HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in


|

( Fanfic Conan ) Đâu là ..sự thật cuối cùng......

View previous topic View next topic Go down
Go to page : Previous  1, 2, 3
13/10/2012, 11:32 am
avatar
liperdo
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
https://www.facebook.com/ngobaotram

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 28
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 75
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-03-06
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-06-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: ( Fanfic Conan ) Đâu là ..sự thật cuối cùng......


Hay quá. Mãi mãi..... ủng hộ ss. onion2

Chữ kí của liperdo

13/10/2012, 9:16 pm
avatar
exoplanets
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 213
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 652
» Uy Danh Uy Danh : 12
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-07-14
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-01-02
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: ( Fanfic Conan ) Đâu là ..sự thật cuối cùng......


Sự thật cuối cùng cũng được phôi bày. yoyo2 Chỉ mong sao kết truyện là một HE. yoyo1
Nhanh ra chap mới nhé... yoyo23

Chữ kí của exoplanets

31/12/2012, 4:42 pm
avatar
ran_shin13
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 35
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 378
» Uy Danh Uy Danh : 30
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-02-18
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: ( Fanfic Conan ) Đâu là ..sự thật cuối cùng......


sorry mọi người vì đã để fic đóng bụi cả thời gian qua. Ngày hôm nay mình hứa sẽ hoàn thành xong fic này. Vì chap này quá dài nên phải chia thành 2 part. Chắc chắc mình sẽ post part 2 trước giao thừa. Mọi người cho mình thành tâm xin lỗi và chân thành cảm ơn nhé. banhbao10

Chap 11: KẾT THÚC!!!..............

PART 1

Bầu trời về đêm thật yên tĩnh, đứng trên đỉnh của Tòa tháp Tokyo có thể quan sát được hết cảnh thành phố lúc lên đèn. Thật thơ mộng và huyền ảo….Những ánh đèn đủ màu sắc rực rỡ từ các cửa hàng, khách sạn,….Những đóm sáng di chuyển một cách linh động trên đường phố….Đứng trước khung cảnh lung linh ấy, không hiểu sao Shinichi lại thấy chạnh lòng, cô đơn....Ran…Cậu đang ở đâu trong dòng người vội vã đó?!....Bất chợt một tiếng bước chân vang lên khe khẽ cùng lúc đó là một tiếng nói đầy ý trêu chọc:

- Thám tử lừng danh có chuyện quan trọng gì mà phải hẹn tên đạo chích này ra đây vậy?

Shinichi khẽ mỉm cười quay lại, trước mặt anh là một chàng trai lịch lãm, đầy bí ẩn, khoát trên mình bộ cánh trắng quen thuộc, ẩn giấu bên trong một tấm vải đen huyền bí, đang nở nụ cười nửa miệng khiêu khích.

- Hẹn được siêu trộm thế kỷ gặp mặt cũng đâu phải là chuyện dễ dàng._Shinichi khẽ đáp lời.

- Lòng vòng quá đấy. Thẳng thắng xíu đi._Kaito nhếch môi miễn cưỡng.

Gương mặt Shinichi bỗng chốc nghiêm nghị, anh lặng lẽ nói:

- Tớ cần sự giúp đỡ của cậu.

Kaito lắc đầu ra vẻ không quan tâm:

- Muốn tớ giúp cậu tiêu diệt Tổ Chức Áo Đen thì hơi khó đấy. Bây giờ thứ hấp dẫn tớ chỉ có sự lấp lánh, mê hoặc của những viên kim cương tinh xảo. Tớ không muốn bỏ mạng sớm vậy đâu.

- Cậu không cần phải nói dối như thế. Chúng ta đã quá hiểu nhau mà._Shinichi cười trừ đáp.

- Nếu cậu chỉ có bấy nhiêu thì tớ đi đây. Đừng phá hủy thời gian vàng bạc của tớ nữa. Bái bai nhé.

Kaito khẽ nở nụ cười, đưa tay vẫy vẫy quay lưng rời đi, không để ý đến lời nói của Shinichi. Nhưng sau lưng lại vang lên giọng nói trầm buồn làm anh ngỡ ngàng:

- Ran đã quay lại Tổ Chức rồi.

- CÁI GÌ??? CẬU NÓI RAN QUAY LẠI TỔ CHỨC LÀ SAO??? _Kaito tức giận quay lại nắm hai vai của Shinichi lắc mạnh, anh nghiến răng nói._Tôi đã tìm mọi cách trả Ran lại bên cậu chỉ mong cậu có thể bảo vệ cô ấy, có thể giúp cô ấy trở lại như trước nhưng bây giờ cậu nói với tôi là cô ấy đã quay về cái nơi tàn ác ấy mà coi được sao hả? Nếu không giữ được cô ấy thì ngay từ đầu đừng khiến cô ấy phải hi sinh tất cả vì cậu. Cậu không đáng một chút nào….

Shinichi cũng tức giận không kém, bao nhiêu tâm sự dồn nén bấy lâu đều lấy hết can đảm mà hét lên:

- Cậu nghĩ tôi muốn như vậy hả? Cậu sẽ làm gì nếu như cô ấy chỉa súng vào đầu mình và nói nếu không để cô ấy đi thì cô ấy sẽ chết trước mặt cậu hả? Tôi còn lựa chọn nào khác sao? Tại sao lại ép tôi đến mức đường cùng như vậy? Tại sao không chịu bàn bạc kế hoạch với tôi? Tại sao cứ quyết định theo ý mình? Tôi không đáng tin đến vậy sao?....

Nhìn thấy thái độ bất ổn của Shinichi, Kaito áy náy nói:

- Shinichi. Cậu bình tĩnh lại đi. Tớ xin lỗi. Tớ thực sự không biết là Ran đã làm vậy.

- Cậu có biết không? Cô ấy thay đổi rồi. Cô ấy đã không còn như trước luôn dựa vào tôi, luôn hỏi ý kiến tôi, luôn nghe lời tôi…Cô ấy bây giờ lạnh lùng, vô tình, kiên quyết lắm….Tôi không có cách nào nắm bắt được….Cậu nói xem tôi phải làm sao đây? Làm thế nào mới mang cô ấy trở lại đây…._Shinichi bất lực nói, anh chưa bao giờ rơi vào thảm cảnh như ngày hôm nay. Nhìn thấy Ran vì anh mà hi sinh nhiều như vậy lòng anh làm sao có phút nào yên ổn. Tuy không nói ra nhưng trong anh không dễ chịu chút nào. Là một người con trai đáng lí ra phải đi bảo vệ người con gái mình yêu còn đằng này anh lại để cô che chở, chăm sóc anh, hi sinh tính mạng vì anh. Đúng như Kaito nói: Anh không đáng chút nào…..

- Thực sự tớ không biết nên mới nói những lời như vậy. Cậu có kế hoạch gì chưa? Tớ sẽ giúp cậu._Kaito mỉm cười cố gắng lảng sang chuyện khác. Một khoảng thời gian yên lặng, sau khi đã đè nén cảm xúc của mình, Shinichi kiên định đáp:

- Xin lỗi. Lúc nãy tớ hơi mất bình tĩnh. Tớ đã có kế hoạch hoàn chỉnh với FBI nhưng cần phải có sự giúp đỡ của cậu. Chị Rena vừa mới báo tin là tối ngày mai sẽ có một cuộc họp mặt lớn của tất cả người trong Tổ Chức. Đây là cơ hội tốt nhất cho chúng ta.

- Cuộc họp mặt này nhằm mục đích gì?_Kaito thắc mắc hỏi. Sau một hồi ngập ngừng, Shinichi cắn răng nói:

- Tử hình kẻ phản bội……Armagnac….

Một sự ngỡ ngàng không thốt nên lời trong mắt Kaito, anh hốt hoảng nói:

- Cậu mau nói kế hoạch cho tớ đi. Tớ sẽ làm hết sức có thể.

- Bây giờ tớ sẽ đưa cậu đến trụ sở FBI tại Nhật. Ở đó chúng ta sẽ bàn bạc kĩ hơn.

- Vậy còn chờ gì nữa. Mau đi thôi.

Cuộc chiến bắt đầu!!!…………………………………………….


Trong không gian tĩnh mịch, yên lặng đến rợn người, một tiếng nói băng lãnh phát ra khiến cho ai ai cũng phải run sợ:

- Đưa Armagnac vào đây.

Cùng lúc đó là tiếng bước chân khẽ vang lên trong hang động, hai tên áo đen đang kéo lôi một cô gái bước vào….Mọi ánh mắt đều đổ dồn về cô gái lạ mặt đó…Một sự kinh ngạc hiện lên trong đáy mắt tất cả mọi người ở đây…Hai tên áo đen ép buộc cô gái quỳ xuống…..Cô gái khẽ đưa ánh mắt tím buồn bã nhưng tràn đầy sát khí nhìn khắp lượt bọn chúng…Đúng là một buổi tử hình hoành tráng nhất trong lịch sử của Tổ Chức…Gần như tất cả mọi thành viên trụ cột đều được triệu tập…Không gian xung quanh cũng âm u, lạnh lẽo giống như một địa ngục trần gian….Cô gái cười khẽ…Thật không ngờ cuộc đời cô luôn gắn liền với vực thẳm, lần này bọn chúng không định một lần nữa cho cô cảm giác bềnh bồng, phiêu du trong không khí khi rơi tự do đấy chứ?...Trước mặt cô là toàn bộ thành viên của Tổ Chức với người cha sát thủ, nhẫn tâm của cô ngồi trên chiếc ghế cao cao kia đang lăm le cây súng trên tay, bất cứ lúc nào cũng có thể cho cô một phát chí mạng…Sau lưng cô là vực sâu thẳm thẳm không đáy…Xem ra lần này cô chết chắc rồi…Cô bất giác cười khinh bỉ:

- Có cần phải phô trương thế này không? Tôi đâu có đáng giá như vậy chứ.

- Thật không ngờ cô bé lại là Armagnac đấy. Diễn xuất thật không tệ._Gin lạnh lùng nhếch môi nói, hắn thực sự bất ngờ khi biết cô bé nhút nhát ngày đó, cô bé đã rơi xuống vực thẳm ngày đó bây giờ lại là một sát thủ nổi tiếng lãnh khốc trong Tổ Chức. Hắn thực sự không tin cô bé đó có khả năng giết người như vậy.

- Ran…Em còn sống sao Ran? Em tại sao lại là Armagnac? Em lừa dối tôi suốt một thời gian qua sao?_Bourbon lắc đầu không tin vào sự thật trước mắt. Ran Mori - người đã làm rung động trái tim anh, Armagnac – người đã khiến anh hi sinh tất cả bảo vệ cô, thay cô trở thành sát thủ. Giờ đây, hai người lại là một. Anh bây giờ làm sao đủ nhẫn tâm để nhìn cô chết trước mặt anh đây?...

- Bourbon. Em xin lỗi. Tất cả đã là quá khứ. Hãy để nó trôi qua đi. Bây giờ em có giải thích cũng chỉ là tự biện hộ cho mình mà thôi. Tình cảm của anh em chỉ có thể chôn vùi trong sâu thẳm. Em không thể đáp lại cũng không có cách nào trả ơn nghĩa này. Chỉ mong anh quay đầu là bờ._Ran buồn bã nói, một nụ cười cay đắng khẽ nở trên môi.

- Em chẳng biết gì cả, Ran à._Bourbon cười lạnh.

Một cái hắng giọng khẽ phát ra làm mọi người đều giật mình khiếp sợ:

- Đủ rồi đấy. Ngươi có lời nào muốn nói nữa không?_Reed nghiêm giọng đầy quyền uy. Ran nở nụ cười mỉa mai:

- Ông đừng ngồi trên cao như vậy mà nghe. Lại gần đây. Tôi sẽ cho ông biết lời cầu nguyện cuối cùng của tôi.

Reed khẽ chau mày đứng lên, kì thực ông đã muốn chạy đến ôm chặt cô con gái vào lòng, ông đã muốn thả cho cô đi nhưng cô lại tự đâm đầu vào nguy hiểm mà quay trở về chịu trói…Ông được cả Tổ Chức kính trọng bây giờ ông không thể vì tình riêng mà nương tay cho cô. Nếu có thể hoàn thành được những tâm nguyện của cô là ông an lòng rồi…Reed từ từ bước lại gần Ran và ngồi xuống đối diện với cô….Cô khẽ cười thì thầm vào tai ông trong nỗi bất lực và tuyệt vọng, từng từ từng từ là một mũi dao cứa nát trái tim ông:

- Tôi muốn ông cùng chết theo tôi. Tôi biết cảm giác người đầu bạc tiễn người tóc xanh là như thế nào? Hơn nữa lại chính tay mình đưa con gái về chầu Diêm Vương. Rất thống khổ…Rất dằn vặt…Rất đau thương…Chi bằng ông cùng tôi ra đi,…..cùng tôi nếp trải khổ nhục đắng cay của 18 tầng địa ngục,….cùng tôi mãi mãi không được siêu sinh, bị chôn vùi ngàn năm trong ngọn lửa bất tử của địa ngục….Như vậy tôi sẽ rất mãn nguyện và vô cùng biết ơn ông.

- Con…con…_Reed kinh hoàng không thốt nên lời, tại sao con gái ông lại hận ông đến vậy? Tại sao nó phải theo ông xuống địa ngục chịu đủ mọi cực hình, tra tấn khi lỗi lầm đó nó không hề gây ra? Tâm hồn thánh thiện của nó phải được lên thiên đường tràn đầy ánh sáng của sự yêu thương, được trở thành một thiên sứ với đôi cánh trắng tuyệt đẹp…Chả nhẽ vì có người cha như ông mà nó phải rơi vào nơi địa ngục tối tăm nhất, trở thành một linh hồn mãi mãi không được siêu sinh…Tại sao? Tại sao giờ này ông mới phát hiện ra mình đã gây ra biết bao tội lỗi? Đáng lẽ ông phải một mình gánh chịu tất cả chứ tại sao lại làm tổn hại đến con gái ông. Tại sao lại kéo nó theo ông. Ông đã sai….Thực sự đã quá sai…Có được sự tôn trọng của bọn thuộc hạ thì sao chứ? Người thân của ông cũng chán ghét, rời bỏ ông….Rốt cuộc cả cuộc đời ông sống vì điều gì?.....Bỗng nhiên, ông cảm thấy mình thật thanh thản, ông đã có được quyết định của mình….Reed nhẹ giọng, mỉm cười nói:

- Thả Armagnac ra đi. Chuyện này không ai được truy cứu nữa.

- Thưa Ngài. Sao có thể được? Tổ Chức chưa bao giờ có việc đó xảy ra._Gin lớn giọng tức giận nói nhưng trong ánh mắt lại hiện lên tia vui mừng, thỏa mãn. Ran tròn mắt kinh ngạc:

- Ông điên à? Não ông có vấn đề hả? Có nhất thiết phải giả vờ giả vịt thương tiếc như vậy không?

- Biết sao được. Ai bảo ta có đứa con gái bướng bỉnh nhưng thánh thiện như con. Ta không nhẫn tâm chút nào._Ông cười khẽ đáp lại, một nụ cười chứa chan niềm thương yêu nhưng đồng thời lúc đó lại vang lên tiếng cười sảng khoái:

- Ha..ha...ha…Ngài có biết quyết định của Ngài là một sai lầm không? Ngày hôm đó ta đã biết trước sẽ có ngày này.

Tiếng nói vừa dứt là lúc Reed cảm thấy một đầu súng lành lạnh đặt vào sau gáy ông, một sự bất ngờ hiện lên trên đáy mắt, ông lạnh lùng chuẩn bị quay lại định cướp súng thì một tiếng nói hả hê khác vang lên:

- Tốt nhất Ngài đừng manh động. Nếu không tôi không đảm bảo tính mạng của Phu Nhân Ngài đâu.

Tiếng nói vừa dứt cũng là lúc Vodka xuất hiện, bên cạnh hắn chính là Anrela, đầu súng của hắn hướng thẳng vào đầu bà. Reed từ từ quay mặt lại, cục diện trước mắt làm ông thoáng ngỡ ngàng….Bourbon và Vermourth cũng đều bị khống chế. Ông lạnh giọng nói:

- Ngươi muốn tạo phản?

- Ta cho các người sự lựa chọn cuối cùng._Gin mỉm cười nói, từng tên từng tên áo đen đều bước lại đứng sau lưng hắn như biểu đạt sự lựa chọn…cuối cùng không còn ai bên cạnh ông cả,.. hắn cười vang sảng khoái._Ngài thấy chưa. Đâu chỉ mình tôi. Tất cả mọi người đều biết ông đã hết thời. Nếu như ngày hôm nay ông không lên tiếng tha cho con bé kia thì có lẽ tôi cũng không thành công ngoài mong đợi thế này. Tôi nghĩ năm người các người nên buông tay đầu hàng thì hơn.

- Reed. Đừng nghe lời hắn. Anh hãy bảo vệ cho Ran rồi khỏi đây. Mặc kệ ba người chúng tôi đi._Anrela lạnh giọng nói nhưng nhìn sâu vào mắt ông, bà biết ông đã chịu buông xuôi. Reed cười nói:

- Thật may có em, Ver và Bourbon ở bên cạnh anh lúc này. Như thế anh cũng chưa quá thật bại. Anh đã nợ ba người và Ran rất nhiều. Có lẽ giờ đây anh mới nhận ra được thế nào gọi là tình yêu? Tình thân? Lòng trung thành?. Nhờ Ran, anh không thể tuyệt tình được một lần nào nữa.

Nói rồi ông buông tay xuống trước ánh mắt ngỡ ngàng của một nhóm người trong bọn áo đen…Họ không thể tin được ông ta có thể nói ra những lời đó…Ông ta có phải là mất hết lí trí như Ran nói rồi không?.....


Gin cười lớn ra lệnh trói năm người họ lại, ánh mắt sắc bén quét nhìn một lượt năm thân ảnh đang ngồi kề vực thẳm lần lượt là Reed, Ran, Bourbon, Anrela và Vermourth giống như những người sắp bị chém đầu trước ngọ môn quan….Gin lạnh giọng nói:

- Xem ra Ngài dành tình cảm cho cô con gái cũng không ít chứ nhỉ? Như thế nào đây? Ta vẫn nhớ ánh mắt của cô bé lúc đó, ánh mắt đã khiến ta phân tâm và phải trả giá bằng một phát đạn ở đùi. Đây là điều nhục nhã lớn nhất trong đời ta. Ta đã thề rằng sẽ truy sát bằng được cô bé và khiến cô bé phải biến mất như sương khói…._Gin từ từ nâng cằm của Ran lên, nhìn thẳng vào đôi mắt tím biếc đã khiến hắn để tâm. Đúng là đôi mắt buồn bã, khiến người ta không nỡ làm tổn thương…Hắn cố gắng xua tan ánh mắt ấy trong lòng, đứng bất dậy nhắm súng hướng về phía Ran.

…ĐOÀNG….

Tiếng súng bất chợt vang lên trong không gian tĩnh mịch, viên đạn xé gió bay đi nhắm thẳng vào tim Ran…Ran khẽ cười như chấp nhận số phận…..Ở đám tên áo đen phía cuối có ba tên vội vã bước lên, trong ánh mắt không giấu được tia lo lắng, hoảng sợ nhưng lập tức bị hai tên áo đen ở phía trên chặn lại lắc đầu….Thời gian như ngưng đọng ở giây phút đó….Ran nhắm mắt chờ đợi cái chết nhưng ngoài dự liệu, Ran không hề cảm thấy đau đớn trái lại cảm giác nặng nề khi bị một thân thể khác đè lên khiến Ran choàng tỉnh…Ai đã che chắn, bảo vệ cho cô?...Ran từ từ mở mắt…gương mặt trước mắt cô khiến cô hoảng sợ nhưng một chút nào đó lại dâng lên nỗi niềm ấm áp trong tim….Tại sao người cứu cô lại là ông ta? Reed mỉm cười vui vẻ nhìn cô an toàn…Ai ai đã chứng kiến đều một phen kinh ngạc…Khi tiếng súng vừa nổ thì lập tức Reed và Bourbon cùng lao đến muốn bảo vệ cô gái đó nhưng Reed đã nhanh chân hơn một chút mà dành lấy được viên đạn…Viên đạn cắm sâu vào vai ông…Máu phun rỉ ra từng giọt từng giọt…Sau một hồi bàng hoàng, Ran hốt hoảng dùng vai đẩy ông ngồi dậy, bất lực nói:

- Tôi không cần ông cứu tôi. Tại sao lại cứu tôi? Ông không thể cho tôi một sự giải thoát sao?

- Ba không thể. Tất cả mọi chuyện ba làm chỉ cần ba gánh chịu là đủ rồi. Con phải được sống thất tốt. Con yên tâm. Chỉ chút vết thương này làm sao giết được ba._Reed cười khẽ nói.

- Tôi đã nói là không cần. Tôi không cần ông thương hại._Ran gằng giọng cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình, một giọt nước mắt không kịp ngăn lại đã lặng lẽ rơi trên gương mặt cô. Ran vội vàng quay mặt đi tìm cách che giấu.


Trong lúc đó, đám người áo đen đứng ở phía cuối cùng lại trao đổi với nhau một điều gì đó. Một người trong số chúng sau một hồi suy nghĩ nhỏ giọng nói:

- Thật không ngờ lại có vụ tạo phản này. Bây giờ chỉ còn một cách mới có thể cứu được. Thành công hay không là ở cậu.

Đôi mắt xanh dương của hắn nhìn thẳng vào người bên cạnh, tên áo đen đó khẽ nỡ nụ cười nửa miệng quyến rũ:

- Cậu cứ tin vào tớ.

Thế rồi cả đám sáu người vội vã vào vị trí tiến hành cuộc phản công, giải thoát bất ngờ……

Tiếng Gin lạnh lẽo vang lên trong không gian yên tĩnh đến rợn người sau pha cứu người ngoạn mục của ông Trùm:

- Đằng nào cũng phải chết, Ngài cần gì phải vội vã đến thế? Nếu Ngài đã không muốn nhìn thấy họ chết trước Ngài thì hay là Ngài đi trước nhé. Tôi sẽ rất sẵn lòng.
Gin nhếch mép khinh bỉ sau đó giương súng chuẩn bị bắn………Ngay lập tức một tiếng nói sắc sảo vang lên:

- Từ từ đã Gin. Anh làm gì mà vội thế?

Nghe giọng nói quen thuộc ấy Gin kinh ngạc quay lại, trước mặt hắn giờ đây là người phụ nữ xinh đẹp, mái tóc vàng đặc trưng với nụ cười cực kì quyến rũ đang bước từng bước lại gần hắn…Hắn lập tức nhìn về phía năm người đang bị trói vẫn có một người phụ nữ giống hệt với người đứng trước mặt cũng đang cười mỉa mai….Nhìn thấy sự ngạc nhiên của Gin, người phụ nữ cười khẽ nói:

- Sao? Ngạc nhiên lắm à? Anh đâu dễ gì qua được tôi. Hành động bí mật của anh tôi đã phát giác từ lâu chỉ là không thích can thiệp mà thôi.

Gin lấy lại bình tĩnh, lạnh giọng nói:

- Nếu đã biết thì cô tốt nhất nên lựa chọn con đường đúng cho mình. Nếu không…
Người phụ nữ lập tức ngắt lời, khẽ xoay một chiếc điều khiển từ xa trong tay, ánh mắt đầy đe dọa:

- Nếu không chúng ta cùng chết à?

Nhìn thấy chiếc điều khiển hắn lập tức hiểu ra vấn đề, vội vàng nói:

- Cô đã gài bom ở đây?

- Ha…ha…Anh nhìn mà không thấy sao? Hay là muốn kiểm tra thử không?

- Cô muốn gì?_Gin lạnh giọng trừng mắt.

- Có vẻ như anh vẫn chưa tin._Người phụ nữ khẽ xoay người về phía bọn áo đen, cười nhẹ ra lệnh, cô ta chỉ về hướng những tên áo đen gần nhất._Các ngươi còn không mau đi kiểm tra về báo cho ông Trùm của các ngươi. Bom đặt ở sườn vực thẳm. Đứng trên mép vực có thể nhìn rõ đấy.

Năm tên áo đen nọ rụt rè liếc mắt nhìn về Gin và nhận được cái gật đầu từ hắn. Bọn chúng sợ sệt cố gắng tránh khỏi năm người đang bị trói nhẹ nhàng đến gần vực thẳm, ngồi xuống quan sát rồi nhìn nhau gật đầu. Sau lưng của năm tên áo đen vừa khít là năm người đang bị trói. Xong xuôi đâu đấy, bọn chúng đứng lên bước lên mấy bước tránh khỏi năm người đó rồi một tên trong số chúng cúi đầu nói:

- Đại ca. Đúng là có 5 quả bom ở đó. Đều là bom điều khiển từ xa chứ không phải là bom hẹn giờ.

Một giây bàng hoàng, Gin quay lại phía người phụ nữ cười lạnh:

- Cô muốn gì? Nói nhanh đi.

- Làm gì mà vội thế. Tôi chưa chơi đủ mà._Người phụ nữ vẫn không có vẻ gì gấp gáp, ung dung xoay đi xoay lại chiếc điều khiển. Gin bực mình nói:

- Muốn tôi thả bọn chúng? Được. Tôi có thể thả nhưng Reed và Ran phải ở lại.
Người phụ nữ ra chiều kinh ngạc, khẽ nhíu mày:

- Ai nói với anh là tôi đến cứu bọn chúng. Tôi đến để xem bọn chúng chết thê thảm thế nào mà.

Gin chưa kịp lên tiếng thì Ran đã vội vàng xen vào:

- Vermourth. Cô thật là ác độc. Tại sao lại muốn giết chúng tôi?

Người phụ nữ giống hệt cô ta cũng lạnh lùng nói:

- Cô lừa tôi. Cô nói chỉ cần tôi giả dạng cô thì nếu có chuyện gì xảy ra sẽ cứu chúng tôi. Cô là kẻ lừa đảo. Vậy mà tôi lại tin lời cô. Cô đúng là người đàn bà rắn độc.

- Ver. Chị đã làm gì có lỗi với em? Tại sao em muốn dồn cả nhà chị vào chỗ chết._Anrela khẽ rơi nước mắt nói.

Vermourth gằng giọng:

- Mắng đủ chưa? Chửi đủ chưa? Đủ rồi thì chết hết đi cho tôi nhờ. Gin. Tôi muốn anh lập tức bắn chết năm người họ cùng một lúc. Nhất định cùng một lúc. Xem như đó là ân tình cuối cùng tôi dành cho các người. Không cần phải đau khổ khi thấy người kia chết trước. Như thế đã quá khoan hồng cho các người.

Gin bần thần trước những gì vừa mới diễn ra, thật nằm ngoài dự liệu của hắn. Nhìn thấy vẻ mặt đầy sát khí của Ver hắn khẽ cười thầm. Hắn quay sang năm tên áo đen vừa nãy, hắng giọng ra lệnh:

- Còn chờ gì nữa. Mau ra tay đi.

Năm tên áo đen lập tức vâng dạ quay mặt lại đối diện với năm người kia, từ từ rút súng ra nhắm thẳng vào họ…Mười đôi mắt nhìn nhau ánh lên tia cười đầy ý nhị…. Bỗng nhiên một tiếng nói vang lên làm mười đôi mắt chợt hoảng hốt:

- Khoan đã. Ta muốn chính tay giết chết cô bé này. Ngươi lui xuống đi.

Gin tiến lại gần tên áo đen đang nhắm bắn Ran, ánh mắt tên đó tràn đầy lo lắng, sau một thoáng ngỡ ngàng Ran nhìn thẳng vào đôi mắt xanh dương của tên đó khẽ gật nhẹ đầu mỉm cười…. Nhìn thấy nụ cười của cô, tên áo đen vội vàng bước lên nhưng lập tức bị tên áo đen bên cạnh kéo lại, ánh mắt đầy cảnh cáo…Cuối cùng tên áo đen đành buông xuôi lui dần xuống…..Gin vẫn không nghi ngờ gì mà cười to nói:

- Ta đếm tới ba thì đồng loạt nổ súng……..1……2……..3.

……..ĐOÀNG…….

Tiếng súng lại một lần nữa vang lên nhưng đáng lẽ phải là năm tiếng súng tại sao bây giờ chỉ còn một tiếng….Không biết trong giây phút đó đã xảy ra chuyện gì chỉ biết rằng giờ đây hắn đang nằm trong vòng vây không lối thoát….chín khẩu súng đang nhắm về phía hắn đầy sát khí, lăm le bóp cò bất cứ lúc nào của năm tên áo đen và 4 người bị trói lúc nãy…Đồng bọn của hắn đều bị khống chế bởi những cảnh sát, nhân viên FBI không biết từ đâu ập đến……Bàn tay cầm súng vừa nãy của hắn rướm đầy máu….NHƯNG….trong tay hắn bây giờ lại đang giữ chặt một cô gái, trên chiếc cổ trắng thon thả của cô là một mũi dao sắc bén…Hắn lập tức hét lớn:

- Các ngươi mau lui ra. Nếu dám tiến lên một bước thì con bé này sẽ chết.
Hắn tức giận gằn mũi dao, máu từ từ chảy ra trên cổ Ran, lăn dài xuống chiếc váy trắng….Reed vội vàng nói, dù đã bị thương nhưng ông vẫn cố gắng đứng lên dành giật đứa con gái thân yêu của ông:

- Ta sẽ tha cho ngươi. Chỉ cần ngươi thả con bé ra.

- Ta không tin. Mau để ta ra khỏi đây.

Hắn kích động khôn cùng. Bỗng nhiên một lời nói vang lên làm hắn bừng tỉnh:

- Gin. Không nghề sát thủ chuyên nghiệp nhất của Tổ Chức lại bị một thằng nhãi siêu trộm lừng danh qua mặt dễ dàng như vậy.

Người phụ nữ tóc vàng vừa nãy khẽ búng tay một cái, một làn khói trắng ập đến…ngay lập tức một gương mặt dễ thương, non nớt mang đầy vẻ cười cợt xuất hiện trước mặt hắn. Kaito khẽ nháy mắt làm hắn điên tiết, hắn cố gằng sự tức giận lạnh lùng nói:

- Kaito Kid. Ngươi rốt cuộc đã âm mưu những gì?

Kaito khẽ nở nụ cười nửa miệng kiêu hãnh:

- Đơn giản thôi mà. Người ngươi bắt thực ra chính là Vermourth. Tôi chỉ là cải trang bà ta tâm sự với ngươi một vài chuyện. Ngươi chắc là bất ngờ khi họ lại có thể tự cởi trói phải không? Năm tên áo đen đó đều là người của tôi trà trộn vào. Kêu bọn chúng đến kiểm tra bom chỉ với mục đích ngầm đưa cho họ con dao nhỏ này thôi._Kaito vừa nói vừa xoay con dao nhỏ bằng cây bút trong tay, minh chứng cho lời nói của anh. Gin tức giận quát lớn:

- Thì ra tất cả chỉ là màn kịch do các ngươi tạo ra.

Kaito lại cười khiêu khích:

- Đâu phải chúng tôi sắp xếp kế hoạch từ trước đâu. Ai mà biết ngươi bỗng nhiên tạo phản. Năm người đó chỉ là tương kế tựu kế giả vờ ủy khuất mắng chửi tôi vài câu là ngươi đã vào tròng rồi.

Gin tức đến không thể nói nên lời. Hận không thể bay tới bóp chết Kaito ngay lập tức. Mọi kế hoạch được sắp xếp tỉ mỉ của hắn đều ta theo mây khói…Và đó chính là thời cơ tốt nhất….Tên áo đen có đôi mắt xanh dương lập tức chạy đến khéo léo kéo Ran ra khỏi nguy hiểm trong lúc Reed dùng hết sức lực còn lại vật lộn với con dao trên tay hắn….Reed cùng Gin giằng co qua lại…Trong tay mọi người ai cũng có súng nhưng không thể bắn, cơ may bắn trúng hắn là rất nhỏ….Bỗng nhiên…

……XOẸT….ĐOÀNG…..ĐOÀNG….

Ba tiếng động lớn phát ra cùng một lúc, con dao trên tay Gin giờ đây đã đâm vào ngực của Reed, máu phun ra xối xả không ngừng…còn Gin bị hai phát đạn bắn thẳng vào đỉnh đầu, chết ngay lập tức trong khi mắt hắn vẫn hiện lên sự kinh hoàng…Người bắn chuẩn xác đến mức đó không ai khác chính là Vermourth và một tên áo đen đã cứu họ.....Ran và Anrela lập tức chạy đến bên cạnh Reed. Từng giọt nước mắt rơi không ngừng trên gương mặt thất thần của hai người….Anrela khóc nói:

- Reed. Làm ơn đừng bỏ em ở lại. Em xin anh.

Ông khẽ cười, nhẹ đưa bàn tay đã thấm đẫm máu tươi của ông lên lau nhẹ những giọt nước mắt trên gương mặt xinh đẹp, hiền hậu của bà:

- Anh xin lỗi em. Xin lỗi hai mẹ con. Anh có thể bảo vệ được Ran bình yên như thế này là đã mãn nguyện rồi. Em yên tâm. Vết thương của anh không sao đâu.

- Ai nói không sao? Máu chảy nhiều thế này mà nói không sao? Ông có còn là con người không hả?_Ran nấc lên từng tiếng. Lòng Ran giờ đây quặn thắt, đau đớn.

- Con có thể gọi ba là ba được không? Một lần được không? Ba rất sợ trước khi chết vẫn không nghe được tiếng gọi của con._Reed tha thiết nói nhưng Ran lại lạnh lùng cười khẽ:

- Không bao giờ. Chỉ cần ông sống qua được ngày hôm nay thì tôi sẽ gọi. Còn nếu không thì đừng có mơ.

- Được. Ta nhất định sẽ sống. Ta nhất định phải nghe được tiếng gọi ba của con._Reed mỉm cười hạnh phúc.

- Tốt nhất ông nên giữ lời. Nếu không cả đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông._Ran nhẹ ôm ông vào lòng, từng giọt nước mắt rơi lặng lẽ trên vai ông. Trải qua những chuyện thế này ai nói cô không coi ông là ba? Ai nói cô tuyệt tình với ông? Nếu cô không làm vậy thì ông sẽ mãn nguyện mà ra đi mất. Cô không muốn điều đó. Thực sự không muốn….Vừa lúc đó một tiếng nói vang lên làm lòng Ran rối bời:

- Báo cáo xếp. Tất cả bọn chúng đã bị bắt chỉ còn lại Bourbon trốn thoát và Shinichi thì không thấy đâu cả._Cô Jodie tiến lại gần Bác James nói. Cả 4 tên áo đen đã tháo bỏ lớp ngụy trang, bốn người không ai khác chính là Jodie, Akai, Rena và Carmel. Người bắn chết Gin chính là Akai.

Ran lập tức chạy đến bên cô Jodie hỏi gấp:

- Shinichi và Bourbon cùng biến mất sao?

- Đúng vậy. Có lẽ cậu ấy đã một mình truy bắt Bourbon rồi.

Ran lo lắng tột cùng…Shinichi sao lại liều lĩnh như vậy?!...Bourbon là người đáng sợ như thế nào cậu biết không?!...Reed nhẹ nhàng lên tiếng:

- Mau đi đi. Cậu ta là một người tốt. Ta không sao đâu. Con đừng lo.

Akai cũng nói xen vào:

- Việc ở đây cứ để mọi người lo liệu. Xe cấp cứu cũng gần tới rồi. Em mau đi đi.
Đôi mắt Ran ngấn nước nhìn khắp lượt mọi người, Kaito khẽ mỉm cười gật đầu….Ran lập tức quay mặt chạy đi…Cô phải tìm ra được hai người họ trước khi quá muộn…..

Trong khi đó, tại một ngách nhỏ của sào huyệt Tổ Chức khoảng chừng 2m, đây là con đường bí mật thoát ra khỏi Tổ Chức, giọng nói lạnh lùng của một chàng trai vang lên:

- Nhanh thật. Xem ra ở nơi này ngươi còn rành đường hơn ta.

Shinichi khẽ đáp lời:

- Anh còn không mau đầu hàng. Anh hoàn toàn không có cơ hội chạy thoát khỏi đây.

Bourbon khẽ cười lạnh, hắn nhìn thẳng vào gương mặt của chàng trai đối diện:

- Bỏ mặt nạ ra được rồi đấy. Thám tử lừng danh Shinichi Kudo.

Shinichi mỉm cười tháo lớp mặt nạ xuống, một gương mặt mạnh mẽ, lôi cuốn hiện ra. Shinichi trầm giọng nhắc lại:

- Đầu hàng đi. Anh không còn đường lui nữa đâu.

Hắn lặng lẽ cười như kiềm nén dòng cảm xúc đàng dâng trào trong lòng:

- Được. Ta sẽ đầu hàng nếu như ngươi chấp nhận một yêu cầu của ta.

- Anh nói đi. Dù gì anh cũng đã bảo bọc, chăm sóc Ran trong khoảng thời gian rất lâu. Anh cần gì cứ nói thẳng.

- Cô ấy….. Người tôi cần chính là Ran. Chỉ cần cậu trả Ran lại cho tôi thì tôi sẽ chấp nhận._Hắn nghiêm giọng nói, chứng tỏ hắn hoàn toàn nghiêm túc. Sau một thoáng ngỡ ngàng, Shinichi kiên quyết:

- Không bao giờ. Tôi sẽ không bao giờ giao Ran cho bất cứ ai.

- Tôi biết ngay là cậu sẽ nói như vậy. Thế chúng ta chơi một trò chơi may rủi thử xem nhé.

Bourbon cười nhẹ sau đó lấy hết đạn trong khẩu súng trên tay của mình ra…hắn từ từ thả rơi xuống đất chỉ chừa lại đúng một viên…sau đó hắn bỏ vào hộp đạn, xoay hộp đạn một cách nhanh chóng rồi bất ngờ lắp lại vào súng. Hắn lạnh lùng nói:

- 6 viên bây giờ chỉ còn lại 1 viên, không biết nó sẽ nằm trong lỗ đạn thứ mấy. Tôi và cậu thử xem vận may của mình đến đâu nhé. Nhường cậu trước.

Nói rồi hắn giương súng nhắm thẳng vào tim Shinichi thách thức. Shinichi cũng khẽ cười làm động tác tương tự như hắn rồi cũng giương súng nhắm thẳng vào tim hắn….Hai nòng súng nhắm thẳng vào nhau….Hai ánh mắt kiên định xoáy thẳng vào nhau….Shinichi đặt tay vào cò súng…Cách…tiếng đạn thứ nhất - không có hiện tượng gì xảy ra…..Hắn cũng từ từ nhắm bắn thật kĩ…..Cách….tiếng đạn thứ hai vang lên – vẫn một không gian yên tĩnh…..

…..Cách……tiếng đạn thứ 3 vang lên, hắn vẫn bình an vô sự….

…..Cách……tiếng đạn thứ 4 vang lên…..Shinichi khẽ chau mày nói:

- Đã 2 phát không có đạn. Anh có muốn dừng lại không?

- Cậu sợ rồi à?_Hắn cười mỉa mai.

…..Cách….tiếng đạn thứ 5 vang lên, hắn cười lớn:

- Hi vọng càng ngày càng mong manh rồi. Nếu viên đạn này là thật cậu có muốn nói lời cuối không?

- Anh bắn rồi tôi vẫn có thể nói lời cuối được mà._Shinichi điềm nhiên nói.
….Cách…..tiếng đạn thứ 6…..Một sự thất vọng hiện lên trong mắt hắn, Shinichi trầm lặng nói:

- Tôi linh cảm viên đạn này là thật. Anh có muốn dừng lại không?

- Đã chấp nhận chơi thì không có quyền rút lui giữa chừng. Ra tay đi.

Shinichi bình tĩnh cố trấn an mình, đây là lần đầu tiên anh nhắm bắn thẳng vào tim đối phương, rất có thể anh sẽ trở thành một tên sát nhân dù rằng kẻ anh giết là một tên tội phạm nguy hiểm….Shinichi chau mày nhẹ nhàng bóp cò…Và đúng như anh dự đoán…

………..ĐOÀNG……

Tiếng súng phá tan bầu không gian tĩnh mịch và anh đã không kịp dừng lại, một thân ảnh từ từ ngã xuống, người con gái mà anh yêu quý nhất đang nhẹ nhàng sà vào lòng anh….Máu từ người cô tuôn ra xối xả không ngừng….Shinichi đau đớn nói:

- Ran. Tại sao cậu lại làm như vậy? Tại sao cậu lại đỡ đạn cho hắn?

- Anh ấy đã vì tớ mà giết rất nhiều người. Đã thay tớ hoàn thành mọi nhiệm vụ của Tổ Chức. Anh ấy đã chăm sóc, bảo vệ tớ trong suốt khoảng thời gian qua. Xem như lần này là trả nợ cho anh ấy. Vả lại tớ không muốn cậu mang tội danh giết người._Ran nhẹ nhàng nói, ngữ khí càng ngày càng yếu. Shinichi vội vàng buộc chặt vết đạn trên ngực cô để cầm máu. Một tiếng nói lạnh lùng vang lên:

- Ran Mori. Tại sao lại trả nợ tôi? Tôi không cần em trả nợ. Em không nợ tôi bất cứ gì cả. Tôi hận em. Mãi mãi hận em.

Dứt lời đã không thấy gương mặt lạnh băng đầy sát khí của Bourbon đâu nữa, Shinichi cũng chẳng còn tâm trí mà đuổi theo. Nhìn thấy thái độ trầm lặng của Shinichi, Ran lo lắng thì thầm, cô đã không còn sức lực nữa rồi:

- Shinichi này……. Cậu đừng….giận tớ….có được không?.........Tớ…xin…lỗi.

- Để tớ đưa cậu đến bệnh viện.

Shinichi nhẹ nhàng bế Ran lên nhưng lập tức bị Ran cản lại:

- Không..kịp đâu…Shinichi. Cậu…nói chuyện….với tớ một chút….được không?

- ….

- Shin…i….chi….._Ran khẽ gọi nhưng đáp lại cô là sự tức giận khủng khiếp của anh:

- Rốt cuộc cậu muốn gì hả Ran? Dày vò tớ như vậy cậu vui lắm sao? Tại sao lại cố tìm cách rời xa tớ? Tại sao lại hết lần này đến lần khác lừa dối tớ? Cậu muốn giải thoát. Cậu muốn chết phải không? Vậy được rồi. Cậu chết đi. Chết lẹ lên đi. Chết rồi cậu sẽ không biết trên đời này có người vì cậu mà đau khổ suốt cuộc đời. Cậu nhẫn tâm, tàn nhẫn với tớ vậy sao Ran?. Cậu muốn nhìn thấy sự bất lực tuyệt vọng của tớ phải không? Vậy cậu đã đạt được ý muốn rồi đó. Cậu vừa lòng chưa?

Ran nhìn Shinichi tức giận mà không nói nên lời. Đúng vậy. Cô chỉ nghĩ đến bản thân cô? Chỉ biết giải quyết rắc rối của riêng mình mà chưa một lần đặt mình vào vị trí của anh. Nhìn anh đau lòng như vậy trái tim Ran như chết lặng. Nước mắt ùa ra từng cơn, từng cơn như sóng triều…Nhìn thấy những giọt nước mắt của Ran, Shinichi hốt hoảng nói:

- Ran. Tớ xin lỗi. Tớ….tớ không định nói những lời như vậy đâu. Cậu đừng khóc mà Ran.

Shinichi khẽ đưa bàn tay đầy máu lau nhẹ những giọt lệ trên gương mặt cô. Ran từ từ nhắm mắt. Cô muốn ngủ…Nhưng cô muốn nói với Shinichi một câu nữa thôi…Làm ơn để cô nói với Shinichi một câu thôi..Cô nhất định phải nói với cậu ấy…Tại sao lại ép cô nhắm mắt? Tại sao cô lại không thể mở miệng nói được điều gì…Tim cô đau lắm, đau hơn cả vết đạn bắn nữa….Shinichi nhẹ nhàng ôm Ran vào lòng và khẽ thì thầm bên tai cô từng chữ rõ ràng: “Ran Mori….Anh….yêu….em…..”…..Cô mỉm cười hạnh phúc………..

p/s Chap sau sẽ có một chút thay đổi trong tính cách nhân vật. Mình nói trước để mọi người khỏi bỡ ngỡ. Nhất định chap sau sẽ post trước giao thừa….Mọi người nhớ ủng hộ mình nhé!!!!.........Đừng vội oánh mình khi mình dừng ở đây nhé. yoyo11

Chữ kí của ran_shin13

1/1/2013, 12:50 am
avatar
ran_shin13
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 35
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 378
» Uy Danh Uy Danh : 30
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-02-18
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: ( Fanfic Conan ) Đâu là ..sự thật cuối cùng......


Chap 11: KẾT THÚC!!!...

PART 2:

5 năm sau……………….

Shinichi ngồi lặng im bên cạnh là chiếc máy tính đang để mở, anh chau mày rời khỏi màn hình. Công việc ngập đầu suốt 5 năm qua không thể nào cản trở hay xóa bỏ hình ảnh của Ran trong anh. Năm năm có là bao so với một cuộc đời nhưng với anh nó lại là quãng thời gian khủng khiếp nhất. Năm năm chìm trong nỗi nhớ, năm năm kiếm tìm một bóng hình trong vô vọng….Có lẽ đã đến lúc anh nên dừng lại cuộc rượt đuổi không ý nghĩa này…Anh cứ đuổi còn Ran cứ chạy, anh cứ tìm kiếm còn Ran lại càng ngày càng trốn anh kĩ hơn…Không biết Ran đang nghĩ gì mà cứ mãi giày vò anh như vậy. Yêu em có lẽ là niềm hạnh phúc và cũng là sự trả giá lớn nhất đời anh…Tiếng Hattori vang lên khắp văn phòng kéo anh ra khỏi dòng suy tưởng:

- Này. Shinichi. Tớ vừa nhận được tin có một vụ án vô cùng thú vị mà đến cảnh sát cũng phải bó tay đấy. Họ tìm đến chúng ta nhờ sự giúp đỡ. Cậu có hứng thú không?
- Cậu cứ tâng bốc cho lắm vào. Nói sơ thử xem đã._Shinichi khoanh tay ngã người ra ghế chờ đợi Hattori. Hattori nheo mắt nói:
- Nếu không thú vị đã chẳng kéo cậu vào. Họ nói có một tên bắt cóc, trong một năm vào đúng 2 ngày là rằm tháng 5 và rằm tháng 10 sẽ bắt cóc một cô gái ở Sở Cảnh Sát. Không biết hắn đã làm gì nhưng sáng hôm sau hắn thả cô gái trở về an toàn, không một chút tổn thương.
- Vậy thì có gì thú vị đâu chứ?_Shinichi miễn cưỡng nói.
- Thú vị ở chỗ cô gái ấy chính là một cục cưng của Sở Cảnh Sát thế mà lại bị bắt cóc dễ dàng. Nếu như Sở Cảnh Sát giam lỏng cô ấy, bảo vệ cô ấy trong một nhà giam vững chắc thì ngay lập tức trụ sở Cảnh Sát đó sẽ bị đánh bom vỡ tan tành. Năm năm rồi nhưng họ chưa lần nào sờ được gáy hắn. Thật là mất mặt Sở Cảnh Sát nếu cứ để việc đó xảy ra. Vì vậy họ mới nhờ đến sự giúp đỡ của văn phòng thám tử chúng ta.
- Nghe có vẻ hấp dẫn đó nhỉ. Tên này xem ra chết mê chết mệt cô gái đó rồi. Được. Tớ rất muốn xem cô gái đó là thần thánh phương nào mà hắn lại để tâm đến vậy. Cậu nhận vụ này đi._Shinichi khẽ cười nói.
- Nhưng mà chúng ta phải nghỉ phép đấy. Hiện tại cô gái đó đang ở một ốc đảo rất ít người. Cô ta nói sẽ truy sát hắn đến cùng.
- Vậy cậu chuẩn bị đi. Tớ cũng muốn đi đâu đó một thời gian cho khuây khỏa. Coi như chúng ta đi du lịch vậy.
- Quyết định vậy nhé._Hattori hào hứng nói.


Năm ngày sau…..

Khung cảnh trong xanh của biển cả thật làm người ta dễ chịu. Thấp thoáng trên bờ cát là một cô gái trạc chừng 25 tuổi, gương mặt ngây thơ, trong sáng không hề vướng chút bụi trần đang ôm khư khư cánh tay một ông già mập mạp nhưng toát lên sự mạnh mẽ, kiên quyết, cô gái tươi cười nói:

- Sếp. Miyami sắp bị hắn bắt cóc nữa rồi. Sếp cử thêm người theo bảo vệ Miyami đi. Nhớ cử những anh nào đẹp trai, ngô ngơ xíu nha sếp.


Nhìn gương mặt nũng nịu đáng yêu của cô, cố nén cười ông giả vờ nghiêm giọng:

- Cô thử hỏi trong ngành cảnh sát này còn ai dám theo bảo vệ cô không? Lại còn chàng nào đẹp trai, ngô ngơ nữa chứ. Chả còn ai đâu cô nương. Cô hành người ta chạy mất dép hết rồi.


Cô gái khẽ bĩu môi:

- Sếp không giấu được đâu. Miyami vừa mới nhận tin tức có hai chàng trai trẻ vừa cập bến lên đảo. Những chàng thanh niên như thế không ở nhà mà ra nơi hoang đảo này làm gì chứ? Khẳng định là sếp điều động người ta ra chăm sóc, bảo vệ cho Miyami chứ gì.


Ông khẽ lắc đầu chịu thua cô gái bướng bỉnh nhưng lém lỉnh này:

- Vâng. Thưa cô nương. Là tôi sợ cô nương truy sát hắn nhưng lại bị hắn năm lần bảy lượt bắt cóc được thì xấu hổ Sở Cảnh Sát của tôi lắm. Mà họ không phải là cảnh sát đâu. Họ là thám tử lừng danh khắp Nhật Bản đấy. Bây giờ cô thấy vinh hạnh chưa.


Nghe đến từ “thám tử lừng danh”, một chút xao động hiện lên trên đôi mắt tím tuyệt đẹp của cô nhưng lập tức trở lại bình thường, cô gái tò mò hỏi:

- Tên của họ là gì vậy sếp?
- Là Hattori Heiji và Shinichi Kudo. Chúng ta đang trên đường đi đón họ đây.


…ĐÙNG…một cơn chấn động đổ sập xuống người cô, tại sao là hai người đó?....Cô lén lút lùi bước định bỏ chạy nhưng vừa quay lưng lại đã bị ông sếp bắt được, ông thắc mắc nói:

- Tại sao lại chạy? Chả phải cô nương hào hứng lắm sao? Sao mới nghe tên họ đã chạy mất dép rồi vậy. Yên tâm. Cô chạy không kịp nữa đâu. Họ kia rồi.


Tiếng ông vừa dứt cũng đúng lúc một tiếng nói đậm chất Kansai vang lên:

- Chào ngài Thanh Tra. Đây là Kudo Shinichi. Người mà tôi đã nói với Sếp.
- Chào._Shinichi cúi người bắt cánh tay còn trống của ông. Anh liếc mắt về người con gái đang đứng quay lưng bên cạnh. Bắt gặp cái nhìn đầy thắc mắc của anh, ông khẽ hắng giọng nói:
- Còn không mau chào hỏi người ta? Cô định làm tôi mất mặt đó hả?
- Sếp…sếp…_Cô gái nói khẽ ra chiều van nài, xin xỏ ông thả cô đi nhưng ông không có vẻ gì quan tâm:
- Giới thiệu với hai cậu. Nó chính là cái của nợ từ trên trời rơi xuống trúng đầu Sở Cảnh Sát chúng tôi. Làm việc cũng không tồi nhưng đem lại rắc rối cũng không nhỏ.


Nghe ông Sếp yêu quý giới thiệu về mình như vậy, cô gái tức tối quay lại cãi lí:

- Sếp cứ đổ oan….._Cô gái định phản bác gì đó nhưng bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của hai chàng trai mọi từ ngữ đều nuốt trôi mất tuốt. Cô nhỏe miệng cười miễn cưỡng nói:
- Chào hai anh. Em là Ran Mori.


Một sự kinh hoàng hiện lên trên mặt ba người đối diện, ông Sếp lập tức quát lớn nhưng lại tràn ngập sự yêu thương, cưng chiều:

- Này. Sao cứ tự ý thay đổi tên họ mình thế hả? Mỗi lần truy sát hắn thất bại cô lại chuyển chỗ ở rồi đổi cả tên họ. Tổng cộng là chín lần rồi đấy. Giờ cô muốn đổi nữa sao hả?
- Sếp không hiểu gì đâu. Con đâu có sợ hắn đến độ mà phải chuyển chỗ ở hay đổi tên họ. Đằng nào cũng bị hắn bắt có đổi cũng như không._Cô gái lắc đầu nguầy nguậy nói khiến ông Sếp càng thêm thắc mắc:
- Vậy chứ tại sao, cô nói đi.


Cô gái khẽ liếc nhìn Shinichi rồi hắng giọng nói:

- Con trốn một người nên mới thế. Giờ hết đường chạy rồi nên đành ra mặt tự thú trước khi bị bắt lại tra khảo lấy khẩu cung. Hắn còn lợi hại gấp trăm lần cái gã bắt cóc con nữa cơ.
- Tại sao giờ này cô mới nói. Hắn ở đâu? Tôi bắt hắn ngay cho cô, hay là cô về nhà đi, đợi tôi điều động lực lượng đến bắt hắn rồi hãy xuất hiện._ông Sếp lo lắng nói, dù sao cô cũng là con gái cưng của Tổng Thanh Tra, không thể xem thường được. Cô gái lặng lẽ lắc đầu, rưng rưng nước mắt:
- Muộn rồi sếp ơi. Con trốn hết được rồi.


Sau một hồi im lặng, Shinichi điềm nhiên nói:

- Này cô bé. Cô là cảnh sát mà cứ nũng nịu như trẻ con thế kia thì hãy về nhà nghỉ ngơi đi. Đừng ở đây mà gây chuyện.


Nghe xong, Ran tức giận nhìn thẳng vào mặt Shinichi nói:

- Anh nói ai là cô bé. Tôi bằng tuổi anh đấy. Đừng có thấy mình là người nổi tiếng thì gặp ai cũng kênh kiệu như thế. Chói mắt lắm.
- Tôi nhớ là chưa giới thiệu về tôi cho cô nghe sao cô lại biết tuổi tôi được. Có phải cô hâm mộ tôi lắm không? Hay tôi kí cho cô một chữ kí về làm kỉ niệm nhé._Shinichi vẫn kiên quyết nói. Ran khẽ cười mỉa mai:
- Nhìn anh tôi đủ biết anh bao nhiêu tuổi, khỏi cần phải hâm mộ hâm miết gì hết. Chỉ tại anh quá kiêu căng ngạo mạn nên nghĩ ai trên đất nước này cũng biết đến tên anh thôi.
- Đúng vậy. Nhưng dù sao tôi có tài tôi kiêu còn cô suốt ngày chỉ biết mít ướt, nhỏng nhẻo mà cũng đòi…Tôi thật sự không hiểu con mắt nào của hắn bị đuôi hay sao mà lại say mê đến độ bắt cóc cô vậy trời._Shinichi lắc đầu than ngắn thở dài. Hattori ở bên cạnh phải khó khăn lắm mới nhịn được cười. Thật không ngờ cuộc gặp mặt sau 5 năm xa cách của họ lại biến thành một cuộc đấu khẩu ngoạn mục như vậy. Cuối cùng nhịn hết nổi, Hattori bật cười can ngăn:
- Thôi. Hai người làm ơn đừng sỉ vả nhau thậm tệ như vậy. Chúng ta còn hợp tác dài dài. Nên giữ hòa khí.
- Đúng đó. Không cần phải tiêu cực quá như vậy đâu._Ông Sếp cũng vội vã nói, nãy giờ nhìn thấy cuộc cãi nhau nảy lửa của họ ông cũng vã mồ hôi, nghe nói Shinichi điềm đạm, trầm tĩnh; con bé này luôn cười cười nói nói làm vui lòng mọi người, chưa từng làm ai buồn phiền. Thật không ngờ lại có ngày ông được tận mắt chứng kiến cảnh này. Nếu mà có người kể lại chắc ông đã khăng khăng phản bác rồi.


Nghe thấy tiếng khuyên can của hai người họ, Shinichi và Ran liếc nhau một cái sắc lẻm rồi mỗi người quay đi về một hướng. Hattori vội vàng đuổi theo Shinichi còn ông Sếp thì chạy theo Ran….Một buổi sáng yên lành kết thúc bằng một cuộc sóng ngầm bí ẩn.

Hattori đuổi kịp Shinichi, khoát nhẹ tay lên vai Shinichi trêu chọc:

- Sao thế? Gặp lại người xưa sau 5 năm tìm kiếm vất vả mà lại chọc nàng nổi điên như vậy thật là khâm phục cậu đó.
- Cậu không nhìn thấy thái độ của Ran hay sao? Thật là làm tớ tức chết đi được. Giả vờ như không quen biết còn thay đổi cách nói chuyện nữa chứ._Shinichi bực dọc nói. Hattori khẽ cười:
- Tớ thấy Ran như vậy là tốt đó. Ran đã không còn buồn bã, khép kín, lạnh lùng như xưa mà đã trở lại như trước kia rồi. Có khi còn vui vẻ, hạnh phúc hơn nữa đấy chứ.
- Thực ra nhìn Ran có thể như vậy tớ rất hạnh phúc. Nhưng tại sao cô ấy lại trốn tránh tớ cơ chứ. Nếu muốn chơi đùa với tớ thì tớ sẽ không ngại mà tiếp chiêu đâu._Shinichi kiên định nói nhưng sắc mặt anh bỗng chốc sa sầm lại khi nhận được lời cảnh cáo của Hattori:
- Tớ nhắc cho cậu nhớ là giờ đây cậu không phải đi du lịch ngắm nhìn cô gái bí ẩn đó mà té ra cô gái đó là người cậu thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay đấy. Hôm nay là rằm tháng 10 rồi. Liệu mà giữ chặt cô ấy kẻo bị tên đó bắt cóc ngay trước mặt thì có hối hận cũng không kịp đâu nhé.
- Cậu nhắc làm tớ mới sực nhớ. Kẻ nào lại kiên trì với cô ấy như vậy. Hắn sao lại theo cô ấy suốt 5 năm trời. Tớ phải quay lại hỏi cho ra nhẽ._Shinichi tức giận quay lại, bàn tay anh nắm chặt thành nắm đấm, có khi gặp nhau anh đánh chết cô bởi gương mặt tỏ vẻ không quen biết của cô cũng nên. Hattori vội vàng nói với theo:
- Này. Đừng có ghen quá mà hóa khùng nha thám tử đại tài. Có gì mới liên lạc gấp cho tớ nhé.


Tiếng nói của Hattori vừa dứt đã không thấy bóng dáng của Shinichi đâu cả. Hattori đành mỉm cười lắc đầu quay trở về phòng……..

Ran đang thơ thẩn thả bước dọc theo bờ biển, những con sóng lăn tăn nhẹ cuốn lấy chân cô rồi vội vàng buông tay trở về với mẹ biển…Ran thực sự chưa biết đối diện thế nào với Shinichi thì đã thấy bóng dáng của anh từ xa. Ran vội vã thay đổi nét mặt từ trầm buồn, suy tư sang vui vẻ, hồn nhiên như thường ngày. Vừa thấy Shinichi lại gần, cô đã lớn giọng nói:

- Này. Vừa mới gặp tôi mà đã nhớ đến mức chạy đi tìm tôi gấp như vậy sao?


Một cái nhíu mày, Shinichi trầm ngâm nói:

- Tôi không đùa với cô nữa. Hắn ta là ai? Tại sao lại giấu tôi?
- Anh hay thật đấy. Vừa gặp tôi đã hỏi những câu hỏi không đầu không đuôi. Tôi giấu anh việc gì chứ?_Ran lập tức bắt bẻ lại Shinichi mặc dù cô biết rõ Shinichi đang nói chuyện gì. Một thoáng khó chịu hiện lên trên đáy mắt, anh khẽ cười nói:
- À. Xin lỗi cô. Tại tôi vội quá nên có chút thất lễ.Tôi muốn hỏi người bắt cóc cô là ai? Cô có biết hắn không? Khi hắn giam lỏng cô hắn có nói gì không? Cô và hắn đã làm gì?......_Shinichi hỏi một lèo trước ánh mắt ngỡ ngàng của Ran, trái tim Ran khẽ đập loạn nhịp. Trong khi Shinichi vẫn say sưa hỏi, Ran khum người xuống hất nguyên một ngụm nước biển vào mặt Shinichi rồi cười tươi vừa chạy vừa nói:
- Anh có giỏi thì bắt tôi đi. Bắt được rồi tôi sẽ trả lời từng câu hỏi của anh. Thật đó. Không lừa anh đâu.


Bỗng nhiên hứng trọn một ngụm nước biển, Shinichi vô cùng tức giận nhưng bắt gặp nụ cười trong sáng tựa như thiên thần của cô dưới ánh chiều rực rỡ, mọi suy tư, mọi giận hờn trong lòng đều bay biến cả. Anh khẽ nói: “Ran. Anh xem thử anh hay em sẽ chơi được cho tới cuối cùng vở kịch này. Lúc đó thì đừng có cầu xin anh tha thứ đấy.”…Anh lập tức đuổi theo cô, nhìn thấy Shinichi đột nhiên chơi thật sự Ran hốt hoảng bỏ chạy….Hai người rượt đuổi nhau trên bãi cát trắng đến kiệt sức rồi nằm lăn ra, nhìn lên trời, quan sát những áng mây trôi lặng lẽ dưới bóng chiều tà. Không ngắm được bình minh thì ít nhất phải nhìn thấy được hoàng hôn. Shinichi mỉm cười thở dốc nói:

- Bây giờ tôi nên gọi cô là gì đây?
- Tùy anh. Hình như anh có vẻ thích tên Ran. Vậy anh cứ gọi tôi là Ran đi._Ran khẽ cười đáp lại.


Sau một hồi yên lặng, Shinichi lặng lẽ nói:

- Cô nói cho tôi biết đi. Hắn là ai?
- Anh chưa bắt được tôi thì làm sao tôi trả lời._Ran liếc mắt nhìn Shinichi rồi vội vàng đứng dậy định chạy tiếp. Shinichi lập tức vươn tay kéo Ran lại…Bất ngờ Ran sà vào lòng anh, đặt tay lên bờ ngực ấm áp của anh, gương mặt của hai người như sắp chạm vào nhau, ánh mắt xanh dương của anh xoáy sâu vào đôi mắt tím biếc của cô như muốn nói nỗi lòng nhớ nhung da diết trong lòng anh, trái tim Ran thổn thức khôn nguôi, Ran bối rối không biết phải làm thế nào thì Shinichi bỗng thả cô ra, anh cười trừ nói:
- Tôi bắt được cô rồi đấy. Bây giờ cô trả lời tôi đi.


Ran lập tức quay mặt đi cố che giấu hai má đang dần hồng lên của mình, cô khẽ nói:

- Tối nay anh cứ bám sát theo tôi. Tôi khẳng định hắn sẽ không tha cho anh đâu. Yên tâm mà gặp mặt hắn luôn. Có gì hỏi thẳng hắn đấy.
- Hắn là Bourbon đúng không?_Shinichi trầm tĩnh nói, ngoài hắn ra anh chắc chắn không ai có bản lĩnh lớn như vậy. Một thoáng ngập ngừng Ran cười tươi nói:
- Cái đó tôi làm sao biết được. Muốn khám phá thì tối nay cứ theo tôi. Hắn cũng sắp hành động rồi đó.
- Cô có vẻ như rất muốn gặp hắn nhỉ?_Shinichi chau mày khó chịu. Ran khẽ cười, liếc mắt nhìn Shinichi đáp:
- Nói nhiều. Có người si tình tôi như vậy tôi đâu nỡ từ chối. Năm năm chả nhẽ không có chút cảm động sao? Còn đỡ hơn ai đó biệt tăm biệt tích, chẳng thèm ngó ngàng gì, uổng công tôi một lòng si tình.
- Chắc cô bất hạnh lắm mới gặp người đó hén?_Shinichi nghiêm giọng trừng mắt nhìn Ran cảnh cáo thử xem cô có dám ừ một tiếng không. Cô mà dám thì ngay lập tức anh xé cô ra thành trăm mảnh. Nhìn ánh mắt đáng sợ của Shinichi, Ran thè lưỡi lảng tránh nói:
- Thôi. Đi ăn tối kẻo hắn ra tay thì phải nhịn đói cả đêm. Tôi dẫn anh đến nhà hàng nổi tiếng nhất đảo này nhưng anh phải chi tiền đó. Thám tử nhà giàu như anh phải biết thế nào là ga-lăng đúng không?
- Tự ai nấy trả. Cô cũng là thiên kim tiểu thư được cưng chiều chẳng lẽ đến bữa tối cũng không có tiền mua. Của ai người nấy ăn._Shinichi lắc đầu nói, Ran hậm hực:
- Đồ con trai ki bo, bủn xỉn, tham lam, hách dịch, kiêu căng, phách lối, ỷ giàu mà kênh kiệu không xem người khác ra gì, lãng phí,…..


Ran mắng một tràng làm đầu óc của Shinichi sắp tí nữa nổ tung, anh vội vàng nói:

- Thôi được rồi. Tôi sợ cô rồi đó. Không biết cô có còn là người tôi quen không nữa.
- Tôi cũng sợ anh rồi đó. Anh chả giống gì với tưởng tượng của tôi bấy lâu nay._Ran cũng không vừa đáp lại.



Hai người vừa cãi nhau vừa ăn, vừa xỉa xói nhau vừa dạo mát, hình như họ đang biến mình thành con người xấu nhất, thành con người mà trước kia họ ghét nhất…Để làm gì cơ chứ? Quan tâm nhưng lại không dám nói, thương tổn nhưng lại không dám kêu đau…Có lẽ đối diện với nhau giờ này họ tốt nhất nên là con người khác, nên sống dưới thân phận khác, giả vờ không quen biết thì họ mới có thể từ từ quên đi quá khứ để tiến đến tương lai….

Thật không biết bằng cách nào mà chỉ trong chớp mắt Shinichi và Ran đã bị đưa đến một ngôi nhà hoang, yên tĩnh vắng lặng….Ran từ từ mở mắt dậy đã thấy Shinichi đang nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống cô, cô hốt hoảng nói:

- Anh làm cái gì mà ghê vậy? Nam nữ thụ thụ bất tương thân. Anh mau tránh xa tôi ra.


Ran cố gắng đẩy nhẹ Shinichi để thoát ra khỏi ánh mắt đáng sợ đó, nhưng lập tức bị anh nắm tay kéo lại, anh gằng giọng hỏi làm Ran hoảng sợ tột cùng:

- Những thứ trên bàn kia là như thế nào? Cô giải thích cho tôi xem.


Đến lúc này Ran mới chợt vỡ òa là anh đang tức giận điều gì, Ran bỗng nhiên nở nụ cười tuyệt mĩ đẩy anh ra bước lại gần chiếc bàn đặt giữa căn phòng, thích thú nói:

- Biểu hiện vừa rồi của anh giống như đang ghen vậy á. Đây chỉ là bình thường thôi mà. Lần nào bắt cóc tôi hắn chẳng bày biện như vậy. Một cây nến lãng mạn, một cốc rượu van đỏ tươi, một chiếc hộp xinh xinh chứa bên trong là một chiếc nhẫn kim cương vô cùng đắc tiền. Và cuối cùng là một tờ giấy đăng kí kết hôn hắn đã kí sẵn chỉ cần tôi đặt bút kí vào nữa là xong.


Shinichi đứng bật dậy nắm chặt tay Ran, lạnh lùng nói:

Những lần trước cô có kí không? Có đeo nhẫn của hắn không?


Nhìn thái độ kích động của Shinichi không hiểu sao lòng Ran lại dâng lên một nỗi ấm áp, nhưng Ran vẫn muốn đùa Shinichi tiếp vì cô vẫn còn tức giận chuyện anh dám mắng cô là đồ mít ướt lúc ban sáng, cô khẽ xoay tay thoát khỏi bàn tay anh, cầm chiếc nhẫn săm soi ra vẻ cảm thán:

- Đẹp thật đấy. Những lần trước tôi không thèm liếc mắt đến nhưng không hiểu sao hôm nay nó lại cuốn hút tôi thế nhỉ. Hay tôi thử đồng ý với hắn đi. Hắn cũng nói là chỉ cần tôi kí giấy kết hôn và đeo nhẫn của hắn tặng hắn sẽ lập tức đi đầu thú. Dù có bị án tử hình hắn cũng mãn nguyện. Nếu có cơ hội được ra tù hắn sẽ làm lại từ đầu, sẽ luôn chăm sóc bảo vệ tôi.


Vừa lúc đó cánh cửa phòng bỗng nhiên mở ra, trước mặt họ là một chàng trai mạnh mẽ, đầy phong trần. Anh vẫn giống như Bourbon năm xưa, sắc bén, lạnh lùng, đôi mắt chứa đầy hàn khí, anh cười nói:

- Không ngờ lại gặp cậu trong hoàn cảnh này. Ran. Em đang suy nghĩ về lời đề nghị của anh đó hả?_Dù biết Ran đang cố tình chọc tức Shinichi nhưng anh vẫn thấy vui vì những lời anh đã nói Ran đều ghi nhớ tất cả. Ran khẽ cười đáp lại, gương mặt bỗng chốc lạnh băng không còn dáng vẻ ngây thơ như trước nữa:
- Anh nằm mơ à? Mỗi năm làm phiền tôi hai lần, bắt cóc tôi. Nếu tôi không xuất hiện thì lập tức cho nổ Sở Cảnh Sát. Anh nghĩ tôi có thể tha cho anh sao?


Nghe thấy lời nói tuyệt tình của Ran, anh quay mặt sang nói chuyện với Shinichi, dường như anh đã quá quen với những lời nói đó:

- Cậu nói xem. Tôi nên làm thế nào đây. Năm năm trôi qua, lần này đã là lần thứ 10 tôi gặp cô ấy, cầu hôn cô ấy vậy mà cô ấy lại không mảy may rung động.


Shinichi vẫn im lặng không nói gì, trong lòng anh luôn có một câu hỏi là tại sao Ran lại chạy trốn anh?.Tại sao lại không đối diện với anh bằng con người thật?!.......Nhìn thấy ánh mắt của Shinichi và Ran nhìn nhau chan chứa yêu thương nhưng lại cố kiềm nén, hắn bỗng nhiên tức giận nói:

- Tôi cho em cơ hội cuối cùng. Nếu lần này em không đồng ý thì đừng bao giờ hối hận.
- Tôi không bao giờ đồng ý với anh.


Tiếng nói của Ran vừa dứt thì bên ngoài vang lên tiếng còi hụ của cảnh sát, hắn thất kinh:

- Em báo cảnh sát. Làm sao mà bọn chúng biết nơi này?
- Anh không ngờ đúng không? Trước khi chúng tôi bị anh bắt đi tôi đã kịp dùng một loại hóa chất rải trên con đường anh đưa chúng tôi đến đây. Loại hóa chất này phải dùng kính hồng ngoại mới có thể nhìn thấy được. Vì vậy bằng mắt thường anh không thể nào phát hiện._Shinichi lấy trong người ra một chiếc túi có chứa một loại bột màu trắng bỏ lên trên bàn. Hắn tròn mắt ngạc nhiên sau đó cười lạnh:
- Cậu có từng nghe câu nói này chưa. Nếu không có được thì chỉ còn cách đạp đổ tất cả.


Dứt lời hắn bất ngờ giương súng nhắm thẳng vào Ran mà bắn, Ran thật sự không thể ngờ hắn ra tay nên không kịp phản ứng.

…..ĐOÀNG….
Shinichi lập tức chạy đến ôm chặt Ran vào lòng, viên đạn xé gió lao đi ghim thẳng vào bả vai anh, anh nghiến răng cố gắng nhịn đau, màu đỏ của máu từ từ thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng mà anh đang mặc. Vừa lúc đó cảnh sát cũng ùa vào khống chế hắn….. Ran hốt hoảng ôm chặt lấy Shinichi vào lòng, đau đớn không nói nên lời. Từng giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi xối xả trên gương mặt thất thần của cô…Shinichi cố gắng vươn tay nhẹ lau đi những giọt lệ đó rồi dần dần nhắm mắt….. Tiếng còi hụ của xe cứu thương vang vọng khắp nơi……

Bệnh viện, hai ngày sau….

Shinichi dần dần mở mắt sau cơn hôn mê bất tỉnh hai ngày trước, có lẽ anh đã mơ màng tỉnh giấc rất nhiều lần nhưng lúc nào trước mặt anh vẫn là hình ảnh của Ran đang loay hoay ở bên cạnh anh, hỏi thăm sức khỏe của anh. Anh khẽ cười rồi nhắm mắt giả vờ ngủ tiếp. Nhưng hôm nay, Shinichi vừa mở mắt đã thấy Ran trừng mắt nhìn anh đầy đe dọa giống như hai ngày trước anh nhìn cô ở ngôi nhà hoang đó, một cơn ớn lạnh nổi lên, Ran lạnh giọng nói:

- Rốt cuộc anh có tỉnh không? Hay là muốn tôi cho vài đòn Karate lọt xuống giường rồi mới chịu tỉnh hả?


Shinichi lạnh người vội vàng nhắm mắt trước khi Ran nổi cơn thịnh nộ nhưng anh đã nhầm, Ran nghiến răng nói:

- Lần này anh mà không mở mắt ra thì tôi sẽ cho anh ốm đòn đấy. Đã lâu rồi chưa nếm phải không?


Shinichi định tiếp tục làm thinh nhưng tiếng bẻ tay rôm rốp của Ran làm anh bừng tỉnh, anh vội vàng nói:

- Cô điên à? Chăm sóc bệnh nhân như cô là có một không hai trên đời này đấy. Con gái gì mà dữ như chằng lửa.(*anh Shin đúng là điên rồi*)


Ran tức giận từng bước từng bước tiến gần lại Shinichi, đằng đằng sát khí. Shinichi toát mồ hôi hột. Thôi xong. Lần này thảm rồi….Thảm thật rồi…Cầu xin trời phật cứu vớt chúng sinh. Con không muốn phải hôn mê hai ngày nữa đâu. May thay lời cầu nguyện của anh được Phật thương tình chiếu cố đến. Đúng cái lúc mà Shinichi sắp ăn một quả đấm trời giáng của Ran thì cửa phòng đột nhiên bật mở. Cùng lúc đó là sự xuất hiện của Kaito, Shiho và Hattori. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Kaito vội vàng kéo hai người kia đi ra lại, để lại giọng nói đầy châm chọc:

- Vợ chồng hai người có gì tự giải quyết nhau đi nhé. Chúng tôi rất xin lỗi đã làm phiền.


Nhưng chưa đi được bước nào thì nghe được lời nói khẩn thiết của Shinichi:

- Làm ơn vào thăm tớ đi mà. Những người bạn tốt nhất trên đời này của tớ.


Kaito định trêu già thêm nữa nhưng lại nghe được giọng nói đầy quyến rũ của Ran, kèm theo đó là cái ôm vô cùng nhẹ nhàng làm toàn thân Kaito nổi da gà:

- Anh tên là gì vậy? Anh có khuôn mặt giống hắn nhưng lại rất lịch thiệp dễ thương. Em thích anh rồi đấy. Anh có muốn làm bạn trai em không?


Hattori, Shiho, Shinichi và cả Kaito nhìn nhau tròn mắt. Gương mặt của Shinichi bỗng chốc đỏ rực nhìn thẳng vào cánh tay Kaito đang bị Ran ôm chặt đầy sát khí. Kaito vô cùng khó xử nhìn mọi người cầu cứu nhưng không có ai cả. Cuối cùng chắc là thấy Kaito tội quá, Ran buông tay vội vàng kéo Shiho lại ngồi xuống bên cạnh giường Shinichi, dịu dàng nói:

- Chị chắc là người yêu của hắn ta đúng không? Vì vậy chị mới cấp tốc đến đây thăm hắn. Nhìn chị xinh đẹp như vầy mà không hiểu sao lại yêu loại người chanh chua, bủn xỉn như hắn. Nhưng mà nhìn đi nhìn lại em thấy hai người cũng đẹp đôi. Chị với hắn còn em sẽ với anh này.


Ran vừa nói vừa quay lại ôm cánh tay Kaito, nhưng lần này Ran chết chắc với Kaito rồi. Anh nở nụ cười nửa miệng quyến rũ nhẹ nâng cằm Ran lên:

- Em thích anh như vậy hay là cho anh hôn em một cái nhé. Nhìn em anh không thể nào từ chối tình cảm được.


Nghe Kaito nói xong, Ran lập tức lùi dần ba bước cười nhẹ đáp:

- À. Chuyện đó…chuyện đó để từ từ đi anh. Em còn chưa biết gì về anh mà. Với lại đông người thế này em hơi ngại.


Kaito vẫn tiếp tục nói:

- Em nói cũng đúng. Hay là Shinichi và Shiho đã là người yêu của nhau rồi. Hai người mau biểu diễn một chút trước mặt cô bé ngốc này đi.


Kaito vừa dứt lời đã vang lên một tiếng hét thất thanh:

- KHÔNG ĐƯỢC!!!


Mọi người đổ dồn ánh mắt về Ran – người vừa mới phát ra tiếng hét kinh khủng đó. Shinichi khẽ cười nhẹ trong khi Shiho và Hattori lắc đầu chịu thua. Ran áy náy nhìn mọi người không biết nói sao nên lời. Nhưng Kaito vẫn không chịu bỏ qua, lúc nãy Ran dám làm cho anh cứng họng giờ này anh không thể không trả thù, Kaito dồn Ran dần dần vào tường, cười nói:

- Sao thế? Em nói là yêu anh nhưng lại không để Shinichi và Shiho hôn nhau. Em đang ghen đúng không?
- Em..em….


Ran hốt hoảng lắp bắp lùi dần vào chân tường. Gương mặt của cô đỏ còn hơn cả gấc chín. Đúng lúc đó, Shiho đứng lên giải vây cho Ran, cô trừng mắt nhìn Kaito sau đó kéo Ran lại ngồi ngay chỗ cô lúc nãy mà Ran đã ép cô ngồi. Shiho cười nhẹ nói:

- Đừng có giả vờ nữa. Cậu cứ thế này Shinichi sẽ đau lòng lắm đấy.


Ran im lặng ngại ngùng nhìn Shinichi, anh lập tức trưng ra gương mặt đầy đe dọa cảnh cáo. Ran co rúm người lại. Đúng lúc đó, một vị bác sĩ đeo khẩu trang bước vào phá vỡ khung cảnh gượng gạo trước mắt. Vị bác sĩ quét ánh mắt nhìn tất cả mọi người rồi tiến gần lại Shinichi, một cảm giác bất an dấy lên trong lòng Ran….Và linh cảm của Ran hoàn toàn chính xác…hắn bất ngờ rút ra khẩu súng nhắm thẳng vào Shinichi nhưng Ran lập tức đã nhanh chóng dùng cả thân người chắn cho Shinichi. Ran lạnh giọng nói:

- Bourbon. Anh làm sao có thể thoát ra khỏi sở cảnh sát? Anh muốn gì?
- Khá lắm. không hổ danh từng là sát thủ. Shinichi. Chuyện của đàn ông không nên để phụ nữ xen vào đúng không?


Tiếng nói vừa dứt cũng là lúc Shinichi nhíu mày đẩy Ran ra khỏi người anh. Ran bất ngờ ngã vào vòng tay của Kaito. Hắn cười lạnh, đặt đầu súng vào thái dương Shinichi đồng thời quăn khẩu súng khác cho Shinichi, chỉ về phía Ran nói:

- Rất tốt. Chỉ cần ngươi nói với tất cả mọi người ngươi không hề yêu cô ấy thì ta lập tức sẽ rời khỏi đây không làm phiền các người nữa. Từ đây biến mất khỏi thế giới này. Còn nếu như ngươi không đồng ý thì cứ lấy khẩu súng đó mà kết liễu đời mình đi.


Shinichi không cần suy nghĩ nhiều nắm ngay khẩu súng trên giường hướng nòng súng thẳng vào đầu. Ran khóc nấc lên nghẹn ngào, van nài nói:

- Shinichi. Nói đi. Nói với hắn đi. Một câu nói không hề quan trọng đâu. Làm ơn. Xin anh đấy.


Shinichi cười khẽ:

- Dù có chết anh cũng không bao giờ nói câu đó.


Trái tim Ran như vỡ nát từng mảnh, cô dùng ánh mắt sắc lạnh chiếu vào người Bourbon, tức giận hét lên:

- Anh là kẻ dối trá. Năm năm trước anh hứa với tôi như thế nào? Chỉ cần tôi rời xa Shinichi anh sẽ không bao giờ làm hại cậu ấy nữa. Anh ép tôi phải rời xa Shinichi để rồi kết cục như ngày hôm nay. Tôi sai rồi. Hoàn toàn sai rồi. Đáng lí ra tôi không nên tin anh. Không nên chạy trốn Shinichi suốt 5 năm qua. Muộn rồi. Tất cả đã muộn….


Shinichi bất ngờ trước những điều mà Ran vừa mới nói, anh cười khẽ:

- Thì ra đó là lí do em rời xa anh, trốn tránh anh bấy lâu nay. Trước khi chết có thể giải đáp thắc mắc này xem như đã mãn nguyện.


Shinichi vừa cười vừa đưa tay vào cò súng, từng giọt nước mặt lăn dài trên mặt Ran, anh lặng lẽ nói:

- Ran Mori. Anh yêu em.


Đúng lúc đó anh lập tức bóp cò nhưng không một tiếng súng nào phát ra, mọi người nhìn về phía hắn, hắn cười khẽ rồi quay mặt đi, để lại tiếng cười trong nỗi tiếc nuối:

- Ran. Em cũng thấy tình cảm của cậu ta rồi đó. Đừng bướng bỉnh nữa. Anh chỉ có thể giúp em đến đây mà thôi. Tạm biệt.


Hattori, Shiho và Kaito nhìn nhau rồi cũng lặng lẽ ra ngoài. Tiếng đóng cửa vừa vang lên, Ran liền chạy đến sà vào lòng Shinichi, cố gắng ôm chặt lấy anh, khóc nức nở như một đứa trẻ. Shinichi đành phải dỗ dành nói:

- Anh không sao mà. Em làm gì mà khóc như đưa ma vậy.


Ran dùng tay đấm vào ngực anh, trách mắng:

- Anh là đồ xấu xa. Em tưởng là em đã mất anh mãi mãi.


Shinichi ôm chặt Ran vào lòng an ủi. Cảnh tượng lúc đó cũng khiến anh rùng mình. Nếu như trong súng có đạn thì anh đã rơi xa nơi này rồi. Một khoảng thời gian sau, Ran nhẹ nhàng gạt nước mắt mỉm cười nhìn Shinichi nói:

- Anh nói lại câu nói vừa nãy đi. Em rất muốn nghe.


Shinichi giả lơ nói:

- Câu gì đâu? Mà nhắc mới nhớ hình như em nợ anh một câu gì đó phải không?


Ran bướng bỉnh nói:

- Đâu có. Em đâu có mắc nợ gì anh đâu.


Shinichi khẽ nhíu mày:

- Thật không? Em thật sự không nợ anh? Vậy anh lập tức chết ngay.


Nói rồi không biết từ đâu Shinichi rút ra một khẩu súng khác nhắm thẳng vào mình nghiêm nghị nói:

- Cho em ba giây để nói ra. Nếu không anh chết cho em coi. Em tin anh làm được đúng không?


Ran hốt hoảng nói:

- Anh đang làm trò gì vậy? Không có đùa với súng đạn được đâu.


Shinichi vẫn kiên quyết đếm:

- 3…..2…..1…


Tiếng đếm của Shinichi vừa dứt Ran lập tức nhắm mắt hôn nhẹ lên đôi môi của anh, rồi sau đó quay mặt ngượng ngùng, Shinichi bất ngờ đơ ra không biết nói gì, Ran khẽ hắng giọng nói:

- Đó là câu trả lời của em.
- Không được. Đây không phải là câu trả lời. Em nói ra cho anh mau lên._Cố lấy lại bình tĩnh, Shinichi nhướn mày nói.


Ran khẽ lắp bắp:

- Được rồi..em nói….em….yêu…anh…


Tiếng “anh” vừa phát ra đã bị một đôi môi khác cướp lấy, một đôi môi ngọt ngào, Ran nhẹ nhàng đáp lại,……(*chết. không biết miêu tả. huhuhu.*)….Một khoảng thời gian khá dài trôi qua đủ để nếm trải hết vị ngọt và niềm hạnh phúc trong nụ hôn bất tận đó, Shinichi mới rời khỏi Ran, anh nhẹ giọng nói:

- Ran Mori. Em có đồng ý lấy anh làm chồng không?


Ran ngập ngừng chưa dám nói thì Shinichi đã nắm lấy bàn tay của cô giơ lên, ở ngón áp út có một chiếc nhẫn kim cương lóng lánh, đẹp tuyệt vời, Shinichi khẽ nheo mắt gian manh nói:

- Em không có cơ hội từ chối nữa rồi. Ai bảo em mắc lừa anh chi.


Sau một thoáng ngỡ ngàng, Ran tức giận đấm vào người Shinichi hét lớn:

- Anh ăn gian. Thừa lúc người ta mất cảnh giác tự động đeo nhẫn là sao? Em không chịu.


Ran vùng vằng giả vờ tháo ra lập tức bị Shinichi ngăn lại:

- Em giỏi tháo nó ra xem. Anh sẽ trừng phạt em còn hơn lúc nãy nữa.


Ran đỏ mặt lập tức quay mặt đi, Shinichi vội vàng kéo cô lại nằm xuống bên cạnh anh. Một cảm giác ấm áp, an toàn, hạnh phúc lan tỏa khắp căn phòng, Ran bỗng nhiên sực nhớ ra điều gì đó vội vàng hỏi:

- Lúc nãy là nụ hôn đầu của anh hả?


Shinichi cười khẽ đáp lại:

- Không phải._Nhìn thấy thái độ thất vọng của Ran, Shinichi lập tức tiếp lời._Nụ hôn đầu của anh là bị em bất ngờ cướp mất cách đây chưa đầy 10 phút đó.


Ran lập tức ngước nhìn Shinichi, một cảm giác hạnh phúc lan tỏa trong lòng, Ran ngả người vào lòng anh, được anh ôm nhẹ vào lòng. Đó chính là hạnh phúc thật sự. Cuối cùng cô đã tìm được cho mình một chàng trai tốt, một người đáng để đi hết cuộc đời này với cô. Chính là anh - Shinichi Kudo……………………
..................……………….................…THE END……………………....................................

Cảm ơn sự ủng hộ của tất cả mọi người. :bigonion1:
HAPPY NEW YEAR!!!! yoyo4 yoyo4 yoyo4

Chữ kí của ran_shin13

1/1/2013, 1:57 pm
avatar
liperdo
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
https://www.facebook.com/ngobaotram

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 28
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 75
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-03-06
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-06-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: ( Fanfic Conan ) Đâu là ..sự thật cuối cùng......


Bóc tem. Quá hay! yoyo14

Chữ kí của liperdo

13/4/2015, 11:35 pm
avatar
shinichiloveranforever
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 6
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-10-02
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2015-04-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: ( Fanfic Conan ) Đâu là ..sự thật cuối cùng......


lay phong bi ne
fic cua ban that hay
minh doc mot lan tu dau den cuoi luon
hanh phuc roi dau kho dau kho roi lai hanh phuc
leaf2 leaf2 leaf2

Chữ kí của shinichiloveranforever

Sponsored content

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: ( Fanfic Conan ) Đâu là ..sự thật cuối cùng......



Chữ kí của Sponsored content



Trả lời nhanh
Page 3 of 3Go to page : Previous  1, 2, 3