HomeCalendarGalleryFAQSearchRegisterLog in


|

[ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............

View previous topic View next topic Go down
Go to page : Previous  1, 2, 3, 4, 5
8/1/2012, 7:15 pm
avatar
CoolGuy_Angel
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://facebook.com/windy.ngan

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 628
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8341
» Uy Danh Uy Danh : 93
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-06-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Chapter 19

Anh Quốc – mấy tháng sau – trời lạnh, có tuyết rơi!

Narumi khoác trên mình chiếc áo có thể nói là khá mỏng đối với thời tiết khá khắc nghiệt tại Anh. Chỉ với chiếc áo thun trắng và thêm một áo khoác anh lang thang một mình đi vòng quanh mấy phố đang khoác lên mình chiếc áo tuyết trắng muốt. Mấy tháng nay có thể nói anh đã đi gần hết châu Mỹ, nhưng hễ đặt chân lên đất nước nào thì hình bóng của Ran luôn hiện diện bên anh, anh cứ nghĩ, khi rời xa Nhật, rời xa nơi có cô, anh sẽ quên được cô, nhưng hình như không phải vậy. Câu nói “càng xa càng nhớ” càng ngày càng thấm nhuần trong anh, bởi sự thật là anh chưa bao giờ quên được cô.!



Anh không biết mình đã khóc trong mơ hay ngoài đời thực bao nhiêu lần, giờ anh cũng không còn cảm giác được vị nước mắt nó mặn và chua chát như thế nào, anh chỉ có thể biết được là nó rất đau, rất đau……

Một cơn gió khẽ lướt qua người anh, cái lạnh thấu xương từ từ đang thấm vào da thịt anh, vô tình, nó cũng đã làm đóng băng trái tim của anh lại…….

Trời lạnh, rất lạnh…………..



(khi đọc đến đây các bạn có thể click “play” cho bài nhạc để có thể hiểu rõ thêm tâm sự trong lòng chàng thám tử tài hoa - Narumi )
.
.

Tokyo – mấy tháng sau – trời se lạnh!

- Ran ơi Ran, đi học thôi. Sonoko đứng ngoài cửa kêu vọng vào

Ran lật đật chạy nhanh ra khỏi cổng và cùng Sonoko rảo bước trên con đường mòn quen thuộc….

- Vậy là anh Narumi đi được mấy tháng rồi nhỉ?

- Uhm, 3 tháng lẻ 19 ngày 93 phút. Ran gật đầu cười nhẹ

- Cậu tính kỹ dữ vậy à?

- Bởi vì, tớ chưa bao giờ quên được anh ấy. Ran thoáng buồn rồi cô nhìn sang Sonoko – Cậu biết không, tớ rất ân hận vì ngày hôm ấy đã không giữ anh ấy lại….

- Cậu đừng như vậy mà. Anh ấy quyết định ra đi như vậy thì chắc cũng có lý do gì đó, tớ nghĩ bây giờ có lẽ anh ấy đã có một cô gái nào đó để yêu thương rồi

- Hy vọng là vậy. Tớ hy vọng anh ấy sẽ quên tớ và sẽ sống hạnh phúc…….

Sonoko không biết nói gì nữa, Ran cũng không nói gì nữa, cả hai im lặng chia sẻ cảm xúc cùng nhau. Dù Narumi xuất hiện trong cuộc đời Ran chỉ khoảng hơn nửa năm nhưng có thể nói anh ấy đã cho cô sinh mạng thứ hai. Nếu như dưới chân núi Phú Sĩ hôm ấy, ông trời không cho anh tìm được cô thì có lẽ bây giờ cô đã không còn khỏe mạnh đi trên con đường này, được thêm một lần bên cạnh người cô thương yêu…….!

- À đúng rồi, ngày mai cậu có hẹn đi chơi với Shinichi phải không?. Sonoko muốn phá tan không khí buồn bã trong tâm trạng Ran

- Uhm, là đi Tropical Land!

- Lại là Tropical Land? Cái tên đó hết chỗ rồi sao mà suốt ngày cứ chui vào cái công viên tẻ ngắt đó vậy?. Sonoko nhăn mặt

- Bộ…..tớ và Shinichi có đi Tropical Land rồi à? Ran trầm ngâm trước câu nói của Sonoko – Là lần nào vậy? Sao tớ không có ấn tượng gì hết

Sonoko lúc này mới giật mình trước câu nói ban nãy. Mặc dù dạo khoảng thời gian gần đây, Ran và Shinichi dường như đã trở lại như trước, nhưng những ký ức đã mất của Ran về Shinichi vẫn chưa thể tìm được

- À không, không phải, là tớ nói nhầm ý mà

Ran chỉ gật đầu nhẹ rồi cô không nói gì nữa mà cô chỉ mỉm cười nhẹ. Cô cũng không biết được mình có tình cảm với Shinichi là bao giờ nhưng cô có cảm giác là nó đã có rất lâu rồi, nó luôn nằm trong tim cô với một vị trí quan trọng nhất……Hạnh phúc thật đơn giản!

Tropical Land – 9h sáng – trời se lạnh, mang không khí mùa xuân tươi vui!

- Nè Shinichi, hay chúng ta lên xem kính viễn vọng đi, đứng từ trên nhìn xuống có cảm giác vui lắm. Ran nắm tay Shinichi chạy thẳng lên chổ kính viễn vọng

Trong khi Ran đang loay hoay chỉnh cái kính lên xuống, trái phải liên tục thì Shinichi đã biến đi đâu mất, cô bực dọc rồi tiếp tục nhìn vào kính….Bỗng, có một hơi nóng áp vào má cô, cô giật mình quay sang thì đã thấy Shinichi đang nhe răng đứng cười tinh nghịch và đưa cô ly sữa nóng

- Cậu uống đi, dạo này trời có vẻ lạnh rồi, uống ly sữa nóng để giữ ấm cổ

- Là sữa nóng sao? Không phải là lon Coca lạnh à?.

Ran nhận lấy ly sữa rồi ngước lên hỏi Shinichi. Shinichi hơi bất ngờ trước câu hỏi của Ran nhưng anh cũng không hỏi gì mà chỉ mỉm cười nhẹ rồi nói

- Trời lạnh uống Coca sẽ để bị viêm họng lắm, cậu phải giữ gìn sức khỏe chứ

- Chứ không phải hồi kỳ trời cũng lạnh mà cậu mua cho tớ lon Coca à?

Một câu nói đơn giản, nhẹ nhàng của Ran mà đã làm chấn động toàn bộ thần kinh của cậu thám tử trung học. Cậu nhìn cô như chờ đợi cô nói thêm câu gì nữa để cậu có thể khẳng định là ký ức của Ran đã có tiến triển tốt hơn, nhưng Ran không nói gì nữa mà chỉ yên lặng uống từ ngụm sữa vào người…..

Sau khi uống xong ly sữa thì Ran và Shinichi cũng rời khỏi khu kính viễn vọng để tham quan những nơi khác trong công viên. Từng ký ức của năm nào, từng trò chơi quen mà lạ đối với Ran cô đều đi qua hết, trong tâm trí cô Tropical Land vừa là niềm vui nhưng cũng từ nó mà cô đã mất đi thứ quý giá nhất. Nhưng hôm nay đi cùng Shinichi thì cô cảm thấy niềm vui như đã được trọn vẹn, nó không còn là phút hụt hẫng của năm nào…….



Ran khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ đang đeo trên tay mình rồi khẽ nói “Sắp tới rồi sao”. Cô cười tinh nghịch nhìn sang Shinichi, trong khi anh chưa hiểu gì thì cô đã kéo tay anh chạy đi. Không ngờ cô đưa anh tới đài phun nước, nhìn vẻ mặt đang đếm từng giây của cô thì ký ức năm nào hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Năm đó thì là anh kéo tay cô đi và chính miệng anh cũng đang đếm ngược từng giây như cô bây giờ……….

- BẤT NGỜ CHƯA!

Ran cười lớn khi nước bắt đầu phun lên, cô lấy tay mình tạt nước vào người anh, lúc này anh mới chợt tỉnh lại sau những giây đang chìm đắm trong ký ức. Anh đáp trả cô và cả hai vừa cười vừa tát nước vào nhau, nụ cười của anh và cô bây giờ rất đẹp, rất hạnh phúc…………

Hạnh phúc là được ở bên người mình yêu thương….!

.
.
………


---------------------------------------------------------------

Chỉ còn 1 chap nữa thôi là fic chính thức sẽ khép lại, hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ fic đến phút cuối cùng ^^

Chẳng lẽ chap này sẽ không có sự xuất hiện của Narumi, nhưng trong tâm trí tác giả lúc nào cũng có sự hiện diện của Narumi nên ko đành lòng bỏ quên cậu ấy, đành ngồi viết ra vài dòng cho cậu ấy =.= (3 chap cuối, chap nào t/g cũng khuyến mãi 1 tấm hình của Narumi)

Chap cuối cùng tác giả sẽ viết theo châm ngôn “đã đau thì cả ba sẽ cùng đau”…….Nhưng các bạn khoan la ó cho kết cuộc nhé, vì trong Sad vẫn sẽ có Happy ^^

Chữ kí của CoolGuy_Angel


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (1 vote)
9/1/2012, 11:30 am
avatar
C_tieuthungocnghech_A
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/u/coolguy_angel

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 268
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : -1140
» Uy Danh Uy Danh : 49
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-06-08
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-11-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Tem tiếp, phong pi` tiếp!!!

Em đọc đã

<<đã đọc>>
Chap này đỡ buồn hơn rồi! Thanks chị Po nhé! Mà làm sao để chèn nhạc vào vậy ạ!

Chữ kí của C_tieuthungocnghech_A

9/1/2012, 11:32 pm
avatar
CoolGuy_Angel
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://facebook.com/windy.ngan

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 628
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8341
» Uy Danh Uy Danh : 93
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-06-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Hừm do chap cuối có phân lượng khá dài (ước tính trên 12 trang A4, font 13) nên mình sẽ chia làm 2 Part để post


Chapter 20 – KẾT

Part A!

Sân bay Tokyo – Nhật Bản – 6 NĂM SAU

- Báo cáo thanh tra, tất cả thành viên đã đủ!

- Tốt! Bây giờ chúng ta sẽ chia ra để hành động. Theo tôi được biết thì khoảng 12h tối nay sở sẽ chính thức đưa công văn đặc lệnh hành động kỳ này cho tôi. Và việc chúng ta cần làm cho đến lúc công văn được đưa qua là chia nhóm ra để làm giống như một nhóm bạn đi nghỉ mát, không được để bất cứ sơ suất nào, kỳ này ta chỉ có thể thắng chứ không thể bại, Rõ Chưa!

- Yes Sir! – Cả một nhóm người mặc vest đen, đeo kính mát đồng thanh la lớn

- Kanone, từ đây đến tối tôi giao mọi chuyện lại cho anh. Chừng nào có lệnh hành động tôi sẽ liên lạc với anh để chúng ta cùng nhau phân khu hành động!

- Yes sir! Nhưng còn sếp thì sao? Sếp dự định sẽ theo nhóm nào?

- Anh không phải lo cho tôi, tôi sẽ không theo nhóm nào cả. Tôi tin ở anh. Hãy cẩn thận đấy! See You!

Kanone đứng đó nhìn sếp mình kéo vali đi ra khỏi sân bay mà không khỏi băn khoăn, tiếc nuối………

Người sếp đó không ai khác ngoài chàng thám tử Narumi Ridokio – người đã rời khỏi Nhật Bản 6 năm trước, và giờ đây khi quay trở lại anh đã là một thanh tra cấp cao của Liên Đoàn cảnh sát tại Pháp. Về lại Tokyo, anh mang trên mình một trọng trách khá quan trọng là phải phá cho bằng được một tổ chức chuyên bán thuốc phiện và bắt sống được tên trùm Lyn Ma. Chuyên án lần này được xem là án lớn nhất tại Pháp nói riêng và toàn thế giới nói chung khi mà tổ chức phi pháp đó đã sống nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật suốt 5 năm và liên tục gây ra nhiều vụ án thảm khốc, ước tính thiệt hại hơn 200 người và tổng tài sản thiệt hại lên tới hàng trăm tỷ đô…!

Narumi kéo lê chiếc vali trên phố mà anh cũng không biết mình phải về nơi nào khi mà nhà anh đã bị người mẹ ghẻ của anh chiếm trọn khi bố anh qua đời năm ngoái. Bạn bè, người thân tại Tokyo anh cũng không còn. Tại Tokyo này, anh chỉ còn đọng lại hình ảnh một cô gái có đôi mắt xanh tím và mái tóc dài đen huyền….”Ran”!

Anh đi về hướng văn phòng Mori để hy vọng sẽ gặp lại được cô, nhưng gặp rồi thì làm gì được chứ? Anh không thể biết bây giờ anh có thể lấy thân phận gì để gặp cô và anh cũng không biết cô còn nhớ tới anh không. Mỗi lần đến đây là mỗi lần tim anh lại nhói đau.. 6 năm trước tại Anh, anh đã đóng băng con tim mình lại và 6 năm sau tại Tokyo, trái tim anh dường như muốn tan ra khi nghĩ về cô…..
Có một bàn tay của ai đó đặt trên vai anh, anh quay lại và cười nhẹ khi thấy vị bác sĩ già của nhà anh năm nào

- Cậu Narumi! Cậu về rồi!

- Bác Hitono! Cháu không ngờ là lại gặp bác ở đây đó. Narumi tháo chiếc kính đen trên mặt mình ra

- Cậu về khi nào sao không bảo tôi ra đón?

- Cháu mới về thôi, không biết đi đâu nên mới đi vài vòng quanh đây, không ngờ Tokyo mình thay đổi nhiều quá.

- Sao lại không có chỗ đi? Cậu vẫn còn một chỗ cho riêng mình mà

- Bác nghĩ người đàn bà đó sẽ cho cháu vào nhà sao? Cháu dự định đi quanh đây rồi kiếm một khách sạn nào đó để ở tạm

- Trước khi qua đời, ông chủ đã chuyển nhượng tên chủ quyền căn biệt thự ở Shizuka cho cậu rồi. Chuyện này chỉ có tôi và ông chủ biết thôi, tôi biết chắc là cậu chủ sẽ về nên bấy lâu nay tôi thường xuyên qua dọn dẹp nó

- Vậy sao? Mà trước khi về đó, cháu muốn đi thăm mộ bố cháu, từ lúc bố cháu ngã bệnh cho đến lúc qua đời cháu vẫn không thể gặp mặt ông ấy, cháu muốn đến nói một lời xin lỗi với ông

- Được thôi, để tôi đưa cậu đi. Thấy cậu về tôi vui lắm

Nói rồi Narumi cùng bác Hitono quay đầu lại đi về một hướng khác, có lẽ anh đã không còn cơ hội đi về hướng có cô………

Sau khi đi viếng mộ bố mình, Narumi cùng bác Hitono bắt xe tàu điện đi về Shizuka, khi xe chạy ngang qua dãy núi Phú Sĩ, Narumi chợt cười hạnh phúc khi nghĩ về lần đầu tiên anh gặp cô tại chân núi. Những kỷ niệm tại Shizuka của anh với cô không nhiều, bởi vì cô chỉ ở lại đây độ khoảng 1 tuần, và 1 tuần đó là khoảng thời gian anh cảm thấy vui và hạnh phúc nhất trong cả cuộc đời mình. Bây giờ anh đã là một thanh tra cao cấp – 1 địa vị anh có trong tay chỉ trong khoảng nửa năm làm việc chính thức tại sở, vì thế đã biết bao người ganh ghét anh, nhưng anh không quan tâm đến đều đó. Anh được ngồi trên chiếc ghế khiến bao người mơ ước, thậm chí có người cả đời làm việc tại sở cũng không thể có khả năng ngồi trên vị trí đó vậy mà chỉ trong khoảng nửa năm anh đã chính thức ngồi trên vị trí đó, trong tay nắm một quyền lực có thể nói là nhất nhì sở, nhưng dường như anh vẫn không thể cảm thấy vui và hạnh phúc như thời gian anh có cô trong cuộc đời….Cho đến giờ phút này, cô vẫn mãi là một phần trong cuộc đời và cả trong tim anh!

Khi về đến nhà, anh bước vào và ngồi yên trên chiếc ghế sofa

- Bác Hitono, mấy năm nay bác có gặp Ran không?. Anh nói giọng thoáng buồn

- Cũng không thường lắm, chỉ độ khoảng mấy tuần nay thì cô ấy đột nhiên đến tìm tôi. Bác Hitono rót ly nước trà cho mình và Narumi

- Cô ấy vẫn khỏe chứ?

- Uhm, cô ấy sống tốt lắm, giờ đã là một luật sư có tiếng tại Nhật Bản. Và còn……. Hitono đang nói đến đây thì đột nhiên ngừng lại, dường như ông không muốn Narumi biết thêm một chuyện gì nữa – À mà không, cô ấy gửi lời hỏi thăm cậu

- Sao đang nói lại dừng thế? Có gì bác cứ nói cho cháu nghe đi

- Nhưng chuyện này………

- Bác cứ nói đi, không sao đâu!. Narumi nhấm một ngụm trà cứng rắn nói

- Ngày mai cô ấy sẽ kết hôn với cậu Kudo.

Ông Hitono nói nhẹ nhàng có âm vực khá nhỏ nhưng nó đủ chấn động toàn thân Narumi. Anh dường như không tin vào tai mình, mặc dù anh có thể đoán biết được việc này nhưng khi chính tai anh nghe được việc này anh lại không thể chịu đựng được. Chỉ còn một ngày nữa thôi cô ấy sẽ vĩnh viễn thuộc về Shinichi – người mà anh biết chắc sẽ đem lại hạnh phúc cho cô, nhưng sao……..anh cảm thấy toàn thân không thể chịu đựng được, người anh dường như cứng đờ lại, khuôn mặt không biết phải biểu lộ cảm xúc gì, vui? Buồn? hay phẫn nộ, tức giận?.........Nhưng anh có quyền gì mà phẫn nộ, tức giận chứ khi mà lúc trước anh bỏ đi không nói với cô lời nào…….

- Cô ấy có gửi tấm thiệp cho cậu. Hitono đưa ra một tấm thiệp khá xinh có màu hồng đỏ, trên góc tấm thiệp khắc rõ chữ “Kudo&Mori” lồng cùng với một trái tim được họa tiết khá tinh xảo – Cô ấy còn nói hy vọng sẽ được nhìn thấy cậu trong ngày này

Nhận lấy tấm thiệp mà tay Narumi dường như không còn cảm giác, tay anh run run mở nó ra, những dòng chữ in trên đó từng từ, từng từ lướt qua mắt anh “Thân gửi anh Narumi Ridokio…….Tại Tòa cao ốc Beika-tầng 19……….”, anh đọc nhanh và anh cảm thấy mình không đủ can đảm để nhìn họ tên của cô dâu và chú rể. Rồi đôi mắt anh dừng lại ở hàng chữ màu bạc, khá nhỏ ở cuối cùng góc thiệp “Em hy vọng sẽ được nhìn thấy anh trong ngày quan trọng nhất cuộc đời em – Angel của anh”

Đóng tấm thiệp lại, anh nhìn lên và nói nhỏ

- Bác có thể giúp cháu một việc không?

Ông Hitono gật đầu nhẹ, rồi Narumi kéo chiếc vali của mình lại và lục trong đó lấy ra một gói quà khá đẹp………….

……
.
.
…….

Tại sở cảnh sát Tokyo – Phòng họp mật

- Chúng ta vừa nhận được lệnh sẽ hỗ trợ lực lượng bên Pháp để tiêu diệt một tổ chức phi pháp với tên trùm là Lyn Ma. Sato cầm tờ công văn nói rõ

- Nhưng chúng ta đến giờ vẫn chưa gặp được họ?

Có một nhân viên bước vào và nói với Sato gì đó, cô mỉm cười và gật đầu nhẹ, chỉ trong ít phút sau, có một người mặc vest đen bước vào và cúi chào tất cả mọi người

- Xin chào mọi người, tôi là Kanone Hibert – đại diện lực lượng tại Pháp, được lệnh của cấp trên chúng tôi sẽ cùng lực lượng của mọi người để phá chuyên án lần này

- Chào anh, tôi là Sato Miwako - đại diện tại Tokyo, chúng ta sẽ cùng nhau hợp tác cho chuyên án lần này. Sato bắt tay Kanone rồi mời anh vào chỗ

- Xin hỏi người lãnh đạo bên Pháp đã đến chưa?

- Anh ấy đã đến rồi nhưng không tiện ra mặt, đúng 12h tối nay lệnh hành động sẽ gửi đến cho anh ấy và khi đó chắc chắn chúng ta sẽ gặp nhau để bàn cụ thể. Vậy còn người lãnh đạo bên mọi người?

- Vì lý do riêng nên tối nay chúng ta sẽ gặp sau.

- OK! Bây giờ tôi có việc, hẹn gặp mọi người sau!

…………….
.
.
…………….

Tâm trạng của Ran bây giờ khá đặc biệt, nó trộn lẫn nhiều cảm giác khác nhau. Vui có, hồi hộp có, khẩn trương có và một chút buồn bã. Có lẽ đó là tâm trạng chung của tất cả các cô gái khi sắp bước vào một giai đoạn mới cùng người mình yêu nhất, để cùng nhau xây dựng một cuộc sống mới. Hôm nay, cô đi lang thang ngoài phố để tìm cảm giác dễ chịu hơn khi mà cô đã lo chu toàn mọi thứ cho lễ cưới vào ngày mai của mình. Và rồi, cô chợt nghĩ về Narumi!

Anh đã xa cô 6 năm rồi! 6 năm qua không lúc nào cô quên được anh, cứ cảm tưởng đã quên được rồi nhưng cuối cùng lại là không. Cô biết tình cảm cô dành cho anh không giống với tình cảm cô dành cho Shinichi. Với anh cô tìm được sự an bình trong tâm hồn, không phải lo toan bất cứ điều gì, vì nếu như có gì xảy ra anh cũng điều ở bên cô và giúp cô làm mọi thứ. Còn bên Shinichi thì cô tìm được sự hạnh phúc và sự an toàn, nhiều khi cô tức giận khi thấy anh đi với một cô gái nào đó, cũng có khi cô sẵn sàng cho anh một cước karate khi anh chọc cô……..Đó là sự khác biệt của tình yêu và một thứ tình gì đó, cô vẫn không thể biết được. Cô biết rằng mình đã hoàn toàn đúng khi lựa chọn Shinichi cho cuộc đời mình nhưng cô vẫn cảm thấy hối tiếc khi ngày đó đã không giữ Narumi ở lại….có lẽ nào cô đã quá ích kỷ chăng?

Rồi có người đột nhiên đứng trước mặt cô, nở một nụ cười tươi, cô cũng đáp trả một nụ cười không kém

- Bác Hitono!

- Chào cháu. Cô dâu trước ngày cưới nên đi lang thang vậy à?

- Dạ, bác cứ chọc cháu. Ran cười mỉm – Bác đi đâu vậy ạ?

- Hay chúng ta kiếm chỗ nào nói chuyện được không?

- Vâng ạ!

Ran và ông Hitono đi vào một quán nước gần đó. Sau khi gọi nước, ông Hitono lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu nâu rất xinh rồi đưa cho Ran



- Cậu Narumi gửi cho cháu đây

- Sao cơ? Của anh Narumi hả bác? Anh ấy về khi nào vậy?. Ran ngạc nhiên và hỏi dồn

- Cậu ấy cũng mới về thôi. Cậu ấy gửi cho cháu và chúc cháu luôn hạnh phúc

- Bây giờ anh ấy ở đâu?

- Việc này bác không thể nói được, cháu thông cảm nha

Ông Hitono nói nhỏ và dường như Ran cũng hiểu nên cô không nói gì nữa, cô mở hộp quà ra thì thấy trong đó là một sợi dây chuyền rất đẹp. Mặt chính giữa là một trái tim nhỏ và xung quanh thì có những hạt pha lê đủ màu sắc, ở đáy hộp, có một tờ giấy hình ngôi sao. Chỉ có một hàng chữ nhưng nó cũng đủ làm cho cô phải rơi lệ “Dù ở đâu, anh vẫn sẽ luôn chúc em hạnh phúc. P/S: Anh Yêu Em”…………Cô ôm chặt tờ giấy và sợi dây chuyền vào người mình……….”Narumi, em nhớ anh rất nhiều”………!



……
.
.
……

0h15 phút, tất cả mọi người đều có mặt đầy đủ tại một phòng kín trong một nơi khá bí mật

Khi chạm mặt nhau, Narumi, Shinichi và cả Sato, Takagi đều thấy rất bất ngờ. Họ không thể nghĩ được đối phương cùng hợp tác là Narumi/Shinichi. Dù cảm thấy bất ngờ nhưng họ vẫn giữ vững được bình tĩnh và xem như không có chuyện gì xảy ra

- Xin chào. Tôi là Narumi Ridokio – thanh tra cấp cao của sở cảnh sát Pháp và là người lãnh đạo cho chuyên án lần này

- Hân hạnh. Còn tôi là Shinichi Kudo – phó tổng thanh tra sở cảnh sát Tokyo và là người lãnh đạo cho chuyên án này tại Nhật. Chúng tôi hy vọng sẽ giúp được mọi người phá triệt để tổ chức này

Narumi và Shinichi bắt tay nhau, ánh mắt họ gặp nhau, trong đó chứa rất nhiều lời nói và sự kiên định. Chuyên án lần này mà nói đối với toàn thế giới đều có sự ảnh hưởng lớn, tất cả mọi người đều hồi hộp chờ đợi sự hợp tác lần này, và ai cũng hy vọng nó sẽ là thành công chứ không thể thất bại…….Trong tay mọi người cũng đã có danh sách 40 người trong hành động lần này. Riêng Narumi thì cầm bảng chỉ thị chính thức của sở cảnh sát tại Pháp

- Bây giờ tôi sẽ phổ biến nhiệm vụ và phân khu hành động. Narumi nói rồi đưa tờ giấy đang cầm trên tay cho Shinichi – Chúng ta có tất cả là 40 người và theo sự điều tra tại sở bên Pháp thì trong khoảng thời gian trưa mai, trên trùm Lyn Ma sẽ xuất hiện gần khu vực trung tâm thành phố

- Ở gần trung tâm thành phố có tất cả là 4 tòa nhà cao tầng và công viên Tropical Land. Shinichi tiếp lời – Chúng ta có 40 người tức là phải chia ra một tổ 8 người phục kích từng nơi

- Uhm. Nhưng trong 5 nơi ta khoanh vùng thì xác suất tên trùm xuất hiện chỉ có 3 nơi là Tòa cao ốc Beika, công viên Tropical Land và Tòa nhà Trung tâm Thành Phố! Mặc dù xác suất là vậy nhưng ta cũng không được chủ quan bỏ qua 2 nơi còn lại. Narumi nói – Bây giờ Kanone, Kiyotaka, Chiba, Sato và cùng 4 người khác sẽ phục kích tại công viên Tropical Land, nhóm này ta sẽ gọi là nhóm A. Và nhóm A sẽ cho Kanone và Sato lãnh đạo

- RÕ!

- Tốt! Nhóm B sẽ gồm Makado, Hizumi, Takagi, Shiratori và 4 người khác sẽ phục kích tại Tòa nhà Trung Tâm Thành Phố. Người lãnh đạo nhóm B là Makado và Shiratori

- RÕ!

- Tốt! Nhóm C & D sẽ do Takechi, Akira lãnh đạo chỉ thị phục kích tại 2 tòa nhà còn lại.

- RÕ!

- Riêng về Tòa cao ốc Beika sẽ do đích thân tôi và Kudo lãnh đạo vì đây là nơi xác suất tên trùm xuất hiện lên đến 40%. Narumi nói chậm

- ……….

Chữ kí của CoolGuy_Angel


Số lượt Thanks trong bài viết: Message reputation : 100% (2 votes)
10/1/2012, 10:38 am
avatar
girlprincess1996
.:Admin:.
.:Admin:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/girlprincess1996/profile

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 4936
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 31458
» Uy Danh Uy Danh : 696
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-12-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-07-01
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Temmmmmmmmmmmmmmmmmm !!^^

Nhất định phải giật được cái tem ở part cuối !!>.<

Trở lại vấn đề chính : Úi ! Action chap ? Chị làm em đau tim quá !!>.< Em mà đọc chap sau chắc sẽ rớt tim mất thôi ... lại còn S.E nữa ! Hu hu !! Sầu Riêng iu quý của em !!

p/S : Dồn hết mọi tâm tư tình cảm vào nút thanks mang đậm hương vị ngọt ngào, dịu dàng của ly rượu Angel !

Chữ kí của girlprincess1996


The Truth is always only one

Need a reason to kill a person, but to save a person, a logical mind isn't needed, right?

10/1/2012, 6:00 pm
avatar
Kanhoa Binkamu
.:Group Leader:.
.:Group Leader:.

Liên lạc
http://kanhoabinkamu.wordpress.com/

Thông tin thành viên
» Mình là : Male
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 457
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 6677
» Uy Danh Uy Danh : 292
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1997-08-28
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-04
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Hôm qua chat vs ss, e cứ tưởng ss vik tay ra giấy, rồi ms đánh từng chữ từng chữ ms post chớ, lúc đó e nghĩ ss là ngừi rảnh nhất thế giới đấy =.= h đọc lại ms hiểu (sao mik ngok quớ dzị nak =.=)

E bik ngay nà ss sẽ cho end ngay phút đứng tim mak, nhưng e đâu có đứng tim đâu ss, e chỉ nổi khùng ak =.= Đợt hành động nak, Naru sẽ chết hở ss??? (Ăn nói xui xẻo k) Mak e công nhận ss cũng ác thiệt, cho tổ chức hành động ngay ngày đám cưới lun ak (tại e thấy ss nói đợt hành động vào tối nay..., nghĩa là Nả về tr'c đợt hành động 1 ngày, chuẩn bị tr'c rồi tối đó ngồi họp và ngày mai hành động mak ngày mai là ngày đám cưới nên e ms nghĩ ra như thế ó ^^) cơ mak Shin sẽ bị biến thành người thực vật, Ran có cốt nhục of Shin, rồi nhờ con đánh thức Shin dậy hở ss (E bị nhiễm phim nặng rồi, đọc đâu cũng liên tưởng đến phim hết ấy ^^) Mak đợt hành động thành công thì Shin chạy vào... đám cưới vs Ran hả ss??? ^^

Dạ, e k ngồi hỏi ss nữa, e chỉ ngồi chờ Chap tiếp rồi... ^^

Tặng ss 1 cái Tks ngọt ngào ạ

Chữ kí của Kanhoa Binkamu


Last edited by Lưu Tam Hảo on 10/1/2012, 6:06 pm; edited 1 time in total

10/1/2012, 6:04 pm
avatar
babybaby1996
.:. Receptor .:.
 .:. Receptor .:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 239
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 950
» Uy Danh Uy Danh : 40
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-12-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-17
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


@ Hảo : Em nghĩ ngợi gì mà ghê thế ? Hai người hình như vẫn còn "chong xáng" lắm mà em ? yoyo16 yoyo16 Làm sao mà có "cốt nhục" được ? onion6 onion6


Chữ kí của babybaby1996



Shinichi vs Kid !^^♥

10/1/2012, 7:28 pm
avatar
CoolGuy_Angel
.: FAN :.
.: FAN :.

Liên lạc
http://facebook.com/windy.ngan

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 628
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 8341
» Uy Danh Uy Danh : 93
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1993-03-19
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-06-19
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


ko làm mọi người đợi lâu nữa, ss up PART cuối lên lun đây, bảo đảm trong S.E sẽ có H.E banhbao10



Chapter 20 - KẾT

PART B!


Thế là cuộc họp diễn ra trong trạng thái đầy căng thẳng, trong khi Narumi khoanh tay đứng đăm chiêu suy nghĩ về chuyên án lần này thì Shinichi lại cảm thấy hơi khó thở, anh cảm thấy áp lực đang đè nặng lên mình.





Đúng 12h trưa nay anh và Ran sẽ tiến hành hôn lễ tại tầng 19 của Tòa cao ốc Beika, mà rất có thể tên trùm sẽ xuất hiện tại đó, chuyện gì sẽ xảy ra không ai có thể ngờ tới được. Việc Narumi sắp xếp cho anh và chính bản thân cậu ta sẽ phục kích tại đó là cũng vì lý do đó…….

Không khí căng thẳng cũng trôi qua từng giờ, thoáng chốc đã đến 8h sáng!

- Đến giờ rồi, bắt đầu hành động!. Narumi nói lớn

- YES SIR!

Tất cả mọi người tản ra chia theo tốp đã phân công. Trên mặt mọi người chỉ có sự dũng cảm, kiên định và có phần khá căng thẳng….

Sau 2 giờ căng thẳng ở từng địa điểm trôi qua nhưng vẫn không thấy có ai khả nghi khác thường. Đồng hồ đã điểm đúng 10h trưa

- Cậu về chuẩn bị đi, ở đây giao cho tôi!. Narumi nói nhưng không nhìn Shinichi

- Không được, giờ đang là giờ điểm, hắn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Shinichi từ chối và tiếp tục quan sát

- Tôi không muốn một đám cưới mà không có sự hiện diện của chú rể, cậu hiểu chứ?

Shinichi hơi giật mình trước câu nói của Narumi bởi lẽ anh không hề nói rằng hôm nay là đám cưới của anh và anh cũng không muốn nói. Khi đi ngang tầng 19 kiểm tra, Shinichi đã cố tình che cái bảng hiệu giới thiệu đám cưới tại sảnh, nhưng có làm gì thì Narumi cũng biết……..Anh đành chấp nhận và chạy về nhà để thay bộ lễ phục……

30’ sau, Shinichi quay lại với bộ vest xanh sang trọng!

- Mọi chuyện có chuyển biến gì không?

- Vẫn bình thường.

Đang chăm chú quan sát thì điện thoại của Shinichi có tin nhắn, là của Sonoko. Cô ấy báo là tất cả mọi người trong gia đình đã đến đủ, và đúng 11h thì sẽ bắt đầu ra đón khách. Shinichi hơi bồn chồn và khẩn trương. Bỗng Narumi đứng dậy và nói

- Tôi đi đây một chốc, chừng 10’ tôi quay lại, trong thời gian đó cậu hãy chỉ huy đều động mọi người!

Shinichi gật đầu nhẹ rồi tiếp tục công việc của mình.

Narumi bấm thang máy lên tầng 19 – sảnh đám cưới nhà Kudo – phòng trang điểm cô dâu!

Khi đã biết chắc lúc này Ran chỉ ở trong phòng một mình, Narumi mở cửa và đứng sau lưng cô. Cô đang vận trên người bộ sore trắng tinh khôi, một vẻ đẹp thuần khiết mượt mà…….

- Sonoko đó hả, làm gì mà vô không tiếng động vậy? Ran đang loay hoay gì đó tại bàn trang điểm, cô không quay mặt lại

- Bận lắm sao? Không thể quay mặt lại nhìn anh được à!



Đang định đeo sợi dây chuyền vào cổ, khi nghe giọng nói đó, âm vực đó cô liền ngừng lại. Cô không dám quay lại vì sợ chỉ là ảo giác…….

Narumi đi chậm lại và lúc này đây, hình dáng anh, gương mặt anh đã hiện rõ trên tấm gương trước mặt cô, nó thật, rất thật……….

Cô chợt khóc và quay lại ôm lấy Narumi mà khóc nức nở trên vai anh. Hơi ấm quen thuộc của anh phả vào người cô làm cô cảm thấy rất an bình, rất ấm lòng, mọi sự khẩn trương ,hồi hộp trước đó đều tan biến hết

Narumi cũng giữ lấy cô vào lòng, để cho nước mắt cô từ từ thấm vào vai anh……

- Thôi nào, 6 năm rồi mới gặp lại anh mà mít ướt vậy sao? Không có gì để nói với anh hả?

Narumi lấy tay mình lau đi hai hàng nước mắt trên gương mặt đang nhem nhuốt phấn son. Anh phì cười trước điệu bộ bây giờ của cô, anh thầm nghĩ quan khách mà thấy một cô dâu như thế này thì chắc cũng lười lăn ra đất….

- Người con gái đẹp nhất là lúc được mặc trên mình một chiếc váy cưới tinh khôi. Em đang là một cô gái đẹp nhất đấy mà giờ em đã biến nó trở thành một cô gái xấu xí rồi nè

- Anh ác lắm. Anh bỏ em đi mà không nói lời nào, suốt 6 năm qua anh cũng không một bức thư cho em. Anh có biết em đã ân hận thế nào không khi mà lúc đó em không giữ anh lại?. Ran nức nở

- Anh xin lỗi. Trăm sai ngàn sai cũng là lỗi ở anh. Nhưng mà, hôm nay là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời em, em cũng phải làm sao cho mình đẹp nhất chứ?

- Em không quan tâm đến đều đó. Em chỉ muốn….

- Được rồi, được rồi. Em ngồi xuống đây để anh makeup lại cho em, cô dâu mà xí như thế này thì chú rể chỉ có nước trốn đi thôi.

Narumi kéo tay Ran và đưa cô vào chiếc ghế bàn trang điểm. Anh thuần thục trang điểm lại từng bước trên gương mặt cô

- Anh biết trang điểm từ hồi nào vậy? Cũng chuyên nghiệp ghê. Ran cười nhẹ

- Anh sống ở Pháp gần được một năm rồi, mà nơi đó là thiên đường thời trang nên cũng phải có chút nghề chứ

- Vậy bây giờ anh làm gì?

- Anh là một thanh tra cảnh sát, anh về đây để theo dõi một chuyên án khá quan trọng

- À thì ra anh về đây là vì có vụ án chứ không phải là vì em. Nếu như không có vụ án này chắc suốt đời này anh cũng không quay lại đây chứ gì?. Ran làm mặt giận

- Đừng trẻ con như vậy chứ cô bé. Bây giờ em sắp làm vợ người ta rồi đấy.

- Thì sao chứ?

- Xong rồi!

Narumi buông cây son trên tay mình xuống bàn trang điểm

- Em quả thật rất đẹp đó

Ran cười tươi và nhìn vào gương. Tay nghề của Narumi có thể nói là hơn hẳn với cô chuyên viên trang điểm cho Ran lúc đầu. Gương mặt Ran ánh lên vẻ hạnh phúc, lúc này đây cô cảm thấy mình hạnh phúc hơn bao giờ hết. Narumi lấy sợi dây chuyền trên bàn đeo nó vào cổ Ran, chẳng xa lạ gì bởi nó là sợi dây anh đã tặng cô để làm quà cưới, nó là do chính tay anh thiết kế để tặng riêng cho cô

- Em phải sống thật hạnh phúc đó, biết chưa hả? Nếu không thì tên Kudo kia không yên với anh đâu

Sau khi đeo xong cho cô, anh ôm nhẹ lấy cô rồi nói nhỏ “Anh rất yêu em, Ran”. Nhẹ nhàng anh buông cô ra rồi quay về phía cửa. Cô chạy nhanh tới ôm phía sau lưng anh “Em nhớ anh nhiều lắm”. Anh mỉm cười hạnh phúc rồi anh chào tạm biệt cô trước anh bước đi ra khỏi cánh cửa kia……..

……….



11h30’, khách dự tiệc đã bắt đầu vào đầy đủ. Cũng trong lúc đó Narumi nhận được một tin nhắn từ số máy lạ “Thằng nhãi, cỡ như mày mà dám phục kích bắt Lyn Ma này sao, mày dường như không biết trời cao là gì. Đúng 12h trưa nay tao sẽ cho mày biết thế nào gọi là Lyn Ma, mày và người mày thương yêu nhất sẽ chịu chung số phận tại cái tòa cao ốc đó thôi. Hahahha, khôn hồn đi, tao cho mày 30’ sống sót cuối cùng trên đời đó. Tao sẽ làm một khán giả trong vở kịch đẫm máu này!”. Anh hơi rùng mình khi đọc nội dung tin nhắn. Lập tức bắt bộ đàm trên người, anh liên lạc với toàn bộ với mọi người trong chuyên án này nhanh chóng quay về Tòa cao ốc Beika, vì khi bắt sóng tín hiệu trong điện thoại anh biết chắc tên trùm đang ở đâu đó trong tòa cao ốc này. Anh cũng nhanh chóng gọi điện cho Shinichi phong tỏa toàn bộ tầng 19, vì theo tin nhắn thì người hắn ta đang muốn nhắm đến chính là Ran. Có lẽ anh đã quá sơ suất khi cho Shinichi tham gia chuyên án lần này, và anh cũng quá sơ suất khi vào phòng trang điểm của cô….!



Shinichi nhanh chóng nhận được hiệu lệnh và anh đã kiếm lý do để giải tán tất cả mọi người đang có mặt trong sảnh tiệc cưới của anh

“BÙM BÙM BÙM”

Tiếng nổ vang trời làm chấn động toàn tầng 19, mọi người nháo nhát nhanh chân chạy ra khỏi chỗ đó. Khi tất cả mọi người đều chạy ra khỏi tầng 19 thì Shinichi phát hiện Ran không có ở chỗ mọi người, chẳng lẽ…………?

- RAN! RAN!

- Cô ấy đâu?. Narumi hốt hoảng chạy lại


Anh la lớn chạy quanh tìm cô nhưng không thấy, lòng anh và Narumi như đang có lửa thêu cháy, họ lập tức phóng nhanh trở lại tầng 19. Cô đang bị chấn thương ở chân khi mà mọi người nháo nhát chạy ra đã làm đổ tầng ghế vào chân cô

- Shinichi…….

- RAN!

Anh phi thẳng vào trong và bế cô lên, nhưng chưa kịp bước ra thì có thêm một tiếng nổ lớn chặn tất cả lối ra của tầng 19. Narumi nhìn quanh tầng cũng thấy có đều không ổn…..Tít tít tít, có tin nhắn, lại là một số lạ “Thế nào, món khai vị ngon chứ? Bây giờ bữa tiệc mới chính thức bắt đầu. Chúc ngon miệng chàng thám tử trẻ”. Và sau đó thì điện thoại anh tắt hẳn, không thể bắt được thêm tín hiệu gì

Shinichi cũng không thể liên lạc ra bên ngoài bằng chiếc điện thoại của mình được, bởi vì hoàn toàn không sóng…………

Anh bế cô lên chiếc bục lễ đường, thân người cô vừa chạm vào chiếc bục bỗng có tiếng phát ra từ bên dưới. Narumi ra hiệu cô ngồi yên và anh cúi xuống, tháo lớp chắn bên ngoài ra thì phát hiện ngay phía dưới là một quả bom…….mở nắp đồng hồ ra thì chỉ còn khoảng 5 phút

- Là bom!. Anh nói nhẹ

- Cái gì?. Shinichi cũng giật mình

- Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?

- Em đừng nhúc nhích, để anh xem thử. Narumi tháo nắp bên trên quả bom ra thì phát hiện có 3 sợi dây đỏ, xanh và vàng – Không ổn rồi, đây là một loại bom không chuyên dụng, chỉ có 3 sợi?. Chúng ta đành phải liều một phen thôi

Ran gật đầu nhẹ và Shinichi cầm cây kéo rơi ở gần đó đưa cho Narumi và cắt chậm rãi sợi dây màu vàng. Sợi dây đứt ra nhưng mặt đồng hồ vẫn chạy, thậm chí có phần nhanh hơn…….

- Chúng ta không thể nào vô hiệu hóa trái bom này được. 2 sợi còn lại chắc chắn một sợi sẽ là kíp nổ và 1 sợi sẽ thúc đẩy quá trình đồng hồ chạy lên gấp 20 lần. Narumi buông thõng cây kéo xuống

- Có nghĩa là chúng ta chỉ còn sống khoảng 3 phút? Ran nói nhưng cô vẫn không biểu lộ cảm súc gì, rất bình tĩnh

- Anh xin lỗi! Anh nghĩ chúng ta sẽ không thoát khỏi trận này rồi

- Sao lại xin lỗi chứ? Cũng may là em không phải ở một mình, em vẫn còn có 2 anh ở bên. Nhưng nếu chỉ còn 3 phút thì chi bằng em và anh hãy cử hành hôn lễ luôn?. Ran cười tinh nghịch và nhìn sang Shinichi

- Nhưng………?

- Cuộc đời của mỗi con người là có hạn nhưng tình cảm mà chúng ta có được là vô hạn. Hãy biết trân trọng những gì mình đang có và hãy sống thật hạnh phúc trong những phút giây cuối cùng còn lại trên đời.

Narumi đứng dậy và cười, rồi anh lấy trong túi quần ra một chiếc hộp nhỏ màu nhung

- Chẳng lẽ đây là qùa cưới của anh dành cho hai người, nhưng bây giờ hãy để nó làm vật thề ước vậy. Narumi bật nắp hộp ra, thì ra trong chiếc hộp là 2 chiếc nhẫn bạc có khắc tên của Shinichi và Ran
-
Shinichi cười nhẹ rồi nhận lấy chiếc hộp rồi anh nhìn sang Ran

- Tôi, Ran Mori, đồng ý lấy Shinichi Kudo làm chồng hợp pháp của mình, mãi mãi yêu thương và chăm sóc anh ấy suốt đời. Ran giơ tay thề vào đeo chiếc nhẫn vào tay Shinichi

Shinichi cười nhẹ và anh cũng giơ tay thề - Tôi, Shinichi Kudo, đồng ý lấy Ran Mori làm vợ hợp pháp của mình, sẽ luôn thương yêu, chăm sóc và làm cô ấy hạnh phúc đến suốt cuộc đời này, và trong suốt cả kiếp sau, kiếp sau….. – anh cũng đeo chiếc nhẫn vào tay Ran….. Vậy là giờ tay cả hai đã chính thức là vợ chồng. Hai bàn tay họ đan vào nhau và nở nụ cười hạnh phúc…..


- Đám cười rất tuyệt, cô dâu rất đẹp và chú rể rất lịch lãm. Anh chúc hai em sẽ luôn hạnh phúc. Narumi cười tươi và nhìn Shinichi – Tôi hy vọng kiếp sau tôi sẽ lại cùng cậu quyết chiến và chắc chắn lúc đó tôi sẽ không bỏ cuộc

Tít tít tít tít tít…..tiếng đồng hồ quả bom càng lúc càng nhanh, thời gian báo hiệu của nó hình như đã đến lúc kích hoạt, bàn tay của Ran và Shinichi càng siết chặt hơn nữa, họ nhìn nhau và trao cho nhau một nụ hôn hạnh phúc, trường tồn và vĩnh cữu………..Narumi nhìn họ nở một nụ cười mãn nguyện, anh nghĩ có lẽ trong cả cuộc đời này được quen biết với Ran và Shinichi là một niềm vinh dự lớn trong anh, anh thầm cảm ơn ông trời vì điều đó……….

“5….4….3….2….1” BÙM!

Tiếng nổ vang trời làm tan hoang cả tầng 19, tất cả mọi người đều nhìn lên đó…….

- KHÔNG! RAN! SHINICHI

- NARUMI!

Mọi người gào thét và nước mắt họ đã chảy dài cả khuôn mặt, hiện tượng trước mắt họ diễn ra quá bất ngờ, chỉ mới đây thôi họ đã chúc phúc cho cô và anh, chỉ mới đây thôi họ đã còn đang nói chuyện với Narumi mà giờ đây tất cả đã hóa thành tro bụi………….Linh hồn của 3 người đã hòa vào nhau, chắc chắn rằng họ sẽ cảm thấy rất hạnh phúc khi mà họ đã cùng nhau siết chặt tay đến phút cuối cùng của cuộc đời……….Hạnh phúc…..!

Một tình yêu đẹp không nhất thiết phải sống cùng nhau, mà là sự hy sinh cho nhau, một sự hy sinh không tiếc nuối và họ đã làm được đều đó……….

……..
.
..
…….

Sau đó thì Kanone và Sato cũng phục kích thành công và bắt trọn toàn bộ tổ chức, trong đó có tên trùm Lyn Ma! Tất cả Liên đoàn cảnh sát trong khu vực và quốc tế đã khen thưởng cho hành động lần này với sự hợp tác của sở Pháp và Tokyo. Tổ chức nguy hiểm nhất thế giới đã được tóm gọn và giờ đây mọi người dân trên thế giới đã được sống trong yên bình, nhưng vết thương để lại sau chuyên án cũng quá lớn.……….

Tưởng chừng đã có một đám cưới vui vẻ và hạnh phúc mà chỉ trong phút chốc đã trở thành sự thương tiếc vô bờ của tất cả mọi người có mặt tại đó, hình ảnh của một nữ luật sư xinh đẹp, một chàng thám tử tài hoa và một vị thanh tra dũng cảm mãi mãi in sâu trong tâm trí của mọi người………….



Muộn Màng…….Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc…

……...........................

100 Năm Sau – Tokyo

Tại bãi cát của một công viên, có 3 đứa trẻ, 2 trai 1 gái đang chơi đùa với nhau

- Cái tên Shin kia, có đứng lại không thì bảo?

- Xí, có giỏi thì bắt đi, tớ đâu có ngu mà đứng lại chứ. Shin vẫn tiếp tục chạy quanh mặc cho cô bạn mình đuổi theo phía sau

- Đáng ghét, đợi đó, ta mà bắt được ngươi thì biết tay

- A lê hấp. Bắt được cậu rồi nhé – Ranika, tớ bắt được Shin rồi nè

- Hay lắm Namiru, lần này, xem cậu làm sao thoát được nhé, dám phá lâu đài cát của bổn tiểu thư à

- Oái oái, cậu dám phản tớ hả Namiru……….

Tiếng cười nói của 3 đứa trẻ vang cả công viên, và tất cả việc này chỉ là sự bắt đầu cho một câu chuyện mới……..



………………………………… THE END………………………………..

Do là chap cuối nên khuyến mãi hơi nhiều hình, trong đó 2 tấm cuối là do chính tay mình design. Rất cám ơn tất cả mọi người đã ủng hộ cho fic đến phút cuối cùng. I LOVE YOU, EVERYBODY ^^

Chữ kí của CoolGuy_Angel


Last edited by CoolGuy_Angel on 10/1/2012, 7:47 pm; edited 1 time in total

10/1/2012, 7:38 pm
avatar
C_tieuthungocnghech_A
.:Senior Member:.
.:Senior Member:.

Liên lạc
http://me.zing.vn/u/coolguy_angel

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 268
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : -1140
» Uy Danh Uy Danh : 49
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2000-06-08
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-11-16
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


@princess: Chị chậm chân rồi!!! Em lấy tem trước nhá! Trấn luôn phong pì!
Em đọc đã
@pricess: Em cướp pkong pi` rồi mà! Không thể lấy lại đc đâu!
@Po-neechan: Yêu chị quá!!! *Lại kết thúc mở nữa* Lần này thì Narumi sẽ quyết chiến với Shinichi trong cuộc chiến tình cảm rồi!! Em ủng hộ Naru nhá!!!!

Chữ kí của C_tieuthungocnghech_A


Last edited by C_tieuthungocnghech_A on 11/1/2012, 11:36 am; edited 1 time in total

10/1/2012, 7:45 pm
avatar
babybaby1996
.:. Receptor .:.
 .:. Receptor .:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 239
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 950
» Uy Danh Uy Danh : 40
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-12-01
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2011-08-17
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Mất tem rùi ! Hu hu !>.<
Phong bì !

* Đã đọc !^^ *

Như vậy là ... chết "trùm" ! Hu hu !! onion11 onion11
Nhưng dù sao thì Sầu Riêng cũng đã tuyên thệ ! Như vậy cũng có thể gọi là ... gì nhỉ ? Một kết thúc cũng mãn nguyện lòng fans rồi !^^

Khúc cuối giống kết thúc mở quá !^^ Cả 3 người hồi sinh ! Chắc vậy ! onion2 onion2

By the way, chúc mừng chị đã hoàn thành xong 1 fic S.E để đời ! Và chúc chị iu của em sẽ cho ra đời nhiều fic hay hơn, hấp dẫn hơn, đpas ứng nhu cầu của fans nhé ! Iu chị lắm !! leaf2 leaf2

p/S : Dồn mọi tâm tư tình cảm vào nút thanks mang đậm hương vị nồng nàn, tràn đầy sức sống, nghị lực của ly rượu Silver Bullet ! leaf10 leaf10 leaf15 leaf15


Chữ kí của babybaby1996



Shinichi vs Kid !^^♥


Last edited by babybaby1996 on 10/1/2012, 8:31 pm; edited 1 time in total

10/1/2012, 8:21 pm
pelun_96
.:.Smod.:.
.:.Smod.:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1384
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 12168
» Uy Danh Uy Danh : 353
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 1996-10-10
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2010-08-22
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Fic hay ! yoyo6 yoyo6 yoyo6
Rất thích, cực kì thích, vô cùng thích cái kết ! yoyo14 yoyo14 yoyo14
Thông cảm cho em là em đang bị bệnh nên đầu óc không được tỉnh táo cho lắm !=]]
Nhưng phải nói em không thấy cái này SE chỗ nào cả, tất cả đều rất thật, em thích nhân vật Narumi lắm lắm í, từ lời thoại cho đên hình ảnh ( đẹp zai kinh thế ) ! onion9 onion9 onion9
Iu chị, vote tks ! Mong chờ fic mới với những nhân vật mới ( đẹp zai ) ! onion4 onion4

Chữ kí của pelun_96


Justice will prevail
Ta nói...iu gì đâu á !<3
[embed-flash(width,height)][/embed-flash]

6/1/2014, 11:49 am
avatar
crazyangel17112002
.:Newbie:.
.:Newbie:.

Liên lạc

Thông tin thành viên
» Mình là : Female
» Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 36
» Xèng 0.0 Xèng 0.0 : 54
» Uy Danh Uy Danh : 0
» Ngày "Oa oa" Ngày "Oa oa" : 2002-11-17
» Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 2013-12-07
» Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............


Aishiteru là xin lỗi mà bạn. Cảm ơn là Arigatou

Chữ kí của crazyangel17112002

Sponsored content

Liên lạc

Thông tin thành viên » Hiện giờ đang:

PostSubject: Re: [ Fic SR ] Muộn Màng Nhưng Chưa Phải Là Kết Thúc.....- END (chapter 20/20).............



Chữ kí của Sponsored content



Trả lời nhanh
Page 5 of 5Go to page : Previous  1, 2, 3, 4, 5