HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in


|

[ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............

View previous topic View next topic Go down
Go to page : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next
29/10/2011, 7:50 pm
avatar
Kanhoa Binkamu
.:Group Leader:.
.:Group Leader:.

Liên lạc
http://kanhoabinkamu.wordpress.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 457
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6677
» Uy Danh Uy Danh : 292
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-08-28
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-04
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Được đọc liền mấy Chap luôn ^^ sướng quá mak chưa đã con mắt ^^

Fic hay lắm ss, ss cố gắng viết dài lên nha ^^ cho e đọc đã con mắt ^^

Tks ss ^^


Chữ kí của Kanhoa Binkamu

29/10/2011, 8:12 pm
avatar
CoolGuy_Angel
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://facebook.com/windy.ngan

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 628
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8341
» Uy Danh Uy Danh : 93
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-06-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


@all: thanks mn vẫn ủng hộ. ^^

Chapter 8

Đúng 6h sáng chiếc xe Porche quen thuộc của Narumi đã đậu trước cửa văn phòng ông Mori. Anh bước ra khỏi xe và đi thẳng lên nhà và tất nhiên là để đưa Ran đến trường như lời anh đã nói trước đó 1 tiếng! Sau khi bóng dáng anh khuất sau cầu thang thì Shinichi với bộ trang phục trường Teitan cũng đặt chân trước nhà Ran và sau chiếc xe Porche đen bóng kia. Nhìn thấy chiếc xe, anh biết chắc rằng cậu thám tử Narumi kia cũng đã đến. Anh đứng lặng ở đó, chần chừ không biết có nên bước lên hay không. Chưa kịp có câu trả lời thì anh bỗng giật mình và nhanh chân đi ra góc khuất đằng sau văn phòng khi nghe tiếng nói của Ran vọng ra từ trên cầu thang

- Phiền anh quá. Lần sau anh không cần tới đón em như thế này đâu. Em đi bộ quen rồi ^^.

- Không sao. Dù sao đi cùng em, anh cũng thấy vui mà. Với lại 2 trường cũng gần nhau, có gì cũng tiện hơn

Tiếng nói đến đây thì Shinichi thấy bóng dáng quen thuộc của Ran cùng anh chàng thám tử Narumi bước ra và đứng trước cửa chiếc Porche. Dường như Ran không muốn bước lên chiếc xe bóng loáng này, cô đứng ở đó chần chừ và quay sang nói với Narumi điều gì đó. Sau đó 1 vài phút nữa thì cô miễn cưỡng bước lên xe và chiếc xe cũng phóng nhanh trên con đường nhựa sớm…

“Tốt rồi Ran à, nụ cười của cậu đã trở lại và nó tươi hơn bao giờ hết. Có lẽ, tớ chỉ biết đứng nhìn cậu từ xa và âm thầm bảo vệ cho cậu thôi. Hãy sống vui vẻ và đừng bận tâm điều gì hết nhé Ran. Bởi vì tớ sẽ mãi bên cậu”. Những dòng suy nghĩ thoát ra từ tâm trạng cay đắng của Shinichi. Anh cũng ko còn cách nào khác ngoài cách này. Nhìn chiếc xe chở Ran đi khuất bóng, anh tự mỉm cười an ủi mình. Giờ đây, người bên cạnh Ran, người sẵn sàng chia sẻ buồn vui với Ran đã không còn là anh. Anh biết thế, nhưng anh vẫn tự hứa với mình rằng sẽ không để 1 người nào làm tổn thương đến Ran như anh đã từng làm. Thật mỉa mai khi nghĩ rằng anh đã làm quá nhiều lần và biết bao giọt nước mắt của cô phải rơi ra cũng là vì anh.

Con đường từ nhà đến trường Teitan giờ xa vời làm sao. Lúc trước khi chưa bị teo nhỏ thi anh đã cùng Ran đi trên con đường này mỗi sáng. Tiếng cười, tiếng cãi vã vì những chuyện không đâu luôn xảy ra với anh và cô. Rồi khi anh là Conan, anh vẫn cùng cô song bước trên con đường này. Cô luôn nhẹ nhàng nắm tay anh khi băng qua đường hay chỉ đơn giản là cô nắm tay anh trong suốt quãng đường về nhà. Tâm sự của cô về “anh Shinichi” luôn đc cô bộc lộ với Conan. Nước mắt cô cũng rơi xuống tay anh trong 1 đêm tuyết “Chị không đc mạnh mẽ như chị ấy Conan à. Từ khi anh Shinichi mất tích đến nay, không đêm nào chị yên giấc cả…..”. Lúc ấy, anh rất muốn nói rằng “Đừng khóc Ran, tớ đây, là tớ đang đi bên cạnh cậu đây mà” nhưng lời nói đó ko thể thốt ra khi anh vẫn còn trong dáng hình 1 cậu nhóc 7 tuổi! Mà giờ đây, cũng trên còn đường này, nhưng anh thấy nó sao thật xa vời. Bởi lẽ, người luôn đi bên cạnh anh đã không còn. Mãi mãi không còn, và lời nói ấy, chắc sẽ ko bao giờ anh có cơ hội để nói.…….

Không biết tự bao giờ anh đã đến đc trước cổng trường. Chiếc xe Porche của Narumi hình như vẫn còn đậu ở đó.

- Ran-chan! Tớ mừng là cậu đã quay lại . Tớ rất lo cho cậu và tớ rất sợ rằng phải mất cậu.

Vẫn là Sonoko! Cô ấy vẫn vậy. Khi thấy Ran đến cô ấy đã chạy nhanh lại và ôm chầm lấy cô với những lời nói trong nước mắt. Ran cũng nhẹ nhàng ôm lấy cô bạn thân nhất của mình. Mọi người vào trường nhìn cảnh tượng đó thì ai ai cũng che miệng cười. Bởi, mới sáng sớm thì lẽ ra không ai làm vậy ngay trước cổng trường cả. Nhưng riêng Sonoko thì không! Cô ấy là tuýp người không thể kiềm chế đc cảm xúc của mình và dĩ nhiên khi thấy cô bạn thân mất tích cả tuần của mình đột nhiên quay về thì cảm xúc tuôn ra là việc có thể đoán đc

- Thôi nào, cậu vẫn vậy. Tớ có bị làm sao đâu. Ran cười nhẹ và lấy tay quẹt đi những giọt nước trên mắt Sonoko và trên mắt mình

- Tại tớ mừng mà ^^. À mà còn anh là……….? . Sonoko quay sang nhìn chầm chầm vào anh bạn đang đứng dựa cửa chiếc Porche và đôi mắt luôn nhìn vào “cuộc trùng phùng” của cô và Ran

- À, đây là anh Ridokio Narumi. Anh kết nghĩa của tớ. Ran đưa tay giới thiệu

- Anh kết nghĩa? Là sao? Cậu đi mới có 1 tuần mà có anh kết nghĩa đẹp trai như vậy dẫn về cho tớ xem ah?

- Sonoko!. Ran nhăn mặt trước lời nói theo đúng phong cách thường ngày của Sonoko. – Tớ gặp phải tai nạn tại núi Phú Sĩ, may mà nhờ có anh Narumi cứu giúp nên giờ tớ mới có thể đứng đây mà giải thích cho cậu nghe đấy

Cặp mắt Sonoko liền long lanh khi nghe Ran nói như vậy – Wow, chuyện tình giữa bạch mã hoàng tử và công chúa lọ lem đây sao? Qúa tuyệt!. Sonoko tiếp tục

- Gì mà hoàng tử với công chúa chứ.

- Chào anh Ridokio! Em là Sonoko Suzuki, bạn thân nhất với “cô-em-kết-nghĩa” của anh đấy. Sonoko quay sang bắt tay và cười tinh ranh với anh chàng Narumi đang đứng ngơ ngác với đoạn đối thoại ngắn của 2 cô nàng

- À, chào em. Gọi anh là Narumi đc rồi. Em có vẻ vui tính nhỉ?. Narumi nở nụ cười khiến cho Sonoko dường như chao đảo mặt dù trong lòng đã có Makoto. (cái này người ta gọi là bệnh cũ tái phát)

- Này, cậu đi đâu mà kiếm đc 1 anh chàng vừa đẹp trai, vừa galang vừa giàu có như anh ấy vậy?.

Sonoko kéo tay Ran nói nhỏ và che miệng cười khúc khích trong khi đôi mắt vẫn dán chặt vào Narumi. Ran không biết phải nói gì tiếp theo với cô bạn mình. Cô chỉ biết dậm chân tại chỗ và khẽ rít lên “Sonoko!”.

- Thôi anh đưa em đến đây là đc rồi. Anh còn phải đến trường mình nữa mà. Ran cười nhẹ

- Uhm, vậy anh đi đây. Có gì em cứ gọi cho anh, trưa anh sẽ qua đón em. Have a nice day, my Angel!. Narumi khẽ vuốt nhẹ tóc Ran và quay sang cười với Sonoko – Chào em Sonoko. Rất vui đc quen biết với em

- Vâng, chào anh!.

Ran vẫy tay khi Narumi mở cửa xe và bước vào. Sau đó, cũng với tốc độ như trước, chiếc xe phóng nhanh về con đường phía trước cho đến khi khuất dạng. Ran quay sang nhìn Sonoko với bộ dạng dường như phải dựa vào cái gì đó mới có thể đứng vững

- So great and so handsome, Narumi – niichan! Anh ấy quả thật rất tuyệt đó Ran!. Sonoko dường như nhảy cẫng người lên

- Này, cậu không sợ tớ nói với Makoto-san ah?. Ran cười

- Thật thế mà. Mà tớ nói là nói cho cậu ấy. Cậu không nghe anh ấy nói là “Have a nice day, my Angel à?”

- Đấy là câu xã giao bình thường thôi có gì to tát đâu mà cậu làm như nó là 1 cậu tỏ tình thế?

- Cậu ngốc thật. Vấn đề không phải ở đó, mà là ở chữ “M-Y-A-N-G-E-L” cơ. Là MY ANGEL đấy! Anh ấy xem cậu như là thiên thần của mình ấy. Tớ dám chắc anh ấy có tình cảm với cậu. Sonoko khoanh tay trước ngực và hất giọng qua Ran ám chỉ

- Cậu chỉ giỏi đoán chuyện tầm phào. Thôi, vào lớp. Tớ còn phải chép lại bài cả tuần qua đấy

Ran kéo tay Sonoko bước vào trường và mặc cho cô bạn mình thao thao bất tuyệt về anh chàng Narumi. Shinichi vẫn đứng ở 1 góc khuất với tầm nhìn và tầm nghe vừa phải với chỗ của Ran! Và dĩ nhiên tất cả lời nói của Ran, Sonoko và cả anh chàng Narumi, anh đều nghe rõ không thiếu 1 chữ. Và cả, cái vuốt tóc Ran từ Narumi anh cũng thấy! Bàn tay anh đã khẽ nắm chặt lại và biểu cảm trên gương mặt anh cũng biến đổi sau khi thấy bàn tay của 1 người khác đặt lên tóc Ran mà người đó không phải là anh. Shinichi đã khẽ rít lên “Chết tiệt” và anh đã từng có dự định là xông ra giữ chặt lấy Ran và nói “Cô ấy là của tôi”, nhưng dường như anh không thể. Bởi lẽ, cô ấy đâu còn nhớ đến sự hiện diện của anh! “My Angel “ ư? Phải rồi, Ran cũng là 1 My Angel trong anh từ rất lâu, rất lâu………..

Khi vào đến lớp, Sonoko vẫn không ngừng nói về Narumi. Cho đến khi, Ran khẽ nhìn qua bàn của một-ai-đó và ngừng ở đó 1 lúc lâu. Cô cũng ko biết tại sao đôi mắt cô vẫn cứ điều khiển cho nó nhìn qua bàn bên ấy. Có 1 cái gì đó, cho cô thấy là nó rất quen thuộc. Sonoko thấy vậy, liền bắt nhịp chuyển đề tài

- Nữa rồi à. Lại nhớ đến cái tên ngố ấy à? Yên tâm đi, tí nữa cậu sẽ đc thấy hắn

Ran nhún vai, cô không hiểu Sonoko đang nói gì và đang nói đến ai. Nhưng cô không quan tâm đến việc đó, cô quay lại và nhìn Sonoko như nhớ ra việc gì

- Đúng rồi! Cái tuần mà tớ gặp tai nạn ấy, cậu có biết Conan ở đâu không? Lúc tớ về, có tìm nó nhưng bố, mẹ và cả bác tiến sĩ cứ ấp úng không chịu nói

- CONAN? Ý cậu là thằng nhóc ở nhà cậu?. Sonoko giật mình mở to mắt ra nhìn Ran như cô đang nói 1 điều gì đó rất kinh khủng

- Uhm là Conan. Cậu sao thế? Cậu biết nó ở đâu sao?. Ran lay nhẹ vai Sonoko

- Chẳng phải Conan là……….

Sonoko vừa nói vừa nghĩ. Dường như cô đang lo sợ 1 điều gì đó ĐÃ xảy ra với cô bạn thân của mình. Chưa kịp nói hết câu, đã có 1 giọng khác vang lên đằng sau lưng Sonoko

- Thằng nhóc ấy về Pháp rồi!

- Kudo!

Sonoko thốt lên khi thấy người vừa thốt ra câu nói khó hiểu ấy. Bản thân cô và mọi người đều hiểu Conan chính là Shinichi. Nhưng giờ lại chính do miệng Shinichi nói ra là thằng nhóc ấy về Pháp? Sonoko như quay cuồng với những dòng suy nghĩ của mình

- Về Pháp? Cậu vừa nói là Conan về Pháp? Với bố mẹ của nó?

- Tất nhiên. Nó vừa về hồi hôm kia. Nó có dặn tớ là gửi lời chào cậu và…….nó rất mến cậu, Ran!

Ran đứng dậy, nhìn đứa con trai lạ hoắc trả lời rằng rọt câu hỏi về Conan. Anh ta mặc đồ trường Teitan và đeo nhãn hiệu lớp cô, cô chắc rằng anh ta là người vừa mới chuyển đến?!? Nhưng cô ko hiểu là tại sao anh ta lại biết rõ về Conan như vậy và còn biết tên cô

- Conan là gì của cậu mà cậu rõ về nó như thế?

- Ờ…..thì, tớ là anh họ của Conan. Shinichi gãi gãi đầu, lấp liếm câu trả lời của mình. Sau đó anh quay sang Sonoko đang đứng lặng nhìn 2 người đối thoại như 2 người dưng! – Sonoko, ra đây với tớ 1 lát

Chưa kịp để Sonoko trả lời hay Ran có cơ hội hỏi tiếp thì Shinichi đã nhanh tay kéo Sonoko ra khỏi cửa lớp. Ran vẫn đứng đó nhìn theo hướng mà Sonoko vừa đi ra với 1 anh bạn lạ hoắc! Không biết Shinichi nói gì với Sonoko mà từ trong lớp nhìn ra, Ran chỉ thấy đc những cái gật đầu nhẹ nhưng có chút gì đó buồn trên gương mặt của Sonoko. Dường như Sonoko đang cố gắng chấp nhận những lời mà Shinichi đang nói. Và tất nhiên, những lời đó đang nói về Ran khi cả 2 đều nhìn về phía Ran trong khi đang nói!

Chữ kí của CoolGuy_Angel

29/10/2011, 9:50 pm
avatar
ƯSAGHI
.:Addicted Member:.
.:Addicted Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1352
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 3086
» Uy Danh Uy Danh : 91
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-06-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-12
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Temmmm, ôi chap mới, lấy lun phong bì đem chôn^^
Lâu lém mới thấy ss com, giọng văn của ss vẫn tuyệt dã man như ngày nào^^dù đã có chap mới nhưng em vẫn ham hố mún thêm
em sẽ cố cày nát fic này đến chap cuối, hihi
tặng 1 vote + cho ss^^

Chữ kí của ƯSAGHI

29/10/2011, 10:17 pm
avatar
ran moris
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 99
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 673
» Uy Danh Uy Danh : 8
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-01-05
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-02-05
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Đây là fic thứ 2 mà em đã đọc của chị coolguy_angel kể từ sau fic "tình yêu tìm thấy"
và cảm giác cũng y như rằng lúc ban đầu banhbao10 em ngưỡng mộ chị lắm! mong chờ chập kế tiếp của chị banhbao12 chị viết hay lắm banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18 banhbao18

Chữ kí của ran moris

29/10/2011, 10:28 pm
avatar
CoolGuy_Angel
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://facebook.com/windy.ngan

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 628
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8341
» Uy Danh Uy Danh : 93
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-06-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


@ƯSAGHI: hihi ss là .:Po_Love:. bên AFC nè e. người nhà cả mà. Đảm bảo với e, fic này ss sẽ up đến chap cuối banhbao9

@ran moris: hì, vậy tiện đây ss giới thiệu luôn fic thứ 3 (hi nói ra nó ra fic đầu tiên c viết về SR) cho e xem, nó cũng nằm trong MCF. là fic "Cậu Có Thích Tớ Không?", có gì e tìm đọc và ủng hộ ss nha. ^^ ah quên, còn cả fic này nữa

Chữ kí của CoolGuy_Angel

29/10/2011, 11:00 pm
avatar
ƯSAGHI
.:Addicted Member:.
.:Addicted Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1352
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 3086
» Uy Danh Uy Danh : 91
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-06-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-12
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Vâng em sẽ đợi đến chap cuối, fan cuồng nhiệt của ss cũng như fic của ss mà hihi
Mà ss ui đọc chap mới em thấy hơi tức, tức thay shin nhưng cũng ngưỡng mộ hành động của Narumi><

Chữ kí của ƯSAGHI

30/10/2011, 11:22 pm
avatar
ran moris
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 99
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 673
» Uy Danh Uy Danh : 8
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-01-05
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-02-05
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


OK Em sẽ ủng hộ ss hết mình luôn banhbao13
Chị mau mau ra chập mới nha. Nhưng mà em hy vọng fic này sẽ dài một chút để em được đọc nó lâu hơn yoyo1 yoyo35 leaf2

Chữ kí của ran moris

1/11/2011, 9:25 pm
avatar
CoolGuy_Angel
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://facebook.com/windy.ngan

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 628
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8341
» Uy Danh Uy Danh : 93
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-06-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Chapter 9


Sau khi nói gì đó với Sonoko thì cả 2 cùng đi vào lớp. Sonoko thì đi thẳng lại chỗ mình ngồi – tức kế bên Ran, còn Shinichi thì anh bắt gạp phải ánh mắt Ran một lần nữa khi anh đi đến chỗ ngồi của mình. Ran cảm thấy hơi ngạc nhiên khi Shinichi ngồi đúng ngay chỗ mà lúc đầu giờ vào cô không hiểu vì sao mình lại nhìn vào chỗ đó

- Sonoko này. Cái cậu gì đó đó là ai vậy? Cậu ta chuyển qua lớp mình khi nào mà sao tớ không biết?. Ran hỏi khẽ Sonoko và liếc qua bàn Shinichi

- À, cậu ta là Shinichi Kudo. Anh họ của nhóc Conan ấy. Cậu ta vừa chuyển qua ngay cái tuần mà cậu gặp phải tai nạn nên ko biết là phải

- Vậy à? Nhưng sao tớ thấy cậu có vẻ thân với cậu ta quá vậy?

- Hả? à…..ờ……Cậu ta vừa chuyển qua lớp mình nên có nhiều điều không rõ nên mới hỏi tớ vậy mà. Cậu cũng biết trong lớp này, tớ là người nắm thông tin chính xác nhất mà. Sonoko cười trừ

- Uhm. Nhưng…….cái cậu Kudo ấy,….vẫn luôn ngồi ở đó sao?. Ran tiếp tục nhìn về hướng ngồi của Shinichi

- Trước giờ cậu ta vẫn ngồi ở đó mà!. Sonoko ko chút nghĩ ngợi mà đáp

- Trước giờ?!?

- À không……không phải……à mà là từ khi cậu ta chuyển vào đc cô sắp ở chỗ đấy. Sonoko giật mình trước sơ hở của mình

- Hình như trước khi cậu Kudo ấy vào, chỗ ngồi đấy…….không có người phải không? Hay có ai mà tớ ko tài nào nhớ ra đc?. Ran lắc lắc nhẹ đầu mình như muốn lục lại trí nhớ về cái chỗ ngồi quen mà lạ ấy

- À thì có. Là cái tên thám tử kiêu ngạo, nổi tiếng bậc nhất Nhật Bản. Cậu ấy thì vừa chuyển đi là cậu ta vào đấy. Sonoko cố kiếm cho ra lý do

Ran gật nhẹ đầu, dường như cô cũng đồng tình với câu chuyện Sonoko vừa nói ra. Cô tiếp tục nhìn về phía Shinichi và lần này cô bắt gặp phải ánh mắt cậu ta đang nhìn mình. Nó không phải là ánh mắt của những người bạn mới gặp nhau, mà là ánh mắt của những người đã rất quen thuộc với nhau, trong ánh mắt ấy, có 1 chút yêu thương, 1 chút tiếc nuối và 1 chút quan tâm. Cô cảm thấy có gì đó rất lạ mà cũng rất quen đối với Shinichi, mặc dù cô chỉ mới gặp cậu ấy vào sáng nay?!? Có lẽ, chỉ vì anh ta là anh họ của Conan. Cô nghĩ vậy…..

“Ran-neechan, chị làm sao thế ạ? Chị khóc sao?”

“Chị Ran, tỉnh lại đi, chị Ran…..”

“Ran ơi, nhìn cậu xanh lắm đó….”

“Ran….Ran…….”

Những câu nói của Conan và của ai đó liên tiếp xuất hiện trong đầu Ran mà cô ko tài nào nhớ được. giọng nói ấm áp nhưng buồn bã, giọng nói trong 1 ngày mưa. “Là ai? Ai đang nói vậy?”. Cô bịt tai lắc mạnh đầu mình nhưng ko tài nào nhớ ra đc. Cô khẽ nhìn qua Shinichi thì tiếp tục cô gặp phải ánh mắt của cậu ấy. Dường như cậu ta đang rất quan tâm đến tình trạng hiện giờ của cô. “Ran….Ran ơi, hãy đợi tớ….tớ nhất định sẽ trở về”

“Anh ấy nhờ bác Mori chở em đến đây để đưa chị về”

Càng nhìn vào Shinichi thì giọng nói của ai đó hòa lẫn với giọng của Conan vang lên càng rõ. Cô không tài nào kiểm soát đc đầu óc mình nữa. Cô càng lắc mạnh đầu mình như muốn tiếng nói trong đầu mình ngừng hẳn………..

- RAN! RAN! Cậu không sao chứ?. Sonoko lay mạnh Ran khi thấy Ran càng ngày càng ôm đầu và trông có vẻ rất đau đớn

- So….no…..ko! Tớ….có ai đó…..đang gọi tớ……Ran nói chậm rãi và buông thõng tay mình ra khỏi đầu, có vẻ như cô vừa đấu 1 trận chiến với những lời nói trong đầu

- Tớ nghĩ cậu chưa khỏi bệnh đâu. Hay là hôm nay cậu nghỉ đi, tớ sẽ đưa cậu về. Sonoko lấy khăn giấy thấm nhẹ lên trán đẫm mồ hôi của Ran

- Tớ không sao. Chỉ cảm thấy hơi nhức đầu tí thôi

Ran cười nhẹ rồi cô tiếp tục quay đầu lại phía bàn Shinichi mà ko rõ tại sao. Nhưng lúc này, cô không gặp phải ánh mắt quan tâm, lo lắng của anh như trước nữa bởi vì…….anh đã đi đâu tự lúc nào cô cũng không hay. Trên bàn vẫn còn lại chiếc cặp chưa mở khóa của anh ở lại
- Cậu cầm lấy chiếc khăn này rồi để nó lên trán đi. Nó sẽ giúp cậu giảm đc cơn nhức đầu đấy

Ran giật mình quay lại thì thấy Shinichi đang nhìn cô và trên tay anh cầm 1 chiếc khăn đã được xếp dọc lại. Thì ra anh đã đi đến trước mặt cô tự bao giờ,…

- À….ờ…..cám ơn cậu

Ran nhận lấy chiếc khăn trên tay Shinichi như một thói quen. Cô cảm thấy lạ từ chính bản thân mình. Không hiểu sao cô có thể nhận lấy chiếc khăn từ người mà cô chỉ mới quen vài phút trước? Nhưng dẫu vậy, cô vẫn cầm nó và áp trên trán mình. Cảm giác thật dễ chịu. Nó làm nhẹ hẳn đi cơn đau đầu khi nãy của cô. Shinichi vẫn đứng đó. Anh nhìn cô rồi mỉm cười. Anh định mở miệng nói gì đó nhưng lại không thể nói đc. Định quay bước về bàn mình thì đột nhiên Ran giữ tay anh lại. Bàn tay cô đang đặt trong lòng bàn tay anh? Đó đang là sự thật trong khi cô vẫn không nhớ ra anh là ai?!?

- Cậu….là Shinichi?

Bàn tay cô vẫn giữ chặt lấy tay anh như sợ anh đi mất. Shinichi đang hơi bất ngờ với hành động của Ran nhưng anh lại cảm thấy ngạc nhiên với câu hỏi Ran đặt ra cho anh. Chưa kịp suy nghĩ có câu trả lời thì cô lại tiếp tục nhấn mạnh câu hỏi

- Cậu tên Shinichi thật sao?

Ánh mắt cô lúc này nhìn anh có gì đó rất khác. Vừa lạ mà vừa quen

- Uhm, tớ là Shinichi Kudo.

- Shinichi…..Kudo? Cậu nói…..cậu là anh họ của Conan?

- À…ừ

- Shinichi này, chúng ta đã gặp qua lần nào chưa nhỉ?

Ran tự hỏi, không biết tại sao mình lại đặt ra câu hỏi này cho Shinichi. Và cô cũng ko hiểu sao mình lại có thể gọi thẳng tên của Shinichi ra 1 cách tự nhiên như thế trong khi cô chỉ mới quen anh vài phút, cô chỉ cảm thấy mình rất thân quen với cái tên này……..
“Chúng ta quen nhau 18 năm rồi Ran à”. Shinichi rất muốn thốt ra câu nói đó để thay cho câu trả lời của mình. Nhưng anh đột nhiên lại nghĩ đến cú shock của Ran hồi tối qua và ngất xỉu trong vòng tay anh là anh ko tài nào mở miệng đc. Bây giờ, trông Ran có vẻ đỡ hơn vì khi nhắc đến tên anh, cô ko còn hỏang hốt hay giật mình nữa. Niềm vui bỗng len lỏi trong anh, tia sáng của Ran về anh có lẽ cũng le lói lên, hy vọng của Ran về anh có lẽ cũng tăng thêm đc đôi chút, dù là rất nhỏ…………..

Chữ kí của CoolGuy_Angel

1/11/2011, 10:02 pm
avatar
ƯSAGHI
.:Addicted Member:.
.:Addicted Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1352
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 3086
» Uy Danh Uy Danh : 91
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-06-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-06-12
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Oa oa chap mới, xí tem+phong bì^^
em hi vọng chị Ran sẽ nhớ ra anh shin, hic xúc động quá><

Chữ kí của ƯSAGHI

4/11/2011, 7:49 pm
avatar
CoolGuy_Angel
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://facebook.com/windy.ngan

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 628
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8341
» Uy Danh Uy Danh : 93
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-06-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Chapter 10

Chưa kịp có câu trả lời cho Ran thì tiếng trống vào học cũng vang lên từng hồi. Ran nhẹ nhàng buông tay Shinichi ra và cũng không hỏi thêm gì nữa, anh cũng lặng lẽ quay về chỗ ngồi. Suốt buổi học hôm ấy, Ran không tài nào tập trung đc, cứ có gì đó vây lấy tâm trí cô, lấn áp tâm trạng cô và trái tim cô dường như muốn nhắc nhở cô điều gì đó………..

Hôm ấy, hoa đào nở rất đẹp, trắng xóa cả bầu trời………….

“Angel này, cho anh xin lỗi, trưa nay anh có cuộc họp giao ban bên Đoàn trường nên chắc sẽ ko kịp để qua đón em. Anh sẽ tranh thủ, nếu xong sớm thì trưa anh sẽ ghé qua nhà em. Đừng giận anh nha. Anh Narumi!”

Dòng tin nhắn của Narumi hiện lên trong chiếc điện thoại cô. Cô cười nhẹ rồi để lại chiếc điện thoại vào cặp. Hoa lại tiếp tục rơi bên cửa sổ……….

Buổi học trôi qua nhanh chóng. Ran định cùng Sonoko ghé qua trung tâm mua sắm để mua một món quà nhân ngày kỷ niệm của bố mẹ cô, nhưng cuối cùng Sonoko cũng không thể đi cùng cô với lý dó “có việc đột xuất ”. Chỉ cần nhần nét mặt hớn hở của cô bạn thân thì Ran chắc mẩm là cô ấy có hẹn với Makoto-san chứ không ai khác. Đành vậy, cô không thể nào phá vỡ niềm hạnh phúc của Sonoko đc….

“Các bạn thật hạnh phúc….đôi khi tôi muốn đánh đổi tất cả để có đc một phần của hạnh phúc ấy”

“Hạnh phúc?”. Cô đã từng hạnh phúc? Có ai đó đã nói với cô như vậy…Nhưng hạnh phúc của cô là gì? Cô không thể biết cái hạnh phúc mà cô đang có….Có cái gì đó quá xa vời…..quá ảo mộng…..nó như trước mặt mà vĩnh viễn không bao giờ cô với tới được.

- Hoa nở là lúc hoa đẹp nhất. Bất chợt, cô nhìn lên trời và thấy những cánh hoa đào từ hai 2 hàng cây bên đường rơi nhẹ nhàng xuống người cô. Những cánh hoa trụ lại trên áo, trên vai và cả trên tóc cô.

- Đúng, hoa nở là lúc hoa đẹp nhất. Nhưng khi hoa nở rồi thì lại chờ đợi sự héo úa

Có tiếng nói quen mà lạ vang lên đằng sau cô. Cô giật mình quay lại thì thấy Shinichi đang đứng đó và nhìn lên bầu trời, có lẽ, anh đã đi đằng sau cô từ lúc cô bước ra khỏi trường

- Shinichi!

- Oop…..Ran!

- Câu nói của cậu, có lẽ không hợp với cả bầu trời đầy hoa như thế này đâu. Hoa vẫn còn rất đẹp, rất đẹp

Ran cười và vuốt nhẹ những cánh hoa đang trụ trên vai mình. Cô bỏ lững câu nói đó lại rồi tiếp tục bước đi. Shinichi cũng song hành ngay sau đó nhưng anh vẫn cách cô độ khoảng 3 bước chân. Một lúc sau, 2 người cũng bước vào trung tâm mua sắm Beika.

Ran đi quanh cả 1 vòng khu trung tâm nhưng không có món gì vừa ý cô. Đang suy nghĩ về món quà nào đó thì bỗng cả khu trung tâm ồn ào hẳn lên. Dường như đã có chuyện gì xảy ra. Chưa kịp xem nguyên nhân sự ồn ào này xuất phát từ đâu thì bỗng trước mặt cô, có 1 người đàn ông trên tay đang cầm con dao và ôm lấy đứa bé chỉ khoảng 1, 2 tuổi gì đó chạy lại phía cô. Tiếng khóc của đứa bé vang vọng cả khu trung tâm và con dao sắc bén ấy có lẽ đã làm tổn thương đến vùng cổ của đứa bé ấy khi nó cựa quậy.

Bất thình lình……..Con dao sắc ấy cũng đã kề sát cổ cô……….

-RAN!

Tiếng của Shinichi hét lên có phần lấn át cả tiếng khóc của đứa bé đó. Cô cảm thấy đc nước mắt của bé đã vướng trên tay cô khi mà người đàn ông kề dao sát vào cổ cô lẫn đứa bé. Giờ phút này, cô cũng đã hiểu đc tình thế mà mình đang mắc phải là gì. Nếu như chỉ 1 mình cô bị thì cô sẽ dễ dàng thoát ra đc bằng những đòn karate sở trường nhưng nếu sử dụng karate vào lúc này thì chẳng khác nào cô gián tiếp hại cả đứa bé khi mà nó ko còn thăng bằng bởi bàn tay khô ráp của người đàn ông và rơi thẳng xuống sàn đá cứng. Lúc này đây, cô chỉ còn biết đứng yên đó và……đưa ánh nhìn về phía Shinichi đang hốt hoảng nhìn cô

……Và xung quanh……còn rất nhiều người…..Cô dễ dàng nhận ra đc mẹ của đứa bé khi bà cũng đang khóc và liên tục đưa tay về con mình…….

- Các người lui ra ngay. Nếu ta không thoát đc thì con nhỏ này cùng với thằng bé cũng sẽ ko còn mạng mà sống đâu

Người đàn ông quơ loạn xạ con dao trên tay vào mọi người xung quanh. Có thể, cái lý do mà ông bắt thêm Ran làm con tin trong tay mình là muốn thoát khỏi vòng vây càng nhanh càng tốt, nếu chỉ với 1 đứa bé trên tay thì ông chắc chắn sẽ không thoát khỏi vòng vây của bảo an trung tâm khi trước đó họ đã theo sát ông

- Ông hãy thả họ ra đi. Đừng để tội ác của mình càng ngày càng lún sâu hơn nữa

Shinichi nói chậm rãi nhưng ánh mắt của anh vẫn chứ dán chặt vào con dao đang sát ở cổ Ran. Chỉ chệnh tay 1 chút thôi thì nó sẽ sẵn sàng làm tổn hại đến Ran

- Mày là thằng nào! Mày biết gì mà xen vào chuyện của tao chứ hả?. Người đàn ông tia ánh nhìn qua Shinichi và bước đi từ từ thụt lùi vào gian hàng thời gian đằng sau lưng

- Có phải, ông là người làm việc tại công ty sắt thép C&C? Ông vì muốn làm gì đó tặng cho vợ mình nên mới liều vào cướp 1 số đồ nữ trang tại khu trung tâm nên mới xảy ra cớ sự này?

- Mày…….sao mày lại rõ chuyện của tao như thế?

- Có gì khó đoán đâu. Con dao ông đang cầm trên tay thực tế chưa có trên thị trường, nó chỉ mới là con dao đang đi vào thử nghiệm và chỉ có công ty C&C là độc quyền loại dao này. Hoa văn sắc sảo trên cán dao có thể nhận ra điều đó. Còn việc, ông cướp nữ trang vì vợ thì còn dễ hơn nữa. Mặc dù cty C&C đang độc quyền loại dao Hot nhất hiện nay nhưng do tình hình tài chính khó khăn nên ko thể phát lương cho nhân viên trong 2 tháng nay. Ông là người rất thương vợ mình nên chẳng lẽ trong ngày sinh nhật vợ mình mà lại không có món quà nào để tặng hay sao? Mà phụ nữ thì thích nhất là trang sức trong khi trung tâm đang bày bán món trang sức mới nhất hiện nay mà số tiền thì ko nhỏ. Thử hỏi, không có tiền lương trong 2 tháng nay thì tiền đâu ông lấy để mua món đồ trang sức ấy?. Shinichi đang nhìn ông với ánh mắt sắt mà anh đã sử dụng với tất cả bọn tội phạm, 1 ánh mắt kiên quyết, chắc chắn và đầy tự tin

“Shin….ichi?”………”Conan?”……..

- Mày……..

Đang lo sợ vì những lời Shinichi nói ra thì bước chân ông lại còn thụt lùi vào trong hơn nữa. Những thùng hàng trên đầu họ đang lắc lư dữ dội khi sức của cả 3 người cùng dựa vào vách và bước chân thì ko vững. Chưa biết nói gì hay làm gì tiếp theo thì những thùng hàng đó đã ko còn đứng vững trên cao nữa mà đồng loạt rơi xuống……

- RAN! CẨN THẬN!

Shinichi la lớn khi thấy những thùng hàng đang nhắm vào đầu của họ mà rơi xuống, chân anh cử động và chạy vội lại. Nhưng chưa kịp tới thì Ran đã vội ôm chầm lấy thân người đứa bé và 1 tay thì ôm lấy đầu bé áp vào người mình, 1 tay thì cô vội đẩy người đàn ông đang khủng hoảng tinh thần ra khỏi nơi đáp của những thùng hàng vô nhãn đó.

RẦM!. Những thùng hàng nặng ký đó đã đồng loạt rơi xuống trước sự chứng khiến của tất cả mọi người. Họ điều lo sợ cho 3 người trong đó…

- RAN! RAN!

Con dao đã vuột ra khỏi tay người đàn ông và văng vào góc trong. Ran thì đang giữ chặt lấy đứa bé trong vòng tay mình để đảm bảo an toàn cho nó với cú ngã bất ngờ này, còn người đàn ông đó thì đang giật mình với hành động của con tin trong tay mình. Nếu như không có cô, có lẽ ông cũng ko thoát khỏi những thùng hàng đó. Nếu muốn, cô có thế ko dùng tay đẩy ông ra và chỉ cố gắng giúp cho mình thoát khỏi vì lúc đó ông cũng đã ko còn sức để giữ chặt cô như trước. Tại sao? Cô lại cứu ông?

Ran đang choáng bởi cú đáp đất quá mạnh của cô, đầu và thân người cô đập mạnh xuống đất, chưa kịp nhớ rõ chuyện gì đang xảy ra thì tiếng khóc của đứa bé đang nằm gọn trên người cô đã đưa cô về thực tại. Cô vội ngồi dậy và lấy tay mình vỗ vỗ nhẹ trên lưng bé để nhằm trấn an nó, cô quay sang người đàn ông đang nằm sóng soài trên mặt đất

- Ông có sao không?. Cô buông câu hỏi nhẹ và dường như cô đã quên việc trước đó vài phút chính ông ta là người kề sao sát cổ cô

- Tại sao? Cô bé? Cô cứu ta trong khi trước đó ta từng có ý hãm hại cô?

- Tại vì ông cũng là người như chúng tôi thôi, mạng sống của ông cũng đáng quý như bao người……….

“Tại vì ông cũng là người như chúng tôi thôi, mạng sống của ông cũng đáng giá như mọi người cho dù ông các ác ôn tàn bạo như thế nàoi……..Ông sẽ không dám bắn chúng tôi đâu, bộ phận giảm thanh của khẩu sung đã rơi xuống , nếu như bây giờ ông nổ súng, thì cảnh sát sẽ ập tới nhanh chóng. Tôi khuyên ông hãy ra đầu thú, để đc sự khoan hồng của pháp luật…..”

Giọng nói của ai nó vang vọng lên trong đầu cô, rất thân quen, nhưng cô ko thể nào nhớ ra người đó là ai. Nhìn Shinichi đang đứng trước mặt cô, điệu bộ ấy, dáng vẻ ấy, giọng nói ấy…….sao mà thân thuộc đến thế? Cơn nhức đầu đã tiếp tục bám víu lấy tâm trí cô khi cô đang cố nhớ ra 1 cái gì đó, 1 ai đó…….”Đau, đau đầu quá”, người cô nóng dần lên và dường như cô không còn có thể ngồi vững nữa. Đứa bé trên tay cô, không biết từ bao giờ đã ở vị trí an toàn trên tay mẹ nó và còn người đàn ông kia, đã bị chiếc còng tay khóa lại và đang đi song hành với các anh cảnh sát, ông khẽ quay qua nhìn cô và cô có thể thấy đc nước mắt đã loang trên mi ông…….ông đang hối hận……..!
Mọi cảnh vật dần dần mờ ảo trước mắt cô….Có người nào đó đang chạy đến trước mặt cô với dáng vẻ rất lo lắng và quan tâm…….”Shin….n-ichi….”

- Ran! Cậu không sao chứ! Ran!

Cô ngất lịm đi sau tiếng nói ấy. Tiếng nói đã quanh quẩn trong tâm trí cô…..cô cảm thấy an toàn khi có 1 vòng tay ấm áp đang giữ lấy mình…….nhẹ nhàng, cô nhìn anh mỉm cười, trên mi cô cũng đọng vài giọt nước, liệu đó là nước mắt hay chỉ là là giọt mồ hôi?

“Một đời người phải khóc bao nhiêu lần…..?’”
“….thì nước mắt mới thôi rơi?”
“Một đời người phải rơi bao nhiêu lệ…..?”
“…..thì trái tim mới thôi tan vỡ?”



*Trong chap này nếu có gì sai sót các bạn nhắm mắt bỏ qua cho mình nghen ^^*

*Trong chap này có sử dụng 1 số câu từ trong bài hát Hoa Rơi của Lâm Tâm Như - sama, ( cũng nhờ nó 1 phần mà có đc chap này đây Very Happy )*




Chữ kí của CoolGuy_Angel


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
4/11/2011, 9:06 pm
avatar
girlprincess1996
.:Admin:.
.:Admin:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/girlprincess1996/profile

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 4936
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 31458
» Uy Danh Uy Danh : 696
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-12-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-07-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Tem nè !^^
Chắc là Ran sắp nhớ lại được điều gì rồi nhỉ ?!^^
By the way, cực kết mấy câu in đậm !>.< Ôi sao mà chàng iu lại nghĩ ra nhiều câu thâm thúy thế nhỉ ?! banhbao16 banhbao16 Thế nhưng, chị viết fic hay không kém mấy câu danh ngôn đó của chàng đâu nhá !^^

Thanks nè ! lol! lol!

Chữ kí của girlprincess1996


The Truth is always only one

Need a reason to kill a person, but to save a person, a logical mind isn't needed, right?

4/11/2011, 9:10 pm
avatar
Kanhoa Binkamu
.:Group Leader:.
.:Group Leader:.

Liên lạc
http://kanhoabinkamu.wordpress.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 457
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6677
» Uy Danh Uy Danh : 292
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-08-28
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-04
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Tâm trạng e k hiểu sao đọc, ăn, chơi,... cái gì cũng thấy vô vị hết đó ss =.= nên e chưa nhận xét dc gì ^^, khi nào e lấy lại dc cái tính khí thường ngày của e, e sẽ cmt sau ^^ Ss thông cảm ^^

Chữ kí của Kanhoa Binkamu

5/11/2011, 9:51 pm
avatar
kunnie2911
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 591
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 2956
» Uy Danh Uy Danh : 39
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-04-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-05-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


trời ơi là trời
sao mình lại bỏ 1 fic hay như vậy mag ko đọc chứ hic hic
chap này chắc ran nhớ ra shin roài banhbao13

Chữ kí của kunnie2911

6/11/2011, 6:43 pm
avatar
ran moris
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 99
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 673
» Uy Danh Uy Danh : 8
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-01-05
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-02-05
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


yoyo1 yoyo5 yoyo14 yoyo5 hay lém cố lên chị. Nhưng mà em thấy hơi lâu

Chữ kí của ran moris

11/11/2011, 7:57 pm
avatar
CoolGuy_Angel
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://facebook.com/windy.ngan

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 628
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8341
» Uy Danh Uy Danh : 93
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-06-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


e hèm.....hình như nếu ko lầm thì fic mình đang là fic chán nhất trong MCF nhỉ =.=
.
.

Chapter 11


Shinichi bế Ran chạy thẳng ra ngoài khu trung tâm trước ánh mắt của mọi người. Gần tới cửa chính thì Shinichi thoáng thấy bóng của Narumi chạy vào, có vẻ như anh ấy rất hốt hoảng vì chuyện gì đó? Và nó chắc chắn là chuyện của Ran……

- ANGEL!

Narumi chạy thẳng lại trước mặt Shinichi và vịnh vai Ran khi cô đang chìm vào cơn hôn mê, nét mặt của Narumi càng hốt hoảng hơn nữa và có phần lo sợ chuyện gì đó….và một lần nữa…….Shinichi cảm thấy nhói trong tim….

- Angel? Sao lại thế này?. Narumi gần như muốn hét lên vào mặt Shinichi khi thấy Ran đang ngất đi

- Tôi sẽ nói rõ mọi chuyện cho anh sau khi đưa Ran về an toàn tới nhà

- Ra xe đi.

Narumi nói gọn và đi nhanh ra trước còn Shinichi thì gật đầu nhẹ rồi cùng Ran (nói cho chính xác là bế Ran) ra chiếc Porche đen quen thuộc của Narumi đã đậu sẵn trước cổng. Không khí trong xe bỗng dưng nặng nề hẳn với ban sáng. Narumi ngồi ngay ghế lái nhưng ánh mắt cứ nhìn lên chiếc kính hậu giữa xe để quan sát tình trạng của Ran ở băng ghế đằng sau, thỉnh thoảng anh mới đưa mắt lên nhìn lối xe chạy -.-

Còn Shinichi thì vẫn vậy, khuôn mặt anh vẫn hiện lên nét lo lắng và thoáng chút gì đó buồn bã, anh liên tục cầm chiếc khăn thấm nhẹ mồ hôi vương vãi trên trán và trên khuôn mặt đang mệt mỏi của Ran……”Két!” Chiếc xe thắng gấp trước nhà ông thám tử Mori. Narumi nhanh chóng xuống và mở cửa xe để Shinichi có thể đưa Ran ra ngoài 1 cách nhanh nhất có thể. Anh cũng nhanh chóng bấm điện thoại cho ông bác sĩ trong khi Shinichi đang đưa Ran lên nhà. Ông bà Mori nhìn nhau, ko ai bảo ai và cùng thở dài khi thấy Shinichi bế Ran vào trong, theo sau là Narumi – 1 tình huống giống hệt như lúc nửa đêm qua mà ông bà đã chứng kiến

Sự việc quá rõ ràng không ai cần phải giải thích…

Cũng với lời dặn như trước, nhưng lần này, dường như có gì đó lộ rõ trên gương mặt có phần tươi tỉnh hơn với Shinichi

“Có chút chấn thương nhẹ ở đầu do va chạm xuống đất quá mạnh, nhưng điều này…………uhm……tôi không biết nói sao nhưng có lẽ do vậy mà Ran đã nhớ đc 1 vài điều trong 50% ký ức đã mất đi của cô bé…..”

Shinichi như muốn nhảy cẫng lên khi nghe ông bác sĩ nói vậy, nhưng nghĩ lại, cũng chỉ là 1 vài điều, 1 vài điều gì đó về anh mà chỉ có Ran mới biết……

Sau khi yên tâm về tình trạng của Ran thì Narumi cùng vói Shinichi đã ra công viên để nói chuyện. Tới giờ phút này thì họ cần phải biết về đối phương cùng với mối quan hệ với Ran

Yên lặng!

.
.

“Kudo này……”
“Ridokio-san…..”

Cả 2 người đồng thanh lên tiếng để phá vỡ sự yên lặng bất thường đang ngự trị 1 góc trong công viên, nơi có băng ghế đá và có 2 người thanh niên đang ngồi…..

- Anh nói trước đi!. Shinichi quay lại

- Uhm. Có lẽ anh hỏi thế này thì hơi vô duyên nhưng anh muốn biết về mối quan hệ của Kudo và Angel…..à không, là Ran!

- Anh không muốn biết về sự việc khi nãy đã xảy ra với Ran sao?. Shinichi hơi ngạc nhiên khi nghe câu hỏi từ Narumi

- Việc đó thì chỉ cần nhìn qua là anh đoán đc rồi. Mà giờ có nói gì về việc đó nữa thì cũng không còn quan trọng. Narumi lắc nhẹ đầu nhìn Shinichi

- Có lẽ…! Shinichi nhắm nghiền mắt lại và nhìn lên bầu trời trước khi bắt đầu câu chuyện – Chắc hẳn anh vẫn còn nhớ cách đây khoảng 1 tháng thì tổ chức áo đen đã bị tiêu diệt dưới sự phối hợp giữa FBI và CIA?

- Chắc hẳn là vậy rồi. Trong sự việc đó đã có 2 thành viên trong FBI hy sinh và 1 người trong tổ chức đó đã tự tử….Nhưng nó có liên quan gì đến Ran sao?

Tiếp tục sự im lặng từ Shinichi

.
.

- …..Và Kudo Shinichi đã trở về sau chuỗi ngày dài mất tích……..

Cứ như vậy, Shinichi từ từ kể lại cho Narumi nghe toàn bộ câu chuyện và tất nhiên có những chuyện bí mật giữa anh và Ran đã đc anh giữ lại. Kể cả sự việc Conan chính là Shinichi…..Anh chỉ tập trung vào việc kể anh bị mafia hại như thế nào và nguyên nhân dẫn đến sự mất trí nhớ của Ran là quá bất ngờ khi anh quay trở lại chứ ko hề nhắc gì đến việc anh là Conan…….!

Có những chuyện, không thể nào nói ra được….

.
.

- Nếu nói như vậy thì có lẽ trước khi Ran mất trí nhớ thì Kudo là người đặc biệt quan trọng đối với cô ấy nhỉ?. Narumi gật gù sau khi nghe Shinichi kể

- À mà còn anh sao gặp đc Ran vậy?. Shinichi cười nhẹ

- Nếu nói về việc đó thì……có lẽ là 1 cơ duyên nào đó giữa anh và Ran.

- Cơ duyên?

- Uhm. Lúc đó trời đã khuya lắm rồi, anh thì đang gặp chuyện buồn nên quyết định ra núi Phú Sĩ để thư giãn. Bỗng từ đâu lại có 1 cơn bão tuyết dữ dội, nó dường như cuốn phăng mọi thứ trên đường nó đi qua…..

- ……..

- ….rồi sau khi tuyết tan dần……anh bỗng cảm thấy như có ai đó đang nằm như bị chôn vùi dưới lớp tuyết….

- Là Ran sao?

- ….uhm, là Ran….Lúc đó quả thật rất anh rất ngạc nhiên khi thấy có 1 cô gái lại ngất dưới chân núi Phú Sĩ trong thời tiết như thế này, mà theo góc độ nằm của cô ấy lúc đó thì có lẽ cô ấy bị ngã từ trên cao xuống……..Và rồi anh đưa cô ấy về nhà mình……vậy là quen!

Đúng là kỳ diệu. Người cuối cùng gặp Ran sau ngày định mệnh đó là Shinichi, còn người Ran gặp đầu tiên sau khi gặp tai nạn lại là Narumi. Cả 2 cùng nhìn nhau cười nhẹ và cùng ngước lên trời. Qủa thật, bây giờ thật có quá nhiều điều để quan tâm, để nói và để hành động. Cả 2 im lặng ko ai nói gì nữa nhưng bây giờ khúc mắc đã đc cởi bỏ và việc cần làm bây giờ chỉ là “một sự cạnh tranh công bằng” mà thôi… Và kết quả thì chỉ có Ran quyết định đc. 1 bài toán khó và vô cùng nan giải trong cuộc đời của Shinichi và cả Narumi…..

Hoa anh đào tiếp tục rơi….thật đẹp…….

.
.

1 tuần sau đó, văn phòng ông Mori ồn ào nhộn nhịp hẳn lên và trái hẳn cái không khí u ám của tuần trước, đó là có sự góp mặt vô cùng đặc biệt của anh chàng thám tử da ngăm Heiji Hattori và Kazuha Toyama. Tất nhiên không thể thiếu cô nàng Sonoko và cả 2 anh chàng thám tử cả tuần qua ngày nào cũng qua nhà Ran

- Kazuha-chan này, cả Heiji nữa. Lâu quá ko gặp 2 người , dạo này có tiến triển gì mới không?. Ran bưng nước ra cho mọi người

- Oi oi, tui đây phải cúp học để cùng bà chằn Kazuha này lặn lội tới đây thăm cậu đó……Heiji chưa kịp hết câu thì đã bị chặn họng

- Này này nói cho rõ nhé, chứ không phải cậu nhặng xị cả lên nhất quyết đòi lên Tokyo để gặp cậu bạn Kudo chí cốt à?. Kazuha liếc xéo qua Shinichi đang ngồi ở đó

- Heiji quen với Shinichi sao? Tớ nhớ không lầm thì Heiji thân với Conan cơ mà? Chắc cậu buồn lắm hả?. Ran đưa mắt nhìn Heiji

Mặc dù đã đc “thông báo” trước về tình trạng “quên” Shinichi của Ran nhưng Heiji lẫn Kazuha vẫn giật mình khi nghe Ran nói vậy
- Hả? Sao?

- Ý tớ là Conan ấy. Cậu bé theo bố mẹ về lại Pháp rồi

- À…..ừ…..tớ cũng tình cờ quen với Kudo sau……sau vài sự đụng độ ở 1 số vụ án ấy mà. Heiji gãi gãi đầu lấp liếm

- Nãy giờ hình như Ran quên giới thiệu bạn-mới cho người-mới ấy nhỉ?. Sonoko hích nhẹ vào người Ran và bụm miệng cười?!?

Ran quay sang nhìn Sonoko đang cười khá gian (nham hiểm mới đúng ^^), cô đành đứng dậy giới thiệu kẻo Sonoko lại nói thêm câu-nào-đó nữa mà cô ko thể nào đỡ đc

- Đây là anh Narumi Ridokio, người đã giúp đỡ tớ rất nhiều trong thời gian tớ gặp nạn ở Shizuoka. Ran đưa tay về Narumi và tiếp tục chuyển hướng sang chỗ của Heiji, Kazuha – Còn đây là 2 người bạn khá thân ở Osaka của em, Heiji Hattori và Kazuha Toyama

- Anh Narumi còn là bạch mã hoàng tử mới của Ran nhà ta đó

Như bị kìm nén bởi sự giới thiệu của Ran mà ngay sau khi cô vừa dứt câu thì Sonoko liền lên tiếng quăng 1 câu nghe chết - người. Heiji lẫn Kazuha cùng lúc nhìn qua Sonoko, rồi kế tiếp là Ran và sau cùng là chàng thám tử Shinichi! Kazuha định lên tiếng hỏi Ran 1 vài điều gì đó nhưng sau đó cô lại im lặng, còn Heiji thì dường như ko thể kìm chế đc, anh dời chỗ mình qua ngồi kế Shinichi và ghé tai anh quăng thêm 1 câu vào Shinichi nghe chết –người không kém câu của Sonoko “chết nhóc rồi nhé Conan-kun.’chị Ran’ của nhóc có hoàng tử mới rồi kìa”. Xong cậu bụm miệng cười, Shinichi ko biết nói gì anh đành đạp một cái đau điếng vào chân Heiji

- OÁI! ĐAU!

- Heiji? Sao thế?

4 người – 8 con mắt nhìn thẳng vào Heiji đang ôm chân mà xoa, không ai biết chuyện gì đang xảy ra ngoài đương sự đang nhăn mặt và liếc sang Shinichi đang thảnh thơi hưởng thụ ly trà nóng trên tay………..^^!


Chữ kí của CoolGuy_Angel

11/11/2011, 8:48 pm
avatar
mk_kaito1412
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 230
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 1685
» Uy Danh Uy Danh : 15
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1980-01-31
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-12-09
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Fic của chị hay lắm, không phải fic chán nhất trong MCF đâu. banhbao12 banhbao12 banhbao10 banhbao10
Lâu lắm không đọc fic của chị, chị sửa Kaito thành Narumi rồi đúng không?
P/S: chắc fic em post mới là fic chán, có chap mới mà không một cm banhbao23 banhbao23

Chữ kí của mk_kaito1412


Last edited by mk_kaito1412 on 13/11/2011, 8:06 pm; edited 2 times in total

11/11/2011, 8:50 pm
avatar
kunnie2911
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 591
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 2956
» Uy Danh Uy Danh : 39
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-04-20
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-05-28
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


ha ha em xin cái tem ss nhs
chap này đang hay banhbao9

Chữ kí của kunnie2911

11/11/2011, 10:18 pm
avatar
ran moris
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 99
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 673
» Uy Danh Uy Danh : 8
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-01-05
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-02-05
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


fic của chị mà chán nhất à? banhbao17 em mong chờ fic của chị hàng tuần luôn đóchị cố gắng lên nha. Mà em cũng đọc fic5 Cậu có thích tớ không rồi. Hay+ý nghĩa lắm

Chữ kí của ran moris

11/11/2011, 10:41 pm
avatar
Kanhoa Binkamu
.:Group Leader:.
.:Group Leader:.

Liên lạc
http://kanhoabinkamu.wordpress.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 457
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6677
» Uy Danh Uy Danh : 292
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-08-28
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-04
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Cuối cùng thì e cũng có thể trở lại bình thường rồi ^^

Mak sao ss lại tự nhận fic của ss là chán nhất MCF dzậy?

Chắc e đập đầu vào gối tự tử quá, cứ lựa những khúc hay mak hết k, bt là fic nào chẳng làm thế để thu hút bạn đọc, nhưng thật tình e k chịu nổi =.=

E mong chap mới của ss lắm đấy

Chữ kí của Kanhoa Binkamu

11/11/2011, 11:53 pm
avatar
girlprincess1996
.:Admin:.
.:Admin:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/girlprincess1996/profile

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 4936
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 31458
» Uy Danh Uy Danh : 696
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-12-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-07-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Có lẽ vì hơi stress vì bài kiểm tra sắp tới nên khi đọc em chẳng có hứng thú mấy, nhưng yên tâm vì em biết là nó vẫn hay ạ !^^ Thanks chị một cái để viết chap sau đúng ý em hơn ! He he !

p/S : Chị là một trong những người khởi đầu cho phong trào viết fic ở MCF, mà dám bảo là fic chán nhất à ? Fic chị mà chán nhất thì chắc fic em ( nếu có ) sẽ chán theo kiểu ... n lần nhất rồi !>.<

Chữ kí của girlprincess1996


The Truth is always only one

Need a reason to kill a person, but to save a person, a logical mind isn't needed, right?

20/11/2011, 12:53 pm
avatar
CoolGuy_Angel
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://facebook.com/windy.ngan

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 628
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8341
» Uy Danh Uy Danh : 93
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-06-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Chapter 12

Cả bọn nói chuyện vui vẻ. Mặc dù Heiji và Kazuha chưa hiểu lắm về từ “hoàng tử mới” của Ran là như thế nào nhưng trong cuộc trò chuyện ấy, họ chỉ cần tinh ý quan sát thái độ và lời nói của Narumi thì cũng hiểu đc 3 từ ấy tại sao đc Sonoko nói ra. Heiji thở dài rồi nhìn Shinichi, anh cảm thấy thật sự buồn cho cậu bạn mình, phải trải qua biết bao vất vả, biết bao giọt nước mắt từ 2 bên, mà giờ đây, khi hạnh phúc đã đc đáp trả thì nó cũng nhanh chóng vỡ tan như cánh hoa bên thềm cửa sổ…..

- Đẹp thật. Hoa rơi trắng xóa cả trời. Sonoko như muốn hét lên khi cô vô tình đưa mắt ra cửa sổ

Cả bọn cũng giật mình quay ra khung cửa. Mặc dù đã biết là mùa hoa đào năm nay nở rất đẹp nhưng ngồi ở góc độ này, với ly trà nóng trên tay, dường như đôi mắt và tâm hồn cũng đc sự trải nghiệm khác hơn với bầu trời đầy hoa

- Hay chúng ta đi ngắm hoa đi? Hoa nở đẹp thế này mà ngồi ở nhà ngắm thì chán lắm. Kazuha lên tiếng

- Được đó. Ra ngoài mới tận hưởng đc hết vẻ đẹp của hoa đào Tokyo chứ. Heiji ngồi dậy

- Uhm. Anh thấy thế nào?. Ran quay sang Narumi tìm câu trả lời

- Anh thì sao cũng đc. Miễn là em thấy thoải mái cùng với bạn bè của mình. Narumi cũng đứng dậy và xoa nhẹ đầu Ran

Shinichi không nói gì nhưng cũng gật đầu đồng tình. Thế rồi cả bọn nhanh chóng rời khỏi văn phòng ông Mori và di chuyển đến công viên hoa đào của Tokyo – 1 nơi lý tưởng để ngắm hoa!

.
.
.

Khi cả bọn đặt chân tới trước cổng công viên thì phải choáng ngợp bởi mức độ phủ sóng đặc biệt của 2 nhân tố “hoa” và “người”. Qủa thật hoa anh đào năm nay nở rất đẹp, mọi người ai cũng muốn tranh thủ dịp đặc biệt này để cắm trại cùng người thân và bạn bè của mình, cùng nhau tận hưởng những khoảng khắc đẹp nhất dưới những tán hoa đào thơ mộng…

Trong khi Narumi đi mua vé vào thì cả bọn cùng nhau lượn lờ trước những gian hàng bán nước uống, bánh trái dành cho việc cắm trại

- Này các em, chúng ta vào thôi

Tiếng Narumi vang lên với 7 chiếc vé trên tay làm cho mọi người lật đật chạy lại với vài túi đồ trên tay mới “thu hoạch” đc từ những gian hàng. Khoảng 15’ sau họ mới có thể có đc chỗ ngồi tốt sau những phút chật vật đầu tiên mới bước vào.

- À Shinichi này, cậu thích bánh chanh lắm đúng không? Lúc nãy tớ có mua vài cái cho cậu đây.

Ran đưa bịch bánh trên tay cô qua cho Shinichi mà ko để ý thái độ của anh cũng như thái độ của Sonoko, Heiji lẫn Kazuha. Họ đang nhìn cô với cặp mắt đầy ngạc nhiên mà không thể nói nên lời. Không phải họ ko biết nói gì mà là ko biết phải nói như thế nào….. Shinichi vô thức nhận lấy túi bánh của Ran mà cặp mắt anh vẫn ko rời khỏi cô….bởi lẽ, nếu như cô hoàn toàn ko nhớ đc anh là ai thì vì lý do gì cô lại nhớ đc món ăn ưa thích của anh?.........

- Cậu…..cậu nhớ ra gì rồi hả Ran?. Sonoko là người đầu tiên mở miệng phá tan bầu không khí

Narumi cũng quay sang nhìn Ran khi nghe câu nói từ Sonoko. 6 người – 6 đôi mắt đang nhìn thẳng vào Ran như chờ đợi cô nói ra câu gì đó đại loại như trả lời cho câu hỏi của Sonoko

- Sao……sao mọi người nhìn tớ dữ vậy? Bộ tớ nói ra điều gì sai sao?. Ran ấp úng

- Không…không phải . Ý của Sonoko là bộ cậu nhớ ra đc gì rồi sao?. Kazuha tiếp lời

Chưa kịp có câu trả lời cho những ánh mắt khác lạ đang nhìn mình thì bỗng điện thoại của Narumi vang lên, anh vội rút nó ra khỏi túi quần và đi ra một góc khuất gần đó để nghe, dường như anh không muốn bất cứ ai có mặt ở đây nghe đc cuộc trò chuyện của mình…..

Có lẽ như đã có chuyện gì xảy ra khi Narumi quay lại với gương mặt hoàn toàn khác hẳn trước đó.

- À, anh xin lỗi nha, anh có việc gấp phải đi rồi, mấy đứa ở lại chơi vui vẻ nha. Narumi cười gượng

- Có việc gì vậy anh? Anh…..không sao chứ?. Ran đứng dậy

- Anh có bị gì đâu. Chỉ là có vài việc cần anh phải về để giải quyết ấy mà, em đừng lo. – Narumi cười nhẹ với Ran rồi quay sang mọi người – Thôi, anh đi nha, gặp lại mấy em sau

Chưa kịp để ai nói gì nữa thì Narumi đã quay lưng chạy thẳng ra cổng công viên. Cả bọn đưa mắt nhìn theo mà không biết phải nói gì. Riêng Ran thì cô có linh cảm rất lạ đối với Narumi nhưng trong hoàn cảnh này cô cũng ko biết phải làm sao. Mà thường thì…..thường thì có 1 ai đó đã cho cô những lời khuyên……ai thì cô không biết nữa. Và lúc này đây cô lại bắt gặp ánh mắt khác lạ của Shinichi dành cho cô, nó làm cô gợi nhớ lại hình ảnh của…….Conan!

- Conan-kun! Ran bỗng thốt lên rồi cô vịnh lấy vai của Shinichi mà lắc – Cậu, cậu chính là Conan đúng không?

Shinichi, Kazuha, Heiji và cả Sonoko đều đang há hốc ra nhìn thái độ, hành động và lời nói của Ran. Và 1 lần nữa trong ngày họ không biết phải trả lời làm sao với cô bạn mình. “Chẳng lẽ, cô ấy đã nhớ ra tất cả mọi chuyện?”, suy nghĩ chung của 4 con người đang có tâm trạng kinh ngạc nhất có thể trong ngày

- Ran….cậu….. Shinichi nói chậm nhưng có lẽ như cậu đang cố điều chỉnh lại câu nói của mình so với câu nói đang hiện diện trong suy nghĩ – Cậu…..đang nói gì vậy?

- Tớ….Ran buông thõng Shinichi ra và ngồi phịch xuống đất, cô không biết mình đang làm gì và đang nói gì, cứ nhìn Shinichi là hình ảnh Conan lại hiện lên trong đầu cô. Và rồi, nước mắt cô đã nhẹ nhàng rơi xuống. Cô nhớ, trước đây cũng rất nhiều lần cô đã phải rơi nước mắt vì 1 ai đó, cảm giác ấy giống như cảm giác bây giờ cô cần phải đối diện….trước Shinichi!

- Cậu ổn chứ Ran? Sonoko nhẹ nhàng ngồi xuống và đưa cho Ran tờ khăn giấy

- À, tớ không sao….có lẽ….. tớ nhớ Conan quá thôi. Ran lau nước mắt của mình và cười nhẹ - Xin lỗi cậu nhé Shinichi, tự dưng tớ lại nghĩ cậu là Conan

- Thật ra là……Shinichi đang định nói gì đó nhưng đã bị cắt ngang bởi Heiji

- A, thật ra là tớ thấy đói quá rồi, chúng ta ăn đi chứ. Còn chuyện của Conan thì nó cũng đã đi rồi, mọi chuyện xem như bỏ qua hết vậy

Shinichi nhăn mặt như muốn nói gì đó với Heiji, có vẻ như anh không hài lòng với sự cắt ngang của cậu bạn da ngăm của mình, còn Kazuha thì phán một cái đau đớn vào lưng của Heiji kèm theo cái nhìn đầy sắc bén. Nhưng cũng nhờ vậy không khí ở đó trở nên nhẹ nhàng hẳn lên so với mấy phút đầu trước đó…..

“Rõ ràng là hai người yêu nhau, nhưng lại gặp trở lại. Đâu phải cứ làm cho người ta đau thấu tâm can mới có thể chứng minh tình yêu tồn tại?”


Chữ kí của CoolGuy_Angel


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
20/11/2011, 3:01 pm
avatar
C_tieuthungocnghech_A
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/u/coolguy_angel

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 268
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : -1140
» Uy Danh Uy Danh : 49
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-06-08
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-11-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Temmmmm

Ôi, em may quá may quá,
Yêu chị CoolGuyAngel lắm, thích nhất fic này!!!

Chữ kí của C_tieuthungocnghech_A

20/11/2011, 3:46 pm
avatar
vnngiaoxtruyenconan
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 42
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 169
» Uy Danh Uy Danh : 7
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-09-05
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-11-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


phong bì,e sẽ comt sau nhá,đọc đọc thui banhbao9

------------------

Đề nghị em edit lại ngay !
Thân,
girlprincess1996

Chữ kí của vnngiaoxtruyenconan

20/11/2011, 10:34 pm
avatar
ran moris
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 99
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 673
» Uy Danh Uy Danh : 8
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-01-05
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-02-05
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


ha ha ha cuối cùng cũng có rồi đợi mãi

Chữ kí của ran moris

21/11/2011, 8:08 pm
avatar
trangcute
.:Guru:.
.:Guru:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1004
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 4790
» Uy Danh Uy Danh : 115
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-08-08
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-05-13
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Hì, chap này hay lắm.
Hơ, lúc Ran kêu lên "cậu là Conan đúng không?" với Shinichi, mình cứ tưởng Ran nhớ ra Shinichi thật rồi, hix, mừng hụt.
Đợi chap mới của chị nè, em thích fic của chị lắm lắm, mấy hôm trước em bận nên chỉ kịp đọc thôi chứ chưa com.
P.S: Tiện thể "quảng cáo" tí xíu, fic mới của mình ý mà http://conankun.yourme.net/t2285-fanfic-shinxran-ao-cuoi . Hi vọng ss Coolguy Angel và các bạn sẽ đọc fic của mình, và chỉ bảo cho mình nha.

Chữ kí của trangcute

21/11/2011, 9:25 pm
avatar
Angel_lovely
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 62
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 207
» Uy Danh Uy Danh : 6
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1999-02-21
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Em đọc fic này lâu rồi nhưng bây giờ mới bình luận.
Chị viết hay thật đó, đang đọc đến khúc cuối tự dưng có cái gì đó chảy ra từ mắt em.*Nước mắt thì phải*
Em mong chap mới của chị lắm đó. banhbao1 banhbao1

Chữ kí của Angel_lovely

26/11/2011, 3:05 pm
avatar
CoolGuy_Angel
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://facebook.com/windy.ngan

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 628
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8341
» Uy Danh Uy Danh : 93
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-06-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Chapter 13

Ngày hôm ấy, Shinichi đưa Ran về nhà sau cuộc vui chơi thú vị ở công viên cùng nhóm bạn. Song hành bên nhau trong suốt đoạn đường như cả hai dường như không hé môi nói một lời nào, họ chỉ lặng lẽ đi bên nhau như đang nhớ về quá khứ. 1 quá khứ êm đềm, hạnh phúc, chờ đợi, đau khổ và đầy yêu thương…….

“Đoạn đường hôm nay thật hạnh phúc”. Một suy nghĩ của ai đó trong hai người đang nhen nhỏm trong đầu. Mà cũng có thể là của cả hai?!? Với Ran thì cô cũng ko hiểu tại sao khi đi bên cạnh Shinichi như thế này, chỉ đơn giản vậy thôi mà cô thấy vui vui, có gì đó len lỏi trong tim cô bởi hình bóng cậu bạn thân mà lạ này, gò má hồng của cô bỗng đỏ lên khi cô len lén nhìn Shinichi và bắt gặp đc nụ cười của cậu khi cậu cũng quay sang nhìn cô, thật hạnh phúc nhỉ?.....Còn với anh chàng Shinichi thì chỉ cần đc đi bên cạnh Ran là anh đã cảm thấy vui và hạnh phúc rồi, mặc dù cho tới giờ cô vẫn chưa thể nhớ ra anh là ai, nhưng…..có lẽ…..như vậy cũng đã đủ!

……..
.
.
.
…….

Tối hôm ấy, Ran lặng lẽ đứng bên cửa sổ và nhìn lên trời ngắm những vì sao đang nhấp nháy. Hình ảnh của Conan lần lượt hiện lên trước mắt cô ẩn nhẹ đằng sau ánh trăng kia…và xen kẽ đó là cô thấy gương mặt của Shinichi…….2 nụ cười ấy, 2 giọng nói ấy mà sao cô cứ ngỡ như là 1, mà có lẽ…….chỉ là một!

Chợt, cô đưa mắt nhìn xuống đường, hình như cô bắt gặp bóng dáng của ai đó, rất quen thuộc, “Narumi-san”?! Cô giật mình mà chạy nhanh xuống lầu, ko quên lấy nhanh chiếc áo khoác của mình

- Anh Narumi!

Ran nhẹ nhàng đi lại chỗ của Narumi rồi lấy áo khoác của mình khoác lên người Narumi đang run lên vì trời lạnh, có lẽ anh đã đứng đây hàng giờ rồi…….

- Sao giờ này anh lại ở đây? Tay anh lạnh cóng hết rồi nè?. Ran nắm lấy tay của Narumi và nhìn anh với ánh mắt…….(ko biết nói sao nữa =.=)

- Ran…..! Em…..em hãy giữ chặt tay anh được không, mãi mãi đừng bao giờ buông ra…..?. Narumi giữ lấy tay Ran và ngước lên nhìn thẳng vào cô

- Em……? Anh…..anh đang nói gì vậy?. Ran ấp úng khi nghe câu hỏi khá bất ngờ từ Narumi

- Em có thể hứa với anh điều đó không?

- Em…….em hứa với anh!

Ran siết chặt tay Narumi lại và cô thoáng thấy anh đang cười nhưng là 1 nụ cười buồn và chỉ có một chút hạnh phúc trong nụ cười ấy. “Chuyện gì đã xảy ra với anh vậy?”, Ran nói nhẹ nhưng cô ko nghe câu trả lời từ Narumi bởi vì…….anh đã ngất xỉu trong tay cô từ vài giây trước. Có lẽ, câu hỏi đó là chút sức lực còn lại trong người Narumi khi anh đã đứng hàng giờ đồng hồ dưới thời tiết như thế này……….”ANH NARUMI, NARUMI-SAN” Ran lay mạnh như hình như Narumi vẫn ko nhúc nhích hay cử động gì cả, hình như anh đã chìm sâu vào giấc ngủ………

Không biết làm như thế nào, Ran đành dìu Narumi lên nhà mình, dù cho Narumi đã chìm trong vô thức nhưng tay anh vẫn giữ chặt lấy tay cô và nó rất ấm…..chẳng hay, hơi ấm đó là từ tay anh hay từ tay cô?

- BỐ! MẸ!

Ran hét lớn 2 đấng sinh thành của mình sau khi dìu đc Narumi lên trên nhà mình. Ông bà Mori đang chìm vào giấc mộng cũng phải giật mình lững thững bước ra khi nghe tiếng con gái rượu của mình gọi

- Gì vậy Ran? Đêm khuya rồi mà còn……….

Ông Mori bỏ lững câu nói của mình khi thấy Ran vừa dìu Narumi xuống ghế sofa của nhà mình

- Narumi? Nó bị làm sao vậy?. Bà Eri lên tiếng và chạy nhanh lại ghế sofa

- Anh ấy ngất trước cổng nhà mình nên con đưa lên nhà. Hình như anh ấy đứng ngoài ấy suốt mấy giờ rồi

- Chết thật. Thằng bé nóng quá. Ran con đi lấy cho mẹ cái khăn ướt, còn ông vào phòng lấy cái đo nhiệt kế ra đây! Bà Eri đưa tay lên trán Narumi

Sau khi đắp chiếc khăn ướt lên trán thì bà Eri cũng đo nhiệt kế của Narumi. Khoảng 10’ sau, rút chiếc nhiệt kế ra thì cả 3 người trong nhà này đều hét lớn khi thấy số đo hiện lên “39 độ”

- Nó sốt cao quá, gọi cấp cứu đi. Ông Mori lên tiếng

- Bây giờ khuya quá rồi mà vào bệnh viện thì phiền lắm, biết bao nhiêu là thủ tục

- A, đúng rồi, hay chúng ta gọi ông bác sĩ của gia đình anh ấy đi. Ran lên tiếng

- Đúng, đúng rồi. Bố còn giữ số điện thoại đây, để bố đi gọi liền

Khoảng 7’ sau cú điện thoại không đầu không đuôi của ông thám tử Mori thì vị bác sĩ hôm nào cũng đến. Ông đi nhanh lại khám cho cậu chủ của mình và quay sang Ran

- Nhà cháu còn phòng nào trống không?

- Dạ….bác tính…..?

- Uhm, cậu chủ sốt khá cao, giờ phải cho cậu ấy giữ ấm lại để tinh thần cậu ấy nhẹ nhàng xuống thì có lẽ qua sáng mai có thể giảm sốt

- Dạ, vậy có thể cho anh ấy vào phòng cháu ạ

- Này này, vậy còn con thì sao hả?. Ông Mori lên tiếng phản đối ý kiến con gái mình rồi quay sang ông bác sĩ - Sao ông không đưa thằng bé về nhà nó chứ, con trai mà ngủ ở nhà con gái suốt đêm vậy mà xem đc à?

- Nhưng giờ cậu ấy sốt cao quá, nếu như đưa ra ngoài bây giờ có thể cậu ấy sẽ mất mạng đấy. Với lại, giờ mà có đưa cậu ấy về nhà, tôi nghĩ tinh thần của cậu ấy sẽ ko nhẹ nhàng như ở đây đâu. Ông bác sĩ nói nhẹ

- Dạ, không sao đâu ạ, cứ để anh ấy nghỉ ở phòng cháu

- Này này……….

Ông Mori tính lên tiếng phản đối lần hai nhưng Ran đã nhìn ông bằng cặp mắt kiên định với quyết định của mình, ông quá hiểu đứa con gái này, một khi nó đã quyết định làm gì thì có trời mới cản đc nó, cũng như việc nó đã quyết định chờ đợi thằng nhóc Shinichi………ông thở dài cho suy nghĩ của mình!

Sau khi đặt Narumi lên giường của mình và kéo chăn lên người anh thì vị bác sĩ cũng quay sang cám ơn cô rồi nhờ cô sáng mai sau khi Narumi tỉnh dậy thì cho cậu ấy uống thuốc mà ông đã để trên bàn. Ông bước ra khỏi phòng chào ông bà Mori đang ngồi trên ghế sofa rồi ra về

- Bố mẹ vào nghỉ đi, chuyện anh Narumi con lo là đc rồi. Ran cũng bước ra

- Thôi đc rồi, con lo cho nó đi, có gì thì qua gọi bố mẹ. Bà Eri đứng dậy

- Thiệt tình……

Ông Mori khẽ lắc đầu rồi ông cùng bà Eri vào phòng ngủ. Ran thì đi nhúng lại chiếc khăn ướt và bước lại vào phòng mình để đặt chiếc khăn ấy lên trán đang nóng phừng của Narumi. Cô ngồi đó, nhìn Narumi rồi mỉm cười? Cô quay sang nhìn lên bầu trời đêm đầy sao qua chiếc cửa sổ của mình, thật êm đềm…….

Cô khẽ giật mình khi nghe tiếng động gì đó phát ra từ Narumi. Cô quay sang thì thấy mồ hôi anh chảy ướt cả áo và khuôn mặt mình, vầng thái dương anh khẽ nhăn lại, hình như anh đang gặp một cơn ác mộng…Ran vội chạy lấy chiếc khăn khác thấm mồ hôi cho Narumi và………khẽ nắm chặt lấy tay anh. Khuôn mặt anh giãn ra và dịu đi, có lẽ cơn ác mộng đó đã qua đi rồi và giờ thì anh tiếp tục chìm vào giấc ngủ nhẹ nhàng của mình. Cô cười nhẹ…….

Có lẽ, trước kia cũng có ai đó đã nắm chặt lấy tay cô như thế này khi cô đang chìm vào giấc ngủ, và giấc ngủ đó thật đẹp……….

Chữ kí của CoolGuy_Angel


Last edited by CoolGuy_Angel on 28/11/2011, 5:01 pm; edited 1 time in total

26/11/2011, 7:03 pm
avatar
C_tieuthungocnghech_A
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/u/coolguy_angel

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 268
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : -1140
» Uy Danh Uy Danh : 49
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-06-08
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-11-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Temmmmmmm!!!

Lại có tem rồi! lại có tem rồi!
Sung sướng quá!!!!
nhưng...
Ran cười à? Cứ mỗi lần Ran cười kiểu "đó" là em lại đau tim! hic!
Ran thích Narumi à??? Mà cũng phải cảm ơn chị CoolGuy_Angel, vì chị đã cho tên ngố Shinichi kia phải đau khổ một phen nha! Thích lắm, Ran khóc nhìu vì Shin rồi mà!

P/s: Chị ơi, em gọi chị như thế nào bây giờ cho gọn nhỉ? Tên ở nhà của chị là gì thế? tên em là Chíp đó!!

Chữ kí của C_tieuthungocnghech_A

26/11/2011, 8:13 pm
avatar
Kanhoa Binkamu
.:Group Leader:.
.:Group Leader:.

Liên lạc
http://kanhoabinkamu.wordpress.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 457
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6677
» Uy Danh Uy Danh : 292
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-08-28
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-04
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Kết quả sau khi đọc Chap mới của ss là khiến e nổi khùng, Ran k thể thik Narumi, k thể thik dc, Ran vs Shin phải dc ở bên nhau mak >"<

Mak e cũng mong ss đừng khiến e nổi khùng thêm lần nào nữa ^^

Chữ kí của Kanhoa Binkamu

26/11/2011, 9:47 pm
avatar
ran moris
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 99
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 673
» Uy Danh Uy Danh : 8
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-01-05
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-02-05
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


tuyệt tuyệt Đáng đời shinichi lắm nhưng mà cũng tội nghiệp. Chị đừng để ran khóc nha, em chỉ muốn thấy ran cười thôi




p\s:hay lém. Chờ nhiều mà đọc xứng thiệt

Chữ kí của ran moris

Sponsored content

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............



Chữ kí của Sponsored content



Trả lời nhanh
Page 3 of 5Go to page : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next