HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in


|

[LongFic] Vampire's Love

View previous topic View next topic Go down
Go to page : Previous  1, 2, 3 ... 8, 9, 10, 11  Next
1/9/2012, 4:45 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


hơ hơ, pà kon tha tội cho ta, dạo này ta hơi bận+bệnh lười tái phát nên ta đã thực thi chủ nghĩa "Quẳng fic qua đi mà zui sống" onion2 Cơ mà bây giờ ko zui nổi rồi onion6
Cho ta hẹn vài bữa nữa, hạn chót là thứ 2 ta sẽ tung lun 2 chap 1 lượt để đền bù khoảng thời gian ta yên nghỉ cùng những giấc mơ ngột ngạt kia!!! onion4 onion4
Mà dạo này ta đang bị rối loạn thần kinh vì chuyện tình củm tình kiết nên những chap tiếp theo ko đảm bảo độ bình thường nhé!! onion11 onion11
Dài dòng hùi bị chọi dép vô mặt, thôi ta thăng đây!! cuteonion4 cuteonion4
@Đại tỷ: Muội bị chém wen rồi nên hok sợ bị lên thớt đâu tỷ ạ!! onion14 Tỷ cho muội gia hạn vài bữa nữa nghen!! onion10

Chữ kí của ShinxRan_couple

1/9/2012, 5:35 pm
avatar
Ran-Chan
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
http://angel-ran-city.forumvi.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 75
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 289
» Uy Danh Uy Danh : 14
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-11-12
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-30
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


@Thập Tam: này thì tạm tha, vì thứ Hai là ngày đặc biệt của muội đúng hok? banhbao12

Chữ kí của Ran-Chan

1/9/2012, 5:52 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


@Đại tỷ: Đúng ạ, vì vậy thứ 2 muội tung hàng hết 1 lượt!!^^

Chữ kí của ShinxRan_couple

1/9/2012, 7:11 pm
avatar
Ran-Chan
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
http://angel-ran-city.forumvi.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 75
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 289
» Uy Danh Uy Danh : 14
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-11-12
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-30
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


OK, vậy tỷ sẽ đi chuẩn bị 1 bức Fan art vs 1 oneshort vào ngày hôm đó cho Lão Thập Tam iu quý của tỷ! banhbao12 Cơ mà chẳng bít Lão Thất (Đác uyn) có chuẩn bị cho bạn mình hok nhỉ? banhbao11

Chữ kí của Ran-Chan

2/9/2012, 7:41 am
avatar
liperdo
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
https://www.facebook.com/ngobaotram

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 28
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 75
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-03-06
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-06-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Ha...ha.... Very Happy Ta đợi lâu lắm rồi, thứ 2 sẽ có chap mới!

Chữ kí của liperdo

2/9/2012, 1:23 pm
avatar
Ran-Chan
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
http://angel-ran-city.forumvi.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 75
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 289
» Uy Danh Uy Danh : 14
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-11-12
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-30
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Mong đêm thứ 2 quá đi! Thập Tam nhớ post chap mới đó nha! banhbao12
Tỷ ủng hộ! yoyo1

Chữ kí của Ran-Chan

2/9/2012, 8:11 pm
avatar
lanana
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 182
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1596
» Uy Danh Uy Danh : 5
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-02-27
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Sao fic này lâu lắm không ra chap mới vậy,chờ dài cổ yoyo21
Code:
Ngũ à,ss có đùa em chút xíu thui mà sao không nhận ra ss chứ,những người khác hầu như nhận ra hết mà  :yoyo10:  :yoyo10:  :yoyo10:
Bát

Chữ kí của lanana


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
3/9/2012, 9:24 am
avatar
Phù Thủy Sakuraku
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 13
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 58
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-01-12
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-08-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Thứ 2 rồi , nhanh ra chap mới đi chứ ss , mong đợi tới ngày hôm nay để đọc chap của ss onion15

Chữ kí của Phù Thủy Sakuraku

3/9/2012, 12:19 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Tình hình là đã trốn nợ dài hạn nên hum nay ta post bù, cái này là 2 part đấy nhé bà kon đừng tưởng ta post 1 chap mà nói ta ăn gian à!!T^T

------------------------------------------------

Chap 24:Khu rừng Shiorikiri

Sau buổi trò chuyện với chồng mình là công tước Mori, bà Eri đến phòng Ran, mục đích là để xem đứa con gái của bà có được ngon giấc không, nhưng bên trong căn phòng không có sự có mặt của Ran và 1 linh cảm bất an chợt ào đến. Bà xuống lầu và tìm khắp nơi trong khuôn viên của lâu đài nhưng vẫn không thấy Ran đâu.

-Rei!!_Bà Eri gọi.

Từ trong lâu đài, cô hầu gái Rei bước ra 1 cách nhanh chóng với vẻ kính cẩn.

-Thưa phu nhân, có chuyện gì ạ?

-Cô có thấy tiểu thư đâu không?

-Dạ, lúc nãy con thấy tiểu thư đứng bên ngoài phòng của công tước và phu nhân 1 lúc thì chạy đi, con cứ tưởng tiểu thư ra ngoài vườn, vậy...

Khoảng dừng của cô hầu gái càng làm sự lo lắng trong bà Eri tăng lên gấp bội, nhìn theo hướng của cánh cổng phủ 1 màn đêm đen kịt, bà bất chợt bật khóc, phải chăng bà đang lo lắng cho đứa con gái mình yêu thương hay lo cho 1 điều gì đó khủng khiếp hơn sắp xảy ra? Khi 3 con người đó cùng đối mặt nhau thì liệu...quá khứ có mãi được ngủ yên hay sẽ tỉnh giấc và mang theo những phận người chìm sâu vào tăm tối.

-Eri!! Eri!!_Tiếng ông Mori vang lên.

-Anh à, anh à!!_Bà Eri lên tiếng trong sự đứt quãng.

Nhìn gương mặt thất thần và những giọt nước mắt đang lăn trên khuôn mặt bà, ông Mori lo lắng hỏi.

-Có chuyện gì vậy?

Bà Eri nắm lấy vạt áo chồng mình bằng đôi bàn tay run run, gương mặt hiện lên đầy vẻ lo lắng và sợ hãi.

-Ran...em sợ...nó đã nghe được cuộc trò chuyện của chúng ta và..._Bà Eri im lăng, hướng đôi mắt về phía con đường xa xăm mờ mịịt.

Ông Mori nhìn theo hướng ánh mắt của bà Eri và nỗi bất an cũng dâng trào, ông hét to.

-Người đâu, mau lập tức men theo con đường đến khu rừng Shiorikiri tìm tiểu thư ngay lập tức.

Tiếp đó là 1 đoàn người nhanh chóng chạy ra khỏi lâu đài và đi theo con đường tối tăm trước mắt.

-Anh à, liệu...có kịp không?_Bà Eri hỏi.

Ông Mori im lặng 1 lúc rồi thở dài.

-Có lẽ chúng ta phải trông chờ vào vận may thôi em ạ! Nếu như không thể ngăn cản được sự an bày của số mệnh thì hy vọng...câu chuyện của 2000 năm trước sẽ kết thúc tại đây...bằng 1 kết thúc tốt đẹp...

Gió đêm rít lên liên hồi...

Xoáy vào lòng người những nỗi sợ vô hình
Những ánh mắt nhìn về 1 hướng xa xăm nào đó tràn đầy nỗi bi ai...
Liệu tiếp nối 1 bi kịch, có phải là 1 bi kịch khác hay không?

--------------------------------------




Giữa màn đêm đen đặc tưởng chừng như là vô tận chợt lóe lên những tia sáng nhạt nhòa, mờ mờ ảo áo. Bóng hình người con gái ấy hiện ra, mái tóc đen dài buông thả theo gió, đôi mắt tím long lanh, nụ cười thuần khiết nhưng chứa đựng nỗi bi thương.

-R...Ran? Ran?_Shinichi khẽ gọi trong sự ngạc nhiên tột cùng.

Cô khẽ mỉm cười đáp lại.

-S...Sao cậu lại ở đây?

Ran vẫn cười, cô bất chợt đưa tay về phía Shinichi.

-Em đi tìm anh_Giọng cô nhẹ nhàng vang lên. -Đi với em nhé!!

-Đi? Đi đâu?

-Đến 1 nơi không còn đau khổ, đến 1 nơi chỉ có ánh sáng và hạnh phúc...Nơi mà...chỉ có anh và em.

Ran tiến gần phía Shinichi hơn, bất giác cậu ngửi được 1 mùi hương dễ chịu nhưng nó lại khiến cho đầu óc của cậu trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì.

Ran tiến gần hơn, cô vẫn mỉm cười, bàn tay của cô giờ đã chìa ra trước mặt cậu.

-Nắm lấy tay em và nơi chúng ta đến sẽ là thiên đường.

Đôi mắt màu đại dương sâu thẳm kia bỗng trở nên trống rỗng, trong đôi mắt ánh không hiện diện bất cứ thứ gì ngoài hình ảnh của cô gái ấy. Đầu óc cậu...đã ngưng hoạt động mất rồi... Trong vô thức, cậu đưa cánh tay về phía trước.

-Shinichi, kh...không được_Tiếng Shiho vang lên.

Shiho vấn là 1 phù thuỷ đầy quyền năng và trong cô hiện giờ cũng không có những thứ như yêu và hận nên cô có thể thấy được mọi thứ đang diễn ra lúc ra. Trước mắt vẫn là 1 khoảng trời đen tối mịt đầy sương ảo, xung quanh là những thân cây đang chuyển động, và Ran mà Shinichi thấy được chỉ là 1 ma cây với thân gốc xù xì và 2 hốc mắt đen ngòm.

Shiho cố gắng hét to nhưng hình như Shinichi cũng không nghe
thấy được gì, suy nghĩ 1 lúc cũng chỉ còn cách phá huỷ ma cây đó. Cô nhắm mắt lại, đưa 2 tay ra trước ngực và đọc thần chú, và những tia sáng lấp lánh màu bạc dần xuất hiện. Nhưng trong lúc chăm chú đọc thần chú cô không biết rằng phía sau mình 1 bóng đen đang tiến đến gần...

"Soạt"

-Chuyện gì vậy?_Shiho hoảng hốt khi nhận ra rằng 1 sợi dây bằng gỗ đang quấn chặt lấy mình, 2 tay cô bị giữ chặt nên không thể thi triển phép thuật được nữa.

Sợi dây kéo Shiho ra phía sau và va mạnh vào thân cây.

-Shinichi, tỉnh lại đi, đó không phải là Ran, cậu mà cứ tiếp tục thế này sẽ bị chúng hút đi linh hồn đó. SHINICHI!!!!!!!

Tiếng gào thét của Shiho bị cả rừng cây nuốt chửng, Shinichi giờ đây đã chẳng thể nghe thấy được điều gì nữa rồi...
Bàn tay cậu chạm vào bàn tay trước mắt, 1 cảm giác lạnh toát chạy dọc theo sống lưng của cậu, cả cơ thể cậu dường như đông cứng. Cậu cảm thấy mình đang được bay lên, bay lên 1 khoảng không trắng xóa cùng với cô gái mà mình yêu thương...1 nơi tràn đầy ánh sáng và hạnh phúc...1 nơi chỉ có tiếng cười mà không có nước mắt...

Nhưng...nơi có sự hạnh phúc ấy...nơi trong giấc mơ của cậu...chỉ có thể là Thiên Đàng...
Sợi dây trói Shiho bỗng biến mất, lũ ma cây cũng trở lại là những gốc cây bình thường, phải chăng chúng đã có được thứ mà mình muốn? Trước mắt Shiho, Shinichi ngã khụy xuống nền đất lạnh, mặt tái đi và cả thân lạnh như băng.

-Shinichi!!_Shiho chạy đến và đỡ Shinichi dậy nhưng trong 1 khoảnh khắc nào đó, trái tim cô bất chợt lệch mất 1 nhịp khi cô nhận ra rằng...Shinichi đã không còn thở nữa...
.
.
.
.
.
.
.
-Ha ha ha_Tiếng cười sáng khoái vang lên trong căn phòng tràn ngập bóng tối, tên lãnh chúa ngồi chễm chệ trên chiếc ghế màu đỏ thẫm và vui vẻ nốc hết 1 cốc máu.

Phía sau tấm rèm, Vermouth xuất hiện, bà ta đứng dựa vào thành tường, 2 tay khoanh trước ngực và trên môi vẫn là nụ cười kiêu hãnh như ngày nào.

-Trên đời này có chuyện làm ngài vui thế sao?

Gin vẫn cười và liếc mắt nhìn vào tấm gương 7 cánh- 1 phiên bản của chiếc gương hình ngôi sao 7 cánh thần thoại trước mặt mình mà không nói lời nào nhưng bao nhiêu đó thôi cũng đủ để Vermouth mình phải làm gì. Trong tấm gương là toàn bộ sự việc đã diễn ra với Shinichi và Shiho như vậy có thể biết rằng Gin đã theo dõi họ từ rất lâu và tất nhiên là hắn cũng đã biết chuyện Shinichi đã chết.

-Chậc...Thật không ngờ, kẻ mang dòng máu Ma vương mà lại..._Vermouth cười 1 cách khinh bỉ.

-Hắn chỉ là Ma vương khi mà sức mạnh ấy thức tỉnh, còn lúc này, hắn cũng như tất cả các ma cà rồng bình thường mang 1 trái tim biết yêu thương nên chắc chắn hắn sẽ không thể thoát ra khỏi khu rừng Shiorikiri ấy.

Sau câu nói vẫn là tiếng cười thỏa mãn và tiếp tục theo dõi những hình ẩy thích thú ấy qua tấm gương. Nhưng...đôi mắt hắn dừng lại ở sự kinh hoàng tột độ, cốc thủy tinh trên tay hắn rơi xuống đất...vỡ tan...thứ chất lỏng màu đỏ đặc sệt ấy chảy dài trên nền đất. Nơi trái tim tưởng như đã chết của hắn như được hồi sinh, nó bắt đầu đập loạn nhịp. Thấy hành động kì lạ của Gin, Vermouth cũng nhìn thử vào gương xem chuyện gì đang xảy ra thì y như rằng toàn cũng không thể thoát khỏi sự ngạc nhiên, nụ cười trên môi biến mất để lại trên gương mặt tuyệt đẹp kia là 1 nỗi sợ vô hình...

Trong chiếc gương ấy, thân ảnh nhỏ bé len lỏi qua từng bụi cây rậm rạp,gương mặt hốc hác đi vì mệt mỏi, những vết trầy rướm máu trên cánh tay vì bị gai cào xước, nhưng người đó vẫn không lùi bước, vẫn tiếp tục đi về phía trước. Cái hình ảnh thân quen ấy như lục tung lại mọi kí ức, mọi quá khứ dường như đã ngủ yên trong tâm trí của tên ác quỷ ấy. Cô gái ấy- lần này không thể nhầm lẫn được nữa bới chỉ khi thật sự là người đó thì trái tim hắn mới có thể phản ứng đến như thế- Ran Mori.

Vermouth tiến lại gần, đôi môi bà ta run rẩy phát ra âm thanh 1 cách khó khăn.

-An...Angel?

Cái tên đó vang lên bên tay gin, xoáy mạnh vào trong tâm trí hắn, những kí ức buồn vui lẫn lộn, những cảm giác yêu thương ngập tràn hạnh phúc ngày nào chợt bừng tỉnh giấc nhưng càng nhớ bao nhiêu thì hắn lại càng cảm thấy thù hận bấy nhiêu, sự thù hận trong hắn bây giờ đang dang trào hơn bao giờ hết và sẵn sàng bùng phát bất cứ lúc nào. Thứ bây giờ mà hắn muốn là bóp nát kẻ thù đang ở ngay trước mặt mình ngay lập tức.

-Hừm!_Môi Gin bất chợt nhếch lên tạo 1 thành đường cong đáng sợ.

Vermouth nhíu mày khi nhận thấy nụ cười mang đầy sát khí từ Gin.

-Ngài đang nghĩ gì vậy?

-...! Ta nghĩ chúng ta nên giúp cô ta đi!!

-Giúp?

-Đúng! Giúp tìm người!!

1 câu nói ngắn gọn kết thúc bằng 1 cái cười nham hiểm và đầy bí ẩn, nhưng đó đã đủ để Vermouth biết Gin đang toan tính chuyện gì. Suốt hàng ngàn năm qua, bà luôn hắn, và cứ mãi nuôi hy vọng rằng sự thù hận trong Gin sẽ phai bớt đi phần nào vì như thế có nghĩa là tình yêu của hắn năm xưa đã có thể phai nhạt. nhưng rốt cục đó cũng chỉ là 1 mơ tưởng viễn vông vì người ta nói có yêu thì mới có hận và yêu càng nặng thì hận càng sâu. Mối hận của hắn hơn ngàn năm chưa từng nguôi bớt 1 phần nào và ngày càng tăng lên chứng tỏ tình yêu của hắn dành cho Angel chưa bao giờ là kết thúc...

Gin vẫn mỉm cười, hắn không hề để ý đến người đang ở phía sau hắn đang ôm trọn 1 nỗi buồn như thế nào, ngoắc tay ra hiệu cho Vodka bước vào. Hắn nói:

-Hãy dẹp hết tất cả đám rừng cây kia sang 1 bên và giúp cho cô gái kia đến khu rừng Shiorikiri càng nhanh càng tốt.

-Nhưng...t...tại sao ạ?_Vodka ấp úng.

-NGƯƠI KHÔNG CẦN HỎI NHIỀU, MAU ĐI LÀM ĐI!!_Hắn hét lên và quăng 1 cái ly rỗng vào mặt Vodka.

-V...Vậng!!_Vodka ôm gương mặt đang chảy máu với điệu bộ sợ hãi chạy đi.

Vermouth sau 1 hồi im lặng cũng lên tiếng, đôi mắt không còn sự quyến rũ và tự tin như ngày nào mà thay vào đó là 1 nỗi buồn xa xăm nào đó.

-Gin..._Giọng bà ta nhẹ tênh. -Có cần phải như vậy không?

Gin nhếch môi.

-Tất nhiên là cần, phải để cho cô ta được nhìn thấy xác người yêu mình lần cuối chứ!!_Nói xong hắn lại cười.
Vermouth cũng im lặng và khẽ mỉm cười- 1 nụ cười bi ai hơn bất kì lúc nào...



------------------------------------------------------------




Ran chạy theo lối mòn phía trước mắt, cô cứ chạy đi trong màn đêm tĩnh lặng, xung quanh không có gì ngoài bóng tối và sự im lặng hoặc có chăng cũng chỉ là những tiếng cú vọ đêm đêm đi tìm mồi. Cô chẳng nhìn thấy gì cả mà chỉ cảm nhận bằng xúc giác để biết rằng khắp mọi nơi đều là những ngọn cây đầy gai khiến da cô tóe máu.

Ngồi xuống 1 nơi nào đó để nghỉ chân, cô chợt cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, cơn đau ấy cứ liên tục kéo đến, 1 cảm giác tràn ngập đến trong cô, nó...bất an đến khó chịu...

Phải chăng có chuyện gì đã xảy ra?

Ý nghĩa chợt lóe lên mang theo những hình ảnh của Shinichi tràn đến và bỗng xuất hiện trong đầu cô là 1 Shinichi với đôi mắt nhắm chặt với cả thân hình đầy máu...Cô cảm thấy người mình đang run lên, cảm giác sợ hãi ùa đến, hình ảnh đó...rất thực...là tưởng tượng hay là...

Nó cứ ùa đến, tất cả những suy nghĩ đáng sợ ấy đều ùa đến và nó thúc giục cô phải tiếp tục đi, tiếp tục bước về phía trước bởi cô có cảm giác rằng nếu cô dừng lại thì cô sẽ mãi mãi không thể gặp được cậu nữa...

"Xoẹt"

1 tia sáng màu xanh đậm từ đâu bỗng xuyên qua rừng cây mà vụt đến khiến tất cả bừng sáng, tia sáng ấy như muốn dẫn lối cho cô, nó chiếu thẳng theo 1 con đường trài dài phía trước và những nơi mà nó chiếu mọi loài cây đều chết sạch và biến mất nhanh chóng. Bây giờ trên đường không còn bất kì vật cản nào. Dù thấy hơi sợ nhưng cô cũng phải thử, bước theo thứ ánh sáng ấy, cô có cảm giác như mình đang đi trên không trung và chớp nhoáng, tia sáng ấy chợt lóe sáng cực độ nó khiến Ran phải nhắm nghiến mắt lại. Và sau đó ít phút tia sáng dần tắt đi và rồi biến mất không để lại chút vêt tích gì....ngay cả cô cũng biến mất theo đường sáng ấy...



--------------------------------------------------------




Khu rừng vốn đã tĩnh mịch giờ càng yên ắng như chìm vào 1 khoảng không thinh lặng, tất cả bây giờ chỉ còn là những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên khuôn mặt thanh tú cùng với tiếng nấc nghẹn ngào và thân xác chàng trai trẻ đang lạnh dần vì đã mất đi sự sống.

Shiho mím chặt môi, cô chắp 2 tay lại và đọc thần chú, những đợt ánh sáng màu bạc cứ thế mà dần xuất hiện, cô đưa những ánh sáng ấy vào người Shinichi và hy vọng phép thần kì sẽ linh nghiệm nhưng tất cả...chỉ là con số 0. Cậu không hề tỉnh dậy...

Những ánh sáng màu bác lấp lánh dần tắt, cả khu rừng lại trở thành 1 màn đêm u tối, ánh sáng biến mất cũng như hy vọng đã lụi tàn...Shinichi...đã chết thật rồi sao?

Vào giây phút ánh sáng cuối cùng sắp biến mất thì từ đâu 1 tia snag1 vụt ra như ban phát thêm hy vọng cho 1 người nào đó, trong luồng sáng ấy, Ran bước ra, tỏa sáng như 1 thiên thần trong bóng tối.

-R...Ran?_Shiho ngạc nhiên.

Ran cũng bàng hoàng khi thấy người phái trước mặt mình là Shiho, cô cũng không hiểu tại sao mình lại ở đây chỉ nhớ rằng mình đã đi vào 1 luồng sáng lạ. Lẽ nào...là do nó đưa cô đến? Nhưng chưa kịp biết chuyện gì đã và đang xảy ra thì đập vào mắt cô là 1 Shinichi đang nằm bất động đến nền đất.

-S...Shinichi?!

Chẳng biết tại sao cổ họng cô lại nghẹn ắng, cô lao vụt đến bên cạnh người con trai ấy, chạm tay vào thân xác lạnh buốt kia và cùng lúc đó, trái tim cũng tưởng chừng như hóa đá.

-S...Shinichi!!_cô gọi tên cậu trong sự kinh hoàng.

Shiho khẽ chạm vào vai cô, giọng trầm đi.

-Tớ xin lỗi, nhưng Shinichi...Shinichi đã...đã..._Không có nước mắt nhưng trong lời nói của Shiho đã thể hiện được sự đau buồn và chua xót tột độ, mất đi người bạn thân từ thuở nhỏ, cảm giác đó...cũng không hề dễ chịu...

-T...Tại sao? Tại sao Shinichi lại...?_Cô hỏi khi nước mắt vẫn không ngừng tuôn ra, cô không thể và cũng không muốn tin đây là sự thật.

-Cậu ấy...đã thấy ảo ảnh của cậu và bị thôi miên...tớ không cứu kịp cậu ấy...cậu ấy đa bị những ma vật ở đây cướp đi linh hồn.

Bàn tay Ran run run lướt nhẹ lên gương mặt hoàn mĩ kia, gương mặt thân quen nhưng giờ lại không hề có 1 chút dấu vết cùa sự sống...Cô đã đến trễ, phải chăng cô đã đến quá trễ, nếu cô có thể đến sớm hơn thì có lẽ...mọi chuyện đã không ra thế này.

Bờ môi cô run run kéo nhẹ lên thành nụ cười 1 cách khó khăn.

-Shinichi!! Không đâu, không phải đâu đúng không!! Cậu làm sao có thể chết được? Cậu là ma cà rồng cơ mà, cậu sẽ không chết đâu đúng không?_Cố gắng giữ nụ cười như giữ lại 1 chút hy vọng cho mình nhưng đến cuối cùng trong đôi mắt tím kia vẫn chỉ là 2 hàng nước mắt mặn đắng trào ra.

-SHINICHI, CẬU TỈNH LẠI ĐI, LÀM ƠN ĐI MÀ, NÓI VỚI TÔI 1 CÂU ĐI, TÔI XIN CẬU!!_Ran hét lên nhưng tất cả đều đã bị màn đêm nuốt chửng.

Nước mặt thiên thần rơi ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng mà Shinichi đang mặc, cô ôm lấy cậu vòng lòng cầu mong cảm nhận chút hơi ấm của sự sống từ cậu nhưng chỉ nhận lại được là cái giá buốt của 1 cơ thể đã mất đi sự sống.
.
.
.
.
.
.
-Hừm!!_Gin nhìn vào tấm gương và cười nhưng trong nụ cười ấy không hề chứa đựng 1 chút niềm vui mừng nào cả, nụ cười ấy thật buồn, thật bi ai...

Tay hắn siết chặt thành hình nấm đấm, trông Gin bây giờ thật thảm hại, không còn sự tàn nhẫn và kiêu hãnh của 1 vị lãnh chúa ngự trị 1 vùng nữa mà chỉ là 1 kẻ thua cuộc trong tình yêu.

-Gin, ngài không vui sao?_Vermouth nhíu mày, giọng nói buồn pha chút chua xót.

-Ngươi đang nói gì vậy?_Hắn khẽ giật mình rồi lấy lại tư thế trước kia. -Sao ta lại không vui!! 2 kẻ thù của ta, 1 kẻ chết, 1 kẻ sống trong đau khổ, sao ta lại không vui cơ chứ!!

Dù hắn có nói thế nào nhưng trong lòng Vermouth cũng đã có 1 câu trả lời vô cùng rõ ràng. Suốt hàng ngàn năm qua bên cạnh hắn, tháu độ này là lần thứ 2 mà bà ta thấy ở hắn. Lúc đó...cũng là cảnh tượng này...cũng là nụ cười ấy...nhưng lúc đó, hắn không phải là 1 ác quỷ...

-Nhưng...Shinichi...chắc chắn đã chết thật chứ?_Vermouth chợt bật ra câu hỏi đó, 1 câu hỏi khiến tên lãnh chúa khựng lại.

Gương mặt Gin giờ lạnh như băng, hắn suy nghĩ điều gì đó 1 lúc rồi tiếp.

-Nói như có phép màu xảy ra thì hắn sẽ sống!!


---------------------------------------


-Đây là đâu?_Shinichi mơ màng nhìn khung cảnh trắng xoá xung quanh mình. -Sao mình lại ở đây!!

Cậu đi lang thang trong 1 khoảng không trống rỗng, xung quanh cậu là những làn khói bạc và những gam màu sắc toả sáng. 1 mùi hương xốc vào mũi cậu, 1 mùi hương nhẹ nhàng và dễ chịu. Không gian trắng bất chợt sáng rực lên, cậu nheo mắt lại và khi ánh sáng đó dần biến mất, xung quanh cậu hiện ra là 1 vườn hoa xinh đẹp đủ màu sắc. Cảnh sắc ấy tựa như Thiên Đàng nhưng rất đỗi quen thuộc.

-Đây...đây là...?_1 cái gì đó dường như đã chìm vào quên lãng từ rất lâu bỗng nhiên trỗi dậy trong kí ức của cậu, đó là...

1 bản nhạc du dương vang lên từ phía xa xăm đánh vào lòng người những cung bậc cảm xúc khác lạ, 1 giọng hát ngọt ngào trong veo rất đỗi quen thuộc. Và vô thức, cậu bất chợt bước đi, sải từng bước dài trên vườn hoa xinh đẹp dù không biết mình đang đi đâu.

Từ phía xa xa, 1 hình dáng với bộ váy tinh khôi và đôi cánh trắng lấp lánh màu bạc dần xuất hiện, mái tóc đen vì gió mà bay lên, đôi mắt tím huyền ảo xinh đẹp. Shinichi bất chợt khựng lại, đó không phải là người hằng xuất hiện trong giấc mơ cậu mỗi đêm sao? Nhưng gương mặt của cô ấy...là Ran!? Cô gái ngồi trên 1 chiếc xích đu với 2 dây buộc bằng hoa và lá đung đưa mình theo từ điệu nhạc mà cô đang ngân nga, bây giờ, cô gái ấy đúng thực là 1 thiên thần tuyệt đẹp.

-R...Ran!!_Shinichi khẽ gọi là chạy đến định chạm vào cô nhưng cậu lại xuyên qua cô như 1 lớp sương vô hình.

Trong lúc còn ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra thì xuất hiện trong lớp sương mờ ảo đàng xa xa là 1 bóng người khác, khi nhìn thấy hình bóng ây, trên môi cô gái chợt nở lên 1 nụ cười xinh đẹp.

-Coolguy!!_Cô gái vẫy gọi với sự hớn hở.

Bóng hình xa xa tiến lại gần và lần này Shinichi càng ngạc nhiên hơn khi người mang tên là Coolguy ấy là 1 người thanh niên có gương mặt giống hệt như mình. Người thanh niên ấy tiến lại gần cô gái và mỉm cười nhẹ nhàng. Cô gái đứng phắt dậy và ôm chặt lấy cổ anh nhưng chợt...trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cả vườn hoa đỏ thẫm 1 màu máu và trong mắt Shinichi hiện giờ là những cánh lông vũ màu đỏ thẫm đang bay lượn lờ trong không trung. Đôi mắt của cô gái mở to nhìn người con trai trước mặt mình trong những giây phút ngắn ngủi rồi ngã khuỵ xuống nền đất còn người con trai đó vẫn đứng im nhìn cô gái dần ngất đi với 1 nụ cười khinh khỉnh và đôi mắt đỏ tươi nhuốm màu nhơ nhuốc của ác quỷ nhưng nó... thật chua xót.

Đầu Shinichi chợt đau nhức dữ dội, trái tim cậu như bị co thắt dữ dội, khoảng không trắng xoá tuyệt đẹp kia phút chốc trở nên tối tăm và lạnh lẽo. Những cánh lông vũ nhuộm đỏ màu máu kia cứ liên tục xuất hiện cùng đôi mắt đau khổ của cô gái khi nãy. Tại sao? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
.
.
.
.
.
Chùi đi những giọt nước mắt thấm đẫm khoé mi, Ran nuốt 1 cái gì đó nghẹn ắng ở cổ, cô cúi người xuống hôn nhẹ lên môi của Shinichi-1 đôi môi lạnh toát.

-Em xin anh, hãy tỉnh lại đi!!

Bỗng chốc từ đâu, 1 ánh sáng cực mạnh xuất hiện bao quanh lấy 2 người họ và cả khu rừng như sáng tực cả lên.

Shiho hơi nheo mắt, cô bất ngờ trước những chuyện đang xảy ra trước mặt, phải chăng đây là thứ ánh sáng mà mẹ cô đã nói? Thứ ánh sáng của thiên thần?

Từ trong khoảng không tối mịt mà Shinichi đang đứng bỗng hiện ra 1 con đường nhỏ bằng áng sáng, con đường trài dài đến xa tít, không thấy được gì ở phía trước.

"Shinichi, em xin anh, hãy tỉnh lại đi!!"

Tiếng của Ran từ đâu vọng đến như đánh thức kẻ đang chìm đắm trong những kí ức mơ hồ kia và nó như thôi thúc cậu đi theo con đường ánh sáng phía trước mặt.

...

Đôi môi lạnh toát của Shinichi bất chợt có lại hơi ấm như trước, đôi tay cậu khẽ nhúc nhích và vươn lên ôm chặt lấy người con gái đang ở bên cạnh mình. Ran khẽ chớt mắt khi cảm nhận được vòng tay ấy, cô ngước mặt lên và hiện ra trước mắt là gương mặt của cậu tràn đầy sự sống đang mỉm cười với mình.

-S...Shinichi!!_Cô khẽ gọi khi nước mắt vẫn đang tuôn ra.

-Tôi chưa chết mà!!_Cậu khẽ cười nắm lấy tay cô áp vào má mình.

Cảm nhận được làn hơi ấm từ da thịt cậu, nước mặt cô càng tuôn ra nhiều hơn, không phải vì buồn mà là giọt nước mắt của hạnh phúc.

-Shinichi!! Cậu sống rồi, cậu thật sự còn sống!!_Cô nói và ôm chặt lấy cậu như thể sợ buông tay ra thì cậu sẽ biến mất thêm 1 lần nữa.

-E hèm!!_1 tiếng ho khan từ phía sau khiến 2 con người đang lân lân trong hạnh phúc kia phải dừng lại. -Còn có người ở đây đó nhé!!_Shiho nói với vẻ lạnh lùng nhưng có ý trêu chọc.

Ran buông Shinichi ra với vẻ ngượng ngùng nhưng bị cậu nắm kéo lại.

-Cậu ghen tị à?

Shiho đứng dậy và mỉm cười khiêu khích.

-Đừng quên là cậu phải kết hôn với tôi đấy!!

Đáp lại lời nói của Shiho cũng là 1 cái cười từ khoé miệng của Shinichi.

-Vậy sao? Hình như đâu có luật tôi không được cưới 2 vợ đâu nhỉ!!

Sau câu nói đó thì Shinichi hoảng hồn nhận ra có 2 tia lửa điện đang dán chặt vào mình.

-Cậu muốn lắm sao?_Ran nói xoay xoay 2 tay vào nhau.

-Hớ...không...không phải!!

Shinichi chưa kịp phân bua gì thì 1 áng đòn Karatedo đã đánh tới tập vào mặt. Lúc nãy không chết nhưng lần này may lắm cũng phải bầm mắt. Sau khi đã dần cho cậu 1 trận tơi tả, Ran nắm lấy tay Shiho và lạnh lùng quay đi.

-Mặc kệ cậu ta đi, chúng ta đi thôi!!

Shiho cũng cười bước theo để lại chàng hoàng tử tội nghiệp nằm chỏng chơ ở đó. Nhìn theo bóng dáng 2 cô gái gần khuất sau hàng cây, Shinichi khẽ cười buồn bã, những cánh lông vũ màu đó thẫm bay bay trong gió lại chờn vờn trong đầu cậu.

-Nếu đó là sự thật...thì..._Cậu khẽ nói, giọng trầm buồn, đôi mắt cậu hướng về 1 nơi nào đó thật xa xăm...

-------------------------------------------


"Xoảng"


Tiếng thuỷ tinh vỡ ra và rơi xuống khắp sàn, tên lãnh chúa với đôi tay nhuốm đầy máu hét lên 1 cách phẫn nộ.

-Tại sao? Tại sao lại như vậy? Tại sao mi vẫn không chết?

Vermouth lặng đi rồi bất giác lên tiếng.

-Hoá ra dù có chuyển kiếp thì sức mạnh của cô ta vẫn không hề thay đổi!!

Gin tức giận đập tan tất cả mọi thứ trong phòng với sự tức giận đã lên đến cực độ.

-Đáng ghét, tại sao vậy!!

Vermouth khẽ chau mày.

-Gin...nếu ngày thật sự muốn giết người đó thì vẫn còn 1 cách mà.

Gin chợt khựng lại và ngoáy nhìn Vermouth.

-Gì cơ?

-Chúng ta vẫn còn 1 quân bài mà!!_Nụ cười nham hiểm nở trên môi người phụ nữ xinh đẹp kia và đó cũng là minh chứng cho sự bắt đầu của 1 kế hoạch tàn khốc.


---------------------------------------------


Chữ kí của ShinxRan_couple


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (4 votes)
3/9/2012, 12:40 pm
avatar
Ran-Chan
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
http://angel-ran-city.forumvi.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 75
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 289
» Uy Danh Uy Danh : 14
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-11-12
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-30
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Tem! banhbao4
Ôi hay quá, tiếp đi tiếp đi Spum!!! banhbao9
Tỷ ủng hộ nè! yoyo1

Chữ kí của Ran-Chan

3/9/2012, 1:19 pm
avatar
Phù Thủy Sakuraku
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 13
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 58
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-01-12
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-08-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


chap này cực hay lun ss , thanks ss nèk banhbao10

Chữ kí của Phù Thủy Sakuraku

3/9/2012, 1:49 pm
avatar
liperdo
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
https://www.facebook.com/ngobaotram

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 28
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 75
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-03-06
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-06-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Không ai lấy phong bì à? Đến sau nên ta gặm phong bì đỡ. onion15

Chữ kí của liperdo

3/9/2012, 7:22 pm
avatar
kunpepy
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 621
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1849
» Uy Danh Uy Danh : 33
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-05-26
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-04-13
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


leaf5 leaf5 hôk chịu đâu đang khúc hay mà spum dừng leaf5 leaf5
leaf11 leaf11 spum ra chap mới nhanh hơn nhé leaf11 leaf11
leaf7 leaf7 ss ngiền wóa rồi leaf7 leaf7

Chữ kí của kunpepy

4/9/2012, 9:29 am
avatar
Nene
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc
http://shinxran.forum-viet.com

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 145
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 995
» Uy Danh Uy Danh : 13
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-11-25
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-31
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


hay quá , bắt đền ss đấy , mềnh khóc rùi nè ....huhu....nhanh ra chap mới đi , hay muốn chết lun...

Chữ kí của Nene

4/9/2012, 1:45 pm
avatar
ngoi1minh
.:Member:.
.:Member:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/u/thuythusaotuvuong

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 156
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 803
» Uy Danh Uy Danh : 19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-02-05
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


chap mới chap mới banhbao15
chap này =2 chap bình thường banhbao13
nhưng em vẫn muốn đọc tiếp cơ leaf17
thanks + com rùi, có chap mới sớm nha ss leaf17

Chữ kí của ngoi1minh

16/9/2012, 11:16 am
avatar
liperdo
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
https://www.facebook.com/ngobaotram

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 28
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 75
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-03-06
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-06-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Sao giờ còn chưa có chap mới? yoyo21

Chữ kí của liperdo

23/9/2012, 8:39 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Chap 25:Con rối

Sau câu nói ấy, Vermouth khe khẽ cười và nhìn Gin, đường cong tuyệt đẹp nhưng sao lại quá đỗi bi ai. Gin trừng mắt nhìn người phụ nữ tuyệt đẹp đang đứng trước mặt mình, cái cau mày thoáng qua đột ngột rồi nhanh chóng tan mất.


-Ngươi muốn dùng biện pháp đó thật sau?

Vermouth không nói gì hướng mắt về phía bầu trời chằn chịt những áng mây màu đen sẫm.

-Đó là cách cuối cùng giúp ngài thành công mà!!

-Hậu quả!! Ngươi biết chứ!!

Ánh mắt bà chuyển dần về phía tên ác lãnh vô tình và tàn nhẫn kia, 1 ánh mắt không lạnh lùng, không kiêu kì, không bí ẩn, 1 ánh mắt của sự yêu thương và ấm áp.

-Vì ngài, tôi nguyện làm tất cả!!

Trong hắn như trỗi dậy 1 thứ cảm xúc gì đó, hắn nhìn Vermouth- cái nhìn như đồng cảm, bởi hắn biết điều bà ta nói nghĩa là gì nhưng có hiểu đi chăng nữa thì cũng có nghĩa lí gì. Hắn không quan tậm. Quay đi với vẻ vô cảm như bình thường, hắn lạnh lùng nói.

-Nếu vậy ngươi hãy làm đi, nhưng đừng trách ta bởi đó là con đường mà ngươi đã chọn!!

Vermouth mỉm cười không nói gì, bà ta sẽ không hối hận, cả đời này...cũng không hối hận. Kể từ khi gặp hắn, bà ta đã biết rằng: Hắn là tất cả của bà.

Verrmouth chậm rãi tiến đến chiếc bàn nhỏ ở giữa gian phòng, trên đó là 1 con rối nhỏ làm bằng rơm, bên ngực trái của nó bị ghim bởi 1 chiếc kim màu đen sẫm. Vermouth cắt lấy 1 ít máu rồi nhỏ lên con rối, làn khói xanh bốc lên, vài âm thanh như tiếng chập điện phát ra rồi tắt ngấm 1 cách nhanh chóng. Vermouth chắp tay lại, rì rầm đọc vài câu thần chú, tức thì, chiếc kim màu đen từ con rối bỗng bay lên và đâm thẳng vào ngực bà rồi mất hút. Vermouth hơi run người vì đau đớn nhưng cũng mau chóng lấy lại cân bằng, ta đọc cầm con rối trong tay, nhắm mắt lại như để cảm nhận 1 điều gì đó.

Ngoài trời vẫn phủ 1 bức màn đen thẫm, vài giọt mưa lách tách rơi xuống, gió thổi mạnh như muốn cuốn phang tất cả.
Sóng gió, bây giờ sẽ bắt đầu...



-----------------------------------------------------



Mưa rơi xối xả như muốn gột rửa thế gian này bằng sự tinh khiết của nó, nhưng thật vô ích, những giọt mưa khẽ chạm vào lòng đất rồi biến mất, mưa chẳng thế tồn tại được lâu.

Tiếng mưa rơi lách cách vào những vách đó như tạt vào lòng người 1 thứ cảm xúc kì lạ, mưa rôi khiến tâm trạng cơn người cũng phảng phất vài nỗi buồn man mác.

Aoko đứng từ 1 vách hang động nhìn ra ngoài, đôi mày cô khẽ cau lại khi nhìn thấy bầu trời đùn đụt màu mây xám, trong lòng cô bất chợt lại hiện lên những nỗi sợ vô hình như dự báo cho 1 sự việc kinh khủng sắp xảy ra.

-Khụ khụ!!_Tiếng ho khan của người con trai đang ngồi tựa vào vách đá khiến cô giật mình.

Quay vào trong, cô chạy nhanh đến bên cạnh Kaito với vẻ lo lắng.

-Kaito, cậu không sao chứ?

Kaito cười khe khẽ.

-Tớ không sao, tớ đâu phải là người bình thường, tớ sẽ mau chóng khỏe lại thôi!! Khụ khụ..._Cậu nói nhưng cơn ho vẫn không dừng lại.

Sau khi rời khỏi tòa lâu đài của tên ác quỷ ấy, sức khỏe của cậu ngày càng yếu hơn, trong người luôn có thứ gì đó đang thiếu đốt và thôi thúc cậu phải làm 1 việc nào đó, có lúc đầu óc cậu như quay cuồng và chìm vào 1 cơn mộng mị nào đó dù cậu vẫn còn rất tỉnh táo và cậu có cảm giác như mình không thể điều khiển được chính bản thân mình nữa.

-Kaito, cậu không sao thật chứ?_Aoko chau mày, vẻ mặt lộ rõ sự sợ hãi và lo lắng.

Kaito cười an ủi.

-Tớ không sao thật mà!!

Aoko thở nhẹ và đáp trả bằng 1 cái cười nhạt vì cô biết cậu muốn cô an tâm và ngược lại, cô cũng muốn cậu được an tâm.

Đỡ Kaito dựa nhẹ vào vách đá, Aoko thu mình ngồi sát bên cậu, nhìn đóm lửa đang cháy phập phồng trong chiếc hang đá nhỏ hẹp Aoko bỗng thấy ngực mình cũng đang hóa nhịp đập cùng ngọn lửa kia, 1 cảm giác ấm áp và an toàn. Liếc nhìn sang gương mặt chàng trai đang nhắm hờ mắt vì mệt mỏi, Aoko khẽ lên tiếng.

-Kaito này!! Tớ có thể hỏi cậu 1 chuyện được không?

Cậu mở mắt, quay nhìn sang cô 1 cách dịu dàng.

-Sao cậu phải liều mình cứu tớ như thế? Giữa chúng ta không có sự ràng buộc gì cả, nếu tớ chết chẳng phải sẽ tốt hơn cho cậu sao?

Kaito hơi ngạc nhiên, đôi mắt cậu mở to trong thoáng chốc rồi lại trở nên điềm tĩnh.

-Sẽ tốt hơn cho tớ điều gì?_Cậu hỏi, câu nói mau chóng tan vào không trung.

Aoko thu gối mình vào sát ngực, ánh mắt màu tím nhạt lắng xuống, cô nhìn những ánh lửa nhỏ bay lên cao rồi nhanh chóng vụt tắt và khẽ cười- 1 nụ cười buồn bã.

-Ít ra cậu không cần phải kết hơn với người cậu không thích!

Không gian chìm vào sự yên tính tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi lách cách trên mái đá, tiếng gió xào xạc lùa qua những cành cây trơ trọi lá và tiếng thiêu cháy những thanh củi khô trong đốm lửa sáng lòa.

"Không thích" miệng cô phát ra 2 từ ấy và trái tim cô cũng đồng thời bị bót nghẹt lại.

-Như vậy thì đúng là tốt thật!!_Kaito nói, hơi thở khá gấp rút, những giọt mồ hôi bắt đầu lăn trên trán cậu.

-...!_Aoko im lặng, cô không hề đoán sai, cậu không hề thích cô.

-Nhưng cậu cũng biết nói mà, nếu đó là người tớ không thích!!_Kaito mỉm cười.

Aoko mở to tròn đôi mắt nhìn cậu con trai trước mắt mình 1 cách ngạc nhiên, đây có phải là 1 lời tỏ tình không?

-Hơ?

Nhìn gương mặt ngây ngô trước mặt mình, Kaito bỗng phá lên cười.

-Cậu đâu cần ngạc nhiên thế!! Tớ cũng khá thích cậu mà với lại cậu al2 bạn của Ran, tớ đâu thể để cậu chết!!

-Cậu thích Ran đúng không?_Aoko hơi ấp úng, ánh mắt nhìn xuống nền đất lạnh.

Kaito vẫn mỉm cười, ánh mắt hướng lên phái trên- không có gì ngoài những vệt đen ố và những giọt nước len qua kẽ đá rơi xuống. Cậu đang đắm chìm với những kí ức xa xưa.

-Không phải, tớ đã tớ nhầm lẫn!!_Cậu nói thật nhỏ.

-Sao cơ?

-Tớ đã nhầm lẫn!!_Cậu nhìn cô, mỉm cười.

-Nhầm lẫn là sao?

Cậu khẽ lắc đầu, bí mật ấy, cậu không muốn nói ra, cậu muốn giữ nó cho riêng mình và chờ đợi...đợi cho đến 1 ngày cô nhớ ra nó.

-Kaito!!

-Hửm?

-Nói vậy...người cậu thích..._Aoko không ngẩn mặt lên nhưng vẫn có thể nhận ra mặt cô nàng đã đỏ như quả cà chua chín, trái tim nhỏ bé của cô đang đập liên hồi.

Kaito khẽ suy nghĩ 1 lúc rồi nói.

-Là người đã đến với tớ tỏng úc tớ tuyệt vọng nhất, là người đã mang đến niềm tin cho tớ...tớ chỉ gặp cô ấy 1 lần duy nhất và đã chờ đợi cô ấy suốt 10 năm nay...

Nghe câu nói của Kaito, Aoko bỗng thấy trong lòng mình có cái gì đó nhoi nhói lên và cảm thấy vô cùng thất vọng, cô gái mà cậu đang nói đã quen với cậu từ 10 năm trước vậy người đó...nhất định không phải là cô. Nhưng...tại sao cô lại có ý nghĩ như vậy? Tại sao cô lại mong người đó...là cô. Giữa họ...ngay từ lúc bắt đầu đã không có vạch xuất phát và cũng chẳng có đích đến. Họ- ngay từ đầu chỉ là 2 con người thuộc về 2 thế giới khác nhau, họ gặp nhau đơn thuần là do 1 tai nạn, giữa họ không hề có 1 sự ràng buộc nào, vậy thì...cô còn mong đợi điều gì?

Khẽ cười cho những suy nghĩ ngốc nghếch của bản thân, Aoko lên tiếng, giọng nói của cô hòa lẫn cùng tiếng mưa ào ạt bên ngoài.

-Vậy...cậu đã tìm được cô ấy chưa?

-Tớ đã tìm được rồi.

-Gió thổi, mái tóc đen nhánh khẽ lay động...lạnh buốt.

-Vậy thì...chúc mừng cậu!!_Nụ cười tươi nhưng đau đớn.

Gió cuốn chiếc lá cuối cùng trên 1 ngọn cây rơi xuống, xoay vần trong màn nước mờ đục.

-Nhưng cô ấy không nhận ra tớ!!_Nụ cười của cậu thoảng qua nét buồn. -Nhưng tớ sẽ đợi cho đến khi cô ấy nhận ra tớ!!

Ánh mắt cậu trầm ấm, thân thương khi nhắc về cô gái ấy và nó cho cô hiểu, tình yêu mà Kaito dành cho cô gái ấy rất sâu nặng, không ai có thể thay thế hình bóng cô gái ấy trong tim cậu...kể cả cô...

Bầu không khí trở nên nặng trịch, cả 2 người nhất định phải có 1 người giải thoát cho họ khỏi hoàn cảnh này, và đó...là cô...

-Kaito, tớ còn 1 chuyện muốn hỏi nữa!!_Aoko nói, vẻ mặt gượng gạo.

Kaito im lặng thay cho sự đồng ý.

-Đôi cánh...

-Sao?_Đôi mắt cậu mở to với vẻ bất ngờ.

-Đôi cánh, ấy, tớ từng nghe Ran nói rằng chỉ có những người có dòng máu hoàng tộc mới có đôi cánh như thế!! Tạo sao cậu lại...

-Đừng nói nữa!!_Kaito gắt lên.

-Hơ!!_Aoko giật mình. -Xin lỗi...

Đôi cánh ấy gắn liền với nỗi đau mà cậu đang mang, tất cả đã có thể chứng minh 1 sự thật rằng: cậu chính là người thuộc dòng dõi hoàng gia. Hắn- tên lãnh chúa tàn ác ấy không gạt cậu nhưng cha mẹ cậu đã gạt cậu, những người sinh ra cậu đã bỏ rơi cậu chỉ vì dòng máu đang chảy trong người cậu là dòng máu cỉa 1 ma cà rồng bình thường. Cậu...mất tất cả vì nó? Thật chất cậu không cần ngôi vị kẻ kế thừa, cậu không cần 1 cuộc sống thuộc về hoàng gia mà thứ đang giày vò trái tim cậu chính là việc cậu bị những người thân yêu nhất của mình lừa dối.

Nhìn vẻ mặt của Aoko, Kaito biết mình đã hơi quá, cậu mở lời.

-Xin lỗi, nhưng điều đó tớ không nói ra được!!

-Uh...Uhm

-Aoko, cậu có thể ra ngoài lấy giúp tớ 1 ít nước không?_Cậu đánh trống lảng.

Aoko khe khẽ gật đầu rồi đứng dậy đi ra ngoài, để mình Kaito ở đó, cậu không hề cần nước mà thứ cậu cần là 1 khoảng không yên tĩnh để đối mặt với những sự việc đã diễn ra trong thời gian qua. Những điều đó như đảo lộn tất cả mọi thứ vốn dĩ đang rất bình thường trong cuộc sống của cậu. Cậu phải làm gì đây? Cậu có thể đối mặt với sự thật quá tàn nhẫn đó không? Cậu...1 làn khói xanh từ đâu bỗng bay đến gần chỗ cậu và sau đó là 1 cái giác đau nhói ở ngực trái như bị kim đâm khiến cậu khụy xuống.

-C...Chuyện gì vậy?_Kaito bàng hoàng với những gì đang xảy ra.

Những hình ảnh trước mắt cậu bắt đầu mờ dần, mờ dần và rồi trắng xóa, bóng dáng của người phụ nữ tóc vàng bỗng hiện ra trong tâm trí cậu với nụ cười quyến rũ tuyệt đẹp.

-Bà là ai?

"Ta là chủ nhân của ngươi..."

Trên cánh tay trái của cậu, 1 vết thương đang dần lành lại.

Còn tiếp...

Chữ kí của ShinxRan_couple


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
23/9/2012, 10:52 pm
avatar
oanhnguyen249
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/u/lovelylike2409

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 62
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 308
» Uy Danh Uy Danh : 2
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-09-24
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


tem + phong bì. Truyện hay :"> :"> :"> nhưng mà ss ra chap nhanh 1 tý nhé yoyo23

Chữ kí của oanhnguyen249

23/9/2012, 11:11 pm
avatar
kunpepy
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 621
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1849
» Uy Danh Uy Danh : 33
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-05-26
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-04-13
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


banhbao4 banhbao4 ô có típ rồi hả em banhbao4 banhbao4
leaf2 leaf2 thương Spum gê ák leaf2 leaf2
banhbao5 banhbao5 đến hôm nay ss mới độc xng 3 ngày rồi banhbao5 banhbao5
yoyo11 yoyo11 cũng tại ss pận wóa yoyo11 yoyo11
onion13 onion13 em viết càng ngày càng hay onion13 onion13
onion5 onion5 cơ mà ng` dính độc í là KID-sama nhà ta sao onion5 onion5
yoyo34 yoyo34 hi vọng ver hôk dùng KID-sama làm hại aoko-neechan yoyo34 yoyo34
p/s:jựt lại phong pì leaf4 leaf4

Chữ kí của kunpepy

26/9/2012, 4:18 pm
avatar
liperdo
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
https://www.facebook.com/ngobaotram

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 28
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 75
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-03-06
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-06-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Lâu lắm mới có chap mới vậy mà có người giành tem mất rồi Sad .
Nhanh nhanh ra chap mới nhé! banhbao13

Chữ kí của liperdo

1/10/2012, 4:03 pm
avatar
Yuuki Suzuki
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 259
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 555
» Uy Danh Uy Danh : 7
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-09-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-10-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Wow! Hay wa à, em coi lâu ùi mà giờ mới dc cmt. Ss thông cảm nha! Mau ra chap mới nha ss banhbao10

Chữ kí của Yuuki Suzuki

21/10/2012, 9:47 am
avatar
oanhnguyen249
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/u/lovelylike2409

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 62
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 308
» Uy Danh Uy Danh : 2
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-09-24
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


ss ơi, ss ra chap mới đi ạ banhbao10 banhbao10

Chữ kí của oanhnguyen249

22/10/2012, 2:44 pm
avatar
Ran-Chan
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
http://angel-ran-city.forumvi.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 75
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 289
» Uy Danh Uy Danh : 14
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-11-12
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-30
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Ôi, mất tem + phong bì roài!! Tiếc!! yoyo10
Nhưng mà hok sao, chap nì hay lắm, người iu à~ yoyo20
Mong chap mới của nàng nha~ yoyo1

Chữ kí của Ran-Chan

23/10/2012, 12:42 pm
avatar
conanlover
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 13
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 50
» Uy Danh Uy Danh : 1
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1998-01-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-08-31
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


truyện hay,rất rất hay ạ...nhưng mà em lười đọc! onion4
để hôm nào có thời gian thì đọc kĩ 1 lượt

Chữ kí của conanlover

28/10/2012, 10:45 am
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Mưa càng lúc càng nặng, cả thế giới bây giờ dường như đều thuộc quyền thống trị của nó, mưa đục ngầu che phủ mọi thứ bằng 1 màu trắng đục, Aoko chẳng thế thấy gì ngoài màn nước trắng xóa trước mắt. Cô và Kaito đã phải ở hang động này 1 ngày 1 đêm hơn nữa cậu còn có những biểu hiện khác thường khiến cho tâm trạng cô càng lo lắng hơn.

Cô tự hỏi tại sao mình lại rơi vào 1 hoàn cảnh như thế này, rõ ràng cô đang có 1 cuộc sống bình thường nơi thế giới loài người tràn đầy hạnh phúc, có bố, có bạn bè, có 1 cuộc sống đầy đủ nhưng tại sao bây giờ cô lại phải ở đây- 1 nơi thuộc về loài sinh vật sống nhờ máu của con người, nơi chỉ tồn tại sự tranh đấu và những cái chết bi thương, 1 nơi hoàn toàn không thích hợp với cô. Mọi thứ vẫn còn chưa dừng lại ở đó, đột ngột bị bắt rồi bị hút máu rồi lại đột ngột biết rằng mình bắt buộc phải lấy 1 người chỉ mới quen
được vài tuần, tất cả như khiến cuộc sống của cô đảo lộn hoàn toàn.

Aoko thở dài, cuộn 1 ít nước vào chiếc túi nhỏ, tuy nghĩ vậy nhưng những điều trên cũng không phải là thứ làm tâm trạng cô nặng nề như lúc này, thứ mà bây giờ cô quan tâm hơn cả là tình trạng sức khỏe hiện giờ của Kaito. Từ khi rời khỏi lâu đài của tên ác quỷ đó cậu đã có những dấu hiệu vô cùng bất thường: những cơn sốt đột ngột kéo đến khiến cậu mê man hoặc có những lúc cả cơ thể cậu lạnh ngắt như tảng băng trôi,...Nhìn Kaito như vậy chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy vô cùng khó chịu, đã bao lần cô tự hỏi cảm giác này là sao? Là sự lo lắng cho ân nhân của mình, là sự quan tâm dành cho 1 người bạn bình thường hay là...

Gạt phắt những cái ý nghĩ không ra gì trong đầu mình, Aoko nhanh chóng trở về hang động tự trách mình sao lại có những cái ý nghĩ kì cục đó.





Về đến cửa hang động, Aoko tỏ ra vui vẻ nhằm che giấu thấy được gương mặt đỏ ửng của mình.

-Tớ mang nước về rồi này, thật là...phải đi cả 1 đoạn đường, mệt chết được...

-...

Không nghe tiếng đáp trả từ Kaito, Aoko mới quay ra phía sau khẽ liếc mắt nhìn, cậu ngồi dựa lưng vào tường, ánh mát nhìn đăm đăm vào cô, ánh lửa phập phồng khiến gương mặt cậu trở nên mờ ảo. Lúc đó Aoko chẳng hiểu sao cô có thể nghe được tiếng đập trái tim mình 1 cách rõ ràng.

-K..Kaito, cậu sao vậy?_Cô ấp úng.

Kaito bỗng giật mình, cậu nhìn cô rồi khe khẽ lắc đầu.

-À, không sao, tớ không sao!!

-Cậu lạ lắm, có sốt không?_Aoko nói với vẻ lo lắng rồi đặt tay lên trán cậu.

Kaito nắm lấy bàn tay cô, mỉm cười.

-Tớ đã nói là tớ không sao rồi mà, à, sao mặt cậu đỏ thế!!_Cậu nói, vẻ mặt đầy trêu chọc vì thấy gương mặt đỏ ửng của cô khi cô đang tiến lại gần mình_Bị tớ mê hoặc rồi à?

Aoko bị nói trúng tim đen, cô nhăn mặt, rụt tay lại 1 cách nhanh nhất có thể rồi quay đi với vẻ giận dỗi.

-Thôi đi, mặc kệ tớ, hết mưa chúng ta sẽ ra khỏi đây!

Cô chỉ nói thế rồi ngồi vào chỗ cũ của mình mà không để rằng đôi mắt của con người ngồi cạnh bên mình đang dần chuyển sang màu đỏ tươi của máu.


--------------------------------------------------

Shinichi, Ran và Shiho đã rời khỏi khu rừng Shiorikiri an toàn, trước mặt họ bây giờ là 1 đầm lầy nhếch nhác và bốc lên những mùi tanh tưởi đến nôn mửa, cây cối xunh quanh đều héo úa và đã chết gần toàn bộ, chúng đen kịt, trên thân có những hố sâu như mắt, miệng và ngoằn xuống trông như những con yêu quái. Mọi thứ đều bị phủ bằng 1 màn sương xanh thẫm trong nơi này như 1 chốn u linh.

Trên mặt đầm lầy, những quả bóng nước màu đen nổi lềnh bềnh trên mặt nước phút chốc rồi vỡ tan tựa như cả bề mặt nó đang sôi ùn ụch lên. Ven đầm lầy, xác của những kẻ xấu số bị hút hết máu bị quăng bừa ở đó, chúng thối rửa, những mảnh da thịt đang phân hủy bị ruồi nhặng bu quanh thật kinh tởm.

Phía xa xa, tòa lâu đài của Lãnh địa bóng tối đã xuất hiện, nó khiến người ta cảm thấy rợn người vì vẻ hoành tráng và đáng sợ của nó. Tòa lâu đài không có gì ngoài 1 màu đen, trên thành tường còn phủ 1 ít rêu, 1 loại rêu màu đỏ khác lạ. Chập chờn quanh lâu đài là những con dơi đen với đôi mắt đỏ ngầu, chúng nhìn ba vị khách lạ với đôi mắt thèm thuồng và như đang cười mừng cho bữa tối sắp đến.

Ran bịt mũi, mặt cô tái đi như sắp nôn mửa vì cảnh trước mặt, chúng quá kinh khủng với 1 cô gái như cô.

-Uống cái này vào đi!!_Shiho nói rồi đưa cho Ran 1 chiếc lọ nhỏ tỏng suốt, bên trong chứa 1 loại chất lỏng màu xanh đục.

Ran lấy chiếc lọ, cô tròn mắt.

-Đây là...

-Là loại thuốc bảo vệ chống những chất độc từ bên ngoài, cậu biết đấy, nơi này toàn khí độc không thôi!!_Shiho nói và cũng lấy 1 lọ cho mình và cho Shinichi.

Bỗng nhiên như từ 4 phía của 3 người họ, tiếng đá va đạp vào nhau vang lên cành cạch, gió bất chợt thổi mạnh, những tử thi bị gió cuốn lên không trung, da thịt còn sót lại của chúng cũng theo gió rời khỏi bộ xương trắng đục, tàn tạ mà rơi đầy dưới mặt đấy. Những làn khỏi xanh mờ ảo dần bao trùm cả không gian u tịch, đồng bùn nhếch nhác trong đầm lầy cũng bị gió cuốn phăng lên không trung.

Nhìn những giọt nước đen nghịt đang đọng trên nền trời, Shinichi và Shiho chau mày lại, cái khối đen đặc đó khẽ nhúc nhích như để lấy đà...

-Cẩn thần..._Shinichi nói to rồi kéo Ran và Shiho nấp vào 1 hốc đá gần đó.

Rồi như những chất axit, chúng rơi xuống mặt đất tạo thành những cái hố, tảng đá dính phải chất bùn đó cũng bị bào mòn trở thành 1 vũng nước. Những bộ xương kia đột nhiên đứng dậy, như những con rối, chúng tiến đến 3 con mồi trước mặt, lũ dơi trên lâu đài cũng bắt đầu lao xuống như muốn xé nát món ăn trước mặt.

-Shiho, cậu bảo vệ Ran nhé!!_Shinichi nói rồi lao nhanh ra ngoài.

-Shinichi!!_Ran gọi với theo và định chạy đến nhưng bị bàn tay của Shiho chặn lại.

Shiho mỉm cười nhìn bóng Shinichi khuất dần sau hốc đá.

-Yên tâm đi, cậu ấy chắc chắn không sao đâu!! Giờ cậu hãy xem Đệ nhất hoàng tử của vương quốc phép thuật là như thế nào nhé!!

Nhìn nụ cười cùng cái nheo mắt của Shiho, Ran cảm thấy an tâm phần nào nhưng ánh mắt cô nhìn theo hướng Shinichi vẫn không khỏi kèm theo những lo lắng, hồi hộp. Thêm vào đó, Shiho còn tạo ra 1 bức màn chắn bảo vệ 2 người khỏi những thứ ở bên ngoài.

Shinichi bước nhanh, tốc độ cậu nhanh đến chóng mặt, những chất axit từ bùn kia không thể dính lấy trên người cậu dù chỉ 1 giọt. Nhìn từ xa ta không thể đoán được đó là 1 người đang di chuyển mà chỉ nghĩ rằng đó là những tia sáng xoẹt ngang trong không trung.

-Amodea Kinokisata Kana!!_Shinichi nhắm mắt, đọc câu thần chú, tức thì xung quanh cậu xuất hiện 1 màn sáng trắng bạc, nó chắn cho cậu khỏi những chất bùn nhơ đang bắn xuống. (Mấy câu thần chú ta chôm trong truyện Magic of Darkness nhé dù ta chả hiểu nó là cái quái gì!!^o^")

Nhìn khối bùn nhếch nhác chuyển động trong không trung, Shinichi cau mày 1 lát rồi đặt tay ra phía trước ngực thành hình vòng tròn, cậu tiếp tục đọc thần chú.

-Korima Taukina Rinman!!_Những đốm sáng trắng dần xuất hiện tạo thành hình ảnh của 1 mảnh hoa tuyết chập chờn như sương, cậu đánh mạnh nó về phía khối bùn kia, 1 tia sáng xuất hiện bao lấy nó trong phút chốc rồi biến mất, khối bùn đông lại thành băng rồi rơi xuống mặt đất.

Ngay khi khối bùn đã bị vô hiệu hoá, những sợi dây leo không biết từ đâu bỗng chạy đến quấn lấy những bộ xương trắng mục nát kia và như những sợi dây điều khiến từ xa, chúng khiến cho những bộ xương chuyển động và lao tới như những binh lính thực thụ. Lũ dơi cũng không bỏ qua cơ hội lao đến với vẻ thích thú ngu ngốc.

-Hừm, nhảm nhí!!_Shinichi cười, 1 nụ cười tự tin đầy kiêu ngạo và như có gì đó khinh bỉ.

Từ tay cậu xuất hiện 1 luồng sáng tựa như 1 thanh kiếm, cậu vung thanh kiếm 1 vòng, luồng sáng xanh phát ra từ thanh kiếm phủ lấy cậu và đám xương trắng kia 1 lúc rồi biến mất và để lại là 1 đống xương ngổn ngang, bê bết.

Mọi thứ dường như đã xong, tất cả trở lại với sự yên ắng đến rợn người, những làn khói xanh mờ ảo lan rộng trong không trung rồi bị gió cuốn đi mất. Đầm lầy giờ trở nên khô khốc không còn lấy 1 giọt bùn. Bầu trời vẫn nằng nặng màu xám đục, gió thổi lạnh buốt qua từng cơn, xác của những con dơi cũng vương đầy nền đất, máu của chúng chảy ra rồi cô quạnh lại thành 1 khối đen đặc, mọi thứ tan hoang chẳng khác gì 1 bãi tha ma.

Shiho thu lại lớp màn bảo vệ và cùng Ran chạy ra ngoài.

-Hay thật, chớp nhoáng là xong!!_Shiho nói với nụ cười như trêu ngươi.

-Đúng là hay thật!!_Ran nói với vẻ ngưỡng mộ.

Shinichi cười trừ, đôi mắt cậu bỗng trầm xuống và hướng về những bộ xương còn quấn dây leo nằm dưới đất, chúng tỏa ra những ánh sáng xanh yếu ớt và nhạt nhoà.

Nhìn thấy thái độ trầm tư của Shinichi, Shiho hỏi:

-Có chuyện gì vậy?

Cậu gãi đầu, cười cho qua chuyện.

-À, không có gì, không có...CẨN THẬN...

Shinichi hét lên khi nhận ra 1 cơn dơi vẫn còn sống đang lao thẳng đến từ phía sau Ran, cậu vội kéo cô sang 1 bên. Ran bỗng cảm thấy 1 cái gì đó nhói lên ở cánh tay rồi xuất hiện 1 cảm giác như có dòng điện chạy dọc theo sống lưng cô, 1 tia sáng xoẹt ngang trí óc cô và có 1 cái gì đó mờ nhạt hiện lên khiến cô cảm thấy như đã và đang có 1 điều trỗi dậy trong đầu óc mình. Shiho cầm lấy 1 tảng đá nhỏ ném vào con dơi khiến nó rơi xuống đất và lần này là chết thật.

-Cậu không sao chứ Ran?_Shinichi hỏi với vẻ lo lắng.

Ran mỉm cười nắm lấy cánh tay trái như muốn che giấu 1 thứ gì đó, nụ cười của cô nhợt nhạt.

-Uhm, không sao đâu!!

-Được rồi, chúng ta mau đi tiếp theo, ở đây nhiều nguy hiểm quá!!_Shiho nói và chỉ thẳng về phía trước. -Với lại đích đến của chúng ta đang ở đằng kia kìa.

Theo hướng tay của Shiho là nơi toà lâu đài bóng đêm đang ngự trị, trông nó thật hiu hắt và đáng sợ.

-Này, các cậu!!

Âm thanh bỗng từ đâu vọng đến khiến cả 3 người quay đầu lại.

Từ phía xa, bóng của 2 người đang dần dần xuất hiện, sau lớp sương dày đặc, gương mặt họ từ từ rõ dần...là Kaito và Aoko.

Ran ngạc nhiên chạy đến chỗ 2 người bạn của mình.

-Sao 2 cậu lại ở đây? Chẳng phải...

Aoko gật đầu.

-Uhm, đúng là bọn tớ bị bắt nhưng may mắn thoát được, đúng không Kaito?_Cô quay sang người đứng phía sau mình và mỉm cười.

Kaito giật mình, cậu cười rồi gật đầu.

Shiho khoanh tay, nói với vẻ chế nhạo.

-Vậy tiếp theo làm sao đây? Không cần cứu con tin cũng thoát được, vậy giờ đi về sao?

-Chắc vậy thôi..._Shinichi đồng ý.

Nhưng kế hoạch của họ chưa thực hiện đã thất bại, bầu trời bỗng trở nên tới mịt và cuốn lại thành những vóng tròn kì lạ. Tiếng gió thổi rít lên kéo những cành cây ngã xuống, tiếng bọn dơi bay ra từ phía lâu đài bóng tới kêu lào xào tạo nên 1 bản âm hưởng của bóng tôi.

1 giọng cười lanh lảnh cất lên.

-Muốn rời khỏi đây à? Đâu có chuyện dễ như vậy!!
.
.
.
.
.
.
End chap 25

Chữ kí của ShinxRan_couple


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (2 votes)
28/10/2012, 12:10 pm
avatar
kunpepy
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 621
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1849
» Uy Danh Uy Danh : 33
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1995-05-26
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-04-13
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


yoyo26 yoyo26 hốt tem + fog pì nhai nuốt tiu hóa yoyo26 yoyo26
leaf4 leaf4 ss đọc xog r` hay wóa đi leaf4 leaf4
leaf2 leaf2 tks spum 1 fát leaf2 leaf2
onion13 onion13 hóg chap sau của nàg onion13 onion13

Chữ kí của kunpepy


Last edited by kunpepy on 13/11/2012, 10:31 pm; edited 1 time in total

28/10/2012, 1:34 pm
avatar
Ran-Chan
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc
http://angel-ran-city.forumvi.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 75
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 289
» Uy Danh Uy Danh : 14
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2001-11-12
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-07-30
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Đến sau, lấy thùng thư vậy ^^"
Mà chap nì hay lắm người iu ơi, mãi mới có chap, iu nàng quá đi à~ banhbao10
Mong chap mới của nàng nha~ banhbao18

Chữ kí của Ran-Chan

5/11/2012, 3:51 pm
avatar
Yuuki Suzuki
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 259
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 555
» Uy Danh Uy Danh : 7
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-09-15
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-10-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Ui ui! Hay wa đi à, ss post chap mứi nhanh nha. *chồng sẵn cục gạch yoyo16 *

Chữ kí của Yuuki Suzuki

24/11/2012, 7:52 pm
avatar
ShinxRan_couple
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 584
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6539
» Uy Danh Uy Danh : 231
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-09-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-03
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Chap 25: Câu chuyện 2000 năm trước

Không gian bao trùm 1 màu trắng của mây, những chú chim nhỏ nhảy trên những cành cao hót véo von, những bông hoa tuyệt đẹp và quý hiếm vươn mình trong nắng, gió lùa nhẹ qua những hàng cây tạo nên những thanh âm tươi vui, trong trẻo.
Tất cả tạo nên 1 khung trời bình yên và thơ mộng, nơi chỉ dành cho những kẻ mang đôi cánh trắng trên mình- nơi được gọi với cái tên cao quí- Thiên Đàng.

Cô bé xinh xắn khoảng 7-8 tuổi thả mình trên bãi cỏ xanh, tận hưởng cái êm dịu mà nó mang đến cùng cái cảm giác mát lạnh của những cơn gió thổi qua. Đôi cánh tráng vươn ra 2 bên, 1 vài cánh lông vũ rụng xuống nằm im lìm trên nền đất, cảm giác buồn ngủ ào đến...

-Rachel!!_Tiếng gọi vọng ra từ phía sau những hàng cây cao vút, cô bé giật mình ngồi dậy, dụi mắt cho con buồn ngủ qua đi.

Từ sau hàng cây, người phụ nữ cao lớn có vẻ nhân từ và hiền hậu bước ra, mỉm cười đôn hậu.

-Tìm được công chúa rồi!!

-Nhũ mẫu!! Người tìm con làm gì?_Cô bé giương đôi mắt ngây thơ nhìn người trước mặt.

Người phụ nữ cười nhẹ dắt tay 1 ai đó vẫn đang thập thò từ bụi cây ra ngoài.

-Hôm nay Thượng đế đã tìm 1 người bạn mới cho người!!

1 cậu bé với mái tóc màu vàng bạch kim dài ngay hông bước ra sau câu nói của người được gọi là "nhũ mẫu", trông cậu có vẻ lớn hơn Rachel và nổi bật ở cậu là đôi mắt màu bạc lạnh như băng hút hồn người khác.

-Đây là Kelbelos!! Từ nay sẽ là cận vệ của công chúa!!_Nhũ mẫu tiếp. -Hai người chào nhau đi.

Cô bé đưa tay ra với nụ cười rạng rỡ.

-Chào cậu, tớ là Rachel!! Rất vui được gặp cậu!!

Kelbelos có vẻ khá lạnh lùng và nghiêm túc, cậu bé cúi người xuống với vẻ cung kính.

-Vâng, xin chào công chúa!!

Sau khi câu nói vừa dứt, Rachel quay lại với gương mặt hờn dỗi, cáu gắt.

-Đừng gọi tớ là công chúa, cứ gọi tên của tớ đi, hơn nữa hình như cậu cũng lớn hơn tớ mà!! Xưng hô như vậy không đúng đâu!!

-Nhưng tôi chỉ là cận vệ trong khi người là...

-Không thích, cậu không đuợc gọi như vậy nữa, nếu không tớ giận cậu thật đó!!_Cô bĩu môi cố làm ra vẻ giận dữ nhưng tất cả chỉ khiến người đối diện bật cười.

Cậu thở dài, đưa mắt nhìn về phía người nhũ mẫu, bà mỉm cười gật nhẹ đầu.

-Tớ biết rồi!!

Cô cười sau khi được thỏa ý nguyện, nắm lấy tay người bạn mới, cả 2 sóng bước bên nhau trong khu vườn tuyệt đẹp, chẳng ai biết được đó sẽ là khởi đầu cho 1 bi kịch nghiệt ngã.
.
.
.
.
.
.
Vài năm sau....

Mây tan đi, khu vườn tuyệt đẹp dần hiện ra với màu xanh tươi tốt của những vòm cây rợn ngợp, màu đỏ của sắc hoa tươi thắm, màu xanh biển của mặt nước mênh mông hòa cũng màu vàng nhạt của ánh bình minh chói lọi.

Tiếng hát trong trẻo hòa nhịp cùng gió, ngân lên trong không trung yên tĩnh, mặt hồ khẽ xao động như báo hiệu cho 1 thứ gì đó đang tiến đến gần.

Mái đình với chiếc vòm phủ 1 màu trắng tinh khôi nằm trơ trọi trong khu vườn, xung quanh bao bọc bằng 1 màu xanh ngắt của lá cây, trên thân 1 vài cây cột có quấn những sợi dây leo mỏng manh.

Lướt nhẹ tay qua những sợi dây leo ấy, thiếu nữ với bộ y phục mang sắc trắng của mây trời đặt mình lên thanh chắn ngang của mái đình, trên lưng cô, đôi cánh trắng với những chiếc lông vũ trắng muốt vẫn không ngừng bị lay động bởi sức gió. Ánh mắt màu tím biếc nhìn về phía chân trời xa bất tận, đôi môi tựa như cánh hoa đào ngân nga khúc nhạc quen thuộc.

Anh là một người tuyệt hảo cho tình yêu đầu của em
Anh là người đã dạy em như thế nào là tình yêu
(Vì thế em sẽ)
Không bao giời quên anh
Em nhớ anh
Em sẽ mãi nhớ anh bằng cách đó

Cô gái thả hồn mình vào điệu nhạc, vô thức đưa tay ra ngoài, 1 cánh anh đào bị gió cuốn vô tình nằm trong lòng bày tay của cô.
Buông tay, cánh đào nhỏ xoay vần trong làn gió, rơi nhẹ xuống mặt đất...

Lớp cỏ xanh nghiêng mình vì tiếng động của người vừa bước đến, mái tóc dài màu vàng bay ngược chiều gió, người đó khoác trên người 1 bộ áo giáp tuyệt đẹp và vắt ngang hông 1 thanh kiếm sắc bén.
Trên lưng anh ta, cũng là 1 đôi cánh màu trắng.

Anh ta mỉm cười, nụ cười lạnh nhạt thường ngày giờ đây lại tràn ngập yêu thương, đọng lại trong đôi đồng tử màu xám tro băng giá ấy chỉ có thể là người con gái trước mặt.

-Rachel!!_Môi anh bỗng bật lên thành cô gái ấy nhưng nó rất nhỏ, nhỏ hơn cả tiếng gió lùa.

Khúc nhạc bị đứt quãng, dù có nhỏ đến mức nào thì đối với những kẻ không thuộc thế giới của loài người như họ đều có thể nghe thấy. Cô gái mang cái tên Rachel xoay người lại nhìn người con trai trước mặt rồi nở 1 nụ cười tuyệt đẹp, cô chạy đến, nụ cười rạng rỡ vẫn ngự trị trên môi và cái tên của người đó cũng bật ra.

-Kelbelos!!

Cô chạy đến bên anh, sà vào vòng tay ấm áp đang dang sẵn, ánh bình minh tỏa sáng 1 khung trời, bóng 2 người in hằn lên thảm cỏ non, tình yêu giữa họ đẹp như 1 bức tranh.
Đó là 1 kiệt tác hoàn hảo mà bất cứ người họa sĩ nào cũng muốn sở hữu...






Chiếc xích đu đong đưa trong làn gió, Rachel ngồi đong đưa đôi chân trên không trung, vạt áo quá dài nên chà sát dưới nền đất, nhưng có vẻ cô không mấy quan tâm đến nó, cô đưa ánh nhìn thơ ngây về phía khung trời xa mờ đục trong làn sương trắng. Chốc chốc cô lại đưa ánh nhìn về phía người con trai đứng phía sau.

-Kelbelos này!!

-Uh?

-Có phải bố của em đã giao cho anh nhiệm vụ tiêu diệt những Ma cà rồng dưới nhân thế cho anh không?_Ánh mắt cô đọng 1 nét buồn man mác, nụ cười thoảng nở nhẹ trên môi, cánh bồ công anh vươn mình bay theo chiều gió.

Mắt Kelbelos trầm đi hiển thị 1 nỗi buồn sâu lắng.

-Em biết rồi sao? Đây là 1 việc rất hệ trọng, anh nghĩ Thượng đế muốn cho anh cơ hội lập công.

Nụ cười tàn đi, những cánh bồ công anh bay mất hút sau những áng mây chỉ để lại 1 nhánh cây trơ trọi.

-Không đâu, bố em đã biết chuyện của chúng ta nên cố tình phái anh đi để chia cắt em và anh!! Anh biết đó, tình cảm của chúng mình là 1 điều không được chấp nhận ở đây!! Hơn nữa anh biết không, đây là 1 việc vô cùng nguy hiểm, em sợ...

Cô nói, giọng run run hòa cùng tiếng nấc nghẹn.

Anh nhìn về phía vầng thái dương rực rỡ ánh nắng vàng trong chốc lát, trên môi chợt nở nụ cười vô cùng ấm áp- thứ mà khó ai có thể thấy ở anh. Siết lấy bàn tay nhỏ nhắn, anh quỳ xuống bên cô.

-Em yên tâm, anh đã hứa sẽ ở bên em mãi mãi, và anh chắc chắn sẽ thực hiện được lời hứa đó. Anh nhất định sẽ trở về bên em, khi đó, chúng ta sẽ có thể ở bên nhau mãi mãi.

Rồi anh áp môi mình lên bàn tay thon thả, cảm nhận mùi hương toát ra từ làn da cô, hương thơm mà suốt cuộc đời anh cũng sẽ không thể quên.

-Hãy đợi anh!!

Cô bật khóc vòng tay ôm choàng lấy anh, cô siết thật chặt như thể khi buông ra anh sẽ vĩnh viễn biến mất.

-Em sẽ đợi, nhất định sẽ đợi, mãi mãi cũng đợi!! Anh nhất định phải trở về!!

Anh xoa nhẹ mái tóc cô, mỉm cười.

Dưới ánh nắng chiều, 2 con người kia đâu biết rằng đâu sẽ là thời khắc duy nhất họ có thể ở bên nhau.
.
.
.
.
.
.
Bọt nước sẽ vỡ tan
Cát bụi hóa tro tàn
Lời hứa năm xưa giờ bay theo chiều gió...

Anh nằm đó giữa 1 vùng trời đỏ rực của buồi chiều hoàng hôn, đôi cánh trắng nhuộm sắc bầu trời, y phục màu trắng tinh khôi giờ nhuốm đỏ.
Đôi mắt anh đã khép lại vĩnh viễn.
Lời hứa đó, anh không thể thực hiện được...

Cô gục đầu bên thân thể lạnh toát của anh, nước mắt không chảy ra nhưng ngấm vào tim, mặn đắng...
Sắc chiều đối với cô giờ là màu tang thương, chết chóc, mùi tanh nồng của chất lỏng đỏ rực kia, cô sẽ không bao giờ quên cùng với kẻ đã ra tay lấy mạng anh, cô cũng không bao giờ quên được.

Nụ cười tàn khốc ấy...
Ánh mắt điên dại vì thèm khát máu tươi...
Những móc vuốt sắc nhọn đã cướp anh đi...
Hắn- Ma vương của loài ma cà rồng bất tử.

Cô sẽ không bao giờ quên!

Gương mặt ẩn hiện sau bóng chiều rực đỏ...
Răng nanh hắn cắm phập vào cổ cô để chiếm lấy dòng màu cao quí của thiên thần
Đau nhói...cô sẽ chết?!

Không sao, anh đã không còn, sự tồn tại của cô cũng là vô nghĩa...
Nhưng dù sao cô cũng sẽ không để hắn làm hại người khác nữa và cô cũng phải trà thù cho anh.
Cắm thanh kiếm thánh với cán kiếm hình ngôi sao 7 cánh vào ngực hắn khi hắn đang hăng say rút cạn những giọt máu trong người mình, cô mỉm cười, tuy khogn6 thể giết hắn nhưng cô có thể phong ấn ma lực của hắn.

Rồi hắn sẽ tái sinh, cô và anh cũng vậy, cô biết điều đó và đã đưa ra lời nguyền cho số phận cả 3 người trước khi chết.

-Khi phong ấn hình ngôi sao 7 cánh tái hiện trên thế gian, cả 3 người chúng ta sẽ gặp lại nhau và khi đó, chính tay ta, sẽ giết chết ngươi 1 lần nữa- Jimmy!!

Và rồi cô chết, hắn cũng gục ngã, gió thổi mạnh, cắt bụi mù mịt như muốn cuốn phăng mọi thứ nơi này.
Trận cuồng phong kết thúc, không còn lại gì ngoài 1 sa mạc đầy cát nằm trơ trọi cùng chiếc gương hình ngôi sao 7 cánh đang phát ra những ánh hào quang mờ nhạt.

"Và khi đó, chúng ta sẽ lại tiếp tục tình yêu của mình nhé, Kelbelos...Đợi em..."
.
.
.
S-Shinichi?!

...






Ran bừng tỉnh dậy, những giọt mồ hôi thắm ướt vầng trán cao, cơn ác mộng mà cô vừa trải qua, trái tim cô vẫn còn đập mạnh sau cơn mơ đó.
Nó như 1 sự việc mà cô đã từng trải qua chứ không đơn giản là 1 giấc mơ.
Trong khi suy nghĩ về những điều đó, cô không để ý rằng mình đang ở 1 nơi hoàn toàn xa lạ, 1 căn phòng tuyệt đẹp, lộng lãnh và trang nghiêm...
Cánh cửa bật mở, lúc này cô mới hoảng hồn quay về với thực tại, phía sau cánh cửa, người con trai với mái tóc màu vàng bạch kim, đôi mắt mang sắc trời giông xuất hiện. Đôi môi cô bỗng bật ra thành tiếng trong vô thức.

-Kelbelos?!


(To be continued...)

Chữ kí của ShinxRan_couple


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (4 votes)
24/11/2012, 8:22 pm
avatar
Snowy Archangel
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 245
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 632
» Uy Danh Uy Danh : 82
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1998-08-03
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2012-10-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love


Tem + Phong bì yoyo20
Chap này hay nhưng bi ai quá yoyo13
Đọc đoạn đầu thấy nhẹ nhàng lãng mạn nhưng đến giữa fic và cuối fic thì bi kịch lại dồn dập đổ xuống yoyo9
Chờ chap tiếp theo của Ss (Hôm bữa Ss nói thứ bảy sẽ đăng chap mới quả nhiên là đã có chap mới. * yoyo6 *
P/s: Event lời chào ngày mai là hạn chót nữa rồi Ss ơi yoyo7

Chữ kí của Snowy Archangel


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
Sponsored content

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [LongFic] Vampire's Love



Chữ kí của Sponsored content



Trả lời nhanh
Page 9 of 11Go to page : Previous  1, 2, 3 ... 8, 9, 10, 11  Next