HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in


|

[LongFic] Vampire's Love

View previous topic View next topic Go down
Go to page : Previous  1, 2, 3 ... , 9, 10, 11  Next
24/11/2012, 8:42 pm
avatar
oanhnguyen249
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/u/lovelylike2409

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 62
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 308
» Uy Danh Uy Danh : 2
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-09-24
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


theo em đoán, chỉ là đoán thôi nhá :"> kellbelos là Gin còn ma vương là shinichi. nhưng mà có cái đoạn shinichi nhìn ran hát ở chap bn đấy thì lại giống đoạn ran hát ở chap này. nói chung là mong chap mới yoyo38

P/s : Dựt tem và phong bì.

Chữ kí của oanhnguyen249

4/12/2012, 4:53 pm
avatar
Yuuki Suzuki
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 259
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 555
» Uy Danh Uy Danh : 7
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-09-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-10-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Đến mụn wa bị cướp phong bì oy! Ss ui, chap nì hay wa, nhưng đoạn cuối hơi bi thảm, mà "câu truyện 2000 năm trước" tức là kiếp trước của Ran ạ banhbao10

Chữ kí của Yuuki Suzuki

22/12/2012, 6:41 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Cái chap trước mần lộn tên Shinichi kiếp trước là Coolguy thành Jimmy, thông cảm nhá, đổi lại đây!!!Very Happy

-----------------------------------------------------------------------------

Part 2


Bóng tối tràn ngập khắp nơi, sắc đó vương khắp không gian trống trải, đâu đó tiếng hơi thở gấp rút hòa quyện cùng cái không khí nặng nề, u tịch.

Lại là giấc mơ ấy, giấc mơ về người con gái với đôi cánh trắng tan nát, từng chiếc lông vũ 1 màu đỏ thẫm lượn lờ trong không trung lặng vắng. Người con trai ấy giương đôi mắt kinh hoàng nhìn đôi tay của mình, nó đã nhuốm đỏ thứ chất lỏng nhớp nháp đó.

Máu...

Là máu của cô gái đó...

Cậu đã giết chết cô ấy...

"Phập"

Âm thanh tàn khốc ấy vang lên, 1 lần nữa, bầu trời trong xanh bị nhuốm bởi sắc đỏ chói lọi.

Thanh kiếm yên vị trên ngực trái của cậu, cô gái đó nhìn cậu, ánh mặt đầy sự hận thù và căm phẫn...

Tiếng gió xào xạc từng cơn, gào thét cho thảm cảnh tàn khốc
Nước mắt hòa cùng máu tạo thành 1 dòng chất lỏng mang sắc đỏ hồng tuyệt đẹp...
.
.
.
.
.
.
Shinichi choàng tỉnh, cố mở đôi mắt nặng trĩu của mình lên, cậu day day nhẹ lên trán, cô gái trong giấc mơ đó cậu cũng đã từng mơ thấy rất nhiều lần ngay từ lúc nhỏ. Nhưng trong những giấc mơ trước đây, không phải là thảm cảnh tàn khốc đầy máu ấy mà là 1 thiên thần với đôi cánh tráng xinh đẹp luôn mỉm cười dịu dàng, là 1 thiên thần với đôi mắt trong veo chứa đựng cái nhìn ấm áp thánh thiện chứ không phải cái nhìn đầy ai oán đau thương đến nhường vậy.

Nhưng...có điều khiến cậu phải suy nghĩ hơn cả, cô gái trong giấc mơ là...Ran!?

Rốt cục chuyện gì đang xảy ra?

Những suy nghĩ ấy nhanh chóng bị cắt đứt khi cậu bàng hoàng nhận ra mình đang ở trong 1 nơi tối tăm, xung quanh là rừng cây cao vút, gió đập qua từng lỗ hổng to trên thân cây tạo nên thanh âm nghe như tiếng gào thét kinh hoàng hơn nữa tất cả mọi người đều biến mất, cậu cất tiếng gọi nhưng...ngoài tiếng gào rú của gió ra không có bất cứ 1 âm thanh nào khác phản hồi lại cho cậu. Bỗng từ đâu, tiếng bước chân của ai đó đang vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch.

Shinichi bỗng cảm nhận được 1 thứ gì đó nhão nhẹt dưới lòng bàn tay đang chống xuống đất, nó ẩm ướt, nhớp nháp và mang 1 loại mùi đặc trưng mà tất yếu cậu phải biết.

Là máu

Cậu nhìn xung quanh, vẫn 1 màu đen dày đặc khó phân biệt nơi này có hình thù ra sao, cố gắng lắm cậu cũng chỉ có thể thấy những ngọn cây cao vút. Niệm 1 câu thần chú nào đó, ánh sáng từ lòng bàn tay cậu lan ra và tỏa sáng khắp nơi, cả khung cảnh kinh tởm kia cũng lộ ra ngay trước mắt cậu.

Đây là 1 khu rừng, đứng nghĩa hơn là 1 bãi tha ma mọc đầy cây cối, khắp nơi vương đầy xác chết, núi tử thi đang bắt đầu phân hủy, dòi bọ cùng các lại vi khuẩn khác tranh nhau giày xéo miếng mồi ngôi tạo ra 1 khung cảnh kinh hoàng. Máu chảy lênh láng, dường như những loại cây kia cũng lấy chất dinh dưỡng từ máu và xác người mà sống nên lá cây của chúng đều có màu đỏ còn trên thân cây, những lỗ hổng tại nên khuôn diện của 1 con người trong như đang gào khóc, đau đớn.

Tiếng bước chân ngày 1 gần và nó chợt dừng lại, tiếng động ấy như là đang diễn ra ngay trước mắt cậu.

-Ngươi tỉnh rồi à, ta chờ lâu quá rồi đấy!!_Giọng nói của Vermouth vẫn quyến rũ như thường nhưng lại mang cái âm hưởng giễu cợt đầy châm chọc.

Bà ta đứng đối diện với Shinichi, mái tóc vàng lả lướt theo chiều gió phát ra những tia sáng nhạt nhòa nhưng đủ để tháy gương mặt xinh đẹp với đôi môi quyến rũ đang nhếch lên 1 nụ cười ma mị.

-Sao tôi lại ở đây? Những người khác đâu?_Cậu lên tiếng hỏi, nhưng giọng điệu điềm nhiên đến nỗi vô cảm.

Vẫn là nụ cười ngạo mạn ấy, Vermouth đáp lại.

-Đúng là Ma vương lãnh khốc, vô tình, ngay đến cả khi đơn độc trong 1 nơi đáng sợ như thế này vẫn không có 1 chút cảm giác sợ hãi nào!!

-Ma vương? Bà đang nói cái gì thế?

Vermouth khoanh tay trước ngực dựa lưng vào 1 thân cây gần đó.

-Giấc mơ lúc nãy...nếu ta nói đó là sự thật thì liệu ngươi có tin không?_Rồi bà ta cười, cái cười như khiêu khích kẻ trước mặt.

Shinichi ngạc nhiên trước câu nói của Vermouth, bà ta biết về giấc mơ của cậu sao.

-Vermouth, dừng những lời nói nhảm nhí đó đi, ngươi thực ra muốn gì?

-Chậc chậc, ta đã nói mục đích của ta cho ngươi nghe đó thôi!! Không lẽ ngươi nghĩ đó chỉ là 1 giấc mơ bình thường? Để ta nói cho ngươi nghe nhé, đó là những gì mà ngươi đã từng trải qua trong kiếp trước của ngươi, trong thân phận là Ma vương của loài Ma cà rồng tàn nhẫn và hung ác.

-C...Cái gì?

Vẻ mặt của Vermouth hiện giờ như 1 kẻ chiến thắng đang nhìn kẻ thủ bại của mình trong tâm trạng bấn loạn.

-Nào...ngươi có muốn xem không? Câu chuyện của 2500 trước!!

Rồi từ bàn tay bà ta, những vầng sáng đen xuất hiện bao bọc xung quanh rồi lại lờ mờ hiện ra những thứ hình ảnh mờ nhạt ngày càng rõ dần.

Câu chuyện của 1 quá khứ xa mờ, nhuốm thẫm màu đỏ tuyệt mĩ, huyễn hoặc lòng người...
.
.
.
.
.
.
.
Coolguy ngồi ngự trị trên chiếc ghế trải bằng 1 lớp da hổ phách cao quý, trên tay là cốc máu sánh mịn, hắn huơ huơ chiếc cốc trước mặt, trên môi là nụ cười ma mãnh, quỷ quyệt.

-Thưa ngài, mọi thứ đều diễn ra rất thuận lợi, xem ra chúng ta sắp trở thành kẻ thống trị nhân loại này!!_1 kẻ bầy tôi lên tiếng kèm theo cái cười đầy sủng nịnh.

Vẻ mặt lạnh lùng đầy ma mị đó vẫn không thay đổi, 1 nụ cười đầy kiêu hãnh nở rộ trên gương mặt lãnh khốc ấy. Đúng, kẻ thống trị nhân loại xứng đáng nhất trên đời này chỉ có loài Ma cà rồng vĩ đại như hắn, hắn đã ra lệnh tất cả ma cà rồng vùng dậy chống lại loài người giành lại quyền thống trị quả đất này và xem ra nó có vẻ như sắp thành công.

-Nhưng thưa ngài..._Tên bầy tôi hơi ấp úng.

-Có chuyện gì sao?_Hắn dừng động tác đưa mắt về phía kẻ đang gục đầu dưới chân mình.

Tên bầy tôi hơi toát mồ hôi, giọng run run hơi lo sợ.

-Nghe nói trên Thiên đàng sẽ cử người xuống đối phó với chúng ta.

Hắn khẽ cười nhạt, cái cười chứa đầu khinh bỉ.

-Những tên thiên thần vô dụng ấy có gì mà ngươi phải sợ, chẳng phải cái bọn lúc trước cũng đều bị dọn sạch sao?

-Nhưng...lần này nghe nói kẻ đến là 1 chiến thần vô cùng uy mãnh, hắn có 1 sức mạnh phi thường.

"Choang"

Chiếc cốc vỡ tan tành trên tay tên Ma vương kiêu ngạo ấy, thứ chất lỏng sóng sánh ấy chảy trào tỏa ra 1 mùi hương tuyệt diệu hấp dẫn loài sinh vật khát máu như hắn. Cứ tưởng đó là 1 hành động cho thấy vẻ tức giận nhưng trên gương mặt lạnh như băng ấy lại không có bất cứ biểu hiện gì cho thấy điều đó ngoại trừ nụ cười ngạo nghễ vẫn ngự trị trên môi cho thấy hắn đang mong đợi, mong đợi 1 cuộc chiến.

-Rốt cục cũng phái 1 kẻ ra hồn tới, ta đang rất háo hức đây. Máu của chiến thần, không phải là sẽ ngon hơn sao?
.
.
.
.
Và cuối cùng cũng đến ngày đó, ngày mà hắn mong đợi, đối diện với kẻ được xưng chiến thần- Kelbelos... Hắn đã rất háo hức mà đối diện với kẻ thù bằng 1 nụ cười ngạo mạn, trận chiến diễn ra, hắn chiếm ưu thế, hắn cảm nhận được dường như trong tâm của kẻ đối đầu với mình có 1 cái gì đó đang đè nặng lên nên không thể dùng hết uy lực.

Cứ tưởng hắn sẽ thắng, nhưng chiêu chí mạng của hắn đánh vào kẻ thù bị khựng lại, vì sự xuất hiện của cô...lần đầu tiên, hắn thấy tim mình lệch hẳn 1 nhịp.

Cô dùng thân mình che chắn cho Kelbelos, đôi mắt tim biếc đẹp đẽ nhìn hắn bằng ánh mắt sắc lạnh đầy thù hận như thể muốn nói rằng: Nếu đụng tới Kelbelos, cô sẽ giết hắn...

Và như thế, vì sự xuất hiện của cô mà hắn đã tha mạng cho kẻ thù của mình, lần đầu tiên...Vì sao?
Ánh mắt tím ấy cứ đeo bám hắn, hình ảnh cô cứ lẩn quẩn trong đầu hắn mỗi đêm, cứ nghĩ đến cô hắn không sao điều khiến cho con tim mình thôi đập loạn nhịp.

Hắn tự hỏi vì sao và vì sao, cứ lặp đi lặp lại câu hỏi ấy mãi và câu trả lời đã xuất hiện khi hắn phải tự nhận rằng Hắn yêu cô!
Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên bởi ánh mắt tím ấy, ánh mắt đầy kiên nghị ấy đã mê hoặc hắn.
Nhưng hắn biết, người cô yêu là kẻ kia- kẻ thù của hắn- Kelbelos.

Và hắn quyết định cướp cô từ tay của người đó.
Cô phải là của hắn.
Tuyệt nhiên là như thế!!



Và đúng vậy, lần thứ 2, hắn đã thắng, dù cô đã ngăn cản thế nào đi nữa.
Nhưng hắn đâu biết, giết chết người yêu trước mặt cô đã khiến cô căm thù hắn đến tận xương tủy, biến cô thiên thần trong sáng kia thành kẻ mang đầy thù hận.

Nhưng khát vọng chiếm đoạt vẫn không ngừng thôi thúc hắn và hắn đã uống máu cô, biến cô thực sự thành người của hắn, hoàn toàn thành người của hắn.
Nhưng...nàng thà chết cũng không muốn bị hắn làm vẩn đục, và hắn không ngờ, Ma vương đứng đầu loài Ma cà rồng như hắn lại chết dưới tay của 1 cô gái- cô gái mà hắn yêu thương bằng 1 thanh kiếm có cán hình ngôi sao 7 cánh.

Cô vẫn không thôi căm thù hắn nên trước khi chết đã ban ra lời nguyền đó, lời nguyền định mệnh....

Lời nguyền ấy...đã linh nghiệm...
.
.
.
.
.
Shinichi lặng người đi khi phép thuật của Vermouth tạo ra ảo ảnh về câu chuyện năm xưa dần biến mất.

Vermouth cười nhạt.

-Sao hả, giống với giấc mơ của ngươi không? Bị giết bởi chính tay người mà mình yêu, vui không?

Bà ta cất tiếng cười khinh miệt đầy thỏa mãn.

Shinichi gạt phăng tất cả, cậu ta hét lên.

-Không, ta không tin, trong giấc mơ của ta không chỉ có như vậy, không chỉ có những khoảnh khắc đầu tàn khốc này!!

Vermouth quết nhẹ ngón tay trên vành môi.

-Ý ngươi là những khoảnh khắc ấm áp đầy hạnh phúc của ngươi và cô ta sao? Đó chỉ là ảo tưởng của ngươi từ kiếp trước, ảo tưởng của 1 kẻ si tình ngu ngốc!!

-Ngươi im miệng đi, ta không tin!!

-Hừm, ngươi không tin cũng không sao, nhưng ngươi vẫn còn nhớ lời nguyền chứ, lời nguyền lúc đó....

"Lời nguyền!?"

"Khi phong ấn hình ngôi sao 7 cánh tái hiện trên thế gian, cả 3 người chúng ta sẽ gặp lại nhau và khi đó, chính tay ta, sẽ giết chết ngươi 1 lần nữa- Coolguy!!"

-Ngôi sao 7 cánh đã xuất hiện trên thế gian và đưa kiếp sau của cô ta là Ran đến thế giới này, 2 người đã gặp nhau và kẻ mang tên Kelbelos đó...chắc không cần ta nói ngươi cũng biết đúng không?_Vermouth nói với vẻ tự tin, thách thức.

Phải, cậu biết, người đó không ai khác, chính là Gin!! Kẻ mà cậu không thể nào quên.

-Ứng với lời nguyền, bây giờ cả 3 ngươi đều đã gặp nhau, và..._Bà ta cười, cười như 1 con thú hoang dại.

-Ngươi im đi!!

Shinichi gào lên và bắn 1 tia phép thuật về phái kẻ đối diện nhưng bà ta như 1 ảo ảnh, tia sáng phép thuật xuyên qua con người ấy, Vermouth vẫn cười đầy thỏa mãn.

-Đây là lời cuối ta nói với ngươi, bây giờ, 1 là ngươi giết chết cô ta, còn không...cô ta sẽ giết chết ngươi.

Vermouth biến mất nhưng tiếng cười vẫn vang văng vẳng trong không trung, khi bà ta biến mất, 1 cánh cửa bỗng xuất hiện cũng là dấu hiệu cho thấy trận chiến sẽ bắt đầu...


------------------------------------------------------------

Trong 1 không gian tối tăm lạnh lẽo khác, Vermouth ngồi quan sát mọi thứ qua quả cầu pha lê đen, bằng cách cho ảo ảnh của mình thực thi nhiệm vụ, bà ta đã hoàn thành xuất sắc mọi thứ.

Vuốt ve con rối trong tay, đánh ánh nhìn về kẻ đang đứng phía sau cùng cô gái đang nằm bất tỉnh gần đó, bà ta khẻ nói.

-Chuyện tiếp theo nhờ ngươi...

Ánh sáng lập lòe trong không trung hiện rõ khuôn mặt của cậu- Kuroba Kaito nhưng đôi mắt ấy...vô hồn...
Bên cạnh câu, không ai xa lạ, Aoko Nakamori...





Chữ kí của ShinxRan_couple


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (4 votes)
22/12/2012, 7:03 pm
avatar
HuongNguyen_93
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 149
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 420
» Uy Danh Uy Danh : 15
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-09-28
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-10-12
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


tem phong bì mang đi đốt
hay lắm nàng ta com bên KSV rồi nhá
giáng sinh chap mới nha nàng Mad

Chữ kí của HuongNguyen_93

29/1/2013, 12:05 pm
avatar
kunpepy
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 621
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1849
» Uy Danh Uy Danh : 33
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-05-26
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-04-13
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


leaf17 leaf17 hay oá đi e up típ chap mới đi Spum leaf17 leaf17

Chữ kí của kunpepy

7/2/2013, 4:18 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Part 3


Ran nhìn đăm đăm vào kẻ đang đứng trước mặt mình, những hình ảnh rời rạc và lạ lẫm nào đó chợt ùa về trong tâm trí cô như 1 cơn sóng cuộn trào mạnh mẽ. Những hình ảnh về khung trời phủ trắng tinh khôi, về con người với mái tóc vàng óng ả tuyệt đẹp cùng nụ cười ám áp vô tận và về...sắc đỏ trong 1 khung trời hoàng hôn đầy chết chóc đọng trên thân xác lạnh buốt của con người ấy...

...Con người ấy...

...Giống hệt kẻ đang đứng trước mặt cô hiện giờ.

Vẫn mái tóc vàng dài tuyệt đẹp, vẫn gương mặt gầy với đôi mắt mang màu trời giông lạnh lẽo, vẫn mái tóc vàng lấp lánh ánh kim tuyệt đẹp nhưng trên lưng người đó không tồn tại đôi cánh trắng muốt ấy và cái nhìn của người này khác hẳn với người đã xuất hiện trong giấc mơ của cô.

Nó không ấm áp đầy yêu thương mà lạnh lẽo và đầy ai oán.

Ran đưa tay chạm nhẹ lên môi, cô cảm thấy bất ngờ khi đột nhiên mình lại phát ra cái tên ấy...

Kelbelos...

Có lẽ cô đã bị giấc mơ kì quặc ấy ám ảnh chăng!?

Gin nhìn cô gái còn đang ngồi ngơ ngác trước mặt mình, mỉm cười và bắt đầu lên tiếng.

-Lâu quá không gặp, Rachel...

"Lâu rồi không gặp"!?

Nghĩ là "đã từng gặp"!?

Nhưng cô không nhớ đã từng gặp hắn ở đâu...trừ...trong giấc mơ đó.

Sau 1 hồi tẩy xóa cái mớ hỗn độn trong đầu mình, cô cũng có thể cất nên lời.

-Chúng ta...có quen nhau sao?

Hắn nghe thấy, tim bỗng nhức nhối, cô đã quên hắn rồi...
Hắn biết chứ, đầu thai chuyển kiếp, làm sao giữ được kí ức năm xưa, nhưng như vậy cũng không hẳn là 1 chuyện xấu.

Hắn cười nhàn nhạt.

-Chẳng phái em vừa gọi tên ta đấy sao?

"Vừa gọi"!?

Cái tên vừa gọi!?

Kelbelos!?

Nhìn đôi mắt tròn xoe ngơ ngác của Ran, hắn bỗng cảm thấy thú vị, đôi mắt ấy hắn vẫn chưa từng quên và mãi mãi cũng không thể quên. Ánh mắt lần đầu tiên 2 người gặp nhau hàng nghìn năm trước, ánh mắt đã chinh phục trái tim băng giá của hắn và cũng chính ánh mắt đã đẩy hắn đến tận cùng của sự đớn đau và tội lỗi.

Hắn nuốt khan 1 thứ gì đó trong cổ họng, cái nụ cười đầy ai oán ấy tái hiện, thật chua xót làm sao.

-Em không tin cũng đúng, đã 2500 năm rồi và em cũng đã chuyển kiếp thành 1 cô gái bình thường và...

Hắn bỗng ngắt lời, ánh mắt trầm xuống trông vô cùng đáng sợ.

-Và!?_Ran lặp lại chữ mà hắn ngắt quãng.

-Yêu kẻ thù của chính mình!_Hắn ngước lên nhìn cô, ánh mắt sắc nhọn chứa đầy tia oán hận.

Mặt cô bỗng đanh lại, như có 1 sức mạnh vô hình nào đó khiến mọi hoạt động của cô bị đình trệ, cô chỉ biết nhìn và nhìn hắn, tai cô ù đi sau câu nói đó.

"Yêu kẻ thù của chính mình"?!

-S...Shinichi?!

Bất giác cô lại gọi tên cậu, cái tên khiến cô cảm thấy nhung nhớ khi xa vắng nhưng đối với hắn, cái tên ấy chính là nỗi căm hờn mà hắn không bao giờ quên.

Nếu không có cậu thì hắn đã không thành ra thế này.
Nếu không có cậu thì hắn đã có thể có được cô.
Nếu không có cậu thì hắn đã không phải rời xa cô.
Tất cả mọi thứ mà hắn đang có hiện giờ đều là do cậu ban cho, thử hỏi sao hắn không hận cậu, không căm ghét cậu.

-Đúng!!_Gin lên tiếng, giọng đầy căm tức. -Hắn chính là kẻ thù của em chứ không phải người mà em nên yêu thương.

Ánh mắt hắn long lên sồng sộc, hắn ghì chặt lấy vai cô và gào lên.

Ran bàng hoàng trước thái đó của hắn nhưng cũng không phải là vì sợ mà mất hẳn lí trí.

-Anh...anh đang nói gì vậy? Tôi không...b...biết, tôi không biết gì cả, sao Shinichi lại là kẻ thù của tôi?_Cô đẩy 2 tay hắn ra khỏi người mình, nói với vẻ phẫn nộ và có vẻ hơi ngập ngừng vì như đang muốn che giấu 1 điều gì đó.

Hắn cười trừ và không tỏ ra thái độ ngạc nhiên với những hành động của cô.

-Đó đúng là sự thật khó chấp nhận với em. Nhưng để ta nói cho em biết, giấc mơ lúc này là sự thật, nó là điều được diễn ra vào 2500 năm trước, tất cả mọi thứ mà em nhìn thấy đều là những điều mà em đã trải qua.

-Không, đừng có nói dối, nếu đó là sự thật thì tại sao tôi không mơ thấy nó trước đây mà đến bây giờ mới thấy.

-Là bởi vì kí ức trước đây của em đã bị phong ấn!! Em có nhớ lúc nãy đã bị 1 con dơi cắn trúng không? Chính ta đã lợi dụng nó tiếp xúc với em để giải trừ phong ấn!!

Ran chau mày đây nghi hoặc nhưng cô không thể phủ nhận mình đúng là đã bị 1 con dơi cắn trúng.

- Không đâu!! Đó chắc chắn là do các người phù phép..._Cô dừng lại, nhận dạng mọi thứ đang diễn ra, đây là Lãnh địa bóng đem, nghe Shinichi nói lãnh chúa nơi này là 1 kẻ có mái tóc vàng bạch kim, đôi mắt màu xám rất tàn ác. Vậy kẻ này...

-Ngươi là lãnh chúa của Lãnh địa bóng đêm?_Cô hỏi, ánh mắt nhìn với vẻ dò xét có chút run rẩy.

-...Vậy thì sao?_Hắn đáp, giọng như chờ đợi có chút dè dặt.

-Vậy thì ta lại càng không thể tin ngươi!! Ngươi là kẻ đối đầu với bọn ta, những lời ngươi nói làm sao ta có thể tin được?

Hắn im lặng không đáp, gương mặt tối sầm không thể đoán được điều gì đang diễn ra trong đầu hắn.

-Nếu..._Hắn lên tiếng, phá hỏng cái không gian im ắng đến rợn người. -Ta có bằng chứng thì sao?

Ran lặng người đi, bằng chứng, thứ có thể chứng minh được sự thật, thứ duy nhất có thể khiên cô tin vào câu chuyện mà hắn kể. Và nếu cô tin nó, cũng có nghĩa trái tim cô sẽ tan nát từ đó.

Thấy cô gái trước mặt có vẻ đang sợ sệt vì sắp phải đối diện với sự thật mà mình không muốn, hắn cười thầm trong lòng, khiến cho cả 2 người đều đau khổ, đó chẳng phải là tâm nguyện của hắn sao, vậy thì tại sao lại không bắt đầu?

-Em có nhớ trong giấc mơ em đã tự mình đâm vào lồng ngực của tên Ma vương đó không?

Đoạn băng kí ức tua ngược trở lại, trở lại buổi hoàng hôn nhuộm sắc đỏ ấy, trở lại với cảnh tượng cô gái với chiếc vày trắng tinh khôi cầm thanh kiếm có hình ngôi sao 7 cánh đâm thẳng vào lồng ngực tên Ma vương ấy.

-V...Vậy thì sao?

Hắn cười.

-Thanh kiếm em dùng để đâm vào hắn là 1 thanh kiếm thánh nên vết thương mà nó gây ra sẽ không biến mất theo dù là có đầu thai chuyển kiếp đi chăng nữa. Trên ngực trái của Shinichi, chắc chắn có 1 vết sẹo ngay từ nhỏ, nếu em không tin, cứ đi kiểm chứng_Hắn kết luận 1 cách chắc chắn đầy tự tin.

Ran cắn nhẹ môi, ngước mắt nhìn về phía trước 1 cách đầy chắc chắn nhưng vẫn không sao kiềm nổi con run rẩy trong trái tim nhỏ bé kia.

-T...Tôi không tin!! Ai lại đi tin kẻ ác quỷ như ngươi chứ, rõ ràng người mà tôi nhìn thấy trong giấc mơ tuy có gương mặt giống ngươi nhưng lại là 1 thiên thần có đôi cánh trắng như tuyết chứ không phải 1 tên ác quỷ với đôi bàn tay vấy máu và 1 trái tim độc ác như ngươi!!_Cô đánh cái nhìn sắc bén về phía hắn.

Nụ cười kiêu hãnh chợt tắt đi, ánh mắt hắn chùng xuống, cơn đau nào đó chợt ùa về, giọt máu thẫm sắc đỏ của 1 ai đó loạt toát, tanh tưởi chảy dọc theo sống lưng và lem luốc trên đôi cánh trắng muốt với những chiếc lông vũ đang tan biến dần trong không trung. Cái cảm giác đau đớn đó...cả đời hắn cũng không thể quên được.

-Ngươi hết nói rồi chứ gì!_Ran lên tiếng khi thấy sự in lặng kì lạ đến từ kẻ đối diện.

Gin như chợt tỉnh khỏi cơn ác mộng, ánh mắt hắn như 1 lưỡi dao sắc nhọn chĩa vào người cô.

-Em có biết vì sao ta trở thành 1 tên ác quỷ thèm khát máu người không?

Ran nhìn hắn, gương mặt hắn bây giờ nghiêm túc đến kì lạ khiến cho môi cô như dán chặt vào nhau.

-T...Tại sao?

Ánh mắt hắn vẫn chỉ nhìn về 1 phía duy nhất.

-Vì em!!

Ran sững người, ánh mắt của hắn như có thuật thôi miên vậy, ánh mắt trầm buồn, kiên định và chút oán niệm, cái ánh mắt như phát ra muôn ngàn sợi dây vô hình trói chặt lấy mọi hành động của cô.

Vì cô mà hắn trở nên như thế? Mà cũng không đúng, là vì người tên Rachel có gương mặt rất giống cô ấy chứ! Cô vẫn chưa thừa nhận đó là kiếp trước của mình mà bởi nếu cô thừa nhận điều đó chẳng phải cô cũng thừa nhận Shinichi chính là...

-Em có biết không?_Hắn nói tiếp, đôi mắt hướng về 1 nơi vô định. -Lúc linh hồn rời khỏi thế xác và đến nơi luân hồi...ta đã quay ngược trở lại, từ bỏ cơ hội chuyển kiếp làm người vì ta không muốn xa em. Dù là dưới hình hài 1 hồn ma vất vưởng ta vẫn muốn ở cạnh em, ta không muốn mất đi những kí ức về em, ta không muốn quên em, dù không thể chạm vào em nữa nhưng ta vẫn muốn được nhìn thấy em mỗi ngày, được giữ lại tất cả những kí ức về em.

-Anh nói sao? Từ bỏ cơ hội trở lại làm người ư?

-...Đúng vậy!! Nhưng...khi ta trở lại, thứ mà ta nhìn thấy lại là 1 thảm cảnh tàn khốc khi thiên thần đâm thẳng thanh kiếm vào ngực tên ác quỷ vói đôi tay đầy máu và rồi...ngã xuống_Hắn bỗng ghì chặt lấy đôi vai gầy của cô. -Em có biết lúc nhìn em quỵ xuống nền đất ta đã như thế nào không? Ta đã muốn chạy đến đỡ lấy em nhưng không tài nào có thể chạm vào em được. Em có biết cảm giác lúc đó của ta không?

Hắn gào lên, đôi mắt lạnh như băng tuyết bất giác trầm lắng đầy đau thương.

-Ơ...tôi...đau..._Ran nhăn mặt lại khi đôi vai bị bấu chặt 1 cách không thương tiếc.

Gin buông lỏng ta ra, dường như hắn ta đã lấy lại được bình tĩnh.

Hắn vẫn thế, cái điệu bộ tự tin không hề suy chuyển.

-Em có thể tự kiểm tra mà và..._Hắn tiến đến gần nâng cằm cô lên. -Khi em biết được sự thật thì hãy đến bên ta. chúng ta sẽ cùng nhau tiêu diệt kẻ thú!

"Tiêu diệt kẻ thù!?"

Ran rùng mình khi nghĩ đền điều đó, nếu đó là sự thật thì cô...sẽ cậu sẽ bị tiêu diệt sao...có thể là bằng chính tay cô!?

Hất tay hắn ra 1 cách lạnh lùng, cô quay đi.

-Và nếu không phải thì…

-Thì ta tự nguyện chết dưới tay em…_Hắn nói nhanh, nhưng 1 phần câu nói lại bị cắt ngang và nén sâu vào tận trong lòng.

Cô im lặng không nói gì thêm, mọi thứ xung quanh chìm vào tĩnh mịch, vắng lặng cho đến khi cô lại tiếp tục lên tiếng.

-Tôi…có thể đi rồi chứ!!

Hắn trầm tư 1 lúc rồi khẽ gật đầu sau đó lấy trong ngực áo ra chiếc gương hình ngôi sao 7 cánh- chiếc gương đã đưa cô đến với thế giới tàn khốc này. Hắn chìa ra trước mặt cô, giọng vẫn lãnh đạm.

-Cầm lấy thứ này, nó sẽ giúp được em!!

Nhìn chiếc gương trong tay hắn, trong lòng cô bất chợt dâng lên 1 cảm xúc kì lạ nhưng cô khogn6 muốn nấn ná ở đây thêm lâu hơn nữa nên vội vội vàng vàng cầm lấy nó rồi chạy vụt ra khỏi cửa.

Khi Ran vừa khuất dạng, 1 vầng sáng màu tím nhạt lóe lên bên cạnh Gin, người phụ nữ với mái tóc màu vàng xuất hiện, vẫn với nụ cười đầy mị hoặc, quyến rũ đến mê người ấy.

-Xem ra mọi chuyện đang rất thuận lợi, Gin nhỉ?_Vermouth mỉm cười chống 1 tay lên vai Gin, ánh mắt đầy kiêu hãnh.

Hắn vẫn giữ vẻ lạnh lùng đến chết người ấy, ánh mắt vẫn hướng về chiếc bóng nhỏ khuất dần trong lâu đài, khuất dần sau màu đen dày đặc.

Vermouth có thể biết hắn đang nghĩ gì, ánh mắt kiêu hãnh kia chùng xuống vấn vương 1 nỗi niềm u uẩn, nụ cười cũng trầm lắng đi.

-Ngài không nhẫn tâm…

Hắn giật mình vì câu nói đó, trong lòng dâng lên 1 thứ xúc cảm đáng ghét, phớt lờ người phụ nữ quyến rũ ấy, hắn lạnh lùng ngồi yên vị trên chiếc ghế gần đó, mỉm cười.

-Ngươi nên gạt bỏ những thứ suy nghĩ ngu ngốc đó đi, không nhẫn tâm ư? Nực cười.

Vermouth vẫn lặng lẽ quan sát hắn, ánh mắt ngoại trừ luyến tiếc ra thì vẫn là u buồn.

-Mọi chuyện đã xong chưa?_Hắn tiếp tục, đưa tay bông đùa với mái tóc của mình.

-Vâng!! Tất cả mọi chuyện đều ổn, chỉ còn chờ…

Hắn mỉm cười tàn khốc, phút giây hắn mong đợi đã sắp đến…
Phía xa, chiêc guong phát ra những vầng sáng kì lạ, không phải là màu trắng ấm áp như trước kia mà là những quệt màu đen nhạt lạnh lẽo đến tê người…

----------------------------------------

Trở lại với Thánh địa bóng đêm, nơi mà quốc vương Yusaku ngự trị, tất cả hiện lên với 1 thảm cảnh tàn khốc, mây đen vần vũ 1 góc trời, tai ương triền miên không dứt khiến cả vương quốc lâm vào khốn cùng. Quốc vương, trưởng lão cùng phù thủy dù đã cố gắng dùng sức mạnh của mình tạo kết giới bảo vệ thần dân nhưng xem ra sức mạnh của họ không thể chống cự được thêm nữa.

Trong gian phòng cùa trưởng lão, những chiếc đèn cầy xếp xunh quanh ngài ta với những tia sáng yếu ớt bị 1 cơn gió thổi qua làm tắt ngấm, Vị trưởng lão giật mình, đôi mắt nhăn nheo mở ra đầy kinh hoàng khi cảm nhận được chiếc gương đang có những sự rung động bất thường, ánh sáng mà chiếc gương phát ra đang dần bị nuốt chửng bởi bóng tối

“Cạch”

Quốc vương bước vào, gương mặt tràn đầy lo âu.

-Trưởng lão…

Vị trưởng lão thở dài, hơi thở nặng nhọc như sắp tàn.

-Ta đã mong nó không xảy ra nhưng có lẽ bi kịch của ngàn năm trước lại sắp tái diễn.

Trong ánh mắt già nua kia lóe lên những lo lắng tột cùng, nếu bi kịch ấy lại tái diễn thêm 1 lần nữa thì cả thế giới này sẽ lại chìm trong biển máu 1 lần nữa và tất cả sẽ cùng bị hủy diệt bởi đã không còn thiên thần nào để cứu rỗi nhân gian. Thời khắc mà tất cả mọi người đều lo sợ đang đến gần, rất gần…thời khắc mà Ma vương sẽ hồi sinh.

Từ xa, nữ phù thủy Elena tiến đến gường, gương mặt vẫn lạnh lùng như trước nhưng có vẻ nó đã xanh xao hơn nhiều và trông rất mệt mỏi, lí do chắc là do bà ấy đã sự dụng quá nhiều linh lực chăng?

-Trưởng lão, Quốc vương, kết giới của chúng ta tạo ra sắp khogn6 xong rồi!!_Elena lên tiếng, hơi thở chất đầy mệt mỏi.

Vị trưởng lão gật đầu, ánh mắt lại hướng về chiếc gương đang gần như là bị bao phủ bởi 1 màu đen u ám.

-Có lẽ ta đã không còn cách nào khác!!

Ngài ta đứng dậy, niệm 1 vài câu thần chú, chiếc gương ngay lập tức bị thu nhỏ lại và biến dạng thành 1 lưỡi kiếm sắc nhọn nhưng lại không có cán.

-Trưởng lão…ngài…_CẢ Yusaku và Elena đều thốt lên kinh ngạc khi nhìn thấy hành động của ngài ta. –Chẳng lẽ không còn cách nào khác?

Vị trưởng lão thở dài nhìn lưỡi kiếm trước mặt, ánh mắt không khỏi đau buồn.

-Ta nghĩ đây là cách cuối cùng, để ngăn chặn tất cả mọi thứ bị hủy diệt, ta chỉ còn dùng cách này…Yusaku, thông cảm cho ta…

Ánh mắt ngài nhìn vị Quốc vương đầy trầm tư và đang muốn nói lời xin lỗi nhưng lại không còn lời tha thứ từ người đó. Vị Quốc vương hiểu được tình thế nên cũng khogn6 nói gì chỉ lẳng lặng giấu đi đôi mắt tràn ngập đau thương.

-Được rồi!!_Vị trưởng lão kia tiếp tục. –Chúng ta mau đến Lãnh địa bóng đem trước khi quá muộn.

Ngoài trời, gió chưa bao giờ ngừng gào thét, cả nơi này chưa 1 ngày thấy được ánh sáng mặt trời, khắp nơi chỉ là 1 màu đen kịt. Thế giới này sắp đi vào hồi kết?

Chữ kí của ShinxRan_couple


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
7/2/2013, 5:30 pm
avatar
PleaseSayLove
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 9
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 28
» Uy Danh Uy Danh : 1
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-10-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-01-14
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


tem + phong bì banhbao7
mau ra chap mới sớm nha Au banhbao9

Chữ kí của PleaseSayLove

12/2/2013, 3:33 pm
avatar
Sakura Alixigawa
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 19
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 47
» Uy Danh Uy Danh : 1
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-05-24
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-02-10
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


nhớ phải ra chap mới nha chị
em chờ dài cả cỏ rùi
onion1

Chữ kí của Sakura Alixigawa

22/3/2013, 9:11 pm
avatar
vinh3978
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 77
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 118
» Uy Danh Uy Danh : 3
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-08-07
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-11-26
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Hj chị, lâu quá không gặp chị nhới em hok ?
Công nhận chị ghê thật, bận như vậy mà còn lên tay viết nữa banhbao1
Khâm phục chị luôn

Chữ kí của vinh3978

24/3/2013, 10:54 am
avatar
T.Haibara Ai
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 419
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1513
» Uy Danh Uy Danh : 14
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-11-22
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-02-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


hay ghê , hay ghê , ra chap mớj đj ạ

Chữ kí của T.Haibara Ai

31/3/2013, 6:07 pm
avatar
Yuuki Suzuki
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 259
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 555
» Uy Danh Uy Danh : 7
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-09-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-10-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Ss Spummmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm! Tối nay hạn cuối roài ss ới owiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii onion2

Chữ kí của Yuuki Suzuki

6/4/2013, 7:17 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Part 3

Rời khỏi căn phòng đó, Ran chạy như điên về phía trước, không xác định phương hướng, cứ như thế, chạy, chạy mãi trong không gian rộng lớn xa lạ ấy. Trong đầu cô bây giờ không có bất cứ khái niệm nào trừ những tiếng nói đang tái hiện lại từ cuộc đối thoại kia.

Nếu đó là sự thật…
Nếu đó là sự thật thì Shinichi chính là 1 tên ác quỷ tàn ác với đôi tay nhuốm đầy máu
Nếu đó là sự thật thì cô chính là kẻ phải ra tay diệt trừ tên ác quỷ tàn ác ấy
Nếu đó là sự thật, phải chăng, trong hiện tại này, bi kịch quá khứ 1 lần nữa sẽ tài hiện, cô sẽ phải 1 lần nữa giết chết người đó- con người mà cô đang yêu thương và không muốn chết nhất trên thế gian này.

Phải chăng, chỉ có cách đó nếu như mọi chuyện là sự thật?

Ran ngã khụy xuống nền đất nhưng điều đó lại không mang đến cho cô bất kì loại cảm xúc nào, ngoại trừ cái đầu đang đau nhức như búa bổ ra thì toàn bộ những xúc cảm từ da thịt hiện giờ dường như trở nên mất tác dụng.

Cô không muốn chấp nhận điều đó, mọi thứ đang diễn ra rất tốt đẹp kia mà, cô chỉ là 1 cô gái bình thường tính cờ lạc đến thế giới của loài ma cà rồng. Cô không phải là thiên thần gì cả, trên vai cô không có bất kì đôi cánh nào, cô chỉ là 1 người con gái bình thường vậy tại sao hiện giờ lại gắn lên cho cô đôi cánh của thiên thần và bắt cô làm cái nhiệm vụ đầy đau đớn đó kia chứ.
Shinichi, cậu đã từng là tên ác quỷ hút máu!!

Vậy thì đã sao, tất cả mọi thứ đều chỉ là đã từng, đã từng chứ không phải là mãi mãi càng không phải là hiện tại ngay lúc này. Vậy cớ sao bắt buộc cô phải vì 1 cái quá khứ mà ngay cả nó là gì cô cũng không nhớ rõ để rồi phải ra tay hạ sát cậu chứ? Như vậy không phải là bất công lắm sao?

Ran siết chặt đôi tay đang kéo lê dưới nền đất, đôi gò má vô thanh vô tức mà chảy tràn những giọt nước trong suốt mà bỏng rát. Cô không cần, cô không cần cái gì mà thiên thần cao quý, thánh thiện, cô không cần!! Chỉ cần được ở bên người mình yêu thương đến suốt đời là đủ, như vậy khó lắm sao?

-Ran!?_Âm thanh trầm thấp quen thuộc vang lên giữa những khoảng không tĩnh mịch đang cùng chìm đắm vào từng nỗi dằng vặt, xót xa.

Ran ngước mắt lên không ngăn lại những giọt nước mắt vẫn đang tuôn trào, đôi mắt tím u buồn đầy tang thương đối diện cùng đôi mắt màu xanh của biển nghiêm nghị tuyệt đẹp đang cố che đi từng miền cảm xúc ùa về.

Shinichi nửa ngồi nửa quỷ xuống bên cạnh Ran, lau đi những giọt nước mắt kia mà lo lắng hỏi.

-Cậu làm sao vậy?

Ran nhìn cậu, không nói lời nào, nói đúng hơn là cũng không biết phải nói gì, cô vẫn chưa thể thoát khỏi vòng lẩn quẩng của trí óc, người đang đứng đối diện với cô, người sở hữu đôi mắt kiên nghị cùng nụ cười ấm áp kia từng là 1 con quỷ khát máu sao? Cô không tin!!!

-Ran!?_Nhìn thấy vẻ thẫn thờ của cô, nỗi bất an trng lòng cậu càng dâng cao, phải chăng…cô đã biết điều gì đó?
Ran đưa tay, chạm nhẹ vào gương mặt cậu để khắc sâu gương mặt này cũng như để xác định người này chính là cậu, là cậu, là Shinichi chứ không phải bất kì 1 ai khác.

Bất chợt, Ran vòng tay, ôm chặt lấy cậu, cảm nhận hơi ấm của cậu, thời khắc này…cô muốn nó dừng lại mãi mãi, không cần biết quá khứ họ là ai, không cần biết tương lai sẽ như thế nào nhưng hiện tại...chỉ cần như vậy thôi là đủ, chỉ cần ở bên cạnh nhau như thế này đã là quá đủ.

Shinichi hơi bất ngờ nhưng trong thoáng chốc đôi mắt màu đại dương bao la kia đã lấy lại vẻ trầm tĩnh, cậu ôm lấy cô, ghì chặt đôi bờ vai mảnh khảnh, khẽ thì thầm gọi tên cô.

Ran mỉm cười cũng khẽ thì thầm vào tai cậu.

-Chúng ta mãi mài bên nhau có được không?

Shinichi khựng lại 1 chút, đôi mắt lắng đọng trôi về 1 miền tối tăm, cậu khẽ nhếch môi cười gượng.

-Ừ, mãi mãi…

Ran siết chặt vòng tay hơn nữa, câu nói này tựa như lời thề mà cậu dành cho cô. Quá khứ, tương lai, chẳng còn quan trọng nữa, yêu thương là gì? Chẳng phải chỉ cần bên cạnh nhau là đủ sao. Vậy thì cần chi chấp nhất điều đã ngàn năm trôi qua, hiện tại bên cạnh mình đã có người mà mình yêu thương nhất, trân trọng nó mới chính là thứ phải làm hiện tại. Người trước mặt, chính là kẻ mà trọn đời cô yêu thương, dù là ác ma, cũng không thay đổi. Cô đã quyết định như vậy ngay từ khi cậu xuất hiện. Không chấp nhất tất cả, chỉ 1 lòng bên nhau…


Nhưng điều đó…vốn dĩ không đơn giản là như vậy!! Bởi quyền quyết định nó, không nằm trong tầm tay của cô.

-------------------------------------

Chap 26: Dị trạng

Part 1

Đầu như có 1 thứ gì đó ghì chặt lên, Aoko cố gắng mở đôi mắt của mình lên, quang cảnh trước mắt chập chờn 1 màu sắc quỷ dị, không gian tối đen được thắp sáng bởi những chiếc đèn cầy nhỏ yếu ớt phảng phớt thêm những tầng khói màu xanh lam khiết người ta không khỏi rùng mình.

Aoko chỉ khẽ chuyển động đôi mắt, phía bên cạnh cách cô không xa là dáng vóc của người con trai quen thuộc nhưng lại có phần khác lạ và ma mị hơn rất nhiều. Vô hồn…đôi mắt của Kaito hiện tại không chứa chấp bất kì điều gì, cứ an tĩnh như thế chìm đắm trong 1 thế giới nào đó. Sắc đỏ loe loét trong đôi mắt ánh như tỏa ra 1 loại khí gì đó khiến người ta dị thường sợ hãi. Phía sau lưng cậu, bóng dáng đôi cánh dơi đen huyền như ẩn như hiện…

Aoko trừng lớn đôi mắt, dường như cô không thể cảm nhận sức sống từ người con trai trước mặt nữa. Cô có cảm nhận rằng người trước mắt mình không phải là Kaito mà là…

Ác quỷ…

Cố nhích lên thân thể nặng trịch, Aoko chậm rãi tiến đến gần phía cậu, vươn tay định chạm vào cậu thì đôi mắt óng ánh sắc đỏ kia như thức tỉnh vì hành động nho nhỏ của cô mà từ từ trả lại 1 màu sapphire tuyệt đẹp, mê hoặc lòng người.

Kaito quay đầu lại, nụ cười của cậu hiện lên, ấm áp và quen thuộc.

-Cậu tỉnh rồi à? Làm tớ lo quá!!

Aoko không có ý định thu lại bàn tay đang vươn ra, trong vô thức cô vẫn đưa tay chạm vào cậu, chạm vào làn da ấm áp kia.

-Cậu không sao chứ?_Cô hỏi, đôi mắt vẫn mở to.

Kaito khó hiểu 1 chút nhìn cô rồi chợt phì cười.

-Người nên hỏi câu đó là tớ chứ!! Cậu cứ nằm in 1 chỗ không cử động làm tớ lo gần chết. Chính ra tớ phải hỏi cậu có sao không đấy!! Mà…_Kaito nhướng người lên, khoảng cách giữa mặt 2 người họ chỉ còn cách nhau chừng 1 ngón tay. -Cậu không sao chứ?

Aoko đỏ mặt quay đi tránh xa cậu ra 1 chút.

-Tớ…tớ không sao!!

Nhìn khuôn mặt ủng hồng ngượng ngùng kia, Kaito bật cười châm biếm.

-Đồ ngốc, mới thế mà mặt đã đỏ gay!!

Aoko mặt càng đỏ hơn, phần vì ngượng, phần vì tức, vốn dĩ quan tâm đến người ta giờ lại bị người ta trêu chọc. Cô nói rõ to.

-Cậu thôi cười có được không? Có gì vui đâu!!

Nhưng mặc kệ cô có nói gì đi nữa thì cái tên trước mặt vẫn trơ mặt ra mà cười như muốn thử thách lòng nhẫn nại và bao dung của cô vậy. Nhưng trong bất giác, nhìn nụ cười sảng khoải hiện rõ trên gương mặt ấy, Aoko lại thấy nhẹ nhõm, đúng là cậu, là Kaito, quả thật là lúc nãy cô mơ ngủ rồi nên mới nhìn ra hình dạng kì quái kia. Đúng là mơ ngủ rồi…

Kaito nhìn nụ cười dịu nhẹ nở trên mặt Aoko, thật sự rất kì lạ, có người bị chọc tức mà còn cười được sao?

-Nè!!! Cậu không sao thật chứ!?_Kaito thắc mắc.

Aoko lắc đầu nhè nhẹ rồi mới để ý đến khung cảnh xunh quanh, nơi họ ở chính xác là 1 con đường, 1 con dường dài hun hút và đen kịt không thấy lối mặc dù đã có ánh sáng của 1 dãy đèn cầy chạy dọc theo sát vách tường.

-Đây là nơi nào?_Aoko hỏi, người cô bỗng cảm thấy run rẩy.

Kaito với tay lấy 1 cây đèn cầy gần đó đi quan sát xung quanh, ánh đèn tuy nhỏ nhưng vẫn đủ khả năng để ta nhìn rõ 1 thứ gì đó. Câu dí sát nó vào vách tường, trên vách là những dòng kí tự kì lạ được khắc lên, có lẽ cũng đã lâu lắm rồi vì vết khắc có chỗ đã bị bài mòn. Ngoài những kí tự kì lạ đó ra, trên vách tường còn khắc rõ hình ngôi sao 7 cánh, điều đáng chú ý là ở giữa của ngôi sao ấy là 1 vết lõm cũng có hình ngôi sao 7 cánh.

-Đây…là cái gì?_Aoko ngơ ngác nhìn những đường khắc trên mặt vách, những kí tự kì lạ đó cô xem không hiểu 1 chút nào.

-Có lẽ đây chính là kí tự cổ, nét khắc này ít nhất cũng đã tồn tại hàng ngàn năm!!!_Kaito đưa tay sờ dọc theo những đường nét bị thời gian bào mòn ấy, trong óc âm thầm phán đoán.

Aoko chợt nhận ra điều gì đó, cô ngoày nhìn xung quanh.

-Shinichi, Ran và Shiho đâu? Tớ nhở rõ ràng là chúng ta đã đi cùng nhau và sau đó là…

-Là bị bắt đi!!_Kaito khẳng định nói.

-Bắt đi?

-Đúng vậy, nếu tớ đoán không lầm thì đây chắc chắn là Lãnh địa bóng đêm, có lẽ Gin đã đưa chúng ta đến đây rồi nhốt tớ và cậu ở đây còn 2 người họ thì chắc được đưa đến nơi khác.

Aoko nhíu máy, vẻ mặt lo lắng.

-Vậy…họ có làm sao không? Chúng ta làm cách nào tìm được họ?

Kaito trầm ngâm 1 lúc rồi nói.

-Tạm thời có lẽ không sao vì Gin sẽ không làm hại họ trong lúc này. Còn việc họ đang ở đâu thì…

-Chúng ta đi tìm họ đi!!!_Aoko nói rồi nhắm hướng trước mặt mà tiến tới nhưng chưa được xa là mấy thì 1 bàn tay đã chộp tay cô lại, Aoko theo phản xạ quay đầu lại chỉ thấy 1 đôi mắt màu xanh lạnh lẽo đến tột cùng đang nhìn chằm chằm về phía mình. Lạnh đến vô tận, không 1 chút cảm xúc và cực-kì-đáng-sợ, nó…giống hệt như lúc nãy.

-K…Kaito?_Aoko gọi, gương mặt cô đã chueyn63 màu vì lo lắng cùng sợ hãi.

-…

-Kaito!!!_Cô gọi to hơn.

Kaito như người bừng tỉnh giữa con mơ, đôi mắt xanh biến đi sự lạnh lẽo chỉ còn những mảng thờ thẩn, vô thức. Câu giật mình hỏi.

-Sao vậy?

Aoko nhíu mày chạy đến gần cậu.

-Câu này tớ hỏi mới đúng, cậu vừa nãy làm sao vậy? Rất kì lạ, như mất hồn vậy!!!

Kaito xoa xoa đầu mình muốn nhớ lại thứ gì đó vừa xảy ra nhưng đầu óc mơ hồ nặng trịch không thể nhớ lại bất kì điều gì.

-Kaito, cậu thực sự không sao?

Kaito ngẩng mặt nhìn gương mặt lo lắng của ai đó đang tăm tăm về phía mình, cậu cố gắng nở 1 nụ cười bình thản để an ủi cái gương mặt đang nhăn xị lên ấy.

-Tớ không sao, đùa với cậu chút thôi mà!!!_Cậu đưa tay xoa đầu cô, tỏ ý như trêu ghẹo.

Aoko sắc mặt như có chuyển biến tốt hơn 1 chút vẫn vẫn hỏi.

-Thật chứ?_Cô cảm thấy sợ…sợ 1 thứ gì đó vô hình…

Kaito vẫn duy trì gương mặt vui vẻ đó.

-Tất nhiên, trong không khí thế này bày trò 1 chút không phải vui hơn sao?

Aoko vẫn nhìn đăm đăm cậu, đôi mắt kia vẫn chứa đựng sự lo lắng khôn cùng. Kaito thở dài, nhìn thấy sự lo lắng như thế thật khiến người ta không đành lòng nói dối nữa, nhưng nói thật ra chẳng phải càng khiến lo lắng tăng 1 bậc? Thật ra trong khoảng thời gian gần đây đã không ít lần cậu xảy ra tình trạng như thế này, trong 1 khoảng khắc nào nó, cậu bỗng dưng mất đi tri giác rồi khi bừng tỉnh lại lại không nhớ được gì, cậu vẫn cho rằng đây là do mệt mỏi nhưng cứ tiếp diễn thế này thì thật đáng nghi ngờ.

Kaito đổi chủ đề dời đi sự chú ý của Aoko.

-Tớ đã tìm ra cách tìm Shinichi và Ran!!!

-Hử? Là cách gì???_Hình như có hiệu quả thật.

Kaito thở phào nhẹ nhõm đang định nói thì bỗng dưng bên tai loáng thoáng hiện ra những tầng âm thanh kìa lạ, đầu óc bỗng dưng quay cuồng, ý thức mơ hồ mất đi, cậu chỉ biến trước khi không còn cảm nhận được gì bên tai mơ hồ nghe được tiếng nói của 1 người phụ nữ bảo cậu rằng: “Dùng máu, đưa bọn họ đến đây!!”
.
.
.
.
.
.
Kaito dần khôi phục ý thức, đầu óc vẫn rối tung như lạc vào mê cung, trên người còn cảm thấy nhức nhối phát ra từ cổ tay. Cậu từ từ mở mắt, trước mặt cậu hiện lên là những gương mặt quen thuộc nhưng phản nah1 torng đôi mắt cậu không phải là sự vui mừng mà là ngạc nhiên đến tột độ.

-Shinichi, Ran?_Cậu hốt hoảng đứng dậy vì sự xuất hiện kì lạ của 2 người bọn họ. –Sao 2 người lại ở đây?

Aoko cũng đứng bên cạnh, vẻ mặt mơ hồ không khác mấy với 2 nhân vật vừa được cậu gọi tên. Shinichi nhìn cậu, thắc mắc.

-Cậu đang nói gì vậy Kaito? Chẳng phải chính cậu đã đưa bọn tớ đến đây sao?

Kaito kinh ngạc, cậu đã đưa họ tới, không thể nào, cậu rõ ràng đã hôn mê, làm soa có thể đưa họ tới được?

-Các cậu đang nói gì vậy? Tớ làm sao đưa 2 người đến đây?_Kaito cười gượng như muốn nói rằng đây là trò đùa họ đang dành cho mình phải không? Chỉ là do 2 người bọn họ đã tìm ra cậu và Aoko nhưng muốn trêu chọc cậu mà thôi?

Ran nhìn Shinichi, vẻ mặt hoang mang rồi lại nhìn đến Kaito.

-Chẳng phải là do cậu dùng mùi máu của mình dẫn đường cho bọn tớ sao?

-Máu?

-Đúng vậy, cổ tay của cậu…

Kaito vừa nghe đến đó, bất giác cảm nhận được cái đau phát ra từ cổ tay nay đã rõ ràng hơn, quả là có vết thương, hơn nữa còn được băng bó lại.

Aoko lúc này mới lên tiếng.

-Khi nãy cậu đã nói ma cà rồng có 1 đặc điểm chỉ cần ngửi được mùi máu của ai đó thì có thể dễ dàng tìm ra người đó nên đã dùng cách ấy đưa Shinichi, Ran và Shiho tới đây, cậu còn nói để không ai ngoại bọn họ ngửi được mùi máu này nên đã dùng phép thuật vào đó, không phải sao?

Kaito bần thần nhìn những người trước mặt, những lời họ đã nói, câu không hề có 1 khái niệm nào về nó cả. Đúng là cậu đã định dùng máu để đưa Shinichi và Ran đến đây nhưng chưa kịp làm thì đã bị mất ý thức, rõ ràng cậu không hề nhớ mình đã làm vậy tại sao, bọn họ…

Kaito nhanh chóng lấy lại bình tĩnh 1 chút, cậu khẽ hỏi.

-Thật sự lúc nãy là tớ làm?

Cả 3 người họ nhìn nhau, khẽ gật đầu.

-Vậy tại sao lúc nãy tớ lại mở mắt ra thấy các cậu?

-Không biết nữa, lúc nãy tự dưng cậu ngất đi, làm bọn tớ lo chết!!! Mà…cậu không sao chứ? Nghe cậu nói sao giống như bị mất trí nhớ vậy?_Shinichi hỏi, đặt tay lên trán cậu. –Không bị sốt đó chứ?

Kaito ngẩn người 1 lúc, tình trạng này kì dị quá mức tưởng tượng nhưng cậu lại không thể giải thích nổi bất cứ điều gì? Cậu đã đưa Shinichi và Ran đến đây, nhưng cậu lại không nhớ, có lẽ nào là do cậu sau khi bị ngất mà quên đí?
Đột nhiên, phá tan trầm mịch cũng như đã lôi kéo Kaito khỏi những dây mơ rễ má trong đầu, Aoko bất chợt hỏi.
-Shiho? Đúng rồi, Shiho đâu?
Tức thì, cả mọi người đều có phản ứng, Shiho cũng thuộc loại dòng tộc ma cà rồng cao quí, năng lực chắc chắn không thua bọn họ, vậy Shinichi đã có thể lần theo mùi máu mà đi tới đây thì Shiho cũng phải như vậy. Trừ khi, đã xảy ra chuyện gì làm cô ấy không đến được.
-Chúng ta có nên đi tìm cậu ấy không?_Ran hỏi, vẻ mặt mang theo lo lắng.

Shinichi suy nghĩ 1 chút rồi đáp.

-Tớ nghĩ là tạm thời không nên, chúng ta đã rơi vào tay Gin nhưng khi trne6 đường đến chỗ Kaito lại không hề có bất cứ trở ngại nào, chỉ sợ không đơn giản là may mắn mà hắn có mưu kế khác. Nếu lúc này chúng ta lại đi lung tung thì e là gặp thêm phiền phưc,1 Shiho cũng không phải là kẻ tầm thường chắc chắn có khẻ năng bảo vệ mình. Tạm thời chúng ta cứ dò xét nơi này xem sao rồi tính tiếp.

2 cô gái nghe thế ậm ừ gật đầu, Shinichi đảo mắt qua thấy Kaito vẫn đang trong tình trạng hoang mang lền lên tiếng.

-Kaito, cậu có ý kiến gì không?

Kaito giật mình, nhếch môi cười gượng.

-Không, không sao!!! Cứ theo ý cậu?

Aoko nhìn biểu hiện của cậu, sắc mặt tuy cười nhưng thần sắc trắng bệch.

-Cậu thật sự không sao chứ? Chuyện khi nãy…

Kaito xoa đầu cô, nhàn nhạt cười.

-Không sao, tớ nhớ lại rồi, có lẽ lúc nãy bị ngất đi cộng thêm khá mệt mỏi nên nhất thời quên mất thôi, đừng lo…

-Thật sao?

Kaito khe khẽ gật đầu, cậu hiểu tình thế hiện tại, tốt nhất không nên tạo thêm áp lực cho mọi người nữa. Chuyện của mình cậu sẽ tự giải quyết, nhưng cũng có thể như cậu đã nói, vì mệt mỏi mà quên mất thì sao?




Ánh đèn tràn ngập mông lung, hư hư ảo ảo, bóng dáng ai đó khẽ nép sau vách tường, lẳng lặng quan sát, chăm chú lắng nghe, không 1 tiếng động…

Chữ kí của ShinxRan_couple


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (2 votes)
6/4/2013, 9:47 pm
avatar
yumitruc
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 356
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : -1364
» Uy Danh Uy Danh : 48
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2002-01-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-12-05
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


giựt tem + phong bì
hay lắm chị ơi!!! Kaito bị Ver điều khiển rồi!!! chị nhớ cho nhiều nhiều cảnh romantic ShinxRan và KaixAo vào nhe ^^
P/s: fic xuyên không thưa chị ==

Chữ kí của yumitruc

9/4/2013, 6:04 pm
avatar
Yuuki Suzuki
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 259
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 555
» Uy Danh Uy Danh : 7
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-09-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-10-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Hay wa! tks ss cái chap này banhbao7

Chữ kí của Yuuki Suzuki

13/4/2013, 10:15 pm
avatar
thanh_meitantei_shinichi
.:Group Leader:.
.:Group Leader:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/u/kazuha1710

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 452
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 2146
» Uy Danh Uy Danh : 53
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-10-16
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-01-06
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


E hèm! Đầu tiên là làm thùng thư nuốt toàn bộ các tem và phong bì từ trước tới giờ! (member tham lam chính là em! It's me!) onion3 Mới vào 4rum chưa được bao lâu, bây giờ sắp thi HK zô moi fic đọc lấy kinh nghiệm viết văn của các ss iu dấu nhà mềnh thấy được fic này, em đọc một lèo mấy ngày, chẳng hỉu sao đọc fic của các "bậc bô lão" nhà ta làm e mất tự tin khi đi thi quá vì fic này thôi mà cũng đã......... TRÊN CẢ TOẸT ZỜI, KHÔNG TỪ NGỮ NÀO TẢ NỔI, làm e sợ thi rớt, văn phong e chưa bằng ss(điều đó đương nhiên!) leaf7
Bây giờ nhờ đọc fic mà e bít ngôi nhà chung này nhìu người tài thế, tất cả cũng nhờ bác G.A đào tạo nhân tài qua các nhân vật dễ thương trong manga DC. Qua quá trình đọc e thấy ss viết rất trôi chảy, khơi dậy cảm hứng vít fic của e nhưng e chẳng thể có bộ não như ss Spum đc. Chắc đầu óc ss hay đc ở trong giấc mơ nên trí tưởng tượng bay xa vút mấy ngàn mây rồi, tuyệt lắm. cuteonion2 Fic của ss e toàn đọc vào buổi tối gần lúc đi ngủ cũng thấy sợ lắm, hồi hộp quá trời. Đọc đoạn mở đầu thấy hay hay lắm rồi, đọc mấy chap đầu cực kì lôi cuốn, hấp dẫn. yoyo6 Nhất là mấy đoạn về ShinRan, làm e mún khóc lắm luôn, e dễ xúc động lắm. Fic của ss làm em yêu quí nhân vật Kaito Kid hơn gấp nhìu nhìu lần nhưng bù lại e cũng ngày càng không thích nhân vật có tên Ai Haibara trong fic kể cả truyện của bác G.A. Nghe ss miêu tả mấy đoạn phong cảnh làm e tưởng tượng ra ngay lun, lời văn rất thật. Nhiều đoạn máu me có hơi ghê ghê + với tài vít fic của ss mà có đêm e gặp ác mộng thật rồi đó, đọc rất êm đềm có lúc dâng trào, đọc mà như ở trong đó lun, các mô tiết phải nói là... yoyo14 chắc tâm hồn manga của ss bùng cháy dữ dội lắm òi. banhbao12 Về sau có nhiều khúc e không hỉu cho lắm nhưng vẫn đọc vì dứt ra hông nổi, giống như D.C vậy, mà e cảm thấy đọc fic nào cũng thích cách xưng hô cậu tớ hơn vì nghe thân mật dễ thương, cách xưng anh em thấy hơi "sên sến" và tôi với cô nghe quá lạnh lùng. Tất tần tật những gì e nói đó là cảm nhận của em, có gì ss hổng thích bỏ lỗi cho e. Có câu nhìu người hay nói là: dài, dai, dở mà fic của ss cũng dài nhưng không hề chán, nói thế không hoàn toàn vì nó không hấp dẫn như hồi đầu mấy nên mún ss Spum lôi hết ra từ ngữ bay bướm để vít cho hay. Hic, mấy năm trước 4rum mình rất đông zui mà bi giờ member một đi không trở lại hết cả, e cũng thí pùn pùn, chỉ sợ ss nản mà không vít nữa thôi, phải gắt gao đòi nợ trước khi ss cũng biệt tăm biệt tích mới đc, fic phải end em mới chịu. Theo e thấy thì ss cũng có thể làm 2 cái end, cái SE và cái HE, vậy cũng hay, tùy ss thôi. Mà trong lúc viết có nhiều từ viết sai và ss nên cho thêm cảnh ở thế giới của Ran để nắm tình hình, còn bố mẹ, bạn bè của Ran như thế nào. Bữa nèo e wa Nhật lôi ss theo vít truyện cùng zới bác G.A, eo ơi chắc hay lém nhưng bất đồng ngôn ngữ đọc hổng đc, mà cái nì trong giấc mơ bay giữa trời cao thui nhoa ss, mơ ước của e đóa, cắp đc ss theo e cắp từ lâu òi, cho cả nhà mềnh đi lun cho zui đó chớ! Mà trong fic có mấy cái nhạc bùn bùng theo hoàn cảnh chắc hay dữ lém, ra thành phim toẹt zới khỏi chê lủn banhbao9 banhbao15 Xem ra "xì tóp" tại đây rồi, comt nãy giờ nhìu quá mỏi tay. cuteonion3 Trình độ viết fic e chưa tới đâu mà e đã thành nhà phê bình fic òi, hehe. onion14 CHỜ CHAP MỚI TRONG THỜI GIAN CÀNG SỚM CÀNG TỐT, MONG SS VẪN GIỮ VỮNG TỐC ĐỘ, CÒN CÓ EM ĐỌC NÈ. leaf19 MONG CÁI END SẼ XUẤT HIỆN TRƯỚC KHI AU: SPUM MỘT ĐI KHÔNG TRỞ LẠI VÀ BIỆT TĂM BIỆT TÍCH DƯỚI ĐỐNG SÁCH VỞ! onion17 TỪ GIỜ PHẢI ĐÒI NỢ LIÊN TỤC, NHỚ NHANH NHANH LÊN SS ƠI! cuteonion1 . Câu nói không thể thiếu: Đọc fic lấy chữ thanks làm đầu(thaks ss tay phồng rộp rồi nè!). Em zọt quá fic Lùn-chan đây, có fic mới e trở lại. Hehe! leaf18 Iu nàng Spum dịu hiền nhìu leaf2 Ủng hộ fic tới cùng banhbao18

Chữ kí của thanh_meitantei_shinichi


My Couple In D.C




Và hiện giờ đang bị Pấn couple MingEn ^^


14/4/2013, 5:14 pm
avatar
kun
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 83
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 285
» Uy Danh Uy Danh : 1
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2002-01-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-01-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


đống kiến thức là đủ rồi. đống sách vở thì chắc Authur đuối sức rồi drop fic này luôn banhbao7 banhbao7

Chữ kí của kun

14/4/2013, 6:26 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


@thanh: ss cảm ơn em rất nhiều *cúi đầu*, đọc bài cmt của em mà cái mũi nó dài ra cả tấc ấy chứ vì so sánh ta với các bô lão thứ thiệt của MCF thiệt là vinh quang a~!!!=]]~ Câu chuyện này còn nhìu lỗ hổng và tình tiết khá mờ nhưng đc em cảm nhận như vậy ta cảm thấy rất zui!!^o^~ Ta chắc chắn sẽ cố gắng end mà, ko bỏ drop đâu vì fic này là fic đầu tiên của ta, chắc là sẽ end ngay trong hè này a~*cười* Mong em tiếp tục ủng hộ nha!!~
@All: Tks mn vẫn ủng hộ cái fic dài thòng lòng này của ta a~*chấm nc mắt*

Chữ kí của ShinxRan_couple

14/4/2013, 6:43 pm
avatar
T.Haibara Ai
.:Active Member:.
.:Active Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 419
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1513
» Uy Danh Uy Danh : 14
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-11-22
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-02-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


e công nhận là dài nhất quả đất lun ,e đọc mỏi cả mắt nhưng mà nó hay lém ạ , mong là ss ra chap mới nữa hehe

Chữ kí của T.Haibara Ai

16/4/2013, 2:14 pm
avatar
Yuuki Suzuki
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 259
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 555
» Uy Danh Uy Danh : 7
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-09-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-10-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Kiểu j cũng phả phục các bảo mẫu của MCF thôi banhbao7

Chữ kí của Yuuki Suzuki

11/5/2013, 11:09 am
avatar
NhoxNgoc
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 79
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 364
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-09-26
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-05-11
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


seo tham wa zay hok pit banhbao10

Chữ kí của NhoxNgoc

3/7/2013, 11:36 am
avatar
hoang minh
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 8
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 17
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-12-26
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-04-30
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


kho than chi ran wa .yoyo30 chi ran ma lam sao thi anh shin de chung em day yoyo21 

Chữ kí của hoang minh

15/9/2013, 4:38 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Post cho hết!!>.<~

-----------------------

Part 2

Mưa rơi trên nền đất vang lên những âm thanh cộp cộp chói tai, mặt đất lạnh lẽo phủ một tầng hơi nước, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng trong cơn mưa lại dị thường rõ ràng.


Trong màn mưa, phảng phất bóng hình người con gái với sắc áo trắng thuần giờ ô uế bởi bùn đất và máu tươi, đôi cánh cánh rủ xuống không còn vẻ thuần khiết thánh thiện như ngày xưa chỉ còn tang thương cùng vấy đục.


Cô gái ngồi bên thân xác của một chàng trai, vết máu loang lổ không thể nhìn rõ khuôn mặt chỉ thấy đôi mắt người đó nhắm nghiền, trên mặt từng giọt nước mưa trong suốt hòa cùng dòng máu ấm nóng chảy xuống, đẹp đẽ dị thường.


Ánh kim loại lóe lên, chói lọi giữa màn đêm tĩnh mịch, thanh kiếm từng tượng trưng cho sự thánh khiết giờ đây trở thành 1 thứ vũ khí giết người lợi hại nhất. Vang lên trong không trung, thanh âm vật nhọn đâm vào da thịt, tiếng gào thét thê lương hòa cùng một đợt sấm sét xé tan trời, thanh kiếm vấy máu một lần nữa, máu của thiên thần lẫn ác quỷ, đều mang một màu đỏ tươi chói lọi…


Thanh kiếm nằm yên trên ngực cô gái trẻ, ánh mắt cô khó tin nhìn vào người trước mặt, khuôn mặt kia nhạt nhòa trong làn mưa kia vô cùng quen thuộc thế nhưng ánh mắt sắc bén lại sâu thẳm thuộc về lòng đại dương kia lại chuyển sang sắc đỏ khát máu…nụ cười này, vẻ mặt này…là cậu thật sao?


…Shinichi…

.

.

.

.

.

-K-Không!! Không thể nào…_Ran thì thào, cơn ác mộng này từ ngày đó chưa từng rời xa cô, cơn ác mộng về con người mà cô yêu thương nhất lại trở thành ác quỷ.


Cảm nhận được ai đó đang quan sát mình, cô cố mở mắt ra, giữa không gian tối tăm mờ mịt, hình ảnh người nào đó dần hiện lên, mái tóc đen phất phơ trong gió, đôi mắt mang sắc xanh của đại dương, vẻ đẹp khiến con người ta muốn đắm chìm mãi mãi…


Thế nhưng…trong đôi mắt kia là một màu lạnh lẽo, u ám, gương mặt kia không mang theo một tia cảm tình, như một con rối vô tình vô cảm, hệt như…người trong giấc mộng kia…


-Shin-Shinichi?_Ran mấp mái môi khẽ gọi, đưa tay lên muốn chạm vào khuôn mặt người trước mắt thế nhưng cô kinh ngạc phát hiện bản thân mình đang bị cậu kiềm chặt ngay cả một ngón tay cũng không thể động đậy được.


-Shinichi?_Cô trừng lớn đôi mắt, cố gắng muốn tìm kiếm một tia cảm xúc nào đó trên gương mặt người kia.


Người trước mắt đột nhiên mỉm cười, đôi mắt trong veo màu đại dương trở nên đục ngầu, dần chuyển sang sắc đỏ tươi của máu, tàn khốc và lạnh lùng. Chiếc răng nanh từ từ hé lộ ra khỏi miệng, vẻ mặt tràn đầy khát vọng, cậu hướng vào tai cô, khẽ thì thầm.


-Cậu làm gì vậy?_Ran hoảng sợ bật thốt lên.


-Đang làm gì? Dĩ nhiên là làm chuyện phải làm, tôi chỉ là…_Cậu đưa tay nâng cằm cô lên, vẻ mặt cợt nhã dùng lưỡi liếm nhẹ vào cần cổ trắng ngần của cô. –Cần thứ nóng ấm đang chảy trong người của cô thôi!


Nói rồi dùng răng nanh cọ xát, từng cái va chạm kia khiến Ran không nhịn được run lên, khó khăn mở miệng.


-Cậu đang nói gì vậy? Shinichi, đừng đùa nữa!_Cô ra sức vũng vẫy, Shinichi chỉ đang đùa thôi, đúng, đang đùa, cậu chẳng phải thích nhất là trêu cô sao.


-Đùa?_Cậu cười khẩy. –Tôi bây giờ, mới là thật sự!_Đưa tay mơn trớn làn da mịn màng, cậu khẽ nói. –Cô thật ngu ngốc, giá trị lợi dụng duy nhất của cô chỉ có dòng máu này, mất nó, cô chỉ là thứ phế thải.


Chiếc răng nanh sắc bén từ từ chạm vào làn da, cảm giác tê rần từ từ chuyển sang nhức nhối, dòng máu đỏ tươi tràn ra như những cánh hoa đẹp đến mê người.

.

.

.

.

.

Ran bật người dậy, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán, hơi thở dồn dập chứng minh sự sợ hãi đến tột cùng của chủ nhân nó. Nhìn lại xung quanh, vẫn là căn phòng tối om, Shinichi ở bên cạnh cô dựa vào tường say ngủ, Aoko dựa vào vai Kaito cũng ngủ say…


Có nghĩa là, thứ mà cô trải qua chỉ là cơn ác mộng, phải, cô đã mơ 2 cơn ác mộng trong một giấc ngủ.


Tỉnh rồi…lần này thật sự tỉnh rồi…Không còn là mơ nữa, thực sự…


Đưa tay xoa nhẹ vầng trán, cô thở phào, lắng nghe trong không gian im lìm tiếng trái tim mình vẫn còn đang run lên sợ hãi.


Đúng là bị tên kia ám ảnh rồi, Shinichi tuyệt đối sẽ không đối với mình như vậy!


Ran mỉm cười, xoay người nhìn kẻ đang ngủ say bên cạnh, gương mặt vẫn mang theo phần sắc bén, tinh tế nhưng trong giấc ngủ lại thể hiện ra chút vẻ hồn nhiên của trẻ con, cô cười trừ, sao cô lại có thể nghĩ người này sẽ biến thành tên ác quỷ.


Lại xoay người, dựa vào bên người Shinichi, Ran một lần nữa chìm vào giấc ngủ…


Trong bóng đêm mịt mờ, một đôi mắt khẽ mở ra, mỉm cười, đầy quỷ dị.



--------------------------



Nhóm bốn người bọn họ đã lạc trong căn phòng này mấy tiếng đồng hồ, thế nhưng một cánh cửa để ra ngoài cũng không tìm được. Nơi này dường như là một mê cung không lối thoát, có đi đến đâu rồi cũng sẽ quay về vạch xuất phát. Thứ có vẻ có ý nghĩ nhất ở đây là những bức tranh điêu khắc kì lạ cùng những cổ văn tự khó hiểu được khắc trên vách tường.


Trên đó khắc một hình ngôi sao bảy cánh bị lõm vào, xung quanh là những hình thù kì quái, nếu nhìn kĩ có thể thấy được đó là những hình người, chính xác hơn là 3 người. Trong đó có một hình người phía sau có mang theo đôi cánh. Tiếp theo đó là một dãy cổ văn được viết từ thời cổ đại xa xưa nào đó mà hiện nay người ta không thể hiểu nổi.


Họ đã đi vòng quanh hơn mấy chục lần cũng đã đánh dấu lại bằng cách ghi nhớ hình ảnh bức phù điêu kia nhưng có đi như thế nào đi nữa cũng sẽ lại bắt gặp bức phù điêu đó.


Kaito một bên thở dài nhìn tấm phù điêu cuc-kì-quen-mắt kia rồi dựa sát mép tường mà ngồi xuống, thở dài thở ngắn.


-Ai ai, không được rồi, nếu cứ ở trong này không ngộp chết thì cũng buồn mà chết!!


Aoko ở bên cạnh đưa chận đạp vào cậu một cái, có vẻ tức giận nói.


-Cậu thôi đi, ở trong đây 6 tiếng mà cậu đã nói từ chết ít nhất là 30 lần rồi đấy, cậu muốn chết lắm phải không?


-Ai nha, tớ chỉ muốn đùa cho vui thôi mà, tớ cũng không muốn chết đâu, tớ còn phải…_Kaito chợt sáp tới ghé vào tai Aoko thì thầm. –Chịu trách nhiệm với cậu!


Nói rồi đưa tay lùa mái tóc của cô, lộ ra phần cổ trắng ngần cùng một vết xăm màu đỏ tươi xinh đẹp, đó chính là ấn kí của tộc Vampire dành cho bạn đời của mình, ấn kí thể hiện lời thề cả đời gắn kết bên nhau và chỉ mất đi khi người tạo ra ấn kí đó không còn.


Aoko ngượng đỏ cả mặt một phát đem cái tên cà rởn kia đạp thẳng vào bên tường rồi rớt luôn xuống đất, không thương tiếc mà cho thêm vài cái đập nữa. Shinichi ở bên cạnh mỉm cười, Kaito và Aoko đã kể cho cậu nghe chuyện xảy ra sau khi bị bắt đi nhưng về chuyện Kaito chính là anh trai của cậu thì cậu hoàn toàn không biết, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn…


-Đùng đùa nữa! Các cậu giữ sức lực để tìm lối ra có lẽ tốt hơn đó!!_Shinichi bắt đầu ra tay cứu giúp cho cái tên không biết điều còn đang chịu tội nằm dưới đất.


Quả nhiên, lời nói có chút hữu dụng, Aoko đã ngừng tay nhưng có lẽ cậu “vô ý” can thiệp hơi muộn nên người nằm dưới đất kia đã thê thảm không ai bằng. Kaito đưa mắt liếc Shinichi một cái, cậu ngoảnh mặt nhún vai ra vẻ tôi là người vô tội.


Nhưng lách cách một tiếng, một mảnh phù điêu do bị cú va chạm vừa rồi của Kaito mà rơi xuống, nằm chênh vênh giữa mặt đất, 4 người 8 mắt nhìn nhau, Kaito cố gắng ghép lại vị trí cũ nhưng thế nào cũng không xong đành giấu luôn vào túi, vừa cười vừa gãi đầu nhìn 3 người còn lại ý bào không sao, không sao đâu.


Shinichi ngoảnh đầu lại nhìn Ran, thấy vẻ mặt cô hơi xanh xao, có vẻ hoàng hốt.


-Cậu không sao chứ?_Shinichi một bên nói, một bên đưa tay muốn chạm vào cô.


Ran vô thức tránh né, cười xòa.


-Tớ không sao!


Bàn tay Shinichi dừng giữa không trung, một lúc lâu mới rụt lại.


Cả 4 người lại đi theo lối đi nhỏ hẹp duy nhất ở nơi này, con đường này họ đã đi qua không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn không thu được kết quả gì. Nhìn quanh, vẫn những bức phù điêu quái dị, vẫn những cổ văn kì lạ khó hiểu cứ lặp đi lặp lại không ngừng. Lại đi lại đi, lại quay về vị trí cũ, cuối cùng mọi người không chịu được nữa mà ngồi xuống nghĩ ngơi.


Shinichi nhìn quanh thăm dò nhưng tất cả vẫn chỉ là một mảnh tối ôm được chiếu sáng bởi ánh đèn nhỏ bé, bức phù điêu vẫn uy nghiêm ở trên bức tường, hoàn hảo tuyệt đẹp.


Hoàn hảo…tuyệt đẹp…


Khoan đã, Shinichi tự nhủ thầm xoay người tìm kiếm gì đó trên tấm phù điêu, Kaito thấy là lạ liền đến hỏi.


-Cậu sao vậy. Shinichi?


-Kaito! Mảnh phù điêu vừa rồi cậu vẫn còn giữ chứ!!_Shinichi hỏi.


-Còn!_Kaito lấy mảnh phù điêu bị vỡ từ trong túi quần ra rồi nhìn bức phù điêu trước mắt sau đó chợt hoảng hốt, bức phù điêu đáng lẽ phải bị trống một chỗ giờ lại lành lặn không tì vết.


-Đ-Đây là chuyện gì?_Kaito vội hỏi. –Sao lại như thế?


Shinichi trầm ngâm một lát, đôi mày nhíu chặt, bỗng Aoko một bên thốt lên.


-C-Có khi nào là ma làm không?_Nói rồi lui lui về phía sau nhìn bốn phía kéo kéo lấy tay.


Kaito quăng cho cô một cái liếc mắt


-Ma nào ở đây, chúng tôi còn hơn cả ma một bậc đấy, cậu có sợ không?_Kaito vừa nói vừa kéo hai mắt xệ xuống vừa thè lưỡi ra.


Và tất nhiên, đổi lại là một cái tát không khoan nhượng.


-Đùng có lặp đi lặp lại mấy cái trò đó nữa!_Aoko một bên liếc xéo cậu.


Lặp đi lặp lại…


Khoan đã!


Tia sáng chợt lóe ngang qua đầu Shinichi, cậu đến bên bức tường, dò xét bức phù điêu được chạm khắc tinh xảo, những hình ảnh mờ nhạt trùng lập vào nhau nhưng không phải là nối tiếp từ hình này với hình khác mà được lặp đi lặp lại duy nhất chỉ một hình.


-Tớ hiểu rồi!!_Cậu reo lên.


3 người còn lại lập tức quăng sự chú ý vào trên người cậu, vội vàng hỏi.


-Cậu tìm ra cái gì sao?


Shinichi gật đầu trả lời.


-Chúng ta hoàn toàn đều đã bị lừa, chúng ta vẫn đang tiến về phía trước chứ không quanh quẩn ở một nơi.


Ran nhíu mày, tựa hồ vẫn chưa hiểu rõ.


-Nhưng chúng ta đã đi ở nơi này suốt mấy tiếng đồng hồ chẳng phải vẫn trở lại chỗ cũ là bức phù điêu này sao?


Kaito một bên cũng chợt hô lên.


-Tớ cũng hiểu rồi!!


-Cậu thì hiểu cái gì?_Aoko hỏi.


-Như Shinichi nói, chúng ta vẫn đang tiến về phía trước, bằng chứng là mảnh phù điêu do tớ làm vỡ lúc này, cậu nhìn xem!_Kaito đưa mảnh phù điêu vào chỗ mà đáng lẽ ra nó phải bị trống. –Nơi này vẫn lành lặn đúng không?


-Ý cậu là…


-Những bức phù điêu ở đây được khắc hoàn toàn giống hệt nhau khiến người ta bị ảo giác như bản thân chỉ đang đi vòng quanh ở một chỗ nhưng thực chất chúng ta vẫn đang tiền về phái trước, có đúng không Shinichi?_Cậu mỉm cười nhìn về phía người cũng đang treo một nụ cười kiêu hãnh bên môi.


-Chính xác!_Shinichi trả lời. –Kẻ bày ra nơi này có lẽ muốn chúng ta bị bối rối mà cạn kiệt sức lực!!


-Vậy nếu cứ đi tiếp thì sẽ tìm được lối ra sao?_Ran lên tiếng.


-Có lẽ, dù sao cũng phải thử!


Nói rồi mọi người lại cùng nhau đi nhưng không còn hoang mang như lúc trước nữa.

.

.

.

.

.

Shiho men theo những con đường vằng vẻ trong lâu đài, thật cẩn thận để người khác không phát giác mình mà tìm đến một căn phòng nhỏ, lấy ra chiếc vòng đeo cổ được khắc nên kí hiệu của dòng họ Miyano, niệm thần chú.


Ánh sáng lấp lánh tỏa ra, dẫn đường cho những con người lạc lối…

Chữ kí của ShinxRan_couple

15/9/2013, 8:21 pm
avatar
LovelyChildren245
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 7
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 7
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-05-24
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-09-08
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


hay kinh lun Very Happy 

Chữ kí của LovelyChildren245

19/9/2013, 1:23 pm
avatar
Sherry lemon
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 5
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 7
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-09-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-02-24
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Hay quá cô ơi leaf10 leaf10 leaf10 
Nhanh có chap tiếp nhé leaf4

Chữ kí của Sherry lemon

22/9/2013, 1:31 pm
avatar
shashori
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 34
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 58
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-06-07
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-09-18
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


bao h ms có chap tiếp z chị

Chữ kí của shashori

15/10/2013, 12:18 pm
avatar
bachhong128
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2002-08-12
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-10-14
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Hay dãman =) Viết tiếp đi c! Đang hay mà Mad

Chữ kí của bachhong128

27/11/2013, 8:20 pm
avatar
tui yeu shin vs ran
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 2
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 2
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-08-23
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-11-14
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


mau ra chap moi di

Chữ kí của tui yeu shin vs ran

29/11/2013, 10:59 pm
avatar
thutrang2108
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 55
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 89
» Uy Danh Uy Danh : 3
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-08-21
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-10-10
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Hay qá chị ơi leaf2 leaf2 leaf2 
Em mog chap ms của chị banhbao18 banhbao18 

Chữ kí của thutrang2108

30/12/2013, 1:18 pm
avatar
Yuki_Shinran
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 4
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 64
» Uy Danh Uy Danh : 2
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2003-11-24
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-12-30
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Cái này bên KSV cx có í . Nhưng không sao đâu . Ra chap ms lẹ nha ^^

Chữ kí của Yuki_Shinran

25/6/2014, 4:44 pm
avatar
aoko_sarang
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1998-05-24
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2014-06-25
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Có chap mới chưa bạn?

Chữ kí của aoko_sarang

Sponsored content

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love



Chữ kí của Sponsored content



Trả lời nhanh
Page 10 of 11Go to page : Previous  1, 2, 3 ... , 9, 10, 11  Next