không được ,chuyện này phải gặp mặt trực tiếp……Tớ….tớ …

- ………???

- Shinichi….-hít một hơi thật sâu ,cô lấy hết can đảm-Shinichi,đến hôm đó tớ sẽ trả lời cậu.

- …….-

Tim ai đó đang đập thình thịch,đôi má của ai đó ai ửng hồng

- …….Tại nơi đó ,nơi mà ánh cầu vồng cuối cùng tớ và cậu cùng nhìn thấy,vào ngày ấy ,cái ngày mà tớ sẽ không bao giờ quên được.



Cậu liếc nhìn đồng hồ,chỉ còn năm phút nữa thôi.Và cậu đang đợi cô ấy.

…………………………….

Ran đang gột sạch nước cam trên chiếc váy- không biết còn kịp không nữa-Lúc trước khi đang đi ra khỏi quán ăn ,cô phục vụ đã vô tình làm đổ ly nước cam lên váy cô.Vội vàng lao ra khỏi nhà vệ sinh,cô vô tình va phải một người phụ nữ,túi đồ rơi xuống,đồ đặc rơi ra tung tóe

- Xin lỗi ,tôi không cố ý –Ran vội vàng nhặt chúng lên-Đây..đây là….-mặt cô bỗng biến sắc

…………………….

Cạch~

Cánh cửa nhà hàng hé mở ,cô bước ra khỏi cửa mà lòng nặng trĩu

- Ran ,nhanh lên ,chỉ còn 3 phút nữa thôi- cậu nắm chặt tay cô chạy nhanh về phía trước

- ……

- Đến nơi rồi ,chính là nơi này ,trung tâm đài phun nước,nơi cầu vồng xuất hiện sau khi nước ngừng phun

- ……………

- Ran,sao cậu không nói gì vậy ?

Ran vẫn không nói gì ,hướng cánh tay về phía Shinichi,cô đưa cho cậu một thứ

- Máy ghi âm ,chuyện gì vậy Ran ?- tuy không hiểu nhưng cậu vẫn nhận lấy nó.Cậu nhấn nút play và nghe đoạn ghi âm –chuyện này ….nó…..tại sao cậu lại có nó ?..tại sao,Ran ?- nhìn lên khuôn mặt cô ,hai hàng nước mắt đang tuôn rơi

- Tớ là một con ngốc phải không ?tại sao bị người ta lừa dối bao lâu nay mà vẫn không hay biết ?...

- Không ,không phải vậy Ran

- Nhiều lần tớ đã nghi ngờ cậu ,nhưng cậu đều xóa bỏ được những nghi ngờ đó.Nhiều lần tớ đã tự nhủ ,đó chỉ là do tớ hoang tưởng.Nhiều lần lần tớ đã hỏi cậu nhưng cậu đều phủ nhận-cô cười khẩy trong làn nước mắt

- Ran ,hãy nghe tớ giải thích…-hai tay nắm chặt vai ,cố trấn tĩnh Ran nhưng dường như cô chẳng thể nghe được điều gì lọt tai lúc này

- Lừa dối ,tất cả đều là lừa dối.Tớ cứ nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày vui vẻ ở bên cậu nhưng- cô hất mạnh tay Shinichi ra và nhìn thẳng vào mắt cậu- tớ sẽ trả lời cậu…

- Ran,bình tĩnh lại đi…

- Tôi không thể chấp nhận một kẻ GIẢ DỐI – lấy tay gạt hai hàng nước mắt ,Ran chạy nhanh rời khỏi chỗ cậu.Shinichi định chạy theo nhưng

Phụt ,phụt ,phụt.Từng vòng nước bao quanh lấy cậu ,những ngọn nước như vô tình ngăn cách hai người ,chỉ có thể đứng nhìn Ran dần dần rời khỏi cậu,cầu vồng kia nay chỉ còn một người đứng ngắm.Phải chăng đây là định mệnh ,định mệnh đã cho họ gặp nhau ,yêu thương nhau rồi lại phải lìa xa nhau.



Chữ kí của shinichikudo275


Last edited by shinichikudo275 on 2/6/2014, 2:33 pm; edited 20 times in total


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
28/3/2012, 11:59 pm
avatar
sherry_070595
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 44
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 277
» Uy Danh Uy Danh : 19
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-06-04
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-11-20
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Chưa có nhận xét gì về fic vì chương này quá ngắn!
Cái hình ở dưới của Ran và Shinichi phải gọi là rất đẹp!

Chữ kí của sherry_070595

29/3/2012, 12:08 am
avatar
ƯSAGHI
.:Addicted Member:.
.:Addicted Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1352
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 3086
» Uy Danh Uy Danh : 91
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-06-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-12
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Bóc tem chap mới..............^^
mở đầu zô mà đã đau lòng zậy rùi............ banhbao24
kết nhất tấm ảnh cuối chap
@ss đọc tham khảo phần nội quy khi post fic ở khu fanfic.............ss thiếu phần giới thiệu nhân vật và ss phải đề rõ là long fic, short fic hay one-shot nha^^

Chữ kí của ƯSAGHI


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
29/3/2012, 1:33 am
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


ƯSAGHI wrote:
Bóc tem chap mới..............^^
mở đầu zô mà đã đau lòng zậy rùi............ banhbao24
kết nhất tấm ảnh cuối chap
@ss đọc tham khảo phần nội quy khi post fic ở khu fanfic.............ss thiếu phần giới thiệu
nhân vật và ss phải đề rõ là long fic, short fic hay one-shot nha^^

cảm ơn e đã nhắc ,ss đã bổ sung,chỉ có việc copy từ word sang mà không biết đã phải chỉnh sửa bao nhiêu lần
tấm ảnh đó mất cả một buổi chiều của ss đấy


Chap 1:Ám ảnh
20 năm trước ,thành phố Tokyo

Nơi kinh đô sầm uất đang chứng kiến sự suy thoái kinh tế trầm trọng ,giá địa ốc tăng vọt theo nền kinh tế bong bóng rồi cũng vỡ tan khiến nhiều cá nhân ,công ty ,ngân hàng bị phá sản ,nhưng cũng có không ít kẻ vì thế mà chuộc lợi.Tại một kho hàng ,nơi ít người chú ý đang diễn ra một cuộc giao dịch ,nơi những bí mật thương mại ,cá nhân của các tổ chức được mua bán .

Người đàn ông –kẻ được bọn chúng gọi là đại ka-hắn mặc áo choàng đen,đội chiếc mũ catcet hơi lệch về một phía ,đôi mắt sắc sảo nghiêm nghị ,hắn nhìn về phía khách hàng.Đối phương đã kiểm tra hoàn tất hàng giao dịch. Tuy nhiên không phải lúc nào cũng thuận mua vừa bán ,đối tác giao dịch đã trở mặt nổ súng ngay tại hiện trường .
Cuộc nổ súng diễn ra nhanh chóng và quyết liệt.

- Đại ka ,mau rời khỏi đây – bọn đàn em dàn quanh bảo vệ nhanh chóng đưa lão đại của chúng ra khỏi kho hàng

- Rika ,nhanh lên-với hai súng trên tay ,hắn xả đạn liên hồi,bắn yểm trợ cho người phụ nữ.Cô ta cầm trên tay khẩu súng lục,trình độ bắn súng vô cùng chuẩn xác ,hết thay băng đạn này đến băng đạn khác ,khiến đối phương tử thương vô số .
Hắn lao nhanh về phía chiếc ô tô đang đậu ,không đề phòng tới việc ba tay súng bắn tỉa đang chực chờ hắn ở ba tòa nhà.

Đoàng
Đoàng
Đoàng

Ba phát súng liên hồi khiến bọn chúng hoảng loạn. Những khuôn mặt dáo dác nhìn quanh tìm kẻ bắn tỉa .Rika nhanh chóng giải quyết những tên còn lại rồi tiến lại gần hắn ,sự lo sợ lộ rõ trên khuôn mặt người phụ nữ trẻ

- Đại ca ,đại ca ,anh không sao chứ -hắn nằm gục xuống mặt đất ,máu chảy lên khắp người ,nhưng máu này không phải máu của hắn.Trong lúc tiếng đạn xé gió lao tới,một bóng người đã lao ra đỡ phát đạn này cho hắn.Hắn đỡ người thanh niên ngồi dậy ,sự sững sờ khiến hắn bất động ,máu chảy thấm ướt mái tóc của chàng trai trẻ ,thấm qua vạt áo xuống nền đất lạnh lẽo.

- KHÔNG ,KHÔNG ..-hắn gào lên trong niềm tuyệt vọng- KHÔNGGGGGGGGG


- Chị Sharon....Chị Sharon…..CHỊ SHARON

- –giật mình tỉnh giấc- “chỉ là ác mộng thôi

- Chị mơ thấy ác mộng sao ,mặt chị ướt đẫm mồ hôi rồi kìa – cô gái nói với vẻ lo lắng

- Hử ?- quay sang bên cạnh ,Sharon lúc này mới để ý -em đến từ lúc nào vậy ?

- Em mới đến thôi.Chị có buồn ngủ thì phải vào phòng ngủ chứ ,sao lại ngủ gục trên bàn như vậy

- Chị chỉ mệt chút thôi ,không sao đâu – póc ,bất ngờ Sharon nắm chặt tay cô gái- cái gì thế này ?

- Ah ,cái đó ,tối hôm qua …..

……………………

- Ra là vậy .Vậy là nữ minh tinh điện ảnh của chúng ta đã gục ngã trước tên nhà văn đó rồi sao ?Xem ra không bao lâu nữa sẽ có tiệc hỉ đây ?

- -đỏ mặt thẹn thùng - lúc đó em cũng không biết nữa ,sau khi phá án xong ,anh ấy quay lại và đột ngột nói lời cầu hôn với em

- Vậy ,còn việc sang Mỹ ,em tính sao ?

- Em sẽ từ bỏ cơ hội đó,em muốn làm một người vợ hiền và chăm sóc những đứa con ngoan –cô nở một nụ cười hạnh phúc ,mượng tượng ra tương lai ấy

- Nhưng con đường sự nghiệp của em đang rộng mở ?Em không suy nghĩ lại sao ?

- Không ,em đã quyết định rồi -cô nói với giọng quả quyết-em sẽ trở thành người phụ nữ của gia đình,em sẽ là vợ của Yusaku Kudo.

- Yukiko ơi ,mau ra trang điểm thôi ,sắp đến giờ diễn rồi-có tiếng từ ngoài vọng vào

- Vâng ,em ra ngay đây –Yukiko quay lại nháy một cái tinh nghịch với Sharon-có lẽ đây sẽ là vai diễn cuối cùng của em-nói rồi cô nhah bước ra ngoài

người phụ nữ của gia đình.Mình đã từng có….. một gia đình ”

Chữ kí của shinichikudo275


Last edited by shinichikudo275 on 12/4/2012, 3:53 pm; edited 1 time in total

29/3/2012, 9:20 am
avatar
Haseko
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 200
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1171
» Uy Danh Uy Danh : 46
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-01-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-02-17
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


shinichikudo275 wrote:


- Đại ka ,mau rời khỏi đây – bọn đàn em dàn quanh bảo vệ nhanh chóng đưa lão đại của chúng ra khỏi kho hàng

- Rika ,nhanh lên-với hai súng trên tay ,hắn xả đạn liên hồi,bắn yểm trợ cho người phụ nữ.


hơ hơ hơ

có phải ss ám chỉ....Rika Chirido.... banhbao23 banhbao23 banhbao23


Chữ kí của Haseko

29/3/2012, 11:55 am
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Haseko wrote:
shinichikudo275 wrote:


- Đại ka ,mau rời khỏi đây – bọn đàn em dàn quanh bảo vệ nhanh chóng đưa lão đại của chúng ra khỏi kho hàng

- Rika ,nhanh lên-với hai súng trên tay ,hắn xả đạn liên hồi,bắn yểm trợ cho người phụ nữ.


hơ hơ hơ

có phải ss ám chỉ....Rika Chirido.... banhbao23 banhbao23 banhbao23


không phải đâu e ,đó chỉ là một cái tên ngẫu hứng thôi,do chẳng biết tên thật nên cứ đặt đại một cái

Chữ kí của shinichikudo275

29/3/2012, 6:09 pm
avatar
Haseko
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 200
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1171
» Uy Danh Uy Danh : 46
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-01-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-02-17
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


hì hì
nhưng em vẫn thik đó là chị Rika hơn ^^

Chữ kí của Haseko

29/3/2012, 7:36 pm
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Haseko wrote:
hì hì
nhưng em vẫn thik đó là chị Rika hơn ^^

mà Rika Chirido là ai vậy nhỉ ? k nhớ nhân vật này

Chap 2 :Gặp mặt

Cộp cộp cộp ,tiêng giày vang lên trong hành lang trống trải,Sharon đang bước về phía phòng thí nghiệm

- Tiến hành đến đâu rồi Miyano –cô ta hỏi nhưng hướng ánh mắt về phía căn phòng đang được đóng kín

- Những thí nghiệm đầu tiên đã tiến hành với chuột đã gây thất bại ,vì vậy chúng tôi đang tiến hành trên loài khỉ vì loài khỉ có cấu trúc cơ thể giống con người nhất nên thuận lợi hơn để nghiên cứu.-Elena trả lời

- Ngài ấy đang suốt ruột sao ?-Pisco lên tiếng

- Phải ,chuyện đã xảy ra nhiều năm rồi ,làm sao ông ấy có thể không suốt ruột được.
- Chúng ta sẽ có kết quả nhanh thôi ,khi thực nghiệm trên loài khỉ có thể thành công ,ta có thí nghiệm nó trên cơ thể con người – bước ra từ căn phòng khóa kín ,Atsushi lên tiếng .

- Có chuyện gì xảy ra vơi cậu ta sao ? –nhìn về căn phòng nơi Atsushi vừa rời khỏi,Sharon tỏ ra lo lắng –

- Không sao ,mọi chuyện vẫn bình thường ,tôi chỉ vào kiểm tra thôi.

- Vậy thì tốt ,tôi sẽ báo lại với ông ấy- bất chợt ,một thứ tiếng động khác đã thu hút sự chú ý của cô ta.

Đoàng ,đoàng đoàng ………….-đó là tiếng súng lục đang xả ra liên tục phía dưới sân tập.Một hình ảnh xuất hiện khiến cô ta chú ý.Bóng dáng một cậu thanh niên với mái tóc dài màu bạch kim ,tay lăm lăm khẩu súng lục ,bắn từng phát rành rọt.

- Cô cũng chú ý đến cậu ta sao.Tương lai cậu ta sẽ là nhân tài của tổ chức đấy

- Cậu ta là thành viên mới ?

- Đúng vậy,đã trải qua 6 tháng huấn luyện gắt gao,sắp tới cậu ta sẽ được giao nhiệm vụ.

- Điều gì khiến ông cho rằng cậu ta sẽ là một nhân tài?

- Tôi đã gặp qua nhiều người ,nhưng chưa thấy một ai như cậu ta .Khả năng quan sát nhạy bén ,suy luận tài tình,và điều đặc biệt chính là ánh mắt đó ,khi nhìn vào ánh mắt đó ,có thứ gì đó khiến tôi nghĩ rằng cậu ta sinh ra là để làm sát thủ

Ánh mắt của hắn đột ngột hướng về phía phòng thí nghiệm ,bắt gặp phải ánh mắt của Sharon rồi lại nhanh chóng quay đi.”Lạnh như băng ,một ánh mắt lạnh như băng”- ông nói đúng ,hắn sinh ra là để làm sát thủ …….

……………………………

- Sao cơ ?Chị sẽ về Mỹ ư?

- Đúng vậy,chị tới Nhật để tham gia học hóa trang ,nhờ có khóa học đó mà chị quen được em ,nhưng đã đến lúc chị phải quay trở về rồi

- Nhưng chị sẽ đến tham dự lễ cưới của em trước khi trở về chứ ?

- Chị sẽ đến.
-
……………………………………….

Và rồi ngày ấy cũng đã đến

- Yusaku kudo ,con có đồng ý lấy Yukiko làm vợ ,sẽ chăm sóc và yêu thương cô ấy ,dù vui hay buồn ,,dù giàu sang hay nghèo khó,dù ốm đâu hay khỏe mạnh ?-

- Con đồng ý

- Fujimine Yukiko,con có đồng ý lấy Yusaku Kudo làm chồng ,sẽ chăm sóc và yêu thương anh ấy ,dù vui hay buồn ,dù giàu sang hay nghèo khó,dù ốm đâu hay khỏe mạnh ?-

- Con đồng ý

- Bây giờ ta tuyên bố hai con là vợ chồng – vị mục sư dõng dạc tuyên bố
Và họ trao nhau nụ hôn say đắm,những tiếng vỗ tay ròn rã chúc mừng cho hạnh phúc của họ.Bước ra khỏi lễ đường Yukiko ném bó hoa về phía sau mình ,những cánh tay đang chờ đợi bó hoa rơi về phía mình và :

- Eri ,cậu tóm được bó hoa rồi….-

Và hai tháng sau ,lễ cưới của Eri Kisaki-nữ hoàng trí tuệ và Kogoro Mori anh chàng láu cá đã diễn ra.

10 tháng sau

Nhà Mori

Xèo xèo ~ tiếng thịt rán phát ra từ phòng bếp

- Hôm nay anh phải đi công tác sao ? –Eri quay sang nhìn chồng

- Ừ,thanh tra Megune vừa gọi điện báo ,có một vụ án mạng vừa xảy ra ở khách sạn Haido.vậy là mất toi kì nghỉ rồi - Mori miệng vẫn còn ngáp ngủ ,vội vàng mặc chiếc áo khoác

- Anh phải cẩn thận đấy ,bọn tội phạm bây giờ rất liều lĩnh – cô đang chỉnh lại cà vạt cho chồng

- Yên tâm đi !Có thể anh sẽ về trễ ,hôm nay em đi một mình được chứ ?

- Em sẽ bắt taxi ,nhân tiện đi khám thai ,em sẽ đi thăm Yukiko một thể ,sắp đến ngày sinh rồi nên bây giờ cô ấy phải nhập viện.

- Uh.Em đi cẩn thận đấy –đặt tay xoa lêm bụng cô – con yêu ,bố đi làm đây

Bệnh viện Beika

Yukiko một tay dựa vào tường ,một tay chống nách,đang đi đi lại lại
- Hít…thở …..Phù…………

Sắp đến ngày sinh nở ,cô phải đi lại nhiều một chút để có thể sinh dễ dàng hơn.Đi ngang qua căn phòng trẻ sơ sinh,chợt cô khựng lại ,nhìn khuôn mặt những đứa trẻ ngây thơ,thật dễ thương vô cùng

- Á – một phụ nữ va phải làm cô suýt ngã

- Xin lỗi ,cô không sao chứ -người phụ nữ giọng khàn khàn vội vàng đỡ lấy Yukiko

- Tôi không sao ….”cô ấy vừa mới khóc”- nhìn khuôn mặt người phụ nữ ấy ,tuy cố tỏ vẻ lạnh lùng nhưng đôi mắt không dấu được những gì vừa mới xảy ra ,nó vẫn còn đỏ hoe và giọng của cô ấy thì khàn khàn - cô đến thăm con sao ?

- Ah ,vâng…
…………

- Oa ,dễ thương quá –khuôn mặt ngây thơ đang cười đùa trong lồng kính

- Đó là một bé gái

- Cô đã đặt tên cho bé chưa ?

- Shiho -hạnh phúc,nó sẽ có một cuộc đời hạnh phúc,phải không ?-khuôn mặt trầm buồn ,cô đang vuốt ve gương mặt nhỏ bé yêu thương ,như có một niềm bất an đang đế với họ.
…………………

- Yukiko ,cậu đi đâu vậy ? tớ đến mà không thấy cậu trong phòng ?

- Tớ chỉ đi bộ một chút thôi- cô ngồi nhẹ nhàng lên chiếc giường –

- Sao vậy ? trông cậu có vẻ buồn,trước khi sinh mà lo lắng là không tốt đâu ?

- Không có gì đâu ?Chỉ là gặp phải một người ,khôn mặt người đó khiến tớ có cảm giác rất buồn ,mà thôi không nhắc đến chuyện đó nữa ,cậu đi có một mình sao ?

- Uh,anh kogoro bận đi công tác nên tớ phải đi một mình.

- Nhắc mới nhớ ,cũng đã được 5 tháng rồi nhỉ ,em bé vẫn khỏe mạnh chứ ?

- Uh,tớ vừa đi khám về ,cả hai đều ổn .Mà anh Yusaku đâu rồi ?

- Ah ,anh ấy……
..........................................

Khách sạn Haido

- A !Yusaku ,cảm ơn cậu đã tới – vị thanh tra bắt tay nồng nhiệt nhà văn trẻ

- Xin hãy nói ngay vào vấn đề
………………………

- Khách sạn Haido ?

- Đúng ,anh ấy được thanh tra Megune mời trợ giúp phá án,nên đã đi ngay…..Á

- Yukiko,cậu sao vậy ?

- Bụng tớ ,bụng tớ đau quá…á – cô ôm lấy bụng ,đau dữ dội

- Sao như vậy được ,vẫn còn chưa đến ngày sinh mà ? – nhanh chóng chạy ra khỏi phòng – BÁC SĨ ,BÁC SĨ ,NHANH LÊN,LÀM ƠN……

- Yukiko ,cố lên ! Yukiko………….

Chữ kí của shinichikudo275


Last edited by shinichikudo275 on 3/6/2012, 10:25 am; edited 2 times in total

29/3/2012, 8:28 pm
avatar
yumitruc
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 356
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : -1364
» Uy Danh Uy Danh : 48
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2002-01-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-12-05
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


tem, nhanh ra chap tiếp nha chị

Chữ kí của yumitruc

29/3/2012, 8:29 pm
pelun_96
.:.Smod.:.
.:.Smod.:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1384
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 12168
» Uy Danh Uy Danh : 353
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-10-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-08-22
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Nội dung cũng khá hấp dẫn nhưng chị cách dòng một tẹo nha, viết thế nhìn rối làm độc giả dù không muốn cũng phải đọc lướt thôi !
** cái tên chị quen quen nhỉ ? Có phải chị ở bên KSV không ?!^^**
Lời văn thì chap này có vẻ mượt mà hơn so với chap 1 rồi !^^
Chị nhớ lăng-xê anh Gin đẹp zai lạnh lùng của em lên nhé ! :">
P/s : Rika là một nhóc mem của MCF, nhóc ấy cute lắm, có dịp chị 8 với bé í nhé !^^

Chữ kí của pelun_96


Justice will prevail
Ta nói...iu gì đâu á !<3
[embed-flash(width,height)][/embed-flash]

29/3/2012, 11:44 pm
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


pelun_96 wrote:
Nội dung cũng khá hấp dẫn nhưng chị cách dòng một tẹo nha, viết thế nhìn rối làm độc giả dù không muốn cũng phải đọc lướt thôi !
** cái tên chị quen quen nhỉ ? Có phải chị ở bên KSV không ?!^^**
Lời văn thì chap này có vẻ mượt mà hơn so với chap 1 rồi !^^
Chị nhớ lăng-xê anh Gin đẹp zai lạnh lùng của em lên nhé ! :">
P/s : Rika là một nhóc mem của MCF, nhóc ấy cute lắm, có dịp chị 8 với bé í nhé !^^

yes,it's me
Gin hả ,sẽ có đất diễn thôi,mà Gin xuất hiện thì sẽ có máu sẽ đổ đấy ,hihi
sắp tới sẽ có án ,nhưng mà chắc k được logic lắm

Chữ kí của shinichikudo275

30/3/2012, 2:00 am
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Chap 3 :Tiếng khóc- there is only and one truth
part 1:

- Nạn nhân là Fujieda Shige ,chủ tịch khách sạn Beika.Nguyên nhân gây tử vong là do phát đạn bắn vào đầu.Hôm nay là lễ kỉ niệm 50 năm thành lập khách sạn Beika,bữa tiệc được tổ chức tại khu vực tòa nhà dành cho khách vip của khách sạn ,bữa tiệc được tổ chức ngoài trời,trước cửa tòa nhà .Theo lời các nhân chứng tại bữa tiệc ,sau bài phát biểu ,chủ tịch cảm thấy mệt nên đã đi về phòng để nghỉ ngơi.Một lát sau nghe thấy tiếng súng nổ ,mọi người chạy ùa vào tòa nhà ,và phát hiện ra xác nạn nhân.Theo kết luận sơ bộ ban đầu ,đây là một vụ tự tử .Tuy nhiên vợ của nạn nhân không chấp nhận điều đó ,bà ta cho rằng đã có người giết chết chồng mình- thanh tra Megune tóm tắt lại vụ án cho Yusaku Kudo.

- Ai là người vào phòng nạn nhân đầu tiên ? –

- Là tôi-bà Shige ,vợ chủ tịch khách sạn – sau khi nghe tiếng súng nổ phát ra từ căn phòng chồng tôi,tôi và một số người chạy lên ,tuy nhiên không có chìa khóa nên chúng tôi phải đợi người quản lí,anh Fusa Moto tới mới mở được cửa

- Nói như vậy là mất một khoảng thời gian trước khi bà vào được căn phòng ?
-
- Khoảng ba bốn phút để chờ người quản lí tới

- Anh đang cho rằng đó là khoảng thời gian hung thủ trồn thoát phải không ? –cảnh sát Mori can thiệp- Tuy nhiên ,anh không cần phải mất công tra hỏi nữa đâu.Trước khi anh tới ,mọi thứ đã được xem xét, khẩu súng rơi trên sàn nhà chỉ có dấu vân tay của nạn nhân,một phát đạn găm vào thái dương phải ,cửa được khóa từ bên trong,ban công ở phía buổi tiệc,nếu có ai đó trèo lên ban công chắc chắn sẽ bị phát hiện .Đây chỉ là một vụ tự tử thôi

- Không thể nào ,chồng tôi không tự sát

- Tại sao bà cứ khăng khăng như vậy ,trong khi chứng cứ ở ngay trước mắt ?

- Tại vì ,tại vì …..ông ấy còn một tâm nguyện chưa hoàn thành ,ông ấy nói “trước khi chết ,tôi phải tới đó”.

- “phải tới đó” ,đó là nơi nào ?- thanh tra Megune hỏi

- Đó là chuyện riêng của gia đình ,tôi không tiện nói

- Đúng như bà ấy nói ,đây không phải là một vụ tự tử - sau một hồi im lặng quan sát ,anh ta lên tiếng –

- Cậu tìm ra được bằng chứng nào sao Kudo ?

- Vết thương ở phía bên phải đầu ông ta nhưng ông ta thuận tay trái,tất cả những thứ trong phòng cho thấy điều đó:bàn café phía bên tay trái ,tay cầm ly café bên tay trái,ổ cắm điện ,dùng thường xuyên là cái bên tay trái ,bút và giấy bên trái điện thoại…vậy thì một người thuận tay trái lại tự bắn vào đầu mình từ bên phải ,chỉ có thể kết luận :có kẻ đã lẻn vào phòng và giết chết ông ta.

- Nhưng hung thủ đã vào phòng bằng cách nào chứ ?- vị thanh tra trầm ngâm - tất cả các cửa đều khóa từ bên trong và không có dấu hiệu đột nhập từ bên ngoài, như vậy khả năng duy nhát còn lại là có ai đó đã sử dụng chìa khóa để đi qua cổng chính ,vào căn phòng này , bà Shige ,những ai có chìa khóa của căn phòng này ?

- Chỉ có chủ tịch và tôi có chìa khóa ,nhưng quản lí khách sạn có thể vào tất cả mọi phòng

- Chìa khóa của chủ tịch được tìm thấy trong phòng ,vậy thì hung thủ chính là anh ,Fusa Moto người quản lí khách sạn - cảnh sát Mori kết luận –anh là người tới sau cùng ,khiến mọi người phải đợi mở cửa,đó chính là khoảng thời gian anh tạo dựng hiện trường phải không ?

- Ngài nói gì vậy ,chỉ dựa trên việc đó làm sao có thể chứng minh tôi là hung thủ được ,hơn nữa nếu tôi bắn ông ấy thì trên người tôi phải có bám bụi thuốc súng chứ ?

- Được rồi ,anh có thể theo chúng tôi để kiểm tra chứ ?- thanh tra Megune

- Được thôi ,không vấn đề

- Bà Shige ,ở khu vực này có camera an ninh chứ ? –Yusaku

- Có ,tất cả các hành lang của khác sạn đều có camera an ninh
………………………………
- Báo cáo thanh tra ,trên người nghi phạm không có phản ứng với thuốc súng
- Thanh tra ,từ camera an ninh cho thấy không có ai vào phòng chủ tịch từ lúc ông ấy lên phòng

- Cái gì ?- không nhẽ ma đã vào phòng và giết ông ta –thanh tra Megune và Mori Kogoro đồng thanh

- Không ,chẳng có ma quỷ gì ở đây cả ,hung thủ chính là một trong số những người ở đây- Yusaku Kudo dõng dạc tuyên bố

- Cậu đã biết hung thủ là ai ư ,Kudo ?-vị thanh tra suốt ruột hỏi

- Đúng vậy ,tôi đã biết hung thủ là ai .
………………………………………………….

Chữ kí của shinichikudo275

30/3/2012, 1:34 pm
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Chap 3
part 2:

- Đúng vậy ,hung thủ đã dùng cách mà không ai có thể ngờ tới được.Tất cả các cửa khóa từ bên trong ,camera hành lang cho thấy không có ai. Họ không thể ngờ rằng còn có một cách khác để vào nhà ,đó là đối mặt với những kẻ giết người biết leo trèo.Hắn men theo bên tường ,chạy trên mái nhà và nhảy xuống từ cửa sổ trên trần nhà .

- Không thể nào ,tòa nhà này có 4 tầng,hắn là spider man chắc.

- Chủ tịch ở tầng bốn ,đó là lí do khiến mọi người đều nghĩ họ đã an toàn .Hắn đã trèo lên mái nhà,chạy theo lối cửa sổ chắn mưa,lẻn vào trong nhà.Hắn đã đeo găng tay cao su ,sau đó bọc khẩu súng vào túi nylong ,làm như thế thuốc súng sẽ không ám vào người hắn,sau khi giết người ,hắn sắp xếp hiện trường như một vụ tự sát rồi len theo đường cũ đi xuống nhập vào bữa tiệc,để vào được phòng thì phải có chìa khóa của chủ tịch hoặc của người quản lí,vì vậy hắn biết chắc chắn mọi người phải chờ hắn thì mới có thể vào được căn phòng,do đó hắn có đủ thời gian để tạo hiện trường giả

- Nói như vậy hung thủ chính là …

- Đúng vậy ,hung thủ chính là anh ,anh Fusa Moto.

- Đó chỉ là những suy luận của anh ,các người không có bằng chứng không thể buộc tội tôi được

- Póc~ Yusaku tiến tớibắt lấy tay thủ phạm – trên tay anh có nhiều vết xước chạy dọc đã thành sẹo,anh là một nhà quản lí ,đâu phải làm những việc nặng nhọc,phải chăng đây là những vết xước do anh phải luyện tập leo trèo nhiều lần

- Khuôn mặt hắn chợt biến sắc- đó chỉ là những vết xước do tôi bê đồ thôi,anh không thể căn cứ vào đó được…..

- Đúng ,nếu chỉ có thế thì chưa đủ .Do mất thời gian leo xuống và phải vội vàng đến hiện trường để không bị nghi ngờ , anh chưa kịp phi tang chứng cứ ,đó là chiếc túi bóng và đôi gang tay cao su,chỉ cần kiểm tra trên chiếc túi bóng là có thể tìm được dấu vân tay của anh .Còn việc chúng ở đâu thì đơn giản thôi.

- Thanh tra ,chúng tôi đã tìm được chiếc túi bóng và đôi gang tay cao su,theo lời chỉ dẫn của anh Kudo ,chúng tôi đã tìm trên mái nhà và phát hiện ra chúng.
-
- Tên hung thủ ,sắc mặt biến đổi ,lộ vẻ căm hờn- ông ta đáng chết ,vì tiền bạc ông ta đã bỏ rơi mẹ con tôi, khiến bà ấy tủi nhục mà chết.

- Anh ,anh là con trai của người phụ nữ đó- bà Shige ngỡ ngàng

- Bà ấy sinh ra trong một gia dình võ đạo.Bà ấy chưa chồng mà đã có con làm mất mặt gia đình nên bị gia đình ruồng bỏ ,bà đã tìm đến ông ta nhưng ông ta không chịu thừa nhận,còn ruồng rẫy bà ấy.Quá phẫn uất,cho nên sau khi sinh tôi ra ,chỉ vài năm sau bà ấy đã qua đời ,trước khi chết bà ấy đã kể lại toàn bộ sự thật cho tôi nghe ,muốn tôi đi tìm ông ta.Nhưng ông ta không đáng ,không đáng với tình yêu mà mẹ dành cho ông ấy,ông ta phải trả giá.Biết ông ta là chủ khách sạn này ,nên tôi đã học ngành quản lí khách sạn,tìm cách tiếp cận ông ta.Tôi đã học thủ thuật leo trèo từ một võ sĩ đạo trong nhiều năm,chỉ chờ có cơ hội này.Thật không ngờ cuối cùng cũng bị ông phát hiện,tôi thật khâm phục ông đó ,Yusaku Kudo.

- Không,cậu nhầm rồi ,ông ấy không hề ruồng bỏ mẹ con cậu,thậm chí ông ấy còn không biết đến sự tồn tại của cậu .-bà Shige lớn tiếng ,không thể kiềm chế được nữa,bà muốn nói ra toàn bộ sự thật

- Bà nói gì ?

- Việc đó là do tôi và phu nhân quá cố gây ra.Tôi là vị hôn thê đã được đính ước với ông ấy ,nhưng ông áy không yêu tôi,việc hôn ước chỉ là mang tính chất làm ăn của hai gia đình.Ông ấy bỏ nhà lên Shinjuku và ở đó ông ấy đã gặp và yêu mẹ cậu,họ đã tự đính hôn với nhau.Phu nhân biết được việc đó và cho người bắt ông ấy về ,ngăn cấm không cho họ gặp nhau.Hai tháng sau người phụ nữ đó đã đến gặp phu nhân và cho biết bà ấy đã mang thai ,nhưng phu nhân đã đuổi bà ấy đi và đưa ra tờ giấy từ hôn mà bà ấy đã nhờ người giả mạo nét bút của con trai đưa cho mẹ cậu .”Con trai tôi sắp kết hôn ,đây là vợ sắp cưới của nó.Nó sắp kế thừa cả một gia tài ,lại có một người vợ xinh đẹp ,cô đừng có đến phá hỏng cuộc đời nó- bà ta ném tờ giấy từ hôn vào mặt người phu nữ”.Sau đó ,bà ấy cũng đã rời khỏi Shinjuku nên ông ấy không thể tìm được mẹ cậu.Hơn 30 năm qua không ấy luôn không ngừng tìm kiếm bà ta,vài ngày trước ông ấy biết tin mẹ cậu đã mất và bà ấy còn có một đứa con ,cho nên ông ấy đã nói “Tôi phải đi gặp bà ấy,bà ấy đã vì tôi mà chịu thiệt thòi ,tôi không thể làm gì được cho bà ấy nhưng tôi còn có thể bù đắp cho con trai tôi”. Ông ấy đã dự định từ bỏ chức chủ tịch và viết trong di chúc sẽ giao lại toàn bộ tài sản này cho cậu,ông ấy đã định tuyên bố nó vào ngày hôm nay,vậy ,vậy mà ………….- bà ta nói trong niềm nức nở

- Không ,không thể nào –hai chân anh ta khụy xuống ,không thể đứng vững- tôi ,tôi đã làm gì thế này –hối hận,đau xót -,bi thương ,phẫn uất ,hàng loạt thứ cảm xúc hỗn độn đang diễn ra trong con người anh ta- tôi đã giết chết cha ruột của mình chỉ vì một sự hiểu lầm ư - hai tay anh ta ôm lấy mặt ,không thể ngăn dòng nước mắt tuôn rơi.

Dù anh ta có khóc bao nhiêu thì cũng không thay đổi được sự thật.Đáng tiếc cho một sự hiểu lầm mà dẫn đến kết cục bi thương.

............................................

- Vậy là cậu lại giúp tôi phá một vụ án nữa rồi ,thật là ngại quá ….

- Không sao đâu.Chỉ có duy nhất một sự thực ,dù người ta có làm thế nào đi nữa , cũng không thể thay đổi được sự thực.
Reng reng reng
- Anh Kudo ,có người gọi anh – Mori Kogoro đưa điện thoại cho Yusaku Kudo – sao không gọi trực tiếp cho anh mà lại gọi cho tôi chứ ?

- Ah ,để tập trung vào vụ án nên tôi đã tắt máy-cầm lấy chiếc điện thoại từ tay cảnh sát Mori- Alo ,tôi Yusaku xin nghe

- ANH ĐANG Ở CHỖ QUÁI NÀO THẾ HẢ ?- tiếng thét chói tai từ phía bên kia điện thoại- anh còn không mau tới bệnh viện ,Yukiko đang trong phòng cấp cứu rồi

- Thanh tra Megune ,tôi muốn đi nhờ xe cảnh sát ,tôi phải tơi bệnh viện gấp- anh ta hốt hoảng nói với vị thanh tra
-
- Để tôi lái xe đưa anh đi – nói xong ,Mori Kogoro lập tức chạy ra lấy xe và chiếc xe lao vơi vận tốc nhanh nhất tới bênh viện
………………………………
Bệnh viện Beika
- Yukiko ,cô ấy sao rồi ,chị Eri ?- Yusaku suốt ruột hỏi

- Cô ấy vào đó đã gần một tiếng rồi mà chưa thấy động tĩnh gì cả ,tôi lo quá – nghe xong Yusaku càng thêm lo lắng ,cứ đi đi lại lại trước cửa phòng cấp cứu không ngừng
Cạch ~ tiếng cửa phòng cấp cứu hé mở ,vị bác sĩ đang bước ra khỏi phòng cấp cứu
- Bác sĩ vợ tôi thế nào rồi ?

- Cô ấy bị động thai nên sinh sớm ,lúc đứa trẻ chào đời đã không cất tiếng khóc làm chúng tôi rất lo lắng ,nhưng bây giờ tình hình ổn rồi ,cả hai mẹ con đều khỏe mạnh ,anh có thể vào thăm cô ấy.
-
- Cảm ơn bác sĩ ,cảm ơn- nói đoạn rồi họ cùng tiến vào phòng
Sau ca sinh khó làm sức lực cạn kiện nhưng nhìn sinh linh bé bỏng trong vòng tay mình làm mọi mệt mỏi trong Yukiko đều tiêu tan,cô âu yếm vuốt ve khuôn mặt bé nhỏ.
- Yukiko ,em không sao chứ ?

- Em ổn cả ,anh lại đây bế con đi- Yusaku tiến lại gần ,đón lấy đứa con từ vòng tay vợ, khuôn mặt không thể kiềm nén được sự vui mừng

- Anh đã làm cha rồi ,haha ,papa ,papa của con đây – đôi mắt to tròn ,đảo mắt nhìn quanh ,nó đang ngắm nhìn thế giới mới
-
- Là một bé trai ,dễ dương quá ,đôi mắt cương nghị ,đôi mày thanh tú giống hệt Yusaku,còn cái miệng xinh xắn này giồng hệt Yukiko – Kisaki nhận xét- hai người đã đặt tên cho bé chưa ?

- Yusaku ,anh đặt tên cho con đi

- Uhm- đôi mày chợt nhíu lại suy tư ,chợt hình ảnh Fusa Moto thoáng hiện lên trong trí óc –chỉ có một sự thật duy nhất ……con sẽ không phải chịu thiệt thòi gì cả ,con sẽ có đủ tình thương của cả cha lẫn mẹ …..shinichi ,đó sẽ là tên của con.
`~ im lặng ~

- Sao ,sao thế ?-nhìn ba khuôn mặt đang chĩa mũi dùi về phía mình ,Yusaku cảm thấy rợn tóc gáy

- Đến lúc đặt tên cho con mà anh cũng lôi cả án mạng vào đây nữa sao – cả ba giọng đồng thanh – thật là hết nói nổi !

- Hơ hơ –cứng miệng không nói được gì ,Yusaku quay sang đứa con chữa cháy – Shinichi đồng ý là được rồi ,phải không con trai ? tiểu thám tử tương lai……..- đứa bé cười khúc khích trên tay ông bố ,gương mặt ngây thơ giương đôi mắt to tròn ngắm nhìn thế giới mới.Và cái tên “shinichi” đã ra đời như thế đó .




Chữ kí của shinichikudo275


Last edited by shinichikudo275 on 31/8/2012, 6:52 pm; edited 3 times in total


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (2 votes)
30/3/2012, 11:01 pm
avatar
ƯSAGHI
.:Addicted Member:.
.:Addicted Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1352
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 3086
» Uy Danh Uy Danh : 91
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-06-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-12
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Tem...............là của em^^
ss ui ss đang kể lại chuyện shin hồi còn nhỏ ạ banhbao11 banhbao11
thanks ss^^

Chữ kí của ƯSAGHI


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
31/3/2012, 9:11 pm
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


ƯSAGHI wrote:
Tem...............là của em^^
ss ui ss đang kể lại chuyện shin hồi còn nhỏ ạ banhbao11 banhbao11
thanks ss^^

thank e đã đọc fic ,viết fic ra mà k ai đọc hơi bị bùn

cái nì cũng chưa chắc ,còn tùy tình hình và cảm hứng,nếu k thì ss sẽ cho về hiện tại luôn

Chữ kí của shinichikudo275

12/4/2012, 3:51 pm
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]



Chap 4 : Độc dược
part 1:
- Atsushi ,anh lại đi đấy ư ?

- Phải ,mọi chuyện đã đến nước này thì không thể từ bỏ được.Elena ,anh xin lỗi

Phòng thí nghiệm

Những con khỉ được giam giữ trong lồng .Chúng được nhốt ở đó để làm vật thí nghiệm.Elena ,Atsushi và Pisco đang trong phòng thí nghiệm.Họ đang chuẩn bị cho thí nghiệm APTX trên loài khỉ .Con khỉ được chọn hôm nay là một con Fuscata nó có bộ lông xám nâu ,mặt đỏ và đuôi ngắn.Loài Fuscata có khả năng chịu đựng cao, có thể tồn tại ở những nơi có khí hậu lạnh giá và khắc nghiệt .Vì vậy chúng được lựa chọn làm thí nghiệm đầu tiên .

Atsushi và Pisco đang dẫn nó ra khỏi lồng ,xích tay chân nó lại thật chặt trên ghế.Nó được đánh dấu mã MK3509 .Elena đang chuẩn bị những ống kim tiêm.
- Sẵn sàng rồi chứ ?- Atsushi hỏi hai người còn lại

- Ok – họ cùng gật đầu

- Hãy tiêm cho nó 100ml Ketamine hydrochloride trước ,đề phòng sự co giật mạnh ,ta nên gây mê nó trước.

- Được rồi ,chuẩn bị 5ml apotoxin ,hãy tiêm vào bắp tay nó

Sau hơn 15 phút không thấy biểu hiện gì ,Atsushi bắt đầu tiêm thêm 10ml apotoxin cho nó .Sự co giật bắt đầu xuất hiện trên cơ thể MK3509.Con khỉ dần co giật mạnh hơn ,thuốc gây mê đã không còn tác dụng ,nó mở trừng mắt ,hai tròng mắt nó đỏ sọc ,miệng nó đã được bịt lại nhưng vẫn không thể ngăn được những tiếng kêu thảm thiết phát ra .Cái bàn đang rung lên bần bật.

Elena bắt đầu cảm thấy run sợ .Nhiệt độ trên cơ thể của con khỉ đang tăng mạnh ,những làn hơi nước đang bốc ra từ nó ,cơ thể của nó đang co rút.Không đầy 15 phút sau ,chẳng còn tiếng rú rợn người ,chiếc bàn nằm im tại chỗ ,trên đó bây giờ chỉ còn một vũng máu đỏ tươi ,nhày nhụa ,những chiếc lông nhúm nhó lại.

Elene nhìn cảnh tượng trước mặt kinh hãi và ngất lịm. Atsushi vội vàng đưa vợ ra khỏi căn phòng thí nghiệm và để lại mọi chuyện cho Pisco xử lí .

………………………………

- Atsushi ,chuyện gì đang xảy ra vậy ? – Elena tỉnh dậy và bàng hoàng nhớ lại cảnh tượng đã xảy ra

- Có lẽ sai sót điều gì đó …có lẽ ta đã sai liều lượng – ông ta đi đi lại lại quanh căn phòng ,vẻ mặt bối rối – anh cần quay lại đó ,anh cần xem xét lại…


- Atsushi – Elena định bước xuống giường và liền bị chồng ngăn lại

- Không ,Elena ,từ bây giờ em không thể tham gia thí nghiệm được nữa ,mọi chuyện hãy để anh lo

- Hãy để em chia sẻ việc này với anh ,chúng ta là vợ chồng mà ,em không sao đâu ,chỉ bị choáng một chút thôi .

- Mọi việc không đơn giản như vậy Elena ,anh đã xét nghiệm máu cho em ,và em đã mang thai hơn hai tháng rồi. Em không thể tiếp xúc với công việc này nữa .Từ giờ anh sẽ lo mọi chuyện. – ông ta nói rồi lập tức rời khỏi


Bất chợt nhìn xuống bụng mình ,một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần lên trong đó ,Elena rùng mình khi nhớ lại cuộc thí nghiệm .Trong lúc này một ý nghĩ bỗng xuất hiện trong đầu Elena và cô ấy muốn dừng lại mọi chuyện. Cho dù trước đây cô là người như thế nào ,có độc ác bao nhiêu đi chăng nữa thì cuối cùng cô cũng vẫn là một người mẹ .Một người mẹ có thể làm tất cả vì con mình.

- Atsushi ,hãy dừng lại mọi chuyện đi

- Anh không thể ,em biết mà

- Chúng ta hãy rời khỏi tổ chức . Hãy rời khỏi nơi nghiệt ngã này

- Elena ,nó là tâm huyết cả đời anh ,anh không thể bỏ nó được – Atsushi ôm lấy vai vợ ,đôi tay run run

- Đối với anh ,nó còn quan trọng hơn mẹ con em ư ? Đôi tay chúng ta đã nhuốm bao nhiêu máu rồi .

- Anh biết ,em vì anh mới tham gia vào tổ chức này , nếu không gặp anh có lẽ cuộc đời em sẽ hạnh phúc hơn

- Atsushi ,hãy nhìn thẳng vào mắt em ,em yêu anh và em có thể bỏ tất cả vì anh . Nhưng còn Akemi ,còn Shiho ,chúng không có tội tình gì cả . Em không muốn chúng lại đi vào vết xe đổ của chúng ta .Xin anh

- Hãy vì Akemi ,vì Shiho ,rời khỏi tổ chức này ,được không anh ?

- Bố ,mẹ ,sao hai người lại đứng đây vậy? – cô bé Akemi đang bước ra khỏi phòng ngủ và ngơ ngác nhìn bố mẹ nó

- Akemi ,con đã thức rồi sao ? – Elena ôm lấy đứa con gái và thơm vào bên mà cô bé một nụ hôn – kìa ,Shiho cũng tỉnh rồi – cô bé Shiho thức giấc và bắt đầu la khóc, Elena dắt Akemi vào trong phòng ,đứng bên canh chiếc nôi ,bồng Shiho lên dỗ dành .

Atsushi Miyano vẫn đứng ở cửa , ông chẳng thể làm gì được cho họ ,ông là một người chồng ,một người cha nhưng lại chẳng thể đem lại hạnh phúc cho họ ,chẳng thể đem lại cho gia đình mình một cuộc sống bình yên .

Mười năm trước , ông ta là một nhà khoa học trẻ , khát khao thể hiện bản thân , và cơ hội cuối cùng cũng đến với ông . Đó là khi ông nhận được lời mời tài trợ cho công trình khoa học mà ông ta đang nghiên cứu . Một cơ hội đổi đời , ông ta dốc lòng vào công việc và chỉ biết đến có công việc .

Cho đến một ngày ,Atsushi Miyano gặp được Elena ,người phụ nữ của đời ông ,Elena đã từ bỏ cuộc sống của mình bên Anh quốc để theo ông về Nhật . Cuộc đời Atsushi bây giờ còn có thêm một thứ mới ,đó là tình yêu .

Sau khi cưới Elena ,Atsushi Miyano vẫn tiếp tục làm việc trong tổ chức .Liệu ông ta có thực sự biết về cái tổ chức mà ông ta đang phục vụ , một tổ chức phi pháp xuyên lục địa ?

Dù ông ta có biết điều đó hay không thì cũng không còn quan trọng nữa ,bởi vì lúc này , cũng giống như vợ ông , vì tương lai của Akemi và Shiho ,hai thiên thần bé nhỏ của ông ,ông ta đã đưa ra quyết định .

- Được ,chúng ta sẽ rời khỏi đây ,cả gia đình chúng ta .Nhưng trước hết anh cần gặp một người .

…………………

Chữ kí của shinichikudo275

13/4/2012, 8:39 am
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


chap 4

part 2

…………………

- Đây là nơi anh đã sống từ nhỏ ư ?

- Đúng vậy , đây là căn nhà mà cha mẹ đã để lại cho anh . Sau khi tham gia tổ chức , anh đã cho một người bạn mướn căn nhà này . – đó là một căn nhà kiểu cổ ,có hai tầng . Nay là văn phòng thiết kế .Họ dừng lại đậu xe trước văn phòng

- Chào hai anh chị ,anh chị tới đây vì muốn thiết kế nhà đất ? – một nhân viên trong văn phòng ra đón tiếp họ . Đó là Imai Tetsuo

- Không ,chúng tôi muốn gặp ông Dejima.

- Vâng ,mời hai anh chị vào phòng chờ ,giám đốc chúng tôi có việc bận nên chưa về .

……………………

- Xin hỏi anh chị là gì với giám đốc Dejima vậy ? – một nhân viên mang nước ra tiếp và hỏi

- Tôi là bạn với ông ấy từ nhỏ và cũng là người cho ông ấy thuê căn nhà này


- Ồ , vậy ra ông là chủ của căn nhà này . Ông Dejima nhắc tới ông suốt ,vì không thấy ông liên lạc gì . Hai người có cô con gái dễ thương quá .

- Chúng tôi làm ăn xa , bây giờ trở về có chút việc . Xin hỏi bao giờ thì ông ấy về ? – Atsushi hỏi

- Việc này chúng tôi cũng không rõ . Ông ấy có một mẫu thiết kế khó và đã rời văn phòng từ sớm mà không nói năng gì

- Vậy ,chúng tôi sẽ chờ vậy .

Họ chờ gần nửa ngày trời nhưng vẫn không thấy ông giám đốc trở về . Elena không nói gì ,chỉ thỉnh thoảng nhắc Akemi ,vì cô bé nghịch ngợm quá ,làm mọi người trong văn phòng rối tung lên vì tìm đồ đạc .Atsushi Miyano càng lúc càng suốt ruột ,ông ta đi đi lại lại trong phòng và đột ngột dừng lại bên cửa sổ .Một chiếc Porsche đên đang đậu phía bên kia đường . Nó đã bám theo họ suốt từ lúc đến đây .”là bọn chúng ”



- Elena ,em với con trở về trước ,anh sẽ ở đây đợi - Elena lo lắng nhìn chồng nhưng không nói gì , cô gọi Akemi rồi ra xe.

…………………………

- Đại ka ,bọn chúng đã ra ngoài rồi kìa ,nhưng chỉ có Elena là vào xe thôi ,ta nên bám theo bên nào


- Vợ con hắn còn trong tổ chức ,hắn chưa dám làm gì khinh suất đâu , cứ bám theo xe của cô ta .

- Vâng ,thưa đại ka. Boss thật sự muốn ra tay với họ sao ?

- Có vấn đề gì với mày à ? – hắn dương khẩu súng Beretta vào đầu Kaspar

- Đại ka ,đừng nóng ,em chỉ tò mò thôi . Bọn họ cũng đã công hiến cho tổ chức nhiều năm …

- Tò mò là thứ không nên có trong tổ chức này nếu mày muốn sống lâu hơn.- không đợi Kaspar nói hết câu ,hắn xen ngang - Phục tùng mệnh lệnh đó là điều mày nên làm . Bất kì kẻ nào có ý phản bội tổ chức đều bị phán án tử hình .

…………………………

4h sáng ,ngày hôm sau

Atsushi Miyano vẫn chưa trở về , điều đó khiến Elena không thể tài nào chợp mắt được .Từ lúc rời khỏi căn nhà cũ , chiếc xe đen vẫn bám theo không ngừng . Một nỗi bất an trào đang lên trong lòng cô .Elena tiến về phía phòng hai cô con gái nhỏ ,chúng đang ngủ rất say . Cô cầm trên tay chiếc micro phone lại gần Shiho

- Shiho ,Akemi ,có lẽ khi các con nghe được những lời này thì mẹ không còn trên đời này nữa . Mẹ không thể nhìn thấy các con trưởng thành ,nếu trên đời này thực sự có thiên thần ,mẹ mong họ sẽ che trở bảo vệ cho các con . “Shiho của mẹ bước sang tuổi 1 ,chúc mừng sinh nhật con gái yêu …” - nhấn nút play trên chiếc máy ,Elena bắt đầu thu âm lại giọng nói của mình

……………………………………….

6h sáng

- Atsushi ,anh đã về

- Anh đã chờ suốt đêm nhưng anh ta không trở về văn phòng ,anh không thể chờ thêm được nữa ….


- Các người cũng không cần phải chờ nữa đâu – một giọng nói lạnh như băng phát ra từ phía cửa chính ,hắn bước vào ngay khi Atsushi Miyano trở về , dương họng súng về phía hai vợ chồng họ

- Melkior ,ngươi ……………

……………………………………………..

7h sáng

- Okasan – cô bé Akemi đã tỉnh dậy ,lấy tay dụi dụi mắt và dáo dác đi tìm mẹ , nhưng không có ai trong phòng ngủ ,Akemi chạy lên gác ,vào nhà bếp ,nhưng vẫn không có ai – Otosan ,Okasan ,hai người đâu rồi - không một tiếng trả lời , chỉ có những âm thanh dội lại từ những bức tường vô tình ,sợ sệt ,hoảng hốt ,những làn nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn trào - Otosan , Okasannnnnnnnnnnnnnnn

………………………….

6 năm sau

Trong văn phòng ,có hai người đàn ông mặc áo đen đang nói chuyện với nhau . Một người ngồi trên ghế ,quay lưng về phía người đàn ông đang đứng , ông ta rít một hơi từ điếu xì gà Oriental rồi vùi nó vào chiếc gạt tàn

- Ông chủ ,đây là bản báo cáo về tình hình của hai chị em nhà Miyano – ông ta chìa tay lại phía sau cầm lấy bản báo cáo ,rồi lật từng trang xem xét

- Trong hai chị em thì đặc biệt hơn là Shiho Miyano ,đữa nhỏ này có khả năng nhận thức rất cao ,nó đã vượt qua nhiều loạt bài thi về toán , tranh ảnh ,các câu hỏi khó về logic và dãy số ,và đạt trên 140 điểm ,tương lai sẽ là một nhân tài .

- Hãy đưa nó sang Mĩ đào tạo .Nó là con của Miyano , thứ mà cha mẹ nó để lại phải có người tiếp tục , gen di truyền đã ăn sâu vào trong máu của nó , cần phải có người tiếp tục công trình nghiên cứu này .

- Vậy còn Akemi Miyano ?

- Tình cảm là thứ tai họa ,nó làm cho con người yếu đuối và mất kiểm soát . Cần làm cho thứ đó triệt tiêu , chỉ còn lòng trung thành là tuyệt đối . Chỉ có thứ đó mới làm cho tổ chức vững mạnh . Tách hai chị em chúng ra , để Akemi Miyano lại Nhật .

- Vâng ,thưa ông chủ ,tôi sẽ đi làm ngay .

……………………………

Tiểu bang Nevada ,Mỹ


- Này đến đây mà xem ,con nhỏ này người Châu Á đó

- Trông nó giống lai thì hơn

- Haha ,bảo sao mà …trông mặt nó thật buồn cười

- Nó là đứa không cha không mẹ đó

- Nó bị bỏ rơi mà …

Bọn nhóc thủ thỉ ,trêu chọc sau lưng cô bé. Không thể nhịn được nữa , cô bé tóc nâu đỏ đập thật mạnh hai tay lên bàn và đi về phía tụi nhóc :

- Hãy xin lỗi về thái độ đó !

- Mày nói gì ?– thằng nhóc tóc vàng lanh chanh

- Tôi nói hãy xin lỗi về những lời vừa rồi các người đã nói

- Nếu không thì sao ?- thằng nhóc tóc nâu chen vào

Cầm chiếc cặp đặt mạnh lên bàn ,đôi mắt đen trợn tròn , hướng ánh mắt lạnh như băng thẳng về tên nhóc vừa nói :

- Tôi nói lại một lần nữa !Hãy xin lỗi ! – cô bé gằn từng từ một khiến bọn nhóc hoảng sợ

- Được rồi ,được rồi ,có gì to tát chứ ,xin lỗi ,được chưa – nó hếch cái cằm lên rồi kéo tụi bạn ra chỗ khác .

Còn lại Shiho một mình ,một mình nơi xứ người xa lạ ,không người thân thích ,cô bé lấy trong cặp ra tấm hình và ôm nó vào trong lòng “Chị ơi ”.



Chữ kí của shinichikudo275

1/9/2012, 4:56 pm
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]




Chap 5 : Bạn cùng lớp

Trường mẫu giáo Beika



- Huhuhu –thằng nhóc bám lấy quần cô giáo khóc nức nở ,nó vừa mếu máo vừa chỉ về thằng nhóc đứng bên cạnh

- Shinichi ,em lại bắt nạt bạn phải không – Cô giáo nạt nộ

- Em không có ,em chỉ nói ra sự thật thôi – cậu bé nhìn cô giáo với ánh mắt cương quyết

- Sự thật là em luôn bắt nạt các bạn trong lớp ,không nói nhiều nữa ,ngày mai tôi sẽ phải gặp phụ huynh của em - cô giáo trẻ tuổi dắt thằng nhóc ra khỏi văn phòng và để lại Shinichi một mình hậm hực .

…………….

Ngày hôm sau

- Lại là ông sao ?- cô giáo hỏi một cách khó chịu

- Vâng ,tại bố mẹ thằng nhóc bận nên nhờ tôi đi thay ,tôi là hàng xóm của gia đình – ông Agasa gãi đầu cười xòa .

- Vậy phiền ông báo lại với gia đình ,Shinichi Kudo liên tiếp trong kì học này đã gây sự với rất nhiều bạn trong lớp học ,vì vậy tôi buộc phải chuyển em ấy qua lớp khác .

- Liệu có nhầm lẫn gì không ? Shinichi là một đứa trẻ rất ngoan mà. Cô nên điều tra kĩ mọi việc . – ông quay sang nhìn Shinichi đang ngồi ở ghế bên cạnh , cậu bé chỉ im lặng không nói .

Cô giáo đưa cho ông một tập giấy A4 , chắc phải dày bằng 1 gang tay - Ông có thể xem qua , hầu hết là các kiến nghị của phụ huynh học sinh , họ đều yêu cầu chuyển lớp cho con em họ , tất cả chỉ vì một nguyên nhân là em Shinichi .

Ông Agasa bần thần nhìn xấp giấy một hồi , và ông cũng hiểu ra được chút ít . Một số trong những phụ huynh trong đây là những nhà tài phiệt lớn , họ đầu tư một phần lớn kinh phí cho trường . Những lớp chọn phần lớn là con ông cháu cha , phần còn lại là những bé có chỉ số thông minh vượt bậc . Nếu con họ chuyển đi thì trường sẽ bị thiệt hại lớn .

………………….


Hai ông cháu lững thững rời khỏi văn phòng , Shinichi lủi thủi đi trước , để mặc cho ông Agasa gọi với đằng sau

- Shinichi …

- ….

- Shinichi ….Cháu có nghe ta gọi không ?

Cuối cùng cậu cũng chịu lên tiếng

- Họ lại không đến sao ?- cậu bé tảng lờ bằng một câu hỏi khác

- Cháu biết mà ,mẹ cháu thì ở trường quay ,còn bố cháu thì đến nhà xuất bản . Bác sẽ nói chuyện này với bố mẹ cháu để họ tìm cách giải quyết .


- Bác tiến sĩ không cần nói nữa , cháu hiểu , bố mẹ cháu đều rất bận rộn , chuyện cỏn con này không cần phải làm phiền tới hai người đâu .

- Cháu nói gì vậy , chuyện này làm sao là chuyện cỏn con được ?

- Chuyện của cháu từ nay cháu sẽ tự giải quyết , bác đừng nói gì nữa .

Những bước chân chợt dừng lại khi có tiếng huýt phía bên kia hành lang . Shinichi nhìn sang , ba thằng nhóc đang đứng đó . Thằng nhóc cầm đầu dáng vẻ mảnh khảnh là Kikukawa Takeshi . Hai thằng nhóc đứng sau , một nhóc mập lùn là Takizawa Hideki , nhóc đã khóc hôm trước trước mặt cô giáo , thằng nhóc còn lại cao gầy là Emori Akira .

Khi nhìn thấy Shinichi từ văn phòng đi ra , Kikukawa huýt sáo gọi Shinichi . Nó bá vai tên mập , một tay chỉ về phía Shinichi ra dấu hình khẩu súng lục , nó nghếch đầu , khẽ nhắm một mắt “Pằng” , nó hếch mặt lên ra chiều khiêu khích .

- Lũ trẻ này thật là …. – ông Agasa lắc đầu than thở . Shinichi không nói gì và tiếp tục bước đi . Sau lưng vẫn còn văng vẳng lời của bọn nhóc

- Hideki , cậu thấy chứ , chỉ cần một chút nước mắt và vài lời của ba mẹ tớ là đã có thể đuổi thằng nhóc khó ưa đó đi rồi – Kikukawa ra chiều đắc thắng . Hai thằng nhóc còn lại cũng tỏ vẻ hống hách không kém .



………………


- Này Ran , cậu biết gì chưa ,tên “quái dị ” sắp chuyển sang lớp mình đó – Sonoko hối hả chạy vào từ cửa lớp

- Bình tĩnh Sonoko , ngồi xuống rồi hãy nói . Cậu nói tên “quái dị” nào ?


- Còn tên nào nữa , cái tên Shinichi Kudo “nổi tiếng ” đó.

Nakamichi và Aizawa ở gần đó cũng hóng hớt

- Ủa , vậy cậu ta bị chuyển sang lớp ta hả ?

- Ai bảo cậu ta gây sự với Kikukawa , hắn là chúa thù dai đó

- Mà sao mọi người lại gọi cậu ta là “quái dị ” ? – Ran thắc mắc

- Hắn không có bạn bè , mà chẳng ai trong lớp đó chơi với cậu ta cả , lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây , cứ như hắn đọc được suy nghĩ của người khác vậy . – Sonoko bắt đầu liệt kê danh sách tội trạng

- Ở độ tuổi này mà như vậy thì hơi khác biệt đấy nhỉ ? – Ran gật gù suy nghĩ

- Thì hắn luôn làm những chuyện khác người mà

- Cậu ta giỏi thật mà , nghe nói vì điều đó mới làm cho Kikukawa phát điên lên – Nakamichi chen ngang - Vì vậy mà cậu ta làm cho Shinichi bị cô lập trong lớp đó .

- Cái vụ mắm tôm ấy hả ? Mình không rõ chuyện đó lắm – Aizawa cũng thò đầu vào bàn tán

- À , cái này mình nghe Shinohara kể lại , hôm đó cậu ấy đi ngang qua lớp học của Shinichi nên chứng kiến hết mọi việc …-

Nakamichi đang hào hứng kể thì đúng lúc đó thì cô giáo bước vào làm câu chuyện bị cắt ngang , sau khi để học sinh ổn định chỗ ngồi , cô giáo bắt đầu ghi tên cậu nhóc lên bảng và giới thiệu với cả lớp .

- Từ hôm nay Shinichi Kudo sẽ học với lớp chúng ta . Các em hãy thân thiện với bạn ấy nhé .

- Dạạạạạạ - những tiếng dạ vâng ngao ngán từ dưới lớp đổ lên .


- Và bây giờ chỗ ngồi của Shinichi sẽ là …- đảo mắt một vòng quanh lớp rồi cô quyết định – uhm , em sẽ ngồi chỗ bên cạnh Ran nhé .

Shinichi bắt đầu tiến về chỗ bàn mà cô giáo chỉ .

Ran vẫn còn cảm thấy bất ngờ về quyết định của cô giáo .

Cậu nhóc đặt cặp lên bàn và bắt đầu lấy sách vở ra .

- Rất vui được làm quen , mình là Ran Mori – Ran mỉm cười thân thiện .

- Chào . – Shinichi đáp lại bằng tiếng chào cụt ngủn .

Sonoko lầm bầm trong miệng - Đúng là thằng nhóc khó ưa .

Và tiết học bắt đầu , nổi bật lên là ánh mắt lừ đừ của Sonoko và vẻ hiếu kì của Ran .


…………………..

Giờ ăn trưa

Nhóm Ran , Sonoko , Nakamichi , Eisuke ngồi túm tụm một góc

Nakamichi miệng nhai ngoàm ngoàm cái đùi gà , rồi lấy tay rút ra cái thẻ vàng phe phẩy

- Oa , sao cậu có được thẻ vàng Yaiba vậy ? – Aizawa tròn mắt thích thú

- Hi hi , là anh tớ tặng tớ đấy , anh ấy chơi được nhiều thẻ vàng này lắm – Nakamichi ưỡn ngực tự hào

- Thôi đi , cậu nhai nuốt cho xong rồi hẵng nói , miệng vẫn còn đầy mỡ kìa – Sonoko cáu kỉnh gắt lên , rồi bỗng đổi đề tài

- Này Nakamichi , cậu kẻ nốt chuyện hồi sáng đi

- À , chuyện đó , Shinohara kể lại rằng , Kikukawa giở trò đầu têu bôi mắm tôm lên ghế của cô giáo , sự việc bị Shinichi phát hiện và Kikukawa bị đưa lên văn phòng , lúc đó trên tay vẫn còn dính mắm tôm . Rõ rành lỗi của Kikukawa không thể chối cãi , vậy mà sự việc cuối cùng bị đổ lên đầu Shinichi .

- Tại sao ? - Sonoko để lộ vẻ tò mò ra mặt .

Nakamichi lại tiếp tục kể

- Khi đang trên đường tới văn phòng , Kikukawa đã ra hiệu cho Akira và Hideki đứng gần đó , sau khi giáo viên quay trở lại lớp thì cả 3 bàn của Kikukawa , Akira và Hideki đều bị phết đầy mắm tôm , vỏ túi đựng mắm lại bị phát hiện có trong cặp của Shinichi , rồi 2 cậu ấy khóc bù lu bù loa lên rồi đổ tội cho Shinichi .

- Nếu chỉ Kikukawa nói thôi thì chưa chắc cô đã tin – Sonoko ra chiều nghĩ ngợi

- Khi có thêm Akira , cô bắt đầu nửa tin nửa ngờ - Aizawa cũng thêm vào

- Nhưng với người thứ 3 nữa , thì cô đã bắt đầu tin đó là sự thật .- Nakamichi kết luận - Vậy là Shinichi bị oan rồi .

- “Tam nhân thành hổ ” – Ran từ khi nãy im lặng theo dõi giờ mới nói , cô bé nhìn về hướng cửa sổ , nơi có cậu nhóc lủi thủi ngồi một mình .
- Cậu nói gì vậy Ran ?

- À , câu chuyện tam nhân thành hổ mà cô giáo đã kể trên lớp đó , một việc không có thật nhưng qua lời nhiều người nói lại khiến người khác tin rằng đó là sự thật , sự việc này rất đúng với cậu ta đúng không .

- Nhưng , sao Shinohara lại không nói gì ? Cậu ấy làm vậy là không đúng đâu

- Là do cậu ấy sợ , cha cậu ấy là lái xe cho gia đình Kikukawa , nếu nói ra việc gây bất lợi với cậu chủ nhỏ , cậu ấy sợ ba mình sẽ bị liên lụy .

- Phải đó – cả ba gật đầu đồng tình .

- Ấy , mới nhắc mà bọn nó đã tới kìa - Sonoko chỉ tay về phía ba thằng nhóc đang đi chềnh ềnh giữa lối đi

- Tớ phải đi lấy cốc nước đã , khát khô cả cổ rồi – Nakamichi vội vã rời khỏi bàn ăn .

Trong lúc luống cuống vì cái cổ họng khô khốc , cậu bé vô tình đụng phải Akira làm cả hai lăn đùng ra đất

- Này , đi đứng phải nhìn đường chứ - Akira đứng dậy và quát tháo

- Xin lỗi , nhưng tại mấy cậu đi lấn hết cả đường đó chứ

- Ồ , vậy ra là do bọn tôi hử ? – Hideki nói với giọng dọa nạt

- Thôi , bỏ qua đi mấy cậu , chấp gì chuyện cỏn con – mọi người tròn mắt ngạc nhiên trước câu nói của Kikukawa . Bình thường cậu nhóc phải la hét lên rồi .

Nakamichi toan bước đi thì nhận ra chiếc thẻ bài đã biến mất khỏi túi áo của cậu . Cậu nhóc nhìn quanh quất xem nó có rơi ra đất không và ngỡ ngàng nhận ra nó đang phe phẩy trong tay Kikukawa .

- Kikukawa , trả cho tớ

- Trả gì ? – nó tỉnh bơ

- Cái thẻ vàng trong tay cậu , nó là của tớ

- Của cậu , có gì chứng minh nó là của cậu . Tớ nói nó là của tớ đấy .

- Cậu đừng ăn nói ngang ngược như vậy - Ran rời khỏi bàn ăn và đi đến trước mặt Kikukawa - bọn tớ có thể chứng minh nó là của Nakamichi . – Ran nói , Sonoko và Aizawa gật đầu đồng tình .

- Chỉ là lời nói vô căn cứ , tớ cũng có thể nói , Akira và Hideki có thể chứng minh tấm thẻ bài này là của tớ

- Cậu nói thật ngang ngược mà – Ran tức tối

- Muốn chứng minh nó là của ai cũng đơn giản thôi – một giọng nói làm bọn nhóc chú ý .

- Lại tên phá đám – Kikukawa lầm bầm

- Cậu có cách nào , mau nói đi Shinichi – Ran hối thúc

Shinichi từ ngoài cửa đi vào bê theo một chậu nước nhỏ

- Cậu mang chậu nước này vào làm gì chứ ? – Sonoko thắc mắc

- Cứ bình tĩnh – Shinichi quay sang phía Kikukawa – phiền cậu có thể thả cái thẻ đó vào chậu nước được chứ ?

Kikukawa tuy không thích nhưng dưới ánh mắt của cả bọn cậu nhóc đành làm theo .

- Mọi người nhìn thấy gì chưa ?

- Có váng mỡ trên mặt chậu nước – Ran nói khẽ

- Đúng vậy – Shinichi cầm lấy tay Nakamichi giơ lên – lúc nãy Nakamichi đã dùng tay này cầm đùi gà , vì vậy tay cậu ấy đã dính đầy mỡ , khi cầm sang cái thẻ cậu ấy không hề lau tay đi vì vậy mỡ đã dính vào cái thẻ . Còn cậu , Kikukawa , cậu mới bước vào phòng ăn , chưa hề đụng vào thức ăn , tay cậu hoàn toàn sạch bong . Vì vậy , chủ nhân của chiếc thẻ bài này là Nakamichi . Cậu còn gì để nói không ?

- Gì chứ , của cậu ta thì cầm đi , nhiều chuyện làm cái gì – cậu nhóc ra điều lúng túng và vội vàng bỏ đi .


………………….


- Tuyệt quá , cậu suy luận tài thật đấy – Ran reo lên thán phục , đôi mắt to tròn long lanh nhìn Shinichi khiến cậu nhóc bất giác đỏ mặt .

- Đây chỉ là những suy luận sơ bộ thôi – Shinichi đưa ngón tay trỏ đung đưa ngang mặt ra hiệu .

- Hắn lại có cái vẻ mặt kiêu ngạo ấy rồi – Sonoko lườm mắt khó chịu

Nakamichi cảm ơn rối rít .

Và Shinichi thì cười tít trong tiếng tán thưởng của mấy cậu bạn , vẻ mặt rang rỡ hiện lên trên khuôn mặt . Nụ cười mà một đứa trẻ nên có .

Chữ kí của shinichikudo275

1/9/2012, 7:13 pm
avatar
Ran-Chan
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
http://angel-ran-city.forumvi.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 75
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 289
» Uy Danh Uy Danh : 14
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-11-12
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-30
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Ôi hay quá à! banhbao12
Mặc dù đã giựt tem bên KSV nhưng đọc lại hok chán! banhbao9
Mong chap mới of ss! yoyo1

Chữ kí của Ran-Chan

22/9/2012, 1:31 am
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Chap 6 : Dấu ấn khó phai






Tiếng chuông điểm báo tiết học cuối cùng của ngày đã kết thúc , lũ trẻ ùa ra khỏi lớp như đàn ong vỡ tổ . Chúng nhanh chóng thay giày và chạy đến cổng trường nơi ba mẹ chúng đang chờ đón . Một chiếc xe đen sang trọng đang đậu trước cổng trường , vị quản gia trẻ tuổi bước gia và cúi đầu chào trước cô tiểu thư bé nhỏ . Sonoko khẽ nhăn mặt :

- Ran , lần này lại không về cùng cậu được rồi , xin lỗi nhé

- Không sao đâu

- Tại ba mẹ tớ cả , tớ nói có thể tự về nhà được không cần phải đưa đón , nhưng ba mẹ nói vì tớ còn nhỏ , sợ bị bắt cóc nên…

- Sonoko , tớ hiểu , tớ hiểu , đừng nói gì nữa và mau lên xe đi

- Uh , hay là cậu đi xe cùng với tớ đi , bác quản gia sẽ ghé qua nhà cậu

- Không cần đâu , tớ muốn tự đi . Tạm biệt cậu , mai gặp lại

- Tạm biệt Ran - cô tiểu thư mặt mày tiu nghỉu bước lên xe .

Chiếc xe lao nhanh vun vút rời khỏi tầm mắt của Ran , cô bé rẽ theo hướng ngược lại và nhanh chân cất bước ra về . Cơn gió khẽ thoảng qua làm cành lá xao động , mấy chiếc lá khô lìa cành bay xuống , kêu lên tanh tách khi bị bàn chân bé nhỏ dẫm lên . Ran cảm thấy thích thú cái âm điệu đó và bật cười khúc khích .

Chợt cô bé dừng chân lại khi phát hiện ra ba cái bóng cao to đang chặn đường mình . Là ba thằng nhóc lớp bốn trường kế bên , một thằng bước ra tay vịn vào tường và cúi xuống nhìn Ran :

- Đi học về hả bé ?

- Dạ , vâng – Ran trả lời lễ phép – các anh có thể tránh ra cho em đi được không ?

- Được thôi , nhưng cho bọn anh cái thẻ game đã , đi học về muốn làm vài ván mà hết sạch tiền rồi - nó nhướng mày lên và giả bộ thở dài

- Sao các anh không xin ba mẹ , em làm gì có tiền

- Ây da , ba mẹ chỉ cho tiền ăn sáng thôi , làm gì cho tiền đi chơi chứ

- Em không có , các anh tránh ra cho em đi

Hai thằng còn lại nhanh chân cản đường Ran

- Này nhóc , thân lừa ưa nặng hử , nhân lúc anh mày còn nói tử tế thì mau nôn tiền ra đây , nếu không thì đừng có trách

- Các anh đừng ỷ cậy đông hiếp yếu , hành động của các anh là đang phạm luật đó – Ran không hề có chút sợ hãi
- Ái chà , to miệng gớm nhỉ - nó quay sang hai thằng còn lại cười rung mình – nó nói tụi mình phạm luật kìa , buồn cười quá cơ , ha ha ha

- Theo điều 136 bộ luật hình sự ,khoản 1 , Người nào cướp giật tài sản của người khác, thì bị phạt tù từ một năm đến năm năm. Khoản 2 , tính chất phạm tội có tổ chức và gây phương hại tới người khác sẽ bị phạt tù từ ba đến mười năm .

Cô bé bắt đầu thao thao bất tuyệt và bọn nhóc bắt đầu có vẻ e dè

- Các anh có tới 3 người , đó là hành vi phạm tội có tổ chức , có ý gây phương hại tới đối phương là tội thứ hai , cướp giật tài sản của người khác là tội thứ 3 . Nếu các anh còn muốn tiền thì đây – Ran bỏ cặp xuống và để trước mặt 3 đứa nhóc – thử động vào một thứ trong chiếc cặp này xem , khi đó tôi đã có đủ bằng chứng chứng minh các anh phạm tội .

Trước thái độ cứng rắn của cô nhóc , ba tên kia có vẻ e dè sợ sệt nhưng vẫn tỏ thái độ dọa nạt

- Phạm tội gì , mày doạ người khác hả , tao cứ lấy đấy , ai chứng minh được người lấy là bọn tao nào ?

- Tôi có thể làm chứng – quả bóng lăn ra từ con hẻm nhỏ và một cậu bé bước theo sau

- Shinichi – Ran reo lên phấn khích

- Bộ luật hình sự sửa đổi quy định trẻ từ 12 tuổi trở nên phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về hành vi phạm tội của mình , các anh chưa đủ tuổi nhưng việc kỉ luật của nhà trường cũng đủ để trừng trị rồi . - quả bóng nằm gọn lỏn trong tay cậu nhóc khi cậu đứng lại chỗ Ran , cậu nở nụ cười miệng đầy ngạo nghễ .

Ba thằng nhóc lúc này sợ sệt như chó cụp đuôi , vội lẳng chiếc cặp lại và kéo nhau chạy mất hút .

- Cậu cũng khá gan đấy – Shinichi nhoẻn miệng cười nhìn Ran rồi lại tiếp tục bước đi và quả bóng lúc này đang nảy tưng tưng trên chân cậu bé . Ran vội khoác chiếc cặp lên và vội vã bước theo .

- Thật ra lúc đó tớ cảm thấy run lắm , bọn họ đều to và khỏe hơn tớ , nhưng ba tớ là một cảnh sát , tớ sao có thể sợ hãi bọn tội phạm được , như vậy là mất mặt ba lắm .

- Vậy à ?Vậy còn những điều cậu đã nói , không phải ba cậu đã nhồi nhét những thứ đó cho cậu đó chứ ?

- Là tớ nghe mẹ nói đấy , mẹ tớ là luật sư , hằng ngày mẹ đều tập dượt những bài phát biểu như thế trong phòng , tớ nghe nhiều đến nỗi đã thuộc lòng cả rồi , hơn nữa tớ còn bắt chước cả phong cách của mẹ tớ đấy - Ran nói với vẻ đầy tự hào .

- Mà khoan đã , sao cậu lại đi đường này , không lẽ cậu đi theo tớ ? – Ran tỏ vẻ nghi ngờ

- Đồ ngốc , ai thèm đi theo cậu chứ , đây là đường tớ về nhà

- Cậu cũng ở trong khu phố này ư ? – Ran vừa ngạc nhiên vừa vui mừng – nhà tớ cũng ở trong con phố này đó , nhà tớ số 5 đường Beika , còn cậu ?

- Nhà tớ số 21

- Vậy là gần nhà tớ rồi , vậy mai tớ sẽ qua rủ cậu đi học .

- Đi học chung ư ?

- A , đến nhà tớ rồi , chào cậu nhé , mai gặp lại .

- Này , cậu nói cho rõ đã – Shinichi gọi với theo nhưng Ran đã chạy lên cầu thang khuất tầm mắt của cậu nhóc , cậu đứng ngẩn tò te một hồi như vẫn chưa tin vào điều mà tai vừa nghe được , quả bóng lach cạch rơi xuống và cũng đứng im một chỗ như chủ nhân của nó lúc này vậy

…………………………


- Con chào ba mẹ , con đi học về - Ran mở cánh cửa nở nụ cười tươi như hoa .
Nhưng viễn cảnh đang diễn ra làm cô bé bàng hoàng . Từ trong nhà bếp phát ra tiếng cãi nhau sang sảng .

- Trời đất ! Nếu cô chỉ nấu được những món ăn thế này thì thà tôi đi ngủ còn hơn .

- Anh đừng có viện cớ , anh cố tình chê tôi nấu không ngon để ra ngoài chè chén phải không ?

- Cô đừng có nói linh tinh

- Anh còn ngoan cố , những lần trước anh ra ngoài , nói rằng có vụ án xảy ra không về nhà được , thực chất là anh đã ghi âm tiếng còi xe cảnh sát để đánh lừa tôi , thực tế là anh đã đi uống bia tại quán bar cho đến sáng …

- Ba …mẹ … - Ran rưng rưng nước mắt . Bất chợt nhận ra sự có mặt của cô con gái , hai vợ chồng nhà Mori dừng cuộc cãi vã . Ông Mori bỏ ra ngoài phòng khách vơ vội chiếc áo khoác trên ghế salon , trước khi bước ra khỏi cửa còn ngoái lại nói “Hôm nay tôi ngủ ở cơ quan ” rồi bực dọc bước ra khỏi cửa .

- Ran , con đi thay đồ rồi ăn cơm , đừng chờ cơm mẹ . – bà Eri chán nản bỏ vào phòng ngủ . Chỉ còn lại Ran đứng đó , cô bé nhìn mâm cơm mà khóc thút thít .

……………….


Shinichi tra chiếc chìa khóa vào ổ và mở cánh cửa đầy ngao ngán . Dấu hiệu mà cậu bé nhận biết rằng ba mẹ cậu lại không về nhà . Chiếc đèn điện thoại trên bàn đang sáng đỏ , Shinichi tiến lại gần và mở hai tin nhắn trong hộp thoại , đều là tin nhắn của ba mẹ cậu .

- Shinichi , ba bận viết nốt bản thảo , hôm nay không về được , con ở nhà với mẹ nhé .

- Shin-chan , mẹ phải quay nốt phân cảnh cuối , chắc sẽ về muộn , hai ba con cứ cơm trước nhé .

…Tút tút …

Tiếng tút dài nghe đến não ruột , nhìn căn nhà căn nhà rộng và lạnh ngắt , cậu chán nản ném chiếc cặp qua một bên rồi nhảy lên ghế sofa nằm dài . “Chắc lại phải sang nhà bác Agasa ăn cơm ké rồi ” - Shinichi nghĩ bụng – “ mà không khéo ăn nhầm thuốc nổ chứ chẳng chơi ” – cậu nhóc cười khẩy , lồm cồm bò dậy vơ quyển truyện tranh trong cặp ra đọc , rồi ngủ lúc nào không hay .

Mặt trời đã lên cao quá ngọn cây , ánh nắng xuyên qua tán cây um tùm lá , bầy chim hót líu lo trên cành chào mừng một ngày mới đang đến .

Cậu nhóc đang say sưa ngủ trên chiếc nệm êm , khẽ cựa mình khi bị ánh mặt trời rọi vào mắt . Shinichi khẽ nheo mắt nhưng chẳng buồn mở mà lấy ngón chân lò dò tìm chiếc chăn đã bị đạp xuống cuối giường rồi chùm kín lên đầu ngủ tiếp .

Rầm rầm , có tiếng động làm rung chuyển cả mặt đất , cậu rùng mình tỉnh giấc .

- Có động đất ..có động đất …- Shinichi hốt hoảng nhảy tót ra khỏi giường nhìn xung quanh - ủa không phải
Cậu nhóc khẽ thở dài khi nhận ra đây lại là tác phẩm của bác hàng xóm đáng mến . Shinichi tiến đến mở tung cánh cửa sổ gọi với sang

- Bác lại làm gì thế ? Mới sáng sớm mà đã ồn ào rồi ?

- Xin lỗi , xin lỗi , bác đang làm …- bùm , chưa nói dứt câu thì tiếng nổ kèm theo một cột khói bốc sau lưng ông Agasa - …thí nghiệm .

Shinichi vỗ nhẹ trán ca thán rồi lục đục chạy xuống cầu thang sau khi đã thay bộ quần áo ngủ . Khi đi ngang qua phòng bếp tầng một , cậu nhìn thấy mảnh giấy dán trên bàn ăn . Là chữ viết của Yukiko Kudo .

“Bé Shin của mẹ , sáng nay mẹ phải đi sớm không đánh thức con dậy được , khi nào dậy thì ăn sáng rồi đi học nhé con . À , mà lần sau đừng ngủ trên ghế sofa nhé , không tốt cho sức khỏe đâu con .
Yêu con nhiều ! ”

“Vậy chắc hôm qua mẹ bế mình lên phòng . Hờ hờ , chắc mẹ mệt quá không phát hiện ra việc ba không có ở nhà , nếu không lại to chuyện rồi ”

Shinichi mở chiếc lồng bàn thưởng thức bữa sáng , và một lần nữa cậu nhóc lại phải nhăn mặt “Lại bánh mì sao ?”
ọc ọc ọc , cái bụng của cậu đang biểu tình ầm ĩ , bây giờ cậu mới nhận ra rằng mình đã quên bữa tối hôm qua và hôm nay phải lấp đầy khoảng trống bằng bánh mì và sữa . Shinichi vơ vội một cái bánh mì nhai ngấu nghiến trong lúc lục tìm hộp thuốc và bông băng rồi băng qua nhà kế bên .

Shinichi cần thận bước qua đống đổ nát và tìm thấy bác tiến sĩ

- Bác ngồi yên nào , không vết thương lại bị nhiếm trùng bây giờ

- À , bác xin lỗi

- Mà bác thí nghiệm gì mà lại kinh khủng vậy ? – Shinichi nhìn bãi chiến trường trước mặt mà ngao ngán

- Bác đang thí nghiệm một loại bom đặc biệt - ông Agasa tỏ vẻ bí mật – mà khi chế tạo thành công bác sẽ giàu có
- Bom nào mà chả như nhau hả bác ?

- Đây là loại đặc biệt - – ông Agasa bắt đầu giảng giải bác đã đặt tên cho nó là Cầu Vồng Nhiệt Đới , thời gian phá hủy của nó sẽ nhanh hơn bom phá hủy thông thường , hơn nữa nó còn an toàn hơn và tạo hiệu ứng đẹp mắt .

- Hờ hờ , không biết ngôi nhà này còn toàn vẹn khi loại bom đó hoàn thành không nữa .

Kính koong

Tiếng chuông cửa kêu vang làmgián đoạn câu chuyện của hai bác cháu .

- Hình như nhà bác có khách ?

- Không phải đâu , sáng nay bác đâu hẹn với ai - Chuông cửa lại reo lên lần nữa - Hình như là chuông nhà cháu đấy Shinichi .

- Vậy cháu phải về đây , ba mẹ đều đi công việc , chắc chắn là khong hẹn với khách rồi , chẳng lẽ là cảnh sát ? – Shinichi vừa nghĩ vừa lò dò bước qua mớ hỗn độn để ra cửa chính , khi tới cánh cổng , Shinichi dừng lại ngó đầu qua cửa cổng để xem vị khách là ai , và ngạc nhiên thay đó là một cô nhóc . Bác Agasa đứng sau lưng Shinichi cũng tỏ vẻ ngạc nhiên không kém .

- Cô bé nào vậy nhỉ ? Mà sao trông quen quen

- Hình như …hình như là … A , là Ran Mori – Shinichi hô to khi đã nhận ra vị khách lạ . Ran nghe tiếng gọi tên mình liền quay sang . Cô bé gọi to Shinichi và chạy lại gần .

- Ran , sao cậu lại ở đây ?

- Cậu quên rồi sao ? Hôm qua tớ nói sẽ rủ cậu đi học mà . – Shinichi ngơ người và cậu bắt đầu ục lọi cái trí nhớ đang hỗn độn , rồi gãi đầu cười xòa khi nhớ lại chuyện hôm qua .

- À , ừ …tớ quên …tớ nghĩ cậu nói đùa vậy thôi

- Quân tử nhất ngôn , làm sao nói đùa được – Ran nói với giọng cương quyết và nắm chặt tay Shinichi – từ nay , mỗi sáng tớ sẽ qua đây rủ cậu đi học .

- A , là Ran , con gái của cảnh sát Mori phải không ? – ông Agasa như sực nhớ ra - Bảo sao mà trông quen quen . Lâu rồi bác không gặp hai vợ chồng nhà Mori , không ngờ hôm nay lại gặp cô con gái diệu của nhà Mori ở đây .

Shinichi và Ran đồng thời ngước lên nhìn ông Agasa tỏ vẻ ngạc nhiên .

- Bác quen bố mẹ cháu ạ ?

- Bố cháu trước là cảnh sát của khu vực này mà , sau chuyển sang tổ trọng án của sở cảnh sát thành phố .

- Ra là vậy .

- Nhắc mới nhớ , hồi nhỏ mẹ của hai đứa hay bế hai cháu sang nhà ta chơi , lúc nằm trong lôi ngủ hai đứa cũng nắm tay như vậy đó . – ông Agasa cười lớn , còn hai cô cậu thì đỏ ửng hết cả mặt và vội buông tay nhau ra . Shinichi vội kiếm cái cớ để thoát khỏi tình trạng này

- Đến giờ phải đi học rồi , cậu đợi tớ vào lấy cặp sách .

- Ha ha , xem thằng nhóc đỏ mặt vì ngượng kìa – ông Agasa cười khoái chí mà không để ý cô bé đang đứng cạnh mình cũng đỏ mặt không kém . Ra khỏi cửa , Shinichi kéo tay Ran chạy vội , không quên bắn ánh mắt hình tên lửa về phái ông bác yêu quý , trông thấy vậy ông bác càng cười lớn hơn nữa .

…………….

- Bác ấy vui tính thật đấy . – Ran mở lời khi thấy cả hai đã đi được một quãng cách xa khu nhà .

- À , ừ , bố tớ nói khi gia đình tớ chuyển tới khu phố này , bác ấy đã ở đây rồi.

- Mà bác ấy làm nghề gì vậy ?

- Bác ấy là tiến sĩ trong ngành kĩ thuật , một nhà khoa học lập dị , thích làm ra những thứ quái dị cũng không kém .
- Bác ấy là tiến sĩ sao ? Ngưỡng mộ thật đấy . Mà điều bác ấy nói có thật không nhỉ ?

- Hả ? điều gì cơ ?

- Điều bác ấy vừa nói ấy

- Không có chuyện ấy đâu , bác ấy thích trêu chọc tớ đó mà

- Ha ha , vậy sao cậu lại đỏ mặt

- Không có , là tại ánh nắng thôi

- Cậu đỏ mặt thật mà , còn chối nữa , hihi

- Không có , kệ cậu đấy , tớ đi trước đây , đến trường muộn là kệ cậu đó .

- Á , đợi tớ với , Shinichi .

Bầu trời xanh trong , thi thoảng có những đám mây lững lờ trôi , phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ lên dòng sông xanh thẳm . Những cánh hoa anh đào mỏng manh bị gió cuốn tung lên không trung rồi hững hờ rơi xuống để dòng nước cuốn đi . Dòng sông lững lờ trôi ghi dấu hai hình bóng nhỏ bé đang đuổi theo nhau trên con đường dài . Con đường ghi dấu những khoảnh khắc suốt thời thơ ấu của họ.


Chữ kí của shinichikudo275


Last edited by shinichikudo275 on 8/10/2012, 9:52 am; edited 2 times in total


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
22/9/2012, 10:54 am
avatar
shinranlovestory
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 48
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 96
» Uy Danh Uy Danh : 2
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-07-06
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-14
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


hahaha, tem+phong bì là của ta onion2
chap này dài quá, đọc đã con mắt
chém gió tí:
ko lỗi chính tả (tốt, tốt)
shin có vẻ già trước tuổi nhỉ

Chữ kí của shinranlovestory


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
5/10/2012, 11:59 pm
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


Chap7 : Promise




part 1


1 năm sau

~ Nhà Kudo ~

“ Theo tin mới nhận được , rạng sáng nay , lúc 5h30 sáng , xác một bé gái tầm 7 – 8 tuổi được phát hiện tại công viên trong khu đô thị Beika . Đây là vụ án thứ 2 trong vòng một tháng ,nạn nhân đều là các bé gái tầm 7-8 tuổi . Hiện thông tin vụ án cảnh sát vẫn không chịu tiết lộ . Liệu đây có phải là một sát thủ liên hoàn ? Câu trả lời còn đang bỏ ngỏ chờ các nhà chức trách lên tiếng … ”


- Bọn tội phạm càng lúc càng nguy hiểm , đến những đứa trẻ mà cũng không tha – bà Yukiko vừa chỉnh lại cổ áo khoác cho chồng vừa lầm bầm tức giận - trong một tháng mà đã có 2 vụ rồi . Anh nghĩ đây có phải là sát thủ liên hoàn không ?

- Việc này còn quá sớm để kết luận , anh cần phải đến hiện trường xem xét đã.

- Mà sáng nay ai gọi điện vậy anh ?

- Là một nhà báo anh quen , ngay khi chộp được tin tức vụ án này , anh ta liền gọi điện cho anh , có vẻ như vụ án lần này gây chấn động khá lớn .

Ông Yusaku khẽ đặt lên má vợ một nụ hôn tạm biệt rồi lên ô tô phóng đi . Sau khi chiếc xe khuất bóng Yukiko mới quay trở vào nhà , bà đi lên tầng hai tới phòng của Shinichi . Bà hé mở cánh cửa phòng gọi với vào trong

- Bé Shin của mẹ dậy thôi nào … Ủa , không có trong phòng . Hôm nay bé Shin dậy sớm vậy sao ?

Chăn màn vẫn còn ngổn ngang trên giường , sách vở lung tung trên bàn .
Bà tiến vào trong phòng , gấp chăn màn và dọn dẹp đống sách vở cho Shinichi . Trên bàn quyển truyện vẫn còn để mở . “Thằng bé này bừa bộn quá . Chắc lại dậy sớm đọc truyện đây mà . Lại mê trinh thám hệt như Yusaku ” . Bà ra khỏi phòng và gọi to Shinichi , nhưng không có tiếng đáp trả . “ phòng vệ sinh không có , phòng đọc sách cũng không ” . Bà nhìn vào chiếc tivi , bản tin thời sự vẫn đang phát . “ Không lẽ nào …”.

……………………….

- Nếu mẹ con mà biết chuyện này , chắc bố sẽ không yên thân đâu
“con còn nhỏ , sao anh lại cho con theo tới những chỗ hiện trường toàn máu me be bét thế hả …. ” – Yusaku Kudo tưởng tưởng ra khuôn mặt hung dữ của bà vợ mà rùng mình .

- Bố đừng lo , chuyện này cứ để con giải quyết .

- Ha ha , con có thể gải quyết sao . Mà hôm nay là chủ nhật , sao con không ở nhà chơi với bé Ran đi ?

- Hôm nay cậu ấy không tới đâu , cậu ấy cùng với mẹ đi thăm bác Mori rồi . Cậu ấy bảo vì vụ án nên mấy ngày rồi bác Mori chưa về , nên hai mẹ con mang quần áo tới cho bác ấy .

- Thôi được rồi , nhưng khi tới hiện trường , con phải ngoan , không được chạy lung tung đấy.

- Dạ vâng !

…………………………..

Khi chiếc xe dừng lại ở công viên nơi tìm thấy thi thể , hiện trường vụ án đã bị vây kín bởi cảnh sát , vụ án xảy ra chưa bao lâu nhưng đám đông phóng viên đã vây kín hàng rào bảo vệ và cố tìm cơ hội để chụp hình , một số phóng viên cố tìm sơ hở lẻn vào liền bị cảnh sát túm áo lôi ra . Ông Yusaku bước lại gần dải ngăn cấm , nhờ có sự quen biết với cảnh sát mà ông vào hiện trường một cách dễ dàng .Thanh tra Takagi đang nghe báo cáo của vị trung sĩ trẻ tuổi liền bước ra đón tiếp niềm nở .

Sau cái bắt tay , ông Yusaku cẩn thận xem xét thi thể và dò xét quanh hiện trường . Ngay lúc đó Shinichi cũng tiến lại gần , lặng lẽ quan sát thi thể , vẻ trầm tư giống hệt ông bố .

Thi thể cô bé được đặt giữa những khóm hoa thủy vu trắng muốt , hai mắt nhắm nghiền cùng với bộ váy và đôi tất chân trắng , trông cô bé như một thiên thần đang say ngủ , một giấc ngủ ngàn thu . Khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt in hằn dấu vết của 5 đầu ngón tay , làm cho nó trông như bị biến dạng , méo mó , khiến ai nấy đều phải xót xa . Rồi ông xem xét tỉ mỉ bàn tay của thi thể , hai tay được xếp chồng lên nhau đặt ở trên bụng , giữa hai tay cầm sợi dây chuyền hình thánh giá . Qua vài lời với nhân viên khám nghiệm , ông Yusaku đã nắm được cơ bản tình hình . Theo khám nghiệm sơ bộ , nguyên nhân dẫn đến cái chết là do bị ngạt thở , dựa theo làn da và nhiệt độ của thi thể cho thấy thời gian tử vong là khoảng từ 6h đến 6h30 tối hôm trước .

Khoảng một tháng trước đây , thi thể của một bé gái 7 tuổi cũng đã được phát hiện trong khu công viên ở khu đô thị Beika . Và nhân chứng phát hiện ra thi thể , không ai khác chính là Shinichi Kudo . Buổi chiều hôm đó , cậu nhóc chơi bóng đá cùng đám bạn và vô tình phát hiện ra thi thể nạn nhân thứ nhất . Sau gần một tháng trôi qua , hung thủ vẫn chưa bị sa lưới pháp luật .

Sau khi nghe lời khai của nhân chứng , thanh tra Takagi lại gần chỗ thi thể cùng ông Yusaku .

- Hiện trường hoàn toàn không bị rối loạn , thi thể được sắp đặt cẩn thận và ta hoàn toàn có thể khẳng định đây chỉ là hiện trường thứ hai , hung thủ sau khi giết người đã mang xác tới đây và sắp đặt cho nạn nhân như đã thấy . Lời khai của nhân chứng cho hay , anh ta hay chạy bộ ở công viên này vào 9h tối và 5h30 sáng mỗi ngày , cho đến sáng nay mới phát hiện ra thi thể , chứng tỏ rằng , thi thể đã được đặt ở đây khoảng từ sau 10h đêm qua , càng cho thấy đây không phải là hiện trường thứ nhất .

- Tôi cũng nghĩ vậy . Hơn nữa thủ pháp gây án hoàn toàn giống nhau , tôi nghĩ rằng do cùng một thủ phạm gây ra , hắn đã dùng tay ghì chặt lên mũi và mặt nạn nhân khiến cho nạn nhân ngạt thở mà chết , dấu vết chính là dấu năm đầu ngón tay còn hằn lại trên khuôn mặt . Nhưng anh đã xem xét điều này chứ ? – vừa nói ông Yusaku vừa chỉ cho thanh tra điều mà ông vừa phát hiện được , ông nhấc chân trái của thi thể lên và lột chiếc tất ra

- Dấu ấn hình một bàn tay - – vị thanh tra bắt đầu xem xét rồi ngạc nhiên kêu lên - …và nhìn xem , nó chỉ có 4 ngón . Thử tưởng tượng xem , với dấu tay để lại thì hắn là người có một bàn tay trái đầy đủ và một bàn tay phải chỉ có 4 ngón , ngón cái , ngón giữa , ngón áp út và ngón út , một dấu vết khá hữu ích đấy .

- Nhưng còn chưa hết , hãy nhìn bàn tay này xem , các móng tay hầu như bị gãy và mười đầu ngón tay đều bị thương , một cuộc tranh cãi đã diễn ra và cô bé chống trả quyết liệt , hung thủ kéo lê cô bé trên sàn nhà , cũng có thể là mặt đất một nơi nào đó , nhưng hãy nhìn kĩ vào những đầu ngón tay , anh có thể thấy chứ ?

- Phải , chúng không phải là đất cát , tuy đã được rửa sạch sẽ nhưng vẫn còn nhiều mẩu vụn cắm sâu vào trong thịt , có lẽ cô bé đã cô bám víu vào những thứ thấy được -Và ngay lập tức thanh tra cử nhân viên khám nghiệm tới lấy mẫu vật đi xét nghiệm và lấy dấu vân tay trên thi thể .

- Anh đã có thông tin gì về thân nhân của cô bé chưa ?

- Hoàn toàn chưa , cũng giống như lần trước , sau khi gây án , hắn tắm rửa và thay quần áo cho nạn nhân , tư trang hoàn toàn mất sạch , khiến cho việc xác định danh trở nên khó khăn , cho đến khi gia đình đến báo tin con bị mất tích mới tìm ra được . Tôi nghĩ lần này cũng giống như vậy , việc giấu thông tin nạn nhân trên phương tiện truyền hình sẽ làm cho thời gian xác định danh tính thêm kéo dài .

- Nhưng tại sao hắn phải tốn công như vậy ? Dụ nạn nhân tới hiện trường thứ nhất , ra tay sát hại , rồi phải kì công sắp đặt như thế kia ? – những suy nghĩ của ông chợt gián đoạn khi nghe thấy tiếng quát của nhân viên cảnh sát trông coi hiện trường .
Ông Yusaku phải chạy lại giải vây cho cậu con trai khi cậu nhóc đang la lên oai oái vì bị túm áo lôi ra ngoài .

- À , đó là con trai tôi .

- Con trai anh ư ? Vậy anh nên trông coi cậu nhóc cẩn thận và đừng để nó lảng vảng quanh hiện trường vụ án như vậy chứ ? - anh nhân viên với khuôn mặt cau có thả cậu nhóc ra khỏi tay .

- Xem xét hiện trường vụ án là việc đầu tiên mà một thám tử cần làm , chú biết chứ ? Và tương lai cháu sẽ là một thám tử lừng danh , vì vậy chú đừng ngăn cản công việc của cháu !

Câu nói của Shinichi làm anh cảnh sát không nén nổi phải cười thành tiếng , anh ta giao Shinichi lại cho ông Yusaku rồi lại quay trở về chỗ giám sát . Trong lúc đó thanh tra Takagi cũng lại gần chỗ hai cha con .

- Cậu bé này là người đã phát hiện ra nạn nhân trong vụ án đầu tiên phải không ?

- Dạ vâng . Cháu là người đầu tiên phát hiện ra thi thể và không cho ai lại gần phá hoại hiện trường – vị thanh tra tỏ vẻ khá ngạc nhiên với giọng điệu của một cậu nhóc 7 tuổi và rồi nghĩ rằng có lẽ điều này là do cha cậu nhóc đã dạy bảo .

- Vậy thám tử nhí sao rồi , đã có phát hiện gì chưa nào ?
Yusaku xoa đầu con trai và câu nói của ông có phần bông lơn , nhưng thái độ của Shinchi thì hoàn toàn nghiêm túc , cậu bé xoa xoa cằm suy nghĩ rồi nói

- Là mái tóc , mái tóc của bạn ấy không giống với nạn nhân đầu tiên .

- Không giống ở điểm nào ?

- Ở nạn nhân đầu tiên , mái tóc được chải chuốt rất gọn gàng nhưng của nạn nhân thứ 2 thì không như vậy .
Yusaku đã không lưu ý tới điều này , một chi tiết mà ông hoàn toàn không chú ý tới , và ông thầm nghĩ đưa Shinichi tới đây quả là việc đúng đắn .

Thanh tra Takagi lập tức gọi vị trung sĩ mang theo hồ sơ của vụ án , sau một hồi xem xét và đối chiếu tỉ mỉ hai bức ảnh trong hồ sơ , cuối cùng ông cũng cất tiếng

- Mái tóc của nạn nhân thứ nhất , hung thủ đã trải lại gọn gàng . Dĩ nhiên , có thể hung thủ có tình cảm đặc biệt với nạn nhân . Nhưng với nạn nhân thứ 2 hắn không làm vậy

- Ý của anh là hung thủ chưa chắc cùng một người

- Tôi không dám khẳng định , nhưng có thể như vậy

- Vụ án thứ nhất , chi tiết của vụ án chưa bao giờ được công bố , có lẽ người ngoài không thể nào biết được . Thông thường mô phỏng thủ pháp phạm tội cũng chỉ dựa trên những vụ án đã trở thành sát thủ liên hoàn . Và với chỉ vụ án thứ hai , tôi không nghĩ lấy lí do gì để mô phỏng thủ pháp phạm tội đó .

- Nhưng còn một điều nữa – Shinichi tiếp tục đưa ra ý kiến – đó là mùi kì lạ trên tóc của nạn nhân .
- Có lẽ đó là mùi của loài hoa kia ,cháu đã nhầm lẫn rồi
- Không phải , mùi hương này hoàn toàn khác , nó giống một loại dầu thơm , chứ không phải mùi hương hoa .

Câu nói làm Yusaku giật này người , dường như ông đã phát hiện ra điều gì đó . Ông cầm sợi dây chuyền thánh giá lên và ánh mắt hướng về vị thanh tra .

- Sợi dây thánh giá này là hung thủ sau khi sắp xếp cơ thể mới đặt lên , tắm rửa cho nạn nhân , thay bộ váy trắng này , mùi dầu thơm trên tóc , và những bông hoa này , chúng giống như những ngọn nến trắng . Anh có thể nghĩ tới điều gì khi nhìn thấy những thứ này ? Đó là một nghi lễ tôn giáo , một nghi lễ rửa tội do hắn sắp đặt .


.....tobe continued

Chữ kí của shinichikudo275


Last edited by shinichikudo275 on 8/10/2012, 9:50 am; edited 1 time in total


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
8/10/2012, 8:00 am
avatar
hoatrangnguyen1908
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 105
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 178
» Uy Danh Uy Danh : 16
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-08-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-08-18
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


em công nhận mình hơi tham nhưng em lếy tem nhá onion14 onion14 onion14
thank ss nhiều onion12 onion12 onion12 onion13 onion13 onion13
p/s: đã com bên KSV cuteonion2 cuteonion2 cuteonion2
quên vẫn như cũ mong ước một tuổi thơ kéo dài mãi cho shin ran đả đảo " ba giọt nước mắt" yoyo21 yoyo21

Chữ kí của hoatrangnguyen1908


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
10/10/2012, 8:03 pm
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


@1908 : đả đảo k có tác dụng đâu e Very Happy "Định Mệnh" mà Very Happy

Chap 7 : Promise


Part 2

Ánh tà dương lan tỏa , báo hiệu khoảnh khắc giao thời giữa ngày và đêm . Bầu trời dát một màu cam vàng rực , cảm giác thật ấm áp và bình yên . Ầm ầm , những âm thanh khô khốc vang lên trên bầu trời phá tan không gian yên tĩnh của buổi chiều tà . Những cơn gió mạnh ào ào thổi tới cuốn phăng những lá cây khô rụng lên không trung . Những đám mây đen vần vũ từ phía đông ùn ùn kéo đến che lấp bầu trời . Lộp độp , mưa bắt đầu rơi nặng hạt . Những người qua đường hối hả về nhà , những đàn chim xáo xác tung bay tìm chỗ trú ẩn . Cơn mưa đến thật nhanh , đổ ập xuống như trút nước . Trời tối sầm hẳn .

Mưa rào rào gõ nặng hạt xuống mái nhà , đập vào ô cửa kính , cơn gió làm mưa hắt vào trong nhà , táp vào khuôn mặt bé nhỏ , vào đôi mắt đang nhòe đi vì lệ . Ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn học , Ran đã ngồi lâu lắm rồi , cho đến khi cơn mưa ập tới , Ran cảm thấy buốt lạnh và đau rát . Cô bé rời khỏi chiếc ghế đang ngồi , chạy ra khép nhanh ô cửa sổ .

Sau tiếng sấm ùng oàng , một tia sét đỏ lòe đánh rẹt xuống , Ran rùng mình chạy nhanh lên chiếc giường chùm chăn kín mít . Những ánh chớp nhập nhoằng lóe sáng liên tục xuất hiện , Ran cố gắng nhắm tịt mắt lại , cuộn tròn người như con ốc sên trong chăn , nhưng vẫn cảm thấy chúng như đang ở trước mắt . Ran tung chăn rời khỏi giường , chạy xuống lầu hai . Cô bé cảm thấy sợ , cô tìm đến chiếc điện thoại ở trên bàn làm việc của bố , kéo nó đặt xuống đất , cô chui xuống gầm bàn lẩn tránh thứ ánh sáng đáng sợ , rồi cô bắt đầu bấm những con số quen thuộc , những con số mang lại cảm giác ấm áp khi cô nghe thấy tiếng nói vọng lại từ đầu dây bên kia .

Sau những tiếng tiếng tút tút khô khốc , một giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên , cô bé cười nhưng lại vội vàng dập máy xuống . Ran giật mình chợt lau khô những giọt nước mắt , cô ngốc quá , gọi điện chứ có phải gặp mặt đâu mà sợ người ta nhìn thấy . Ran bấm số một lần nữa , nhưng chợt nhận ra giọng nói mình đã bị khản đặc , Ran lập tức dập máy . Lần này để cho chắc ăn , Ran hậm hừ chỉnh lại giọng nói rồi mới bấm số trở lại . Đầu dây bên kia lúc này đã tỏ ra khá là khó chịu khi bị quấy rối liên tục , Ran chưa kịp lên tiếng biện giải thì đôi mắt đã nhòe đi , hai hàng nước mắt trào ra hai bên má , rơi xuống khóe miệng , một cảm giác mặn đắng .

“Ran chan , lấy cho bố chai rượu ”

“ Ran đâu rồi , lấy cho bố chai rượu ”

“Ran đâu …”


Cái thứ tiếng lè nhè của một gã say rượu cứ lặp đi lặp lại .

Tia chớp lóe lên làm căn phòng rực sáng , Ran có thể nhìn thấy qua gầm chiếc bàn tiếp khách , ông Mori nằm bệt trên sàn nhà , bên cạnh những chai rượu nghiêng ngả đổ vương vãi ra tấm thảm , ông hươ hươ đôi tay trong không khí một cách vô định , miệng lẩm bẩm những từ không thành tiếng . Chiếc điện thoại kêu lên tút tút khi phía bên kia đã dập máy . Đặt chiếc điện thoại sang một bên , Ran lấy tay gạt đi hai hàng nước mắt ở trên má và gượng đứng dậy . Cô ra khỏi căn phòng và quay trở lại với chiếc chăn bông trên tay , cô bé đắp lên người ông Mori , cố kéo cho kín phần lưng để ông khỏi bị lạnh . Cô nằm xuống , ôm lấy thân hình to lớn của người ba , cố tìm lại một cảm giác ấm áp để chìm vào giấc ngủ .

Mưa vẫn rơi , gió vẫn thổi , thật lạnh lẽo .

Suốt đêm đó trời đã mưa , cơn mưa kéo dài dai dẳng cho đến tận sáng hôm sau .

Không khí được gột rửa sau những cơn mưa vừa tạnh , trở nên tươi mới và trong trẻo . Bầu trời trong vắt và xanh biếc , bắt đầu một ngày thứ hai mát mẻ và trong lành .

Ông Mori vẫn đang ngủ say và thở phì phò , sau khi dọn dẹp xong đống hỗn độn , Ran khoác cặp lên vai và nhẹ nhàng đóng cửa phòng tránh cho ba cô thức giấc . Cô bé ra khỏi nhà với đôi mắt mỏi mệt , đi tới cánh cửa cổng quen thuộc nhưng cô không ghé vào mà lầm lũi bước đi một cách cô độc. Đến trường với một tâm trạng ủ rũ , vào lớp Ran ngồi thu lu một góc và không bắt chuyện với bất kì ai , Sonoko có gượng hỏi , Ran cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện .

Tiếng chuông đổ vang bắt đầu giờ học , khi cô giáo bước vào lớp , Shinichi mới tất tả chạy đến được cửa lớp . Cậu thở hồng hộc và nhìn Ran với ánh mắt trách cứ pha lẫn tức giận . Vào đến chỗ ngồi , cậu đặt chiếc cặp phịch một cái thật mạnh ra điều tức tối .

Chẳng phải Ran đã hứa rồi sao , sáng nào cũng sẽ rủ cậu đi học , trừ những ngày ốm , Ran luôn gọi điện báo trước . Cậu cứ thế tin tưởng và chờ đợi . Chờ hoài không thấy , Shinichi ra đứng trước cổng chờ tiếp , bố mẹ có bảo đi quá giang cũng không chịu . Vậy mà sáng nay cậu bị cho leo cây . Cậu lầm bầm than vãn chuyện tối qua bị phá điện thoại , rồi sáng nay lại đi học muộn , đúng là số đen .

Nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy , Shinichi cảm giác có điều không ổn . Đôi mắt sưng húp và mọng đỏ , chứng tỏ hôm qua Ran đã khóc rất nhiều . Shinichi lại có cảm giác hối hận , liệu cậu có trách nhầm Ran , cậu tự hỏi những giọt nước mắt kia có phải do lỗi của mình . Shinichi cảm thấy bối rối , nhưng rồi lấy lại bình tĩnh một cách nhanh chóng “ không thể nào , hôm qua mình không gặp cậu ấy , không phải do mình gây ra “ .

Một phát thước nện mạnh xuống bàn , và khi ngẩng đầu lên , cậu thấy cô giáo đang sừng sững đứng trước mặt , trông cô thật là cao lớn , một cảm giác ớn lạnh lan tỏa khắp sống lưng . Mãi suy nghĩ mông lung , Shinichi đã không để ý đến việc cô giáo gọi mình trả lời bài đến ba lần . Và kết quả là buổi trưa hôm đó , cậu phải ngồi lại chép phạt cho đến khi xong mới được ăn cơm . Thật là một ngày xui xẻo , bài ca muôn thuở lại vang lên .

Đến giờ tan học buổi chiều hôm đó , trước khi ra về , Shinichi kéo Sonoko ra một góc và to nhỏ với nhau .

- Suzuki , tớ muốn nhờ một việc ?

- Ngài tiểu thám tử hôm nay muốn nhờ vả cơ à ? Bảo sao mà hôm qua trời mưa lớn thế ? – Sonoko nói với giọng điệu châm chọc nhưng Shinichi chẳng thèm phản biện , vì cậu đã quá quen thuộc với cái giọng điệu chua chát của cô tiểu thư này rồi . Thay vào đó cậu nói với mọt giọng điệu sốt sắng . Cậu không muốn và cũng không thích Ran như vậy .

- Cậu giúp tớ hỏi Ran , xem cậu ấy gặp chuyện gì buồn vậy ?

- Hử ? không phải hai cậu là một cặp sao ? chuyện trong nhà mà còn phải nhờ người ngoài ư ? – Sonoko cười gian xảo , vẫn tiếp tục châm chọc Shinichi

- Đừng đùa nữa , tớ nhờ thật đấy , các cậu con gái với nhau vẫn dễ hỏi hơn – Shinichi cố thuyết phục lần nữa , nhưng trong lòng lại nghĩ thầm “ta đã nói đến lần thứ 3 rồi đấy , còn kiêu nữa là ta oách thèm nhờ nữa , tự ta cũng làm được

- Không cần cậu phải nhắc , Ran cũng là bạn thân của tớ , việc quan tâm tới cậu ấy là điều đương nhiên

- Cậu nói thế là đồng ý rồi nhá ?

- Hihi , trông mắt cậu gian lắm , tớ có biết cũng không nói cho cậu đâu .

Sonoko cười tủm tỉm rồi gọi với theo Ran khi thấy Ran đã ra khỏi cửa lớp , còn Shinichi thì bám theo ngay sau một khoảng . Khi đi qua phòng giáo viên , bình hoa thủy vu trắng muốt đặt trên bàn làm Shinichi nhớ lại vụ án hôm qua . “ Tất cả đều là màu trắng ”

Bốp , huỵch .
- Sao tư tưởng em cứ ở trên mây vậy ? Đi đứng phải nhìn đường chứ ?

- Ơ , thầy Takeshi . Em xin lỗi ạ .

Phải , một lần trên mây nữa khiến Shinichi lại lao đầu vô hướng và tông thẳng vào đầu gối của thầy giáo khi thầy bước ra khỏi cửa phòng , cậu ngã bệt trên mặt sàn hành lang . Thầy Takeshi cúi xuống đỡ Shinichi đứng dậy để lộ ra chiếc vòng bạc sáng loáng , cậu bất chợt hỏi chiếc vòng nhưng thầy nhanh tay che đi cho lại vào trong cổ áo rồi quay lưng bước đi .

- Cậu có sao không ? – Ran chạy đến cạnh Shinichi ôn tồn hỏi – cậu đang nhìn gì thế ? – sau một ngày không nói không rằng cuối cùng Ran cũng nói chuyện với cậu .

- Không có gì đâu - Cậu nhăn nhó xoa xoa cái trán , ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng của thầy , cái bóng dáng làm cậu có cảm giác buồn bã , thê lương - mà thầy Takeshi đi dạy lại từ khi nào thế ?

- Một tuần rồi ông tướng ạ , cứ chúi đầu vào đống trinh thám , còn đời thực thì chả quan tâm gì – Sonoko ra vẻ nạt nộ , Shinichi thì tảng lờ như không .

- Thật tội nghiệp cho thầy ấy . Con gái của thầy ấy còn nhỏ quá . – Ran lên tiếng tiếc thương trong khi cả ba lại tiếp tục cất bước ra về .

- Thầy ấy rất tốt bụng , lại hiền lành , không biết kẻ nào ác tâm như vậy . Ơ , ba cậu kìa . – Sonoko chỉ tay xuống phía dưới sân trường , cả ba cùng nhìn xuống qua lan can lầu hai . Là ông Yusaku , thanh tra Takagi đang đứng cạnh thầy Takeshi . Họ nói vài câu gì đó rồi cùng đi vào phòng hiệu trưởng ở lầu một . Sonoko tiếp tục nói

- Sao ba cậu với cảnh sát lại tới đây vậy ? Mà ba cậu cũng tham gia vụ này phải không Kudo , hôm qua ở nhà , tớ cũng thấy ba cậu trên tivi khi các phóng viên đang tiếp cận hiện trường vụ án .

- Bạn Takeshi là nạn nhân của vụ án đầu tiên , có lẽ ba tớ muốn tìm hiểu thân nhân , hoàn cảnh của các nạn nhân và cả những kẻ có thù hằn với thầy để thu hẹp phạm vi những kẻ tình nghi .

- Nhưng mà thầy không chỉ sống ở Nhật , có lẽ phạm vi hung thủ sẽ rộng lắm .

- Sao các cậu biết là thầy không chỉ sống ở Nhật ? Tuy thầy mới chuyển đến trường vài tháng nhưng trông thầy đâu có vẻ gì là người mới chuyển đến Nhật Bản đâu .

- Là bạn Takeshi đã kể đó . Bọn tớ đã bắt chuyện với cậu ấy khi cậu ấy mới chuyển đến trường mình và có vẻ có nhiều bỡ ngỡ . Bạn ấy kể rằng , ba cậu ấy từ nhỏ đã sống và học tập ở bên Mỹ , sau khi gặp mẹ cậu ây , họ nảy sinh tình cảm , kết hôn , sau khi cậu ấy được 4 tuổi thì họ trở về Nhật Bản sinh sống , bởi cả hai đều là người Nhật đã xa quê hương nhiều năm , bây giờ họ muốn trở về Nhật Bản định cư . – Ran bồi hồi nhớ lại .

- Các cậu cũng thân nhanh quá ha , mới gặp mà đã kể tất tuồn tuột rồi .

- Phải rồi , đâu như kẻ vô tâm nào đó ? – Sonoko mỉa mai châm biếm . Song lại chuyển sang giọng bi thương ngay tức thì .
- Sau cái chết của con gái , thầy bị sốc nặng lắm , phải vào viện điều dưỡng , gần một tháng trời mới ra khỏi bệnh viện mà lại gặp phải tình huống này . Nạn nhân thứ hai đó là học sinh trong lớp của thầy , chắc sẽ gợi lại cho thầy những kí ức đau thương .

Cả ba cùng thở dài đánh sượt một cái , hiếm mới có dịp họ có cùng chung một ý nghĩ .

Sau khi tạm biệt Sonoko trước cổng trường , chỉ còn lại Ran và Shinichi trên con đường về nhà .

Shinichi mải mê với những ý nghĩ mông lung liên quan tới án mạng , nhắc tới án là cậu quên tiệt hết tất cả , kể cả chuyện đã làm cậu bứt rứt suốt cả buổi hôm nay . Ran sau khi rời khỏi Sonoko cũng chẳng hé răng thêm nửa lời , hai con người cứ như đang đi trên hai đường thẳng song song , cô không nói cậu cũng lặng im .

Shinichi tự nhủ mai sẽ hỏi Sonoko sau vậy , cậu tạm biệt Ran rồi mất hút sau cánh cửa nhà .

Chỉ còn lại một mình Ran , một quãng đường ngắn ngủi để trở về nhà , nhưng sao bước chân lại nặng trịch như vậy , hôm nay trời không mưa nữa nhưng trong lòng cô bé lại bị thứ cảm giác âm u bao trùm , lạnh và lẻ loi .

Chữ kí của shinichikudo275


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (2 votes)
12/10/2012, 7:20 am
avatar
hoatrangnguyen1908
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 105
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 178
» Uy Danh Uy Danh : 16
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-08-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-08-18
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


tem + phong bì cuteonion2 cuteonion2 cuteonion2 cuteonion2
chap này em đã com bên KSV giờ k com lại nữa onion2 onion2 onion2

Chữ kí của hoatrangnguyen1908

13/10/2012, 1:55 pm
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


1908 giờ cũng khùng khùng mất rồi leaf4
vậy mà cũng com đc nữa
chúa xì pam vẫn là chúa xì pam leaf4
hình như mình cũng dang xì pam Very Happy

chuyển chủ đề :
sao nhóc k đoán coi : ai sẽ lên thớt ở part sau (kẻ làm mồi nhắm cho hung thủ đó ) leaf4

Chữ kí của shinichikudo275

14/10/2012, 10:57 am
avatar
hoatrangnguyen1908
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 105
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 178
» Uy Danh Uy Danh : 16
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-08-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-08-18
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


sau là ran k thì sonoko cùng lắm là bạn "bé Shin " onion2 onion2 onion2
vote cho anh Shin để anh còn làm anh hùng thủa nhỏ onion3 onion3 onion3
cũng vote cho chị Ran để anh Shin còn làm anh hùng cứu mĩ nhân(cái này k khả quan vì hồi đó anh mới bé tí nước mũi chưa hết cuteonion3 cuteonion3 )
phương án 1 cuteonion2 cuteonion2 cuteonion2

Chữ kí của hoatrangnguyen1908

14/10/2012, 11:40 am
avatar
shinichikudo275
.:Experienced:.
.:Experienced:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 745
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6199
» Uy Danh Uy Danh : 272
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1990-05-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]



cháu ta đây lớp 1 rồi đó , cũng k có chuyện nước mũi chưa hết đâu
vậy mà nhóc dám kêu tên Shin như vậy cuteonion6

đáp án hãy chờ ở part sau (chắc cuối tháng banhbao7 )

Chữ kí của shinichikudo275

14/10/2012, 5:12 pm
avatar
hoatrangnguyen1908
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 105
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 178
» Uy Danh Uy Danh : 16
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-08-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-08-18
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


lại chờ banhbao23 banhbao23 banhbao23 banhbao23
"tháng năm ấy em sẽ cố chờ chap mới banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 "
nói chung em vote phương án 1 còn em biết thừa ss sẽ kiểu gì cũng cho shin cứu ran cái màn anh hùng cứu mĩ nhân ấy mà yoyo4 yoyo4 yoyo4 yoyo4
mà cuối tháng mới có là sao?*đạp cửa* yoyo21 yoyo21 yoyo21 yoyo21 từ h đến lúc đó em bám giết ss bên KSV onion14 onion14 onion14

Chữ kí của hoatrangnguyen1908

5/11/2012, 8:35 pm
avatar
hoatrangnguyen1908
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 105
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 178
» Uy Danh Uy Danh : 16
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-08-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-08-18
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]


tháng mới đến rồi người hỡi banhbao23

Chữ kí của hoatrangnguyen1908

Sponsored content

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [Long fic] ĐỊNH MỆNH [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]



Chữ kí của Sponsored content



Trả lời nhanh
Page 1 of 2Go to page : 1, 2  Next